Đêm Cuồng Phong Xung Lực
Ánh sáng trắng từ chiếc trực thăng tuần tra của Cục Cảnh sát Mạng dội xuống miệng hầm cống ngầm Vùng Số Không như một lưỡi dao mổ khổng lồ, bóc trần mọi lớp ngụy trang nghèo nàn của bóng tối. Luồng sáng rát bỏng, mang theo luồng gió mạnh từ cánh quạt trực thăng rít gào, thổi tung những mảnh túi ni-lông và rác thải công nghệ nhẹ dọc theo mép tường bê tông rỉ sét.
Dưới miệng hầm, Lê Hoàng nằm rạp người, nửa khuôn mặt áp sát vào lớp bùn đất đen ngòm bốc mùi hóa chất thải. Đôi chân anh hoàn toàn mất đi cảm giác, mềm nhũn và bất động như hai khúc gỗ mục. Cơn co thắt tủy sống dữ dội từ ca phẫu thuật lậu vừa qua vẫn chưa dứt hẳn, từng đợt sóng nhiệt lượng âm ỉ từ ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 dọc cột sống găm thẳng vào hệ thần kinh trung ương, khiến lồng ngực anh phập phồng đau đớn. Vết mổ sau gáy khâu bằng chỉ bọc sợi carbon bị rách toác sau cú giật cáp vật lý bằng Kill-switch, máu tươi đỏ sẫm rỉ ra xối xả, nóng hổi, hòa lẫn với chất keo tản nhiệt Graphene-X màu xám bạc tạo thành một hỗn hợp nhớp nháp chạy dọc xuống vai áo hoodie xám tro rách nát.
"Hoàng! Cố gượng dậy! Đàn K-9 đang đến gần lắm rồi!"
Khánh "Chớp" khàn giọng gầm lên, hai bàn tay bọc sợi carbon chống bỏng của gã thợ hàn đè chặt lấy bả vai Hoàng, cố sức nhấc thân hình bán liệt của anh lên. Bên cạnh họ, Minh Tú quỳ sụp dưới đất, cánh tay cơ khí bên phải – niềm tự hào công nghệ chắp vá của cô – giờ chỉ còn là một đống phế liệu nát bét rỉ dầu thủy lực đen ngòm. Bả vai cô rách nát, găm đầy mảnh thạch anh từ vụ nổ cửa sập, nhưng cô vẫn nghiến răng chịu đựng, đôi mắt sau lớp kính lăng kính nứt nẻ ánh lên sự quyết liệt.
*Gừ... Gừ...*
Từ phía đầu ngõ tối, ba con robot săn lùng "K-9" bốn chân bằng thép đen mờ xuất hiện. Đôi mắt camera hồng ngoại của chúng quét liên tục trong không khí, phát ra những tia laser đỏ mảnh như sợi chỉ. Hàm răng điện tử của chúng rít lên những tia lửa điện rẹt rẹt. Mũi cảm biến sinh học của con dẫn đầu đột ngột hếch lên, hít hà vào khoảng không. Nó đã đánh hơi thấy mùi máu sinh học tươi và mùi đặc trưng của keo tản nhiệt Graphene-X lượng tử rỉ ra từ gáy Hoàng.
*Bíp! Bíp! Bíp!*
Con K-9 dẫn đầu rú lên một tiếng còi hiệu báo động bằng kim khí lạnh lẽo, lập tức khóa mục tiêu vào vị trí của nhóm Hoàng. Bốn chân thép của nó nện xuống nền bê tông rỉ sét, lao nhanh như một tia chớp đen mờ về phía miệng hầm.
"Mẹ kiếp! Không kịp rồi!" Khánh "Chớp" buông Hoàng ra, tay phải rút chiếc mỏ hàn xung lực đồng thau cũ dắt sau hông, gồng mình chuẩn bị lao ra chặn con quái vật cơ khí.
*Hưu... u u u u!*
Một tiếng rít tần số cao đột ngột xé rách bầu không khí ẩm ướt của sương sớm. Từ khúc cua hẻm tối đối diện, một luồng ánh sáng xanh neon quét ngang qua mặt đất. Chiếc xe điện phân khối lớn bọc thép, mang động cơ xung lực khổng lồ rít lên một tiếng gầm rú điên cuồng, lao thẳng qua đống phế liệu nhựa rỉ sét.
*Rầm!*
Bánh xe trước bọc sợi carbon của chiếc xe điện húc thẳng vào hông con K-9 dẫn đầu, lực tông mạnh mẽ hất văng con robot bốn chân nặng gần một tạ vào bức tường tôn rỉ sét bên đường, tạo ra một cơn mưa tia lửa điện chập mạch.
"Lên xe! Mau lên!"
Thanh "Móng Vuốt" gào lên qua chiếc mũ bảo hiểm bọc sợi carbon màu đen mờ. Cánh tay phải cấy ghép khung xương trợ lực kim loại của cô ghì chặt lấy tay lái, bóp phanh cứng khiến chiếc xe điện khổng lồ trượt dài một vòng tròn hoàn hảo trên mặt đường đầy dầu mỡ, chắn ngang giữa nhóm Hoàng và hai con robot K-9 còn lại.
Khánh "Chớp" không chần chừ một giây. Gã dùng sức mạnh cơ bắp của một thợ hàn, nhấc bổng thân hình Lê Hoàng lên, ném anh nằm sấp lên phần giá đỡ hành lý kéo dài bằng thép bọc chì phía sau xe của Thanh. Minh Tú cũng nghiến răng, dùng tay trái còn lại bấu chặt vào khung xe, leo lên ngồi ngay sau lưng Thanh.
"Khánh! Lên đi!" Hoàng khàn giọng hét lên qua cuộn băng keo vải còn bết máu ở khóe miệng.
"Tao chạy ngách ngầm! Hẹn gặp ở hầm cáp!" Khánh "Chớp" gầm lên, gã ném mạnh chiếc mỏ hàn xung lực vào đầu con K-9 thứ hai đang lao tới để cản địa, rồi lao người nhảy xuống một đường ống xả thải hẹp bên cạnh miệng hầm, biến mất vào bóng tối.
Thanh "Móng Vuốt" nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Hoàng đã nằm vững trên giá đỡ liền vặn ga kịch sàn. Động cơ xung lực của chiếc xe điện độ phát ra một tiếng rít chói tai, luồng điện áp cao chạy dọc theo các cuộn dây đồng lộ thiên dọc thân xe, đẩy chiếc xe lao vút đi với tốc độ kinh hoàng, để lại hai con robot K-9 đang điên cuồng phóng những chiếc móc neo kim loại hụt vào khoảng không.
*Đoành! Đoành!*
Từ phía sau, những luồng đạn xung lực điện từ tầm xa bắn tới từ các xe bọc thép của Cục Cảnh sát Mạng do Đặc vụ Sói Đen chỉ huy. Những tia chớp màu lam nhạt sượt qua đuôi xe điện, bắn phá xối xả vào các bức tường slums hai bên hẻm, khiến những mảng bê tông rỉ sét rơi rụng như mưa.
"Bám chặt vào! Bọn đặc nhiệm đang khép vòng vây từ ngã tư Lô C!" Thanh "Móng Vuốt" hét lớn. Cô bẻ lái dứt khoát, cho chiếc xe điện bay qua một dốc nghiêng của đống rác thải công nghệ, đáp xuống một con hẻm nhỏ hẹp chỉ vừa đủ chiều rộng tay lái.
Hoàng nằm sấp trên giá đỡ thép lạnh ngắt, hai tay bấu chặt vào thành sắt bọc chì để không bị hất văng ra ngoài. Đôi chân anh hoàn toàn vô cảm, nhưng phần lưng thì đang chịu một sự tra tấn khủng khiếp. Mỗi lần chiếc xe nảy lên khi đi qua ổ gà, vết mổ rách miệng ở gáy lại cọ xát vào lớp áo hoodie, máu tươi tiếp tục rỉ ra, nhuộm đỏ cả một vùng giá đỡ thép.
*“Hoàng... Hoàng ơi... Kết nối... đang bị rò rỉ...”*
Tiếng nói của Lan Chi vang lên chập chờn trong tâm trí anh qua bộ đàm thần kinh kết nối với Bio-Drive V1. Giọng cô méo mó, lẫn lộn với những dải tiếng ồn trắng của sóng nhiễu lượng tử. Hoàng biết, dù anh đã ngắt kết nối vật lý bằng Kill-switch, nhưng hạt định vị ngầm cấy sâu dưới gáy vẫn đang sử dụng dòng điện sinh học từ tủy sống của anh để phát tín hiệu định danh tầm ngắn về máy chủ của Đặc vụ Hải.
"Anh biết... Lan Chi... Anh sẽ khóa nó lại..." Hoàng thầm nghĩ, cố gắng tập trung chút lý trí còn sót lại.
Anh thò tay xuống hông, bật công tắc cơ học của Thiết bị làm nhiễu sóng gen di động (Gene-jammer). Hộp đen nhỏ đeo bên hông anh rung lên một nhịp nhẹ, phát ra dải sóng nhiễu xạ liên tục để che giấu dấu vết ADN và sóng não của anh trước hệ thống camera an ninh đường phố.
Nhưng năng lượng pin của Gene-jammer đang tụt nhanh chóng, hiển thị con số 12% nhấp nháy đỏ trên màn hình kính áp tròng thông minh của anh.
*Vút! Vút!*
Hai con robot K-9 khác đột ngột nhảy xuống từ mái tôn của khu ổ chuột, chạy song song với chiếc xe điện của Thanh Móng Vuốt. Chúng di chuyển linh hoạt trên các vách tường dốc đứng, đầu camera quét liên tục khóa chặt vào gáy Hoàng. Từ phần hàm của con K-9 bên phải, một ống phóng cơ khí nhô ra, bắn ra một chiếc móc neo kim loại có dây cáp thép siêu bền hòng bám vào khung xe của Thanh.
*Phập!*
Chiếc móc neo găm chặt vào thanh giá đỡ bằng thép ngay sát cạnh đùi Hoàng. Sức kéo đột ngột của con robot K-9 khiến chiếc xe điện của Thanh bị mất đà, đuôi xe văng mạnh sang một bên, suýt chút nữa húc vào cột điện rỉ sét.
"Hoàng! Cắt sợi cáp đó đi! Tôi không giữ được lái!" Thanh Móng Vuốt gầm lên, cánh tay phải bọc sợi carbon của cô gồng lên nổi cả gân xanh để ghì chặt tay lái đang rung lắc dữ dội.
Hoàng cố gắng rướn người dậy, nhưng cơn đau từ gáy dội ngược xuống khiến anh khuỵu xuống. Anh không thể dùng súng EMP-G1 vì nó đã bị bỏ lại ở Trạm sạc số 07. Ngón tay anh không thể chạm tới chiếc móc neo đang găm chặt.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Hoàng đưa ra một quyết định mạo hiểm. Anh tập trung toàn bộ dòng điện sinh học còn sót lại trong cơ thể, hướng về phía cổng tủy sống Spinal Port V1 ở đốt sống cổ số 7.
*“Kích hoạt... Phản xạ xung điện từ...”* Hoàng gầm lên trong tâm trí.
Anh gồng mạnh cơ cổ gáy, chấp nhận cơn đau buốt như kim châm xuyên qua đại não. Cổng tủy sống bọc sợi vàng lấp lánh dọc gáy anh đột ngột phát ra một luồng sáng xanh nhạt, nhấp nháy một nhịp dứt khoát.
*Bùm!*
Một xung điện từ cực nhỏ (EMP Reflex) phóng ra từ gáy Hoàng, lan tỏa trong bán kính 2 mét. Luồng xung kích điện từ tức thì làm quá tải mạch điều khiển của chiếc móc neo kim loại đang găm trên xe. Chiếc móc neo nổ tung ra những tia lửa điện nhỏ, tự động nhả chốt và rơi rụng xuống đường. Đồng thời, luồng xung kích cũng làm tê liệt camera quét hồng ngoại của hai con robot K-9 đang bám đuổi, khiến chúng mất phương hướng và đâm sầm vào nhau.
Tuy nhiên, cái giá phải trả là cực kỳ đắt.
Cú phóng xung EMP Reflex cưỡng bức đã đốt cháy một phần năng lượng sinh học cuối cùng của Hoàng. Cánh tay trái của anh hoàn toàn mất đi cảm giác, buông thõng sang một bên. Vết mổ sau gáy rách toác rộng hơn, máu chảy thành dòng ướt đẫm cả mảng lưng áo hoodie xám tro. Dải đèn LED dọc cột sống của anh nhấp nháy đỏ rực cảnh báo quá nhiệt tủy sống rồi tắt lịm hoàn toàn.
"Tốt lắm, Hoàng!" Thanh "Móng Vuốt" hét lên.
Nhìn thấy khoảng trống trước mặt, cô bẻ lái quyết định, cho chiếc xe điện lao thẳng về phía một con dốc dốc đứng dẫn xuống hệ thống cống ngầm của Vùng Số Không – lối vào Đường ống cáp ngầm số 4. Con dốc tối tăm, ẩm ướt và trơn trượt do nước thải hóa chất bốc mùi hôi thối.
Nhưng ngay khi chiếc xe vừa lao xuống được nửa dốc, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau. Đặc vụ Sói Đen từ trên xe bọc thép đã bắn một quả lựu đạn xung lực EMP tầm xa. Quả lựu đạn nổ tung ngay sát đuôi xe điện của Thanh.
*Đoành!*
Luồng sóng xung kích điện từ khổng lồ quét qua chiếc xe điện độ động cơ xung lực. Hệ thống điều khiển của xe lập tức bị chập cháy hoàn toàn, các tia lửa điện xanh lè bùng lên từ khối pin lượng tử dưới gầm xe. Chiếc xe mất kiểm soát, lao đi với tốc độ không thể hãm lại.
"Không có phanh! Nhảy đi!" Thanh Móng Vuốt gào lên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!