Vượt Qua Đầm Lầy Chết
Sương độc xám xịt cuộn trào như những dải lụa ma quái, quấn chặt lấy những thân cây khô khốc, vặn vẹo của Đầm lầy Hắc Thủy Vô Tận. Dưới chân, bùn lầy đen kịt sủi bọt khí lưu huỳnh tanh nồng, chực chờ nuốt chửng bất kỳ sinh linh nào vô tình sẩy chân.
Cao Vy cắn chặt môi đến rỉ máu, đôi bả vai mảnh mai run lên bần bật dưới sức nặng của Minh Dạ. Hắn vẫn bất tỉnh nhân sự, đầu gục nghiêng trên vai cô. Gương mặt hắn tái nhợt dưới lớp mặt nạ da rỉ sét, lồng ngực trái quấn băng gạc rách nát liên tục rỉ ra dòng máu tươi đỏ thẫm loang lổ. Vết sẹo bỏng ngực trái rách sâu từ trận quyết chiến với Lý Thiết vẫn chưa ngừng chảy máu, mỗi hơi thở yếu ớt của hắn đều kéo theo một tiếng rít buốt nhói trong lồng ngực. Cánh tay trái của hắn buông thõng, lạnh ngắt và hoàn toàn tê liệt bởi mười hai cây thiết châm phong ấn hắc khí vẫn ghim chặt trong kinh mạch.
"Nhanh lên! Đừng ngoảnh lại!"
Tiếng thì thầm lầm lì nhưng gấp gáp của A Sâm vang lên từ phía trước. Gã thợ săn bản địa khoác tấm áo da thú bạc màu, tay cầm chiếc cung săn bằng gỗ mun đen, liên tục dùng một cây gậy gỗ dài dò đường trong làn nước độc. Phía sau cô, cậu bé Lục Nam đang dốc hết sức tàn bám chặt lấy vạt áo choàng của Cao Vy, đôi mắt đỏ hoe vì khóc thương Trưởng thôn nhưng tay vẫn siết chặt chiếc dao găm rỉ sét. Hơn hai mươi người dân tị nạn Sương Mù dắt díu nhau đi phía sau, run rẩy nín thở, không ai dám phát ra một tiếng động nhỏ.
"Lão thợ săn, chúng ta đang đi đâu đây? Sương mù dày thế này, ngộ nhỡ lạc vào túi khí độc..." Một người đàn ông tị nạn run giọng hỏi.
"Im miệng nếu còn muốn giữ mạng!" A Sâm gầm nhẹ, ánh mắt sắc bén quét qua màn sương xám. "Chúng ta đang đi theo mạch hắc khí ngầm. Chỉ có những lối này mới không có tuần tra hoàng gia. Nhưng nếu các ngươi bước lệch một bước sang bãi bùn lún bên cạnh, đến xương cốt cũng không tìm lại được đâu."
Cao Vy khẽ điều hòa nhịp thở. Thanh kiếm mỏng Tuyết Ảnh rực sáng hàn khí nhẹ trên tay cô khẽ rung lên. Cô cảm nhận được áp lực vô hình từ phía sau. Đội kỵ binh bọc thép hạng nặng Thiết Kỵ Phong Ba đang lùng sục ráo riết ngoài rìa đầm lầy. Tiếng vó ngựa dập dồn như sấm ký ức vẫn còn văng vẳng bên tai cô.
Đột ngột, một luồng gió lạnh thấu xương quét qua đầm lầy, mang theo mùi máu tanh tưởi cực kỳ nồng nặc.
"Đứng lại!" A Sâm giơ tay ra hiệu, gương mặt sạm đen đầy sẹo thú cào bỗng chốc biến dạng vì kinh hoàng. Gã giương cây cung mun đen, hướng thẳng vào màn sương độc dày đặc phía trước.
Từ trong bóng tối của những gốc cây mục nát, hai đốm lửa màu đỏ sẫm quỷ dị từ từ hiện ra. Đó không phải là lửa, mà là đôi mắt rực cháy oán khí của một con quái thú khổng lồ.
"Grừ..."
Tiếng gầm trầm đục rít qua kẽ răng nanh sắc nhọn khiến mặt nước đầm lầy sủi bọt điên cuồng. Con quái thú từ từ bước ra. Đó là một con sói khổng lồ cao bằng hai người thường, bộ lông màu đỏ sẫm loang lổ những mảng máu khô cứng ngắc. Trên lưng nó, những gai xương màu đen mọc lởm chởm, liên tục rỉ ra chất dịch màu đỏ tươi tanh nồng. Đây chính là Huyết Lang Vương – con sói đầu đàn đột biến do nuốt phải xác của những vật thí nghiệm huyết sương bị quân tuần tra vứt bỏ ngoài đầm lầy. Nó đã mất đi hoàn toàn thú tính tự nhiên, chỉ còn lại sự điên cuồng khát máu do cấm thuật hoàng gia gặm nhấm tâm trí.
"Lùi lại! Tất cả lùi lại sau bệ đá!" A Sâm hét lớn, tay kéo căng dây cung.
Nhóm dân tị nạn hoảng loạn gào thét, dẫm đạp lên nhau chạy trốn vào những khe đá rạn nứt gần đó. Lục Nam mím môi, che chắn trước người Bà nội mù lòa, tay giơ chiếc dao găm rỉ sét lên một cách bất lực.
"Vút!"
Mũi tên gỗ mun của A Sâm bắn ra, găm thẳng vào bả vai Huyết Lang Vương. Nhưng lớp da bọc thép gai góc của con quái thú quá cứng, mũi tên chỉ cắm nông rồi gãy đôi. Phát bắn chỉ làm con sói đột biến thêm điên cuồng. Nó rú lên một tiếng tru chói tai, bộc phát tốc độ kinh hoàng, lao thẳng về phía nhóm dân tị nạn đang hỗn loạn.
"Uỳnh!"
A Sâm nhanh nhẹn giật mạnh một sợi dây thừng giấu dưới bùn. Một chiếc bẫy thú rập khổng lồ bằng thép gai bật lên từ dưới lòng đất, kẹp chặt lấy chân sau của Huyết Lang Vương. Con quái thú bị cản đà lao một nhịp ngắn ngủi, nó gầm thét điên cuồng, dùng man lực giật đứt xích sắt của bẫy rập, để lại một vết thương rách thịt rỉ máu đen.
Cú giật mạnh khiến Cao Vy mất thăng bằng. Minh Dạ tuột khỏi vai cô, ngã quỵ xuống bãi cỏ cháy bên rìa đầm lầy. Chấn động mạnh khiến vết thương ngực trái của hắn rách rộng thêm, máu tươi thấm đỏ cả một khoảng đất.
Cơn đau thấu xương tủy từ vết rách ngực trái và luồng hắc khí ăn mòn kinh mạch đột ngột đánh thức thần trí của Minh Dạ. Hắn mở mắt ra, tầm nhìn nhòe đi vì máu và sương độc. Đầu hắn đau như búa bổ, những mảnh ký ức vụn vỡ về vụ thảm sát hỏa hoạn và gương mặt gào thét của đồng đội trong tiểu đội số 4 lại hiện về thiêu đốt tâm can.
"Minh Dạ! Mau tỉnh lại!" Tiếng hét lo âu của Cao Vy vang lên bên tai hắn. Cô vung thanh Tuyết Ảnh lướt lên, chém gạt một đợt cào xé kịch độc Huyết Trảo Kích của Huyết Lang Vương đang nhắm thẳng vào đầu Minh Dạ.
"Keng!"
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên. Lực phản chấn từ móng vuốt khổng lồ mạnh đến mức hất văng Cao Vy lùi lại mấy bước, gót chân cô lún sâu vào vũng bùn độc. Thanh Tuyết Ảnh mỏng rực sáng hàn khí nhẹ khẽ run lên bần bật dưới áp lực man lực.
Huyết Lang Vương không dừng lại, nó quay ngoắt đầu, đôi mắt đỏ rực khóa chặt lấy Minh Dạ đang quỳ một gối dưới đất. Nó cảm nhận được luồng dao động linh hồn quen thuộc phát ra từ chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh sau lưng hắn.
Minh Dạ cắn chặt răng, cố gắng cử động cánh tay trái nhưng hoàn toàn vô lực. Mười hai cây thiết châm của Hoài An vẫn đang khóa chặt kinh mạch bả vai trái của hắn để ngăn hắc khí hoại tử ăn mòn sâu vào tim. Hắn chỉ còn một cánh tay phải linh hoạt. Hắn dùng tay phải siết chặt chuôi thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát giắt ở đai lưng, gượng dậy đứng tấn.
"Chúng ta phải tiêu diệt nó, nếu không tất cả sẽ làm mồi cho đầm lầy!" Minh Dạ trầm giọng, giọng nói khàn đặc vì khói độc.
"Nhưng kiếm của ngươi... ngọn lửa lam hỏa của ngươi đã tắt rồi!" Cao Vy lo lắng hét lên.
Hộp Tro Tàn sau lưng hắn đang nguội lạnh hoàn toàn do cạn kiệt năng lượng bộc phá sau trận chiến với Lý Thiết. Không có bột xương dị thú làm chất dẫn, hắn không thể điều hòa nhịp thở để kết nối ý thức với hồn khí của Cao Phong nhằm bộc phát Lam Viêm Kiếm Chiêu.
"Vút!"
Minh Dạ vung kiếm phế chém ngang một đường kiếm khí tầm xa hướng thẳng vào đầu con sói dữ. Thế nhưng, luồng gió đầm lầy mang theo hắc khí đậm đặc thổi bạt kiếm khí của hắn, nhiệt lượng xanh lam nhạt nhanh chóng bị dập tắt diện rộng khi chưa kịp chạm vào da thịt quái thú.
"Kiếm khí tầm xa vô dụng trong sương độc này!" Minh Dạ nhận ra constraint chí mạng của địa hình. Hắn phải áp sát.
Huyết Lang Vương đột ngột biến mất vào màn sương mù dày đặc. Tốc độ của nó quá nhanh, tiếng bước chân bị tiếng bùn sủi bọt độc che lấp hoàn toàn.
"Nó ở đâu?" Cao Vy hoảng hốt xoay người phòng thủ diện rộng.
Minh Dạ nhắm mắt lại. Hắn áp dụng bài học của Lão Tiễn: nhắm mắt lắng nghe sự di chuyển của luồng gió lốc áp suất cao thổi qua cơ thể. Tiếng gió rít qua những kẽ lá mục, tiếng nước bùn bắn tung tóe từ hướng đông bắc...
"Nó đến từ phía sau cô, Cao Vy!" Minh Dạ hét lớn, đồng thời mở bừng đôi mắt.
Đôi mắt hắn bỗng chốc phát ra ánh sáng lam nhạt mờ ảo rực rỡ.
Hắn kích hoạt Thấu Thị Nhãn Tuyết Mai.
Tầm nhìn xuyên thấu của linh hồn nữ cung thủ Tuyết Mai giúp hắn nhìn xuyên qua lớp sương mù độc dày đặc đang che khuất tầm nhìn. Trong thế giới màu xanh lam nhạt của thấu thị nhãn, hắn nhìn rõ quỹ đạo lao tới cực tốc của Huyết Lang Vương. Và ngay dưới ức của con sói khổng lồ, một viên hạch thú biến dị chứa huyết sương màu đỏ sẫm đang rực sáng quỷ dị. Đó chính là nguồn năng lượng bạo tấy và cũng là điểm yếu cốt tủy của nó.
"Cao Vy! Chém gạt chân trước của nó!" Minh Dạ ra lệnh.
Cao Vy không một chút do dự, cô tin tưởng tuyệt đối vào định vị của hắn. Nữ kiếm sĩ lướt nhanh như một cơn gió lạnh, vung thanh Tuyết Ảnh chém mạnh một đường ngự khí trảm vào chân trước đang lao tới của Huyết Lang Vương.
"Phập!"
Nhát chém chính xác làm con quái thú lệch hướng lao, móng vuốt khổng lồ Huyết Trảo Kích của nó quật sạt qua giáp vai của Cao Vy, để lại ba vết cào rách da rỉ máu.
Chớp thời cơ con sói dữ mất thăng bằng lộ ra vùng ức dưới bụng, Minh Dạ dấn bước sát đất. Hắn dồn toàn bộ chân lực còn sót lại vào cánh tay phải, kích hoạt chút tàn dư lam hỏa yếu ớt cuối cùng trong Hộp Tro Tàn truyền thẳng vào lưỡi kiếm phế rách nát.
"Xoẹt!"
Thanh Lam Viêm Phế Kiếm rực cháy ngọn lửa màu xanh lam nhạt rực rỡ giữa sương độc. Minh Dạ đâm thẳng lưỡi kiếm xuyên qua lớp da bọc thép bấu chặt, cắm ngập vào viên hạch thú biến dị rực sáng dưới ức Huyết Lang Vương.
"Á o o o!"
Con quái thú khổng lồ rú lên một tiếng tru thảm thiết vang dội khắp đầm lầy chết chóc. Ngọn lửa lam hỏa tinh khiết từ kiếm của Minh Dạ bùng phát từ bên trong, thiêu rụi toàn bộ hắc khí độc hại và huyết sương cấm thuật đang ký sinh trong huyết quản của nó.
Thân xác khổng lồ của Huyết Lang Vương đổ rầm xuống vũng bùn độc lầy, co giật vài nhịp rồi tắt thở hoàn toàn. Viên hạch thú biến dị vỡ tan, giải phóng luồng oán khí xám xịt biến mất vào không trung.
Minh Dạ rút kiếm ra, khuỵu gối xuống bùn. Đôi mắt hắn đau nhói dữ dội, đầu óc quay cuồng nứt rách do quá tải thần kinh khi duy trì trạng thái thấu thị liên tục quá giới hạn cho phép. Vết sẹo bỏng lớn ở ngực trái rách rộng ra, máu đen loang lổ thấm đẫm vạt áo choàng xám tro.
"Minh Dạ! Cố chịu đựng!" Cao Vy vội vàng chạy tới đỡ lấy hắn, tay cô quấn băng gạc thấm máu vết thương cho hắn.
Thế nhưng, niềm vui chiến thắng chưa kịp nhen nhóm thì mặt đất dưới chân họ đột ngột rung chuyển dữ dội.
Từ phía rìa đầm lầy lộng gió ngoài kia, tiếng vó ngựa dập dồn, nặng nề như sấm sét nện rầm rập xuống đất đá hoang mạc bắt đầu vang rền sát rìa đầm lầy. Luồng bụi sắt rỉ cuộn trào lên bầu trời rạng đông, mang theo uy áp sắt đá lạnh lùng của hàng trăm chiến mã bọc thép nặng.
Đội kỵ binh Thiết Kỵ Phong Ba đã đuổi sát nút pháo đài đầm lầy độc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!