Thoát Khỏi Đường Ray
Tiếng rít thứ hai của quả lựu đạn khói điện từ nổ tung ngay ngoài vòm thép của Toa tàu số 09. Một làn sóng chấn động vô hình nhưng mang sức tàn phá khủng khiếp càn quét qua không gian chật hẹp, biến những dải không khí ẩm ướt thành những luồng ion hóa rực lửa xanh lam. Hệ thống điện dự phòng của toa tàu – phòng thí nghiệm di động mà Minh Tú đã dày công xây dựng suốt ba năm qua – rùng mình một cái rồi tắt lịm.
Bóng tối ập xuống, đặc quánh và lạnh lẽo, chỉ còn bị xé rách bởi dải đèn LED dọc cột sống của Lê Hoàng đang nhấp nháy một sắc đỏ rực điên cuồng. Màu đỏ của sự báo tử. Màu đỏ của dải nhiệt lượng tủy sống đang tăng vọt lên mức 41 độ C dưới sức quét tàn bạo từ thiết bị lượng tử của Đặc vụ Hải.
"Mẹ kiếp! Bọn chúng dùng lựu đạn EMP cấp quân đội!"
Minh Tú hét lên, giọng cô lạc đi giữa tiếng rít của kim loại bị nung nóng. Trong ánh sáng đỏ chập chờn phát ra từ lưng Hoàng, gương mặt cô hacker 24 tuổi cắt không còn giọt máu. Chiếc kính lăng kính đa sắc của cô phản chiếu những tia lửa điện chập chờn từ các bo mạch chủ đang cháy khét dọc vách toa tàu. Cô nhổ phắt mẩu kẹo cao su đang nhai dở, lao về phía bàn điều khiển trung tâm, nơi các màn hình CRT vừa phụt tắt.
"Hoàng! Nằm im đó! Vết mổ của mày đang rách!"
Khánh "Chớp" gầm lên. Gã thợ hàn vạm vỡ không tháo chạy theo Bác sĩ Trần qua lối ngách. Bản năng của một người bạn nối khố từ thuở hàn vi ở Vùng Số Không đã giữ chân gã lại. Khánh lao đến, hai bàn tay bọc sợi carbon chống bỏng của gã đè chặt lấy bả vai Hoàng. Nhưng đã quá muộn.
Cơn co thắt tủy sống dữ dội do quá nhiệt đang quật ngã Lê Hoàng. Dưới lớp áo hoodie xám tro rách nát, vết mổ dọc đốt sống cổ số 7 – nơi Bác sĩ Trần vừa khâu bọc sợi carbon mà không có một giọt thuốc tê chất lượng – đang bị kéo căng đến giới hạn. Từng sợi chỉ carbon mảnh như tơ nhện nhưng sắc bén như dao lam bắt đầu khía sâu vào da thịt Hoàng. Máu tươi đỏ sẫm rỉ ra xối xả, nóng hổi, chạy dọc theo dải đèn LED đỏ rực, hòa lẫn với thứ keo tản nhiệt Graphene-X màu xám bạc tạo thành một hỗn hợp nhớp nháp, bốc mùi khét nhẹ.
Hoàng không thể hét lên. Cơn đau không nằm ở bề mặt da thịt mà găm thẳng vào tận lõi thần kinh trung ương. Mỗi nhịp quét của Đặc vụ Hải từ bên ngoài hầm tàu giống như một mũi khoan điện từ nung đỏ, xuyên qua tấm bọc chì bảo vệ đã bị bão hòa, khoan trực tiếp vào ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 dọc cột sống anh.
*“Hoàng... Hoàng ơi... Em đau quá...”*
Tiếng thì thầm của Lan Chi vọng ra từ bộ đàm thần kinh, không còn là giọng nói dịu dàng u sầu của tuổi 25, mà là những dải âm thanh chập chờn, méo mó bị bóp nghẹt bởi sóng nhiễu lượng tử. *“Dữ liệu... dữ liệu của em đang bị trích xuất... Hạt định vị ngầm đang gửi các gói tin định danh về tháp trung tâm... Em không khóa được phân vùng...”*
Nỗi đau của người vợ quá cố truyền qua khớp nối thần kinh gáy, kích hoạt một luồng điện tích dội ngược khiến cánh tay trái của Hoàng co quắp lại. Anh nghiến răng đến mức nứt cả men răng, hai tay bấu chặt vào cạnh bàn titan lạnh ngắt, cố gắng huy động chút lý trí cuối cùng.
"Tú... kích hoạt... súng gác..." Hoàng thào thào, từng chữ thoát ra ngoài kẽ răng rỉ máu.
"Tao đang làm đây!"
Minh Tú hét lên. Cánh tay cơ khí bên phải của cô – một kiệt tác chắp vá từ các khớp nối thủy lực cũ và sợi carbon – rít lên một tiếng u u dứt khoát. Cô không dùng bàn phím nữa. Cô giật phắt một sợi cáp quang trần từ vách toa, cắm thẳng vào cổng kết nối trên mu bàn tay cơ khí của mình. Đôi mắt cô trợn trừng sau lớp kính lăng kính, đồng tử co thắt khi cô đồng bộ hóa sóng não trực tiếp với hệ thống phòng thủ thụ động của toa tàu.
*Cạch! Cạch! Cạch!*
Từ dưới gầm toa tàu số 09, hai khẩu súng gác tự động thô sơ được Khánh "Chớp" chế tạo từ động cơ xung lực cũ nhô ra. Dưới sự điều khiển bằng ý nghĩ của Minh Tú, hai nòng súng quay tròn, lập tức nổ súng bắn trả về phía lối vào tối tăm của đường ray ngầm.
*Đoành! Đoành! Đoành!*
Những luồng đạn xung lực điện từ tầm ngắn xé rách màn khói xám, tạo ra một bức tường lửa điện màu lam nhạt chặn đứng bước tiến của Đội truy binh "Tia Chớp". Hai đặc vụ biệt kích đi đầu mang khiên bọc sợi carbon bị lực đẩy của xung điện hất văng ngược trở lại, tấm khiên của chúng rít lên những tiếng chập mạch điện tử.
Nhưng ưu thế đó chỉ kéo dài được vài giây.
"Cảnh báo dải tần!"
Giọng nói lạnh lùng, máy móc của Đặc vụ Hải vang lên từ phía sau lá chắn bọc thép của đội Tia Chớp. Gã không hề nao núng trước làn đạn xung lực. Thiết bị dò tìm 'Đánh Hơi' trên tay gã vẫn xoay tròn đều đặn, phát ra luồng ánh sáng laser đỏ rực xuyên qua màn khói, chiếu thẳng vào vách thép của toa tàu nơi Hoàng đang nằm sấp.
"Mục tiêu đang ở tọa độ độ lệch chuẩn 0.02. Tăng công suất máy quét lượng tử lên mức 150%. Kích hoạt xung áp chế tần số ngắn để khóa chặt Bio-Drive V1."
*U... U... U...*
Không khí xung quanh toa tàu số 09 đột ngột rung động với tần số cực cao. Hoàng cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung. Luồng ánh sáng laser đỏ rực từ thiết bị của Hải đã xuyên qua lớp vỏ thép của toa tàu, bám chặt lấy gáy anh. Hạt định vị ngầm cấy sâu dưới da gáy Hoàng đang hấp thụ năng lượng từ máy quét, tỏa nhiệt lượng tột độ dọc theo các bó sợi vàng siêu dẫn của cổng Spinal Port mới nâng cấp.
Nhiệt độ tủy sống: 41.2 độ C.
Nhiệt độ tủy sống: 41.5 độ C.
"Mẹ kiếp! Hắn đang dùng xung áp chế tần số để khóa ý thức của mày!" Minh Tú gào lên, khóe mắt cô rỉ ra hai dòng máu đỏ tươi do áp lực đồng bộ sóng não quá tải. "Hoàng! Nếu mày không ngắt kết nối ngay bây giờ, siêu AI Aegis sẽ dùng đường truyền của Hải để ghi đè thuật toán tự hủy Zero-Wipe lên ổ cứng của mày! Lan Chi sẽ chết vĩnh viễn!"
Hoàng biết cô nói đúng. Anh nhìn thấy trên màn hình võng mạc của kính áp tròng thông minh những dòng mã đỏ rực của hệ thống Aegis đang bắt đầu xâm nhập vào phân vùng nhớ ngoài của Bio-Drive V1.
*“Hoàng... Đừng để bọn chúng... lấy em...”* Tiếng Lan Chi nhỏ dần, chỉ còn là những tiếng rít vô nghĩa.
Trong cơn tuyệt vọng, Hoàng cố gắng sử dụng Giao thức lách tường lửa Aegis-Bypass để hack ngược vào máy quét của Đặc vụ Hải. Ngón tay anh run rẩy gõ nhanh trên bàn phím ảo hiển thị trong tâm trí. Nhưng ngay khi đoạn mã lách luật vừa được dựng lên đến dòng thứ năm mươi, một cơn co thắt cơ lưng cực mạnh do sốc nhiệt tủy sống bùng phát. Toàn bộ cơ thể Hoàng rùng mình, gáy anh nhói lên một cái như bị búa tạ nện vào.
Đoạn mã bị vỡ vụn.
"Không thể hack được... dải tần của hắn quá rộng..." Hoàng khàn giọng, máu tươi trào ra từ mũi, nhỏ xuống mặt bàn titan lạnh ngắt.
"Tránh ra! Để tao!"
Khánh "Chớp" lao đến, định dùng kìm cơ học cắt đứt sợi cáp kết nối gáy của Hoàng. Nhưng Minh Tú đã hét lên ngăn lại: "Không được cắt bằng kìm! Cáp sợi vàng có lõi siêu dẫn đàn hồi, nếu mày cắt thô bạo bằng lực vật lý mà không ngắt xung điện, dòng rò rỉ sẽ nướng chín não của nó lập tức!"
"Vậy phải làm thế nào?!" Khánh "Chớp" phát điên, hai mắt đỏ ngầu.
Hoàng nhìn xuống cổ tay phải của mình. Ở đó, chiếc Khóa ngắt kết nối khẩn cấp (Kill-switch) – thiết bị cơ học thô sơ bằng lò xo xung lực mà Minh Tú tự tay chế tạo – đang nằm lặng lẽ dưới lớp tay áo rách. Đó là bài bài tẩy cuối cùng, một thiết bị ngắt kết nối vật lý thô bạo không cần thông qua bất kỳ thuật toán hay dòng điện nào.
Hoàng dùng chút lực tàn cuối cùng của bàn tay phải, di chuyển ngón tay cái về phía nút bấm cơ học trên cổ tay.
*“Hoàng... Không... Đừng làm thế... Anh sẽ...”* Giọng nói của Lan Chi chợt vang lên trong đầu anh, mang theo một sự hoảng sợ tột độ. Cô biết cái giá vật lý của việc giật cáp thô bạo bằng Kill-switch khi tủy sống đang quá nhiệt.
"Anh phải cứu em, Lan Chi," Hoàng thầm nghĩ.
Anh nhắm mắt lại, răng cắn chặt vào cuộn băng keo vải cách điện giữa hai hàm, và ấn mạnh nút bấm cơ học.
*Phập! Đoành!*
Một tiếng nổ nhỏ của lò xo xung lực vang lên ngay sát tai Hoàng. Chiếc khóa ngắt kết nối khẩn cấp hoạt động với một lực giật cơ học cực mạnh, trực tiếp giật phắt đầu cáp kết nối ra khỏi cổng Spinal Port V1 ở đốt sống cổ số 7 của anh.
"Á... á... hự!"
Hoàng gầm lên một tiếng đau đớn nghẹt thở qua cuộn băng keo vải. Cú giật vật lý thô bạo đã xé rách hoàn toàn những sợi chỉ carbon khâu bọc gáy anh. Vết mổ mới nâng cấp bị rách toác miệng, máu tươi rỉ ra xối xả như một mạch nước ngầm bị vỡ, nhuộm đỏ toàn bộ vùng da lưng và vai áo hoodie xám tro của anh.
Nhưng hiệu quả của cú ngắt kết nối vật lý là tức thì.
Luồng ánh sáng laser đỏ rực của Đặc vụ Hải đột ngột mất đi mục tiêu lượng tử. Trên màn hình thiết bị 'Đánh Hơi', chữ ký sóng não của Bio-Drive V1 biến mất hoàn toàn, chỉ để lại những dải nhiễu trắng vô nghĩa.
"Mục tiêu đã ngắt kết nối vật lý cưỡng bức," Đặc vụ Hải báo cáo qua bộ đàm, giọng nói vẫn không một chút gợn sóng. Gã hạ thiết bị quét xuống, tay phải rút khẩu súng trường xung lực quân dụng bọc chì dọc thân. "Chuyển sang phương án tác chiến thực địa. Đột kích vật lý. Bắt sống Lê Hoàng, tiêu diệt toàn bộ đồng phạm."
"Rõ!"
Năm biệt kích của đội Tia Chớp đồng loạt nổ súng. Những luồng đạn xung lực hạng nặng bắn phá xối xả vào vách thép của Toa tàu số 09. Những mảng thép rỉ sét bị bắn bay, khói bụi bốc lên mù mịt. Hai khẩu súng gác tự động của Minh Tú chỉ chống cự thêm được vài giây trước khi bị đạn xung lực bắn nát bét, biến thành những đống sắt vụn bốc khói.
"Cửa sập thủy lực! Chạy mau!"
Minh Tú hét lớn. Cô giật phắt sợi cáp quang ra khỏi tay cơ khí của mình, đầu cáp bốc khói nghi ngút. Cô cùng Khánh "Chớp" lao đến, mỗi người một bên nách đỡ lấy thân hình bán liệt của Hoàng dậy.
Bộ khung xương trợ lực Exoskeleton dưới chân Hoàng phát ra những tiếng kêu kẽo kẹt cơ khí rệu rã, các piston thủy lực rỉ dầu chập chờn do ảnh hưởng của xung EMP vừa rồi. Đôi chân anh mềm nhũn, hoàn toàn mất đi cảm giác vận động, kéo lê trên sàn toa tàu bết máu.
"Sơn Sắt! Chặn cửa!" Minh Tú gào lên qua bộ đàm cầm tay.
Từ phía lối thoát hiểm ngách phía sau đường ống thông gió, Sơn "Sắt" xuất hiện. Người đàn ông 45 tuổi với râu quai nón rậm rạp và cánh tay cơ khí rỉ sét kêu lạch cạch bước ra. Gã nâng khẩu súng điện từ EMP cầm tay tự chế hạng nặng bằng cả hai tay, ống ngắm hồng ngoại trên mắt phải phát ra ánh sáng đỏ rực.
*Hưu... Đoành!*
Sơn "Sắt" nổ súng. Một luồng điện từ cao tần khổng lồ phóng ra, bắn thẳng vào lối vào toa tàu, tạo ra một vùng mù điện từ dày đặc ngăn chặn bước tiến của đội biệt kích Tia Chớp trong vài giây quý giá.
"Đi mau! Tôi chặn hậu!" Sơn "Sắt" gầm lên, giọng nói khàn đặc mùi khói súng.
Khánh "Chớp" và Minh Tú dìu Hoàng lao về phía cửa sập thủy lực dẫn ra đường ống thông gió ngầm. Đó là lối thoát duy nhất lúc này để dẫn xuống hệ thống cống ngầm của Vùng Số Không.
Nhưng ngay khi họ vừa chạm đến cửa sập, một tiếng rít khô khốc vang lên từ hệ thống bánh răng của cửa. Cánh cửa thép dày bọc rỉ sét đang hạ xuống nửa chừng thì đột ngột khựng lại, bị kẹt cứng do hệ thống thủy lực bị mất nguồn điện điều khiển từ vụ nổ EMP trước đó.
"Mẹ kiếp! Cửa bị kẹt rồi!" Khánh "Chớp" dùng hết sức lực vạm vỡ của mình đẩy vách cửa nhưng cánh cửa thép dày không hề xê dịch một milimet.
Phía sau họ, tiếng bước chân bọc thép của đội Tia Chớp đang đến gần. Tiếng súng điện từ của Sơn "Sắt" vang lên dồn dập, xen lẫn tiếng chửi thề tục tĩu của gã cựu binh khi khẩu súng tự chế bắt đầu quá nhiệt.
"Tránh ra!"
Minh Tú hét lên. Cô đẩy Khánh "Chớp" sang một bên. Cô không dùng các công cụ lập trình hay thiết bị hack nữa. Giữa lanh giới sinh tử, cô hacker lập dị 24 tuổi đã đưa ra một quyết định điên rồ.
Cô quỳ sụp xuống, đưa cánh tay cơ khí bên phải của mình vào khe hẹp dưới chân cánh cửa sập thủy lực đang bị kẹt. Cánh tay cơ khí bọc sợi carbon – báu vật cơ khí lớn nhất của cô – bắt đầu rít lên những tiếng u u đau đớn khi các piston thủy lực bên trong bị ép hoạt động vượt quá giới hạn chịu tải.
"Tú! Mày điên rồi!" Hoàng khàn giọng hét lên, anh cố gắng dùng tay trái đẩy cô ra nhưng cơ thể bán liệt không cho phép.
"Ngậm miệng lại, Hoàng! Mày phải sống để cứu Lan Chi!"
Minh Tú nghiến răng gầm lên. Khóe miệng cô rỉ máu, đôi mắt sau lớp kính lăng kính đa sắc trợn trừng đầy quyết liệt.
*Rắc... Rắc...*
Tiếng kim loại bị uốn cong và tiếng bánh răng cơ khí bị nghiền nát vang lên chói tai. Cánh tay cơ khí của Minh Tú đang đóng vai trò như một chiếc kích thủy lực dã chiến, dùng toàn bộ lực ép của động cơ xung lực để nâng cánh cửa thép dày bọc rỉ sét lên từng centimet một.
"Khánh! Đẩy nó qua! Mau lên!" Minh Tú hét lớn, toàn thân cô run bần bật dưới áp lực ngàn cân của cánh cửa thép.
Khánh "Chớp" cắn răng, dứt khoát bế xốc thân hình Lê Hoàng lên, đẩy anh nằm rạp xuống sàn để bò qua khe hẹp dưới cánh cửa sập. Bộ khung Exoskeleton của Hoàng cọ xát vào thành thép rỉ sét, phát ra những tiếng rít chói tai.
*Rắc... Đoành!*
Hệ thống khớp nối khuỷu tay cơ khí của Minh Tú không chịu nổi áp lực, đột ngột nổ tung. Những mảnh bánh răng thạch anh và lò xo kim loại bắn ra xối xả, găm thẳng vào bả vai cô. Cánh tay cơ khí bên phải của cô hacker lập dị bị nghiền nát hoàn toàn thành một đống phế liệu rỉ sét, dầu thủy lực màu đen rò rỉ ra sàn toa tàu hòa lẫn với máu tươi.
Nhưng lực nâng cuối cùng của cánh tay trước khi nổ tung đã giúp Khánh "Chớp" đẩy được Hoàng qua khe hẹp thành công. Khánh nhanh nhẹn bò qua ngay sau đó, rồi quay người lại, dùng hết sức lực kéo Minh Tú qua ranh giới cửa sập ngay trước khi cánh cửa thép khổng lồ sụp xuống với một tiếng *ầm* rung chuyển cả hầm ngầm.
*Uỳnh!*
Cánh cửa sập thủy lực đóng chặt, cô lập hoàn toàn Toa tàu số 09 và Đội truy binh "Tia Chớp" ở phía bên kia. Không gian xung quanh họ bỗng chốc trở nên tối tăm, chỉ còn mùi ẩm ướt của đất cát và tiếng nước chảy róc rách dưới lòng cống ngầm sâu hai mươi mét.
Minh Tú ngã sụp xuống đất, ôm lấy bả vai phải nơi cánh tay cơ khí đã bị hủy hoại hoàn toàn. Gương mặt cô nhợt nhạt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng cô vẫn cố nở một nụ cười méo mó, nhìn Hoàng qua cặp kính lăng kính đã bị nứt một góc:
"Coi như... tao nợ mày một cánh tay mới... Hoàng ạ..."
Hoàng nằm sấp trên nền đất ẩm ướt, vết mổ sau gáy rách miệng rỉ máu xối xả làm ướt đẫm cả mảng lưng áo. Đôi chân anh liệt hoàn toàn, mất đi mọi cảm giác vận động vĩnh viễn ở thế giới thực. Nhưng anh không có thời gian để đau xót cho bản thân hay đồng đội.
Khánh "Chớp" vội vã dìu Hoàng dậy, cùng Minh Tú chật vật bò lên các bậc thang sắt rỉ sét dẫn ra lối thoát hiểm ngách hướng về phía cửa hầm rỉ sét của khu cống ngầm sông Sài Gòn.
Nhưng ngay khi Khánh "Chớp" vừa đẩy nắp hầm rỉ sét ra để cả nhóm thoát lên mặt đất, một luồng ánh sáng trắng cực mạnh, chói lòa đột ngột quét xuống từ trên bầu trời tối tăm của Vùng Số Không.
*Phập! Phập! Phập!*
Ánh đèn pha cực mạnh từ chiếc trực thăng tuần tra của cảnh sát mạng quét dọc theo các con hẻm rỉ sét, khóa chặt dải đất xung quanh miệng hầm.
Đi kèm với ánh sáng chói lòa đó là tiếng gầm rú cơ khí đặc trưng của đàn robot săn lùng "K-9" bốn chân bằng thép đen mờ đang lao nhanh qua các đống phế liệu, hàm răng điện tử của chúng rít lên những tia lửa điện rẹt rẹt, khóa chặt mọi ngả đường rút lui của nhóm đào tẩu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!