Vết Sẹo Vàng Và Kẻ Chỉ Điểm
Mũi nhíp kim loại của Khánh "Chớp" run lên bần bật dưới ánh đèn halogen vàng vọt của Toa tàu số 09. Trên đầu nhíp, một hạt bụi màu đen có kích thước chưa đầy nửa milimet đang khẽ nhấp nháy một tia sáng đỏ cực kỳ mảnh, đều đặn và lạnh lẽo như nhịp tim của một loài ký sinh trùng công nghệ. Chấm đỏ ấy ẩn sâu dưới lớp sợi vàng siêu dẫn của cổng Spinal Port mới cấy trên gáy Lê Hoàng, lợi dụng chính dòng điện sinh học từ tủy sống của anh để tự duy trì hoạt động.
"Trần Bách..." Giọng Minh Tú rít qua kẽ răng, bàn tay cô siết chặt đến mức các khớp ngón tay kêu răng rắc. Mái tóc hồng neon của cô rũ rượi, phản chiếu ánh sáng đỏ từ màn hình máy chủ đang nhấp nháy cảnh báo. "Thằng khốn đó đã mua chuộc bọn thương nhân ở Chợ Lô D. Nó biết Khánh sẽ đến đó tìm linh kiện nâng cấp cho mày, Hoàng ạ. Chiếc cổng sợi vàng này... ngay từ đầu đã là một cái bẫy định vị vật lý được thiết kế riêng cho mày."
Bác sĩ Trần ném chiếc gạc đẫm máu vào khay kim loại, tiếng xoảng khô khốc vang vọng trong không gian chật hẹp của toa tàu bỏ hoang. Ông gạt điếu thuốc lá tắt ngấm sang một bên gò má, đôi mắt thâm quầng hằn lên những tia máu giận dữ. Ông cúi xuống, dùng ngón tay bọc găng cao su miết nhẹ quanh vết mổ vừa được khâu bằng chỉ bọc sợi carbon dọc gáy Hoàng.
"Tao đã bảo rồi, phẫu thuật lậu trong cái xó này lúc nào cũng có khuyến mãi chết chóc," Bác sĩ Trần khàn giọng, giọng nói đầy cay đắng. "Hạt định vị này đã tự động phóng ra các chân rết nano bám chặt vào đốt sống cổ số 7 của cậu rồi, Hoàng. Nếu giờ tôi dùng nhíp giật mạnh nó ra, các sợi thần kinh tủy sống vừa được hàn gắn bằng sợi vàng sẽ đứt sạch. Cậu sẽ liệt hoàn toàn từ cổ trở xuống vĩnh viễn. Không có cơ hội thứ hai đâu."
Hoàng nằm sấp trên bàn kỹ thuật titan lạnh ngắt, nửa gương mặt áp sát vào lớp kim loại rỉ sét. Gáy anh không còn cảm giác đau – cái giá vĩnh viễn của ca phẫu thuật không thuốc tê vừa rồi đã tước đi hệ thần kinh cảm giác vùng da lưng của anh – nhưng anh vẫn cảm nhận được một luồng nhiệt âm ỉ, nặng nề đang chạy dọc cột sống. Dải đèn LED dọc lưng anh, vốn đang lấp lánh sắc vàng kim ấm áp của cổng mới nâng cấp, bỗng chốc rùng mình, chập chập chờn chờn.
*“Hoàng... Em cảm nhận được một luồng sóng lạ đang cố gắng đồng bộ với tần số của Bio-Drive V1,”* tiếng thì thầm chập chờn của Lan Chi vang lên trong đầu anh qua bộ đàm thần kinh, giọng cô mang theo một sự lo lắng máy móc. *“Nó đang gửi các gói dữ liệu định danh của em về tháp trung tâm... Em đang cố gắng cô lập nó nhưng băng thông bị rò rỉ...”*
"Đừng cố quá sức, Lan Chi," Hoàng thầm nghĩ trong đầu, cố gắng gửi một xung sóng não xoa dịu cô. "Hãy để anh lo."
Anh nghiến răng, dùng hai tay bấu chặt vào cạnh bàn titan để gượng dậy. Bộ khung xương trợ lực thô sơ (Exoskeleton) bó dọc hai chân anh phát ra tiếng u u trầm thấp khi các piston thủy lực rỉ dầu bắt đầu chịu lực. Đôi chân liệt nhẹ của anh run rẩy, đứng vững nhờ các khớp nối kim loại nâng đỡ. Vết mổ sau gáy khâu bọc sợi carbon khẽ căng ra, rỉ ra vài giọt máu tươi đỏ sẫm, chảy dọc theo dải đèn LED lấp lánh ánh vàng.
"Minh Tú, chúng ta còn bao nhiêu thời gian?" Hoàng khàn giọng hỏi, cổ họng anh khô khốc như vừa nuốt phải tro tàn hóa chất.
Minh Tú không trả lời bằng lời. Cô đập mạnh tay xuống bàn phím. Màn hình CRT hiển thị sơ đồ quét radar ba chiều của đường hầm tàu điện ngầm bỏ hoang. Ba chấm đỏ lớn đang di chuyển với tốc độ cực nhanh dọc theo đường ray ngầm, chỉ còn cách Toa tàu số 09 chưa đầy hai trăm mét.
"Bọn chúng đã cắt nguồn điện phụ của cả phân khu ngầm này rồi!" Minh Tú hét lên, bong bóng kẹo cao su trên môi cô vỡ vụn. "Hệ thống cảm biến ngoài đường ray của tao đã sập nguồn hoàn toàn. Đó là Đội truy binh 'Tia Chớp'! Bọn lính đánh thuê chuyên nghiệp của tập đoàn!"
"Mẹ kiếp, tôi phải chuồn trước đây," Bác sĩ Trần nhanh chóng thu dọn các dụng cụ phẫu thuật vào chiếc vali hợp kim rỉ sét. Ông nhìn Hoàng bằng ánh mắt ái ngại. "Tôi là bác sĩ, không phải chiến sĩ. Giữ mạng mạng sống của cậu cho tốt đấy, Hoàng. Đừng để ca mổ của tôi trở thành công cốc."
Khánh "Chớp" đứng chết trân ở giữa toa tàu, hai bàn tay vạm vỡ run rẩy cầm chiếc mỏ hàn xung lực. Gương mặt gã thợ hàn đầy tàn nhang xám xịt đi vì hối hận: "Hoàng... tôi xin lỗi... Tôi không biết chiếc cổng đó lại bị gài hàng... Tôi chỉ muốn tìm loại tốt nhất cho cậu..."
"Không phải lỗi của cậu, Khánh," Hoàng bình thản nói, ánh mắt anh lạnh lùng nhìn thẳng vào màn hình đang chớp đỏ. "Trần Bách đã tính toán kỹ lưỡng từ trước. Hắn biết tôi sẽ làm mọi cách để cứu Lan Chi. Đi đi, Khánh. Đưa cả Bác sĩ Trần đi theo lối thoát hiểm ngách phía sau đường ống thông gió. Bọn chúng đến đây là vì tôi."
"Nhưng còn cậu..." Khánh "Chớp" ngập ngừng.
"Đi ngay!" Hoàng ra lệnh, giọng nói mang một uy quyền thép khiến gã thợ hàn không dám phản kháng.
Khánh "Chớp" cắn răng, dứt khoát kéo vali của Bác sĩ Trần lao về phía lối thoát hiểm tối tăm sau toa tàu. Cánh cửa sập thủy lực khép lại sau lưng họ với một tiếng *kịch* nặng nề, để lại Hoàng và Minh Tú trong không gian ngột ngạt của phòng thí nghiệm di động.
*Bịch... Bịch... Bịch...*
Tiếng bước chân nặng nề bọc thép nện xuống nền đất ẩm ướt ngoài đường ray dội vào vách thép của toa tàu. Không khí trong toa bỗng chốc đặc quánh mùi ozone và hơi lạnh ẩm ướt của cống ngầm.
"Hoàng, bọc chì! Mau lên!" Minh Tú hét lớn, cô lao về phía góc toa tàu, giật mạnh một tấm bọc chì bảo vệ (Lead-shielded sleeve) dày cộp bám đầy bụi than.
Hoàng hiểu ý cô. Anh xoay người lại, để Minh Tú áp chặt tấm bọc chì dày quanh ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 dọc cột sống của mình. Lớp chì dày đè nặng lên lưng anh, khiến bộ khung Exoskeleton phát ra tiếng kêu kẽo kẹt phản kháng, nhưng nó là lá chắn duy nhất lúc này để ngăn chặn dải bức xạ lượng tử phát ra từ tệp dữ liệu 500TB của Lan Chi rò rỉ ra ngoài.
Ngay khi tấm bọc chì vừa được cố định, một tiếng rít chói tai vang lên từ phía trần toa tàu.
*Xoảng!*
Kính chắn gió phía trước của toa tàu vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ dưới sức ép của một quả lựu đạn khói điện từ (EMP) vừa được ném vào. Một luồng khói xám đặc quánh bốc lên, mang theo những tia chớp điện từ màu xanh lam nhạt nhấp nháy liên tục.
*Xoẹt... Xoẹt...*
Hệ thống đèn halogen trên trần toa tàu phụt tắt hoàn toàn. Các màn hình CRT của máy chủ lậu chập chờn rồi tối đen, bốc lên những sợi khói khét lẹt của mạch bán dẫn bị quá tải dòng điện. Bóng tối ngập tràn nuốt chửng toa tàu, chỉ còn dải đèn LED trên lưng Hoàng phát ra ánh sáng vàng kim mờ nhạt dưới lớp bọc chì.
"Mắt thần của tao mù rồi!" Minh Tú hoảng loạn hét lên trong làn khói đặc. Cô quỳ sụp xuống dưới bàn kỹ thuật, ngón tay mò mẫm kích hoạt hệ thống phòng thủ thụ động dự phòng của toa tàu chạy bằng pin cơ học cổ điển. "Tao đang nạp xung từ vào đường ray để triệt tiêu EMP của chúng! Hoàng! Đừng để bọn chúng áp sát gáy mày!"
Từ phía cửa toa tàu vỡ nát, năm bóng người mặc giáp bọc sợi carbon siêu nhẹ màu xám bạc từ từ tiến vào. Mũ bảo hiểm của chúng tích hợp kính ngắm đa phổ phát ra ánh sáng xanh lục ma quái trong màn khói đặc. Trên tay chúng là những khẩu súng trường xung lực điện từ (EMP) quân dụng tầm trung, nòng súng lấp lánh những vòng dây đồng siêu dẫn.
Đó là Đội truy binh "Tia Chớp". Những kẻ săn đầu người tàn nhẫn nhất của tập đoàn Aeterna.
Dẫn đầu bọn chúng không phải là một lính đánh thuê, mà là một người đàn ông gầy gò mặc trang phục kỹ thuật màu xám sẫm. Trên tai gã đeo một bộ tai nghe định vị chuyên dụng bọc da, hai tay nâng chặt một thiết bị cầm tay có thấu kính quét laser đỏ rực xoay tròn liên tục.
Đặc vụ Hải.
"Lê Hoàng," giọng Hải vang lên qua bộ đàm phát thanh của mũ bảo hiểm, lạnh lùng và đều đều như một chiếc máy lập trình. "Chữ ký sóng não của cậu đã bị khóa chặt. Đừng cố gắng sử dụng các giao thức mạng lậu nữa. Trong bán kính năm mươi mét này, thiết bị 'Đánh Hơi' của tôi đã cô lập hoàn toàn mọi dải tần lượng tử. Cậu đang trần trụi trước tập đoàn."
Hoàng ép mình sát vào vách thép tối tăm của toa tàu. Đôi chân anh run rẩy dữ dội dưới sức nặng của tấm bọc chì và bộ khung Exoskeleton đang bị nhiễu điện nhẹ do ảnh hưởng của lựu đạn EMP. Vết mổ sau gáy rách miệng, máu nóng rỉ ra nhiều hơn, làm ướt sũng cả mảng áo hoodie xám tro. Cơn đau không tồn tại ở da thịt, nhưng một cơn co thắt tủy sống nhẹ bắt đầu bùng phát do nhiệt độ cổng Spinal Port sợi vàng đang tăng dần dưới tác động của máy quét từ trường bên ngoài.
Anh thò tay xuống gầm bàn kỹ thuật, ngón tay chạm vào báng cầm lạnh ngắt của một khẩu súng xung lực điện từ cầm tay EMP-G1 thô sơ – khẩu súng dự phòng mà Khánh "Chớp" đã sửa chữa lại từ đống phế liệu của Trạm số 07 trước đó.
*“Hoàng... Thiết bị quét của Đặc vụ Hải đang tăng công suất... Nó đang cố gắng xuyên qua lớp bọc chì của anh... Em cảm thấy đau buốt dọc các phân vùng dữ liệu...”* giọng Lan Chi yếu ớt dần, tiếng rít siêu âm trong đầu Hoàng ngày càng chói tai.
Anh biết mình không thể trốn chạy mãi trong bóng tối này. Nếu để thiết bị của Hải khóa chặt Bio-Drive V1 một lần nữa, hệ thống Aegis của tập đoàn sẽ tự động kích hoạt tiến trình cưỡng bức trích xuất dữ liệu, và Lan Chi sẽ biến thành tro bụi kỹ thuật số vĩnh viễn.
Hoàng hít một hơi thật sâu, nén chặt cơn co thắt tủy sống đang hành hạ sống lưng. Anh dùng tay phải bám chặt vào thành ghế titan, gồng toàn bộ sức lực của khung xương Exoskeleton để đẩy cơ thể đứng thẳng dậy.
"Minh Tú! Kích hoạt rào chắn sắt từ!" Hoàng gầm lên.
"Nhận lệnh!" Minh Tú hét lớn dưới gầm bàn.
Cô đập mạnh tay vào cần gạt cơ học. Một tiếng *ầm* vang dội dưới sàn toa tàu. Hệ thống nam châm điện đặt dọc theo đường ray ngầm cũ đột ngột được nạp đầy năng lượng từ pin dự phòng, tạo ra một luồng từ trường nghịch đảo cực mạnh chạy dọc theo các tấm thép sàn toa tàu.
*Bùm... Đoành...*
Luồng từ trường nghịch đảo đột ngột xuất hiện đã tạo ra một xung kích điện từ dội ngược cực mạnh. Ba con drone trinh sát mini đang bay lơ lửng ngoài cửa toa tàu lập tức bị chập mạch, bắn ra những tia lửa điện xanh loét rồi rơi rụng xuống đất như những con thiêu thân cháy cánh. Kính ngắm đa phổ trên mũ bảo hiểm của đội biệt kích Tia Chớp chớp tắt liên tục, buộc chúng phải giật lùi lại một bước để hiệu chuẩn lại hệ thống.
Lợi dụng giây phút hỗn loạn đó, Hoàng lách người ra khỏi bóng tối của vách toa tàu. Anh nâng khẩu súng EMP-G1 thô sơ bằng cả hai tay, hướng thẳng về phía bóng xám bạc của Đặc vụ Hải đang đứng ở cửa toa và bóp cò.
*Hưu... Đoành!*
Một luồng xung điện từ màu lam nhạt phóng ra từ nòng súng thô sơ, xé rách màn khói xám đặc quánh, lao thẳng về phía Hải. Nhưng một đặc vụ biệt kích của đội Tia Chớp đã nhanh nhẹn lao lên phía trước, dùng tấm khiên bọc sợi carbon dày cộp của mình để đỡ trọn phát bắn. Luồng xung điện bị tấm khiên hấp thụ hoàn toàn, chỉ để lại những tia lửa điện nhỏ chạy dọc theo viền kim loại bọc chì của khiên.
"Hỏa lực thô sơ," Đặc vụ Hải lạnh lùng nhận xét. Gã không hề nao núng, ngón tay gõ mạnh lên bảng điều khiển của thiết bị 'Đánh Hơi'. "Tăng công suất máy quét từ trường lên mức cực đại. Khóa chặt dải tần số của Bio-Drive V1 dọc cột sống mục tiêu."
Thiết bị cầm tay của Hải bỗng phát ra một tiếng rít trầm thấp, rung động cả không khí xung quanh. Một luồng ánh sáng đỏ rực, có cấu trúc hình nón quét xuyên qua màn khói, cắt thẳng qua lớp vỏ thép của toa tàu và chiếu thẳng vào lưng Lê Hoàng.
Ngay khi luồng ánh sáng đỏ chạm vào tấm bọc chì trên lưng anh, một cơn đau buốt nhói như hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống Hoàng bùng phát. Nhiệt độ cổng Spinal Port sợi vàng trên gáy anh tăng vọt vượt ngưỡng 40 độ C trong vòng một giây.
Cơ thể Hoàng giật nảy lên, khẩu súng EMP-G1 rơi khỏi bàn tay đang co quắp của anh, nện xuống sàn toa tàu phát ra một tiếng *cạch* khô khốc. Anh ngã quỵ xuống gối, hai tay bấu chặt vào ngực để ngăn chặn cơn co thắt dữ dội đang kéo rút toàn bộ cơ lưng.
Dưới tác động của máy quét từ trường tầm ngắn công suất cực đại, tấm bọc chì bắt đầu bị bão hòa từ trường. Luồng ánh sáng đỏ quét xuyên qua lớp chì, khóa chặt vào dải đèn LED dọc cột sống của Hoàng.
Ánh sáng vàng kim lấp lánh ấm áp trên lưng anh đột ngột chao đảo dữ dội, rồi trong một khoảnh khắc kinh hoàng, toàn bộ dải đèn LED dọc cột sống của Lê Hoàng nhấp nháy đỏ rực – màu đỏ của sự quá nhiệt cực hạn, màu đỏ của tiến trình phân rã dữ liệu đang bị kích hoạt cưỡng bức bởi tập đoàn.
Tiếng rít của lựu đạn khói điện từ thứ hai lại vang lên ngoài cửa toa tàu, dải đèn LED trên lưng Hoàng đột ngột nhấp nháy đỏ rực khi Đặc vụ Hải kích hoạt máy quét xung lực từ trường tầm ngắn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!