Chiếc Ô Ngoại Giao
Dưới lòng ngách cống ngầm ẩm ướt của Đường ống cáp ngầm số 4, tiếng nước xả áp lực cao của hệ thống Aegis vừa rút đi để lại một bầu không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh, váng dầu công nghiệp và hóa chất tẩy rửa rẻ tiền. Lê Hoàng nằm sấp trên sàn gỗ ướt sũng của chiếc xuồng máy rỉ sét. Thân thể anh lạnh ngắt. Từ thắt lưng trở xuống, một sự im lặng tàn nhẫn bao trùm lấy hệ thần kinh vận động. Đôi chân anh – vốn là công cụ giúp anh đào tẩu qua những con hẻm ngoằn ngoèo của Vùng Số Không – giờ đây mềm nhũn, vô lực như hai khúc gỗ mục ngấm nước.
Vết mổ dọc đốt sống cổ số 7 rách miệng rộng hơn sau cú giật cáp vật lý thô bạo từ nút bấm Kill-switch trên cổ tay. Từng sợi chỉ carbon khâu bọc da gáy bị kéo căng, khía sâu vào da thịt, khiến máu tươi đỏ sẫm rỉ ra ròng ròng, hòa cùng thứ keo tản nhiệt Graphene-X màu xám bạc loang lổ khắp bả vai áo hoodie xám tro rách nát. Mỗi nhịp thở của Hoàng giờ đây là một cơn chấn động buốt nhói chạy thẳng vào đại não, nhưng anh không thể cử động, ngay cả cánh tay trái cũng tê liệt hoàn toàn do di chứng của cú phóng xung EMP Reflex cưỡng bức trước đó.
"Hoàng! Tỉnh lại đi! Đừng nhắm mắt!"
Tiếng hét khàn đặc của Minh Tú vang lên sát bên tai. Nữ hacker lập dị quỳ sụp dưới sàn xuồng, gương mặt cắt không còn giọt máu dưới lớp kính lăng kính đa sắc đã nứt nẻ một góc. Cánh tay cơ khí bên phải của cô – niềm tự hào công nghệ chắp vá của giới hacker tự do – giờ chỉ còn là một đống phế liệu nát bét rỉ dầu thủy lực đen ngòm, thỉnh thoảng lại bắn ra vài tia lửa điện chập chờn. Cô dùng cánh tay trái còn lại bấu chặt lấy vai Hoàng, cố giữ cho anh không lịm đi, trong khi Hải "Cáp" đang điên cuồng giật dây nổ động cơ chiếc xuồng máy rỉ sét.
*Phành phạch... phạch...*
Động cơ xuồng máy nổ lên vài tiếng khô khốc rồi lịm tắt. Hải "Cáp" chửi thề một tiếng tục tĩu, quệt mồ hôi pha lẫn nước cống trên trán:
"Mẹ kiếp! Rác công nghệ kẹt vào chân vịt rồi! Chúng ta bị vây rồi!"
Ngay trên đầu họ, tiếng xích sắt va đập lách cách vang dội dọc theo các hành lang bê tông của đường ống ngầm. Ánh đèn pha cực mạnh từ phía miệng cống xả dội xuống, quét qua làn sương mù hóa chất tạo thành những luồng sáng trắng lạnh lẽo.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Tiếng ủng thép nện xuống sàn sắt gác lửng phía trên nặng nề và đều đặn. Một toán đặc nhiệm cơ động bọc giáp đen mờ xuất hiện, súng trường xung lực điện từ EMP quân dụng lăm lăm trên tay. Đi đầu toán quân là một bóng người khổng lồ cao gần một mét chín, khoác bộ giáp bọc thép toàn thân màu đen mờ không phản chiếu ánh sáng. Chiếc mũ bảo hiểm che kín mặt có kính bảo hộ hồng ngoại phát ra sắc đỏ nhạt chết chóc.
Đó là Đặc vụ Sói Đen, chỉ huy đội truy quét thực địa của tập đoàn Aeterna Corp.
"Lê Hoàng," giọng nói của Sói Đen vang lên qua bộ lọc âm thanh của mũ bảo hiểm, trầm đục và lạnh lùng như tiếng kim loại nghiền vào nhau. "Trò chơi kết thúc rồi. Áp giải mục tiêu, thu hồi ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 dọc cột sống. Kẻ nào kháng cự, bắn bỏ tại chỗ."
Sói Đen ra hiệu bằng tay trái. Hai đặc nhiệm lập tức nhảy xuống lòng cống nước ngập đến đầu gối, tay cầm còng điện từ chuyên dụng, tiến thẳng về phía chiếc xuồng máy không lối thoát.
Hải "Cáp" nghiến răng, tay siết chặt chiếc kìm cắt cáp bọc titan khổng lồ, chuẩn bị cho một trận chiến giáp lá cà tuyệt vọng. Minh Tú cố gượng đứng dậy, che chắn trước thân hình bất động của Hoàng, đôi mắt lộ rõ vẻ căm hận lẫn bất lực.
Hoàng nhắm mắt lại. Trong đầu anh, tiếng thì thầm lượng tử của Lan Chi đã im bặt. Cô đang ngủ sâu trong ổ cứng tủy sống để ổn định lại cấu trúc 500TB sau trận chiến nghẹt thở với AI Thợ Săn. Anh đã cứu được cô khỏi phân rã dữ liệu, nhưng giờ đây, cả hai đều đứng trước nguy cơ bị đưa vào phòng thí nghiệm vô trùng của Lâm Phong để trích xuất cưỡng bức.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Đột ngột, một tiếng giày cao gót gõ xuống nền bê tông ẩm ướt của hành lang ngầm vang lên, thanh mảnh nhưng rõ ràng, át cả tiếng nước chảy rì rào và tiếng rít của động cơ trực thăng phía trên mặt đất.
"Đặc vụ Sói Đen, dừng tay lại."
Một giọng nữ trung niên, điềm tĩnh, sắc sảo và mang uy quyền tuyệt đối vang lên từ phía lối ngách ngầm dẫn vào trung tâm thương mại.
Sói Đen khựng lại. Hai đặc nhiệm dưới nước dừng bước, ngơ ngác quay đầu nhìn.
Từ bóng tối của lối ngách, một nhóm vệ sĩ mặc vest trắng tinh tế bọc sợi Kevlar chống đạn bước ra, súng ngắn giảm thanh cầm chắc trên tay. Họ nhanh chóng thiết lập một vòng bảo vệ bán nguyệt xung quanh lối dẫn xuống xuồng máy. Bước ra giữa vòng bảo vệ là một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi. Bà mặc bộ vest xám thanh lịch, tóc búi cao gọn gàng không một sợi tóc xơ xác, đeo kính gọng vàng mỏng. Ánh mắt bà sau tròng kính sắc sảo, lạnh lùng quét qua toán đặc nhiệm bọc giáp như thể họ chỉ là những kẻ vi phạm luật giao thông tầm thường.
Luật sư Trịnh Hà, người đứng đầu Văn phòng Luật sư Trịnh Hà & Cộng sự.
Sói Đen từ từ hạ họng súng trường EMP xuống, kính bảo hộ màu đỏ của gã khóa chặt vào người phụ nữ mới xuất hiện:
"Luật sư Trịnh Hà. Đây là khu vực tác chiến an ninh của Cục Cảnh sát Mạng Liên bang và tập đoàn Aeterna Corp. Bà không có thẩm quyền xuất hiện ở đây."
Trịnh Hà khẽ mỉm cười, phong thái tự tin và ung dung của bà đối lập hoàn toàn với sự thô bạo, bẩn thỉu của đường cống ngầm rác thải. Bà không thèm nhìn Sói Đen, chỉ khẽ đưa tay lên gọng kính, kích hoạt một dải ánh sáng xanh lam nhạt:
"Tôi không cần thẩm quyền của tập đoàn các ông để bảo vệ công lý, Đặc vụ Sói Đen. Nhưng tôi có chiếc ô này."
Bà rút từ trong túi vest ra một chiếc thẻ ngoại giao mạ vàng lấp lánh, mang biểu tượng của Hiệp hội Nhân quyền Công nghệ quốc tế:
"Theo điều lệ Hiệp ước Nhận thức Lượng tử Quốc tế năm 2024, đối tượng Lê Hoàng hiện đang nằm dưới sự bảo trợ pháp lý và giám sát nhân quyền của văn phòng chúng tôi, với tư cách là nhân chứng quan trọng trong vụ án điều tra độc quyền dữ liệu linh hồn. Mọi hành vi giam giữ, cưỡng đoạt thiết bị cấy ghép dọc cột sống của công dân khi chưa có lệnh phê duyệt chính thức từ Hội đồng Quản trị tối cao đều bị coi là tội bắt cóc và xâm phạm thân thể bất hợp pháp."
Sói Đen bước tới một bước, thân hình khổng lồ của gã tỏa ra một áp lực bạo lực nghẹt thở:
"Lê Hoàng là tội phạm mạng bị truy nã đỏ toàn liên bang vì tội trộm cắp tài sản trí tuệ trị giá hàng triệu Terabyte của tập đoàn. Lệnh truy nã đỏ có hiệu lực thực thi ngay lập tức bằng vũ lực."
"Lệnh truy nã đỏ của các ông," Trịnh Hà ngắt lời gã, giọng nói đanh thép, rõ ràng từng chữ, "do Giám đốc phân khu Lâm Phong ký duyệt vô căn cứ, chưa hề thông qua thủ tục phê chuẩn của Hội đồng Quản trị tối cao toàn cầu. Đó là một lỗ hổng pháp lý thô thiển mà một học viên luật năm nhất cũng có thể nhìn ra. Các ông đang sử dụng lực lượng an ninh tư nhân để giải quyết tư thù cá nhân cho một giám đốc phân khu thối nát."
Sói Đen nghiến răng, tay siết chặt báng súng trường EMP:
"Tôi không quan tâm đến luật tố tụng của bà. Nhiệm vụ của tôi là mang cái ổ cứng dọc cột sống của gã này về tháp. Tránh ra, nếu không tôi sẽ không chịu trách nhiệm về sự an toàn của đoàn ngoại giao."
"Ông muốn nổ súng?"
Trịnh Hà không hề lùi bước. Bà khẽ chỉ ngón tay vào chiếc ghim cài áo hình cán cân công lý trên ve áo vest xám. Chiếc ghim đột ngột phát ra một tia sáng nhấp nháy màu đỏ nhạt:
"Chiếc ghim này là một camera ghi hình lượng tử mã hóa hai chiều, đang phát trực tiếp toàn bộ diễn biến cuộc đối chất này về máy chủ của Tòa án Nhân quyền Quốc tế và mười hai hãng thông tấn lớn nhất liên bang. Chỉ cần một đặc nhiệm của ông bóp cò, hoặc chạm vào người Lê Hoàng, dải chữ ký số của ông và tập đoàn Aeterna sẽ xuất hiện trên trang nhất toàn cầu trước khi ông kịp rời khỏi cái cống thối này. Ông nghĩ Lâm Phong hay Tạ Quốc Hùng sẽ đứng ra gánh chịu cuộc khủng hoảng truyền thông này cho ông?"
Toàn bộ không gian dưới hầm ngầm bỗng chốc rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Hai đặc nhiệm đứng dưới nước nhìn nhau, chân họ khẽ lùi lại một nhịp. Họ biết rõ luật chơi của tập đoàn: họ chỉ là những con tốt thí mạng, nếu gây ra bê bối ngoại giao quốc tế, tập đoàn sẽ ngay lập tức xóa sạch danh tính của họ và đẩy họ vào các máy chủ lao động số để làm bia đỡ đạn.
Sói Đen đứng chôn chân tại chỗ. Kính bảo hộ màu đỏ của gã nhấp nháy liên tục khi gã cố gắng kết nối cuộc gọi khẩn cấp với Giám đốc Lâm Phong để xin lệnh phê duyệt cưỡng bức.
Nhìn thấy hành động của đối phương, Trịnh Hà khẽ đẩy gọng kính, dùng luật tố tụng chặn họng gã ngay lập tức:
"Đừng phí công gọi cho Lâm Phong, Đặc vụ Sói Đen. Mọi lệnh phê duyệt hồi tố ký sau thời điểm cuộc đối chất ngoại giao này bắt đầu đều vô giá trị trước tòa án quốc tế. Ông có năm mươi giây để thu quân, trước khi tôi gửi báo cáo chính thức về hành vi đe dọa vũ lực đối với phái đoàn ngoại giao."
Giây phút đối đầu nghẹt thở trôi qua từng nhịp theo tiếng nước nhỏ giọt từ trần cống.
Sói Đen thở hắt ra một hơi qua bộ lọc khí, gã từ từ hạ hẳn súng xuống, giọng nói chất chứa sự căm hận tột cùng:
"Bà thắng cuộc này, Luật sư Trịnh Hà. Nhưng hãy nhớ lấy, chiếc ô ngoại giao của bà không thể che chở cho gã bán liệt này mãi mãi. Bước ra khỏi khu vực trung gian, gã sẽ là một cái xác không hồn."
Sói Đen quay người, ra hiệu lạnh lùng:
"Thu quân!"
Toán đặc nhiệm nhanh chóng rút lui theo các bậc thang sắt, biến mất vào bóng tối của lối thoát hiểm phía trên. Tiếng trực thăng gầm rú ngoài đường lớn cũng nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Lúc này, Trịnh Hà mới thở phào nhẹ nhõm. Bà quay sang phía hai vệ sĩ mặc vest trắng, ra lệnh nhanh chóng:
"Đưa cáng thương lượng tử xuống. Cẩn thận với cột sống của cậu ấy. Đừng để Bio-Drive bị chấn động mạnh."
Hai vệ sĩ nhanh nhẹn nhảy xuống xuồng, đặt Hoàng lên một chiếc cáng di động có đệm từ trường chống rung lắc. Minh Tú cũng được hỗ trợ đỡ dậy. Hoàng nằm trên cáng, nhìn lên gương mặt nghiêm nghị nhưng thoáng chút lo âu của Trịnh Hà. Anh khàn giọng, cổ họng bỏng rát:
"Tại sao... bà lại cứu tôi?"
Trịnh Hà nhìn anh, ánh mắt bà thoáng dịu lại sau tròng kính gọng vàng mỏng, nhưng giọng nói vẫn giữ vẻ cẩn trọng của một luật sư lão luyện:
"Cậu có một thứ mà tôi cần để lật đổ tập đoàn này, Lê Hoàng. Và quan trọng hơn... tôi đã từng hứa với một người rằng sẽ không để cậu phải chết cô độc trong bóng tối."
***
Nửa giờ sau, đoàn xe ngoại giao bọc thép của Văn phòng Trịnh Hà vượt qua các chốt kiểm soát sinh trắc học nghiêm ngặt của khu trung tâm Neo-Saigon, tiến thẳng vào tầng hầm bảo mật của tòa nhà văn phòng hạng trung nằm ở khu trung gian. Đây là Văn phòng Trịnh & Cộng sự, nơi được bảo vệ bởi hệ thống tường lửa pháp lý và ngoại giao nghiêm ngặt nhất thành phố.
Hoàng được đưa vào một phòng hồi sức vô trùng ẩn mật phía sau thư viện luật của văn phòng. Căn phòng yên tĩnh, ấm áp, bốc mùi nhẹ của các dung dịch sát trùng y tế cao cấp, hoàn toàn cách biệt với thế giới thực đầy khói bụi hóa chất bên ngoài.
Trịnh Hà bước vào phòng, trên tay cầm một ống tiêm áp lực chứa thứ dung dịch màu lam nhạt lấp lánh dải hạt lượng tử.
"Đây là Huyết thanh ức chế Neuro-Settle cao cấp được trích xuất từ kho dược phẩm ngoại giao," Trịnh Hà nói khi đứng bên cạnh giường bệnh của Hoàng. "Nó đắt hơn bất kỳ thứ thuốc tự chế nào ở chợ đen Vùng Số Không. Nó sẽ làm dịu các khớp thần kinh tủy sống của cậu, ngăn chặn sự đào thải sinh học đối với cái ổ cứng Bio-Drive V1 rỉ sét kia."
Bà cúi xuống, gạt nhẹ lớp tóc bết máu sau gáy Hoàng. Vết thương rách miệng khâu bọc sợi carbon của anh trông thật kinh khủng, vùng da xung quanh đã bắt đầu chuyển sang màu đỏ tía do bỏng nhiệt.
*Phụt.*
Tiếng kim tiêm áp lực vang lên khô khốc khi Trịnh Hà găm thẳng đầu kim vào sát cổng tủy sống Spinal Port V1 ở đốt sống cổ số 7 của anh.
Một luồng hơi lạnh buốt, tinh khiết lập tức tràn vào hệ thần kinh của Hoàng. Cơn đau rát bỏng dọc cột sống bỗng chốc dịu đi như được dập tắt bởi một dòng nước mát. Hoàng rùng mình, cảm nhận được dải đèn LED dọc cột sống của mình đang từ màu đỏ rực chuyển dần sang sắc xanh lam ổn định. Một luồng sinh lực ấm áp lan tỏa từ thắt lưng xuống dưới, khiến các ngón chân của anh khẽ cử động nhẹ.
"Thuốc này sẽ giúp cậu khôi phục tạm thời khả năng vận động của đôi chân," Trịnh Hà vừa lau vết máu rỉ ra từ gáy anh, vừa nói bằng giọng trầm lặng. "Nhưng đó chỉ là giải pháp tạm thời trong vòng bốn mươi tám giờ tới. Cái giá của sự liệt dần đôi chân là có thật, Lê Hoàng. Mỗi lần cậu đồng bộ sâu với Lan Chi, nhiệt lượng từ ổ cứng sẽ đốt cháy thêm một phần sợi thần kinh vận động dọc cột sống của cậu. Nếu không có huyết thanh lượng tử Calypso-9 để ổn định hoàn toàn cấu trúc tủy sống, cậu sẽ bị liệt vĩnh viễn không thể đảo ngược."
Hoàng gượng ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường kim loại. Đôi chân anh đã có lại cảm giác tê dại nhè nhẹ, nhưng anh biết lời cảnh báo của Trịnh Hà là sự thật tàn khốc. Anh nhìn thẳng vào mắt người phụ nữ đối diện:
"Bà vừa nói... bà đã hứa với một người. Người đó là ai?"
Trịnh Hà không trả lời ngay. Bà bước về phía chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi cổ điển ở góc phòng, gõ nhẹ vào màn hình bảo mật lượng tử đang hiển thị các dải mã hóa bảo mật.
"Văn phòng Luật sư Trịnh Hà & Cộng sự của tôi luôn hoạt động hợp pháp trên bề nổi," bà nói, lưng quay về phía anh. "Nhưng đằng sau chiếc ô pháp lý đó, chúng tôi âm thầm thu thập chứng cứ về những tội ác bóc lột nhận thức của tập đoàn Aeterna Corp. Và năm năm trước, tôi không hoạt động cô độc."
Trịnh Hà quay lại, ngón tay bà lướt nhẹ trên màn hình, mở ra một phân mục tài liệu đã bị khóa bởi dải mã hóa lượng tử cổ điển.
*Vút.*
Một tấm ảnh kỹ thuật số cũ kỹ, loang lổ vài vệt nhiễu sọc ngang hiển thị trên màn hình lớn của căn phòng.
Lê Hoàng bàng hoàng nín thở. Trái tim anh như thắt lại, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Trong bức ảnh, dưới ánh nắng chiều vàng nhạt của thành phố Neo-Saigon thời kỳ chưa bị số hóa hoàn toàn, hai người phụ nữ đang đứng sát cạnh nhau trước biểu ngữ của cuộc biểu tình đòi quyền tự do nhận thức. Một người là Luật sư Trịnh Hà thời trẻ, gương mặt đầy nhiệt huyết và kiêu hãnh.
Người đứng bên cạnh bà, mặc chiếc áo sơ mi trắng giản dị, nở nụ cười rạng rỡ, dịu dàng nhưng đầy kiên nghị... chính là Lan Chi.
"Lan Chi..." Hoàng thốt lên, giọng nghẹn ngào, hai bàn tay anh run rẩy bấu chặt lấy ga giường trắng muốt. "Bà... bà và cô ấy..."
"Chúng tôi từng là đồng chí, là những người bạn thân thiết nhất trong phong trào hoạt động nhân quyền công nghệ," Trịnh Hà nhìn bức ảnh, đôi mắt sau tròng kính gọng vàng khẽ dao động u uất. "Trước khi cô ấy bị tập đoàn mưu sát và số hóa cưỡng bức, Lan Chi đã gửi cho tôi một thông điệp mật, dặn rằng nếu một ngày cô ấy biến mất, và nếu có một gã kỹ sư mạng điên rồ tên Lê Hoàng tìm cách đánh cắp ý thức của cô ấy... tôi phải dùng mọi quyền lực pháp lý của mình để bảo vệ gã đó."
Bà quay sang nhìn Hoàng, ánh mắt sắc sảo bỗng chốc trở nên lạnh lùng và nghiêm nghị hơn bao giờ hết:
"Giờ thì cậu đã hiểu tại sao tôi lại mạo hiểm cả sự nghiệp để cứu cậu chưa, Lê Hoàng? Nhưng hãy nhìn vào màn hình này đi. Đây là thứ mà Lan Chi đã đánh đổi mạng sống để bảo vệ."
Trịnh Hà lướt tay, tắt bức ảnh cũ và mở ra một tệp tài liệu tối mật mang chữ ký số lượng tử của Giám đốc Lâm Phong. Tệp tài liệu hiển thị một sơ đồ cấu trúc khổng lồ mô phỏng hàng triệu linh hồn đang bị giam giữ trong những kén dữ liệu màu đỏ rực, dán nhãn: *"Dự án Mạng lưới linh hồn lao động – Phân khu Neo-Saigon."*
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!