Nhạc nềnBroken

Đêm Trộm Linh Hồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hành lang tầng tám mươi mốt của tháp Aeterna Corp im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng dung dịch làm mát chảy rầm rì trong lòng các bức tường bọc sợi carbon. Ánh sáng từ những dải đèn LED âm trần tỏa ra một màu xanh băng giá, phản chiếu lên sàn đá thạch anh bóng loáng không một vết chân. Lê Hoàng đứng đó, lưng tựa vào vách kính cường lực, ngón tay siết chặt chiếc Thẻ truy cập lượng tử giả mạo (Lâm Phong). Mồ hôi lạnh rịn ra từ lòng bàn tay anh, làm mờ đi dải ký tự mã hóa khắc chìm trên bề mặt hợp kim của chiếc thẻ lậu.


Dưới lớp áo hoodie kỹ thuật xám tro, dải đèn LED chạy dọc cột sống của Hoàng đang nhấp nháy một màu xanh lam nhạt, báo hiệu ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 cấy ghép lậu dọc tủy sống của anh đang ở trạng thái chờ. Vết mổ sau gáy nơi đặt cổng Spinal Port V1 vẫn còn rỉ dịch tủy nhè nhẹ, đau nhói lên theo từng nhịp đập của tim. Nhưng Hoàng không có thời gian để bận tâm đến cơn đau sinh học đó. Đêm nay là thời hạn cuối cùng trước khi bộ phận Nghiên cứu y sinh của tập đoàn tiến hành định dạng lại phân khu lưu trữ dữ liệu rác, đồng nghĩa với việc xóa sạch vĩnh viễn tệp nén ý thức 500TB của Lan Chi.


Anh hít một hơi thật sâu, nén chặt cơn run rẩy trong lồng ngực, rồi bước về phía cánh cửa thép của Phân khu Aeterna-01. Thiết bị quét sinh trắc học ở cửa đột ngột nhô ra một thấu kính laser màu đỏ rực, quét dọc từ đỉnh đầu xuống đến ngực anh.


“Yêu cầu định danh. Vui lòng xuất trình chứng thư số lượng tử,” giọng nói tổng hợp của AI quản trị tối cao Aegis vang lên, lạnh lùng và không có hơi người.


Hoàng đưa chiếc thẻ giả mạo lên khe quét. Chiếc thẻ này là sản phẩm bẻ khóa tinh vi nhất mà Minh Tú phải mất ba ngày đêm ròng rã để nạp chữ ký số của Giám đốc Lâm Phong vào lõi thạch anh. Trái tim Hoàng như ngừng đập khi dải ánh sáng đỏ quét qua con chip giả mạo. Một tiếng bíp ngắn vang lên, dải đèn trên cửa chuyển từ đỏ sang xanh lam.


“Chào mừng Giám đốc Lâm Phong. Quyền truy cập Phân khu Aeterna-01 được phê duyệt.”


Cánh cửa thép nặng nề trượt sang hai bên không một tiếng động. Hoàng nhanh chóng bước vào trong, luồng khí lạnh âm mười độ C của phòng máy chủ ập thẳng vào mặt anh, mang theo mùi ozone đặc trưng của các thiết bị lượng tử hoạt động quá tải. Trước mắt anh là hàng trăm cabin máy chủ khổng lồ đứng sừng sững như những bia mộ kỹ thuật số, tỏa ra thứ ánh sáng lam nhạt chập chờn.


Hoàng di chuyển nhanh qua các dãy cabin, đôi giày đế cao su bám chặt vào sàn nâng chống tĩnh điện. Anh dừng lại trước cabin số 109, nơi đặt lõi lưu trữ dữ liệu nhận thức tạm thời của những bệnh nhân đã tử vong tại bệnh viện liên kết của tập đoàn. Tay anh run rẩy cắm cáp quang siêu dẫn sợi vàng từ cổng gáy của mình vào cổng truyền dữ liệu vật lý của cabin.


“Cảnh báo: Phát hiện kết nối tủy sống trực tiếp. Nhiệt độ cổng cấy ghép: 36.8 độ C. Tiến trình đồng bộ hóa bắt đầu,” AI giám sát tủy sống trong kính thông minh của Hoàng đưa ra thông báo hiển thị thời gian thực.


Ngay khi cổng kết nối vật lý được thiết lập, một luồng điện tích cực mạnh dội ngược từ cabin máy chủ thẳng vào hệ thần kinh trung ương của Hoàng. Anh bấu chặt hai tay vào thành kim loại của cabin, răng nghiền chặt vào nhau để không bật ra tiếng thét đau đớn. Đó không phải là nỗi đau thể xác thông thường, mà là cảm giác hàng triệu Terabyte dữ liệu thô đang cưỡng bức chạy qua các sợi tủy sống của anh, đốt cháy các khớp thần kinh chưa kịp thích ứng.


Trong bóng tối của tâm trí Hoàng, một luồng sáng xanh lục bắt đầu tụ lại. Tệp nén ý thức Lan Chi (500TB) xuất hiện dưới dạng một khối cầu mật độ cao, được bao bọc bởi hàng vạn dải mã hóa nhị phân lấp lánh. Hoàng nhìn thấy cô. Dù chỉ là một hologram chập chờn với các dải nhiễu sọc ngang trong tâm trí, anh vẫn nhận ra gương mặt dịu dàng u sầu của vợ mình. Đôi mắt cô nhắm nghiền, cơ thể ảo cấu tạo từ những hạt ánh sáng lam nhạt đang run rẩy trước tiến trình phân rã dữ liệu.


“Lan Chi... đợi anh... anh sẽ đưa em ra khỏi đây,” Hoàng thì thầm trong kẽ răng, máu mũi bắt đầu chảy ra ròng ròng, nhỏ xuống bàn phím điều khiển của cabin.


Tiến trình sao chép hiển thị trên kính thông minh: 12%... 25%... 38%...


Nhiệt độ dọc cột sống của Hoàng bắt đầu tăng vọt. Ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 hoạt động hết công suất để nén và ghi dữ liệu protein lượng tử vào lõi sinh học dọc tủy sống của anh. Cảm giác như có một thanh sắt nung đỏ đang áp chặt vào lưng anh, đốt cháy từng thớ thịt từ bên trong.


Đột ngột, toàn bộ dải đèn LED trong phòng máy chủ chuyển sang màu đỏ rực. Tiếng còi báo động rít lên chói tai, dội thẳng vào màng nhĩ của Hoàng.


“Cảnh báo đỏ! Phát hiện chữ ký số lượng tử trùng lặp của Giám đốc Lâm Phong tại phân khu hành chính. Giao thức an ninh Aegis cấp độ 4 được kích hoạt. Phong tỏa toàn bộ lối ra.”


Hoàng giật mình nhìn lên màn hình terminal. Chữ ký số trên chiếc thẻ giả mạo đã bị hệ thống phát hiện sai lệch sinh trắc học thời gian thực. Cùng lúc đó, trên màn hình hiển thị một luồng xâm nhập mạng từ xa với tốc độ cực nhanh, mang chữ ký định danh của Đặc vụ Sơn.


“Hoàng, mày nghĩ mày có thể mang cô ta đi sao?” Giọng nói của Đặc vụ Sơn vang lên từ loa hệ thống, lạnh lùng và đầy chế giễu. “Ý thức của Lan Chi là tài sản của tập đoàn Aeterna. Cô ta thuộc về lò phản ứng lượng tử.”


Trên màn hình điều khiển, một dải mã độc màu đỏ máu bắt đầu lan tràn, cố gắng phong tỏa phân vùng dữ liệu của Lan Chi và ngắt kết nối đường truyền vật lý. Tiến trình sao chép đột ngột khựng lại ở mức 62%.


“Không... tao sẽ không để tụi mày biến cô ấy thành công cụ lao động vô tri!” Hoàng gầm lên.


Anh biết mình không thể đấu thuật toán trực diện với một lập trình viên mã độc cấp cao như Đặc vụ Sơn trong khi đang bị giới hạn bởi băng thông tủy sống. Hoàng đưa tay xuống hông, rút khẩu Súng xung lực điện từ cầm tay EMP-G1. Đây là vũ khí tự chế từ linh kiện máy biến áp cũ mà Sơn Sắt đã tặng anh trước phi vụ.


Hoàng không chần chừ, hướng họng súng thẳng vào tủ phân phối rơ-le điện lực chính của phòng máy chủ và bóp cò. Một luồng xung điện từ cao tần màu xanh lam lóe lên, đi kèm tiếng nổ đanh gọn của dòng điện cao áp bị đoản mạch. Toàn bộ hệ thống chiếu sáng chính của Phân khu Aeterna-01 phụt tắt, đưa căn phòng vào bóng tối dày đặc, chỉ còn lại ánh sáng đỏ chập chờn của hệ thống nguồn điện dự phòng khẩn cấp.


Việc cắt nguồn điện chính đã bẻ gãy đường truyền mạng từ xa của Đặc vụ Sơn, buộc hệ thống Aegis phải chuyển sang sử dụng pin dự phòng với băng thông tối giản. Rào cản mã độc đỏ máu trên màn hình lập tức bị suy yếu. Tiến trình sao chép trong kính thông minh của Hoàng bắt đầu chạy lại: 75%... 88%... 95%...


Nhưng cái giá phải trả cho cú nổ EMP vật lý là hệ thống an ninh dự phòng đã kích hoạt súng gác tự động trên trần nhà. Ba thấu kính laser đỏ rực từ trên cao bắt đầu xoay tròn, khóa chặt vào nguồn nhiệt phát ra từ gáy của Hoàng.


“Cảnh báo quá nhiệt tủy sống: 40.5 độ C. Nguy cơ tổn thương dây thần kinh vận động cấp độ 3. Khuyến cáo ngắt kết nối lập tức,” AI Cảnh Báo liên tục rung mạnh dọc cột sống của anh.


Hoàng cắn chặt môi đến bật máu để duy trì sự tỉnh táo. Lưng anh co thắt dữ dội, đôi chân bắt đầu mất cảm giác nâng đỡ do tủy sống bị quá nhiệt vượt ngưỡng chịu đựng. Anh bám chặt vào sợi cáp vàng, mắt dán chặt vào con số 99% đang nhấp nháy trên kính thông minh.


Một tiếng bíp dài vang lên.


“Tiến trình sao chép đạt 100%. Tệp dữ liệu 500TB đã được nén và lưu trữ an toàn vào Bio-Drive V1.”


Không chần chừ một mili giây, Hoàng đưa tay lên gáy, dùng hết sức lực còn lại giật mạnh sợi cáp quang siêu dẫn ra khỏi cổng Spinal Port V1. Một luồng xung điện lượng tử dội ngược cực mạnh khiến toàn thân anh co giật dữ dội, máu tươi từ cổng gáy phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả vách máy chủ rỉ sét. Anh ngã quỵ xuống sàn, nôn ra một ngụm dịch vị chua chát.


Trên trần nhà, súng gác tự động đã nạp đầy năng lượng, dải laser đỏ rực chuẩn bị khai hỏa thẳng vào đầu anh. Hoàng dùng chút sức tàn cuối cùng, bám vào khung sắt của cabin máy chủ, lết cơ thể nửa liệt của mình về phía cửa thông gió mở sẵn ở góc tường. Anh trườn người vào trong lòng ống dẫn tối tăm, lạnh lẽo ngay khi ba luồng đạn xung lực bắn nát bét khoảng sàn đá nơi anh vừa nằm.


Hoàng bò điên cuồng trong đường ống thông gió chật hẹp, bụi bẩn và rỉ sét bám chặt vào vết thương rách máu sau gáy. Tiếng còi báo động của tháp Aeterna vẫn gầm rú vang dội ngoài kia, nhưng nỗi sợ hãi lớn nhất của anh lúc này nằm ngay trong cơ thể mình. Dải đèn LED dọc cột sống của anh không còn nhấp nháy xanh lam nữa, nó đã chuyển sang màu đỏ rực báo tử. Ổ cứng sinh học Bio-Drive V1 dọc tủy sống bắt đầu tỏa nhiệt độ cao bất thường, vượt mức 41 độ C và tiếp tục tăng nhanh, đe dọa nướng chín hoàn toàn hệ thần kinh trung ương của anh trước khi anh kịp thoát ra ngoài mặt đất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!