Nhạc nềnBattleField4

Nợ Máu Trả Bằng Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tàn tro rơi xuống như một cơn mưa tuyết màu đen, phủ lên những xác nhà tranh đang sụp đổ dưới ngọn lửa đỏ rực của Làng tị nạn Sương Mù. Khói độc xám xịt từ Đầm lầy Hắc Thủy Vô Tận cuộn trào vào thung lũng, quyện với mùi dầu hỏa khét lẹt và mùi máu tươi tanh nồng. Bức tường đá khổng lồ – di sản cuối cùng từ sự hy sinh bi tráng của vị Trưởng thôn chính trực – sừng sững ngăn cách con lộ độc đạo, nhưng ngọn lửa oán hận thì không gì ngăn nổi. Nó đang liếm rách màn đêm rạng đông, rực cháy trong đôi mắt của người thiếu niên mang mặt nạ sắt.


Minh Dạ đứng đó, tay phải siết chặt chuôi thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát. Dưới lớp mặt nạ da rỉ sét che nửa khuôn mặt bỏng, đôi mắt hắn rực lên những tia máu đỏ ngầu sát ý. Hắn nhìn trân trân vào Đội trưởng Lý Thiết đang đứng bên kia bức tường đá đổ sập. Lồng ngực trái của Minh Dạ phập phồng dữ dội, vết sẹo bỏng lớn rách sâu hoắm, dòng máu đen kịt rỉ ra loang lổ khắp vạt áo choàng xám tro rách nát. Cơn đau từ hỏa độc xanh lam âm ỉ thiêu đốt tim phổi khiến mỗi nhịp thở của hắn nặng nề như tiếng bễ lò rèn gỉ sét. Cánh tay trái hoại tử hoàn toàn cứng đờ, tê dại vô lực dưới lớp băng gạc dày, bị phong ấn chặt bởi những cây thiết châm của Hoài An. Hắn lúc này chỉ là một kẻ tàn phế nửa thân xác, gánh trên vai chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh đang nguội lạnh hoàn toàn.


Nhưng nỗi căm hận tột cùng đã vượt qua mọi giới hạn của thể xác chịu đựng.


Bên kia đống đổ nát, Đội trưởng Lý Thiết đứng sừng sững trong bộ giáp sắt xám bám đầy muội than. Gương mặt góc cạnh của gã sĩ quan trung niên co rúm lại vì giận dữ khi nhìn thấy bức tường đá chặn đứng đội kỵ binh của mình. Gã liếc nhìn cây gậy gỗ dâu tằm cháy đen của vị Trưởng thôn đang cắm sâu vào đất đá, rồi khạc một bãi nước bọt đầy khinh bỉ:


"Lũ rác rưởi tị nạn hèn mọn! Một lão già sắp chết cũng dám dùng mạng cản đường quân tuần tra hoàng gia? Tất cả các ngươi, từ già trẻ gái trai, hôm nay đều phải bị chôn thây dưới đống tro tàn này để bịt đầu mối!"


Gã sĩ quan gầm lên, tay phải vung thanh trường đao bọc sắt rèn nhiệt rực sáng hồng quang khí kịch liệt. Gã chỉ thẳng mũi đao vào Minh Dạ, cười gằn đầy tàn bạo:


"Còn ngươi, kẻ đào ngũ mang hộp đeo mặt nạ sắt kia! Ngươi tưởng ngọn lửa lam hỏa tà môn đó có thể cứu được mạng ngươi sao? Trấn Hải đại úy đã ra lệnh, đầu của ngươi trị giá trăm vạn tiền đồng. Hôm nay, ta sẽ dùng máu của ngươi để nhuộm đỏ chiến công thăng tiến của ta!"


Nói đoạn, Lý Thiết thò tay vào hông, lấy ra một ống sứ nhỏ chứa thứ dịch lỏng màu đỏ tươi đặc quánh, tỏa ra luồng oán khí đen kịt quỷ dị. Đó chính là Huyết sương thí nghiệm – cấm thuật tàn bạo của hoàng gia được tinh luyện từ oán khí chiến trường. Không một chút do dự, Lý Thiết cắm thẳng ống sứ vào vết thương hở trên cổ mình, bơm toàn bộ dịch lỏng vào huyết quản.


"Grào o o!"


Một tiếng gầm rú điên cuồng, không còn tính người vang lên từ lồng ngực Lý Thiết. Chân lực bạo tấy bùng phát dữ dội. Dưới tác động của cấm thuật, các thớ cơ bắp trên người gã phình to khổng lồ, xé rách lớp giáp sắt xám bên ngoài. Làn da gã nhanh chóng hóa thành một lớp giáp sống màu đỏ sẫm, gai góc lởm chởm mọc ra dọc theo bắp tay và bả vai, liên tục rỉ ra từng giọt máu đen tanh tưởi. Đôi mắt gã chuyển sang màu đỏ rực lửa oán hận, không còn một tia lý trí. Đây chính là trạng thái Huyết Giáp Ký Sinh (Sĩ quan biến dị) thô sơ – thứ cấm thuật biến đổi cơ thể thành giáp sống khát máu, mang lại man lực chiến đấu vượt trội nhưng tàn phá hoàn toàn nội tạng kẻ sử dụng.


Sức ép từ luồng oán khí đỏ sẫm bộc phát từ người Lý Thiết mạnh đến mức đất đá dưới chân gã rạn nứt, sương độc đầm lầy xung quanh bị thổi bạt ra xa.


"Vô Danh! Cẩn thận!" Cao Vy hét lớn từ phía sau khe đá hiểm trở. Tay cô siết chặt thanh Tuyết Ảnh mỏng rực sáng hàn khí nhẹ, đôi mắt ngập tràn lo âu. Cô muốn lao lên sát cánh chiến đấu cùng hắn, nhưng Lục Nam đang khóc thét ôm chặt lấy Bà nội Lục Lâm mù lòa phía sau vách đá, buộc cô phải giữ vững hàng phòng ngự thụ động để bảo vệ họ khỏi mưa tên lửa vẫn đang âm ỉ cháy lan.


Minh Dạ không ngoảnh đầu lại. Hắn khẽ hít một hơi thật sâu. Khói bụi than củi rực cháy tràn vào lồng ngực, mang theo vị đắng ngắt và hơi nóng thiêu đốt. Nhưng lần này, hắn không để hỏa độc làm hỗn loạn thần trí. Hắn nhắm mắt lại trong một phần mười giây, tập trung tinh thần tối đa vào nhịp rung động yếu ớt từ chiếc Hộp Tro Tàn sau lưng.


Hắn áp dụng Đồng Bộ Hơi Thở Tàn Tro.


Hít vào thật sâu, đưa luồng khí lạnh của đầm lầy độc qua phế quản, lọc sạch hắc khí, rồi thở ra một luồng khí màu xanh lam nhạt hiền hòa. Nhịp tim của hắn chậm lại, đồng bộ hoàn hảo với tần số linh hồn của kiếm sĩ Cao Phong đang trú ngụ trong hộp đồng. Sát ý điên cuồng trong đầu hắn được lý trí kiên định áp chế, biến thành một ngọn lửa lam hỏa tinh khiết rực cháy dọc theo cánh tay phải.


"Xoẹt!"


Lưỡi kiếm phế rách nát rực cháy ngọn lửa màu xanh lam rực rỡ, xua tan bóng tối u ám của rạng đông. Lam Viêm Kiếm Chiêu đã sẵn sàng.


"Chết đi! Kẻ tàn phế!"


Lý Thiết hóa thú gầm lên, sải bước chân khổng lồ nện rầm rập xuống đất đá đổ nát. Gã vung thanh trường đao bọc sắt rèn nhiệt, dồn toàn bộ man lực của Huyết Giáp Ký Sinh chém bổ dọc một nhát cực mạnh từ trên cao xuống đầu Minh Dạ. Đường đao rít gió, mang theo luồng hồng quang khí nóng rực rạch đôi màn sương đêm.


**Nhịp trao đổi chiến thuật 1**: Nhát đao bổ dọc của Lý Thiết mang theo sức nặng ngàn cân đổ ập xuống. Minh Dạ không đón đỡ trực diện. Hắn vận dụng nhịp thở tĩnh lặng của Đồng Bộ Hơi Thở Tàn Tro, nghiêng người lướt nhẹ sang bên phải một nhịp cực kỳ chuẩn xác. Lưỡi đao khổng lồ của Lý Thiết chém sượt qua vai áo choàng của hắn, nện mạnh xuống đất đá tạo ra một hố sâu hoắm, mảnh đá vỡ văng tung tóe.


**Nhịp trao đổi chiến thuật 2**: Ngay khi Lý Thiết chưa kịp thu đao, Minh Dạ xoay người, vung Lam Viêm Phế Kiếm chém ngang một đường chéo rực cháy ngọn lửa xanh lam thẳng vào bắp tay phải của gã. Ngọn lửa lam hỏa bộc phát dữ dội khi chạm vào lớp giáp sống đỏ sẫm. Một tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên, lớp giáp sống gai góc bị lửa xanh thiêu rụi một mảng lớn, để lộ thớ thịt cháy sạm rỉ máu đen. Lý Thiết gầm lên đau đớn, nhưng man lực bạo tấy từ cấm thuật khiến gã không hề thối lui, ngược lại càng điên cuồng hơn.


**Nhịp trao đổi chiến thuật 3**: Lý Thiết buông một tay khỏi chuôi đao, vung móng vuốt tay trái rực sáng oán khí đỏ sẫm – chiêu thức Huyết Sương Trảo cực kỳ hiểm hóc – cào xé thẳng vào ngực trái của Minh Dạ, nơi vết sẹo bỏng đang rách miệng rỉ máu. Đòn đánh quá nhanh và bất ngờ ở cự ly gần.


**Nhịp trao đổi chiến thuật 4**: Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, theo phản xạ cận chiến tự nhiên, Minh Dạ định nâng cánh tay trái lên để gạt đỡ đòn cào xé của đối thủ. Thế nhưng, cánh tay trái hoại tử bị thiết châm phong ấn hoàn toàn tê liệt, cứng đờ không thể di chuyển theo ý muốn của thần trí. Sự chậm trễ một nhịp ấy khiến hắn hoàn toàn để lộ khoảng trống trước ngực trái.


"Phập!"


Móng vuốt gai góc của Lý Thiết sượt mạnh qua ngực trái Minh Dạ. Lớp vải giáp rách nát bị xé toạc, vết sẹo bỏng ngực trái rách sâu hoắm chảy máu đen dữ dội. Hắc khí cấm thuật từ móng vuốt ăn mòn nhẹ vào da thịt, gây ra một cơn đau thắt tim tột cùng, khiến thể lực của hắn suy kiệt nghiêm trọng, bước chân lảo đảo suýt ngã quỵ xuống đống tro tàn rực lửa.


"Ha ha ha! Tay trái của ngươi chỉ là một khúc gỗ mục!" Lý Thiết cười lớn điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu rực sáng oán hận. Gã vung đao bổ ngang một nhát quyết định hòng chém đôi người thiếu niên tàn phế.


Minh Dạ cắn chặt môi đến rỉ máu, ép bản thân đứng vững dưới Thiết Thạch Trận Tấn vững chãi như núi đá cổ. Trong đầu hắn, những hình ảnh về cái chết bi tráng của Trưởng thôn Sương Mù, tiếng khóc nghẹn ngào của Lục Nam và nắm tro tàn lạnh lẽo của tiểu đội cũ vụt qua. Nỗi đau thương ấy không làm hắn gục ngã, nó hóa thành nguồn năng lượng lam hỏa vô tận bùng cháy ngược lên từ Hộp Tro Tàn.


Hắn quan sát kỹ lưỡng quỹ đạo di chuyển của Lý Thiết. Dù lớp giáp sống Huyết Giáp Ký Sinh bọc kín toàn thân gã, nhưng mỗi khi gã vung đao bổ mạnh, khớp vai phải – nơi dẫn truyền năng lượng lỏng lẻo để cho phép bắp thịt phình to cử động – lại lộ ra một khe hở nhỏ không có gai nhọn bảo vệ. Đó chính là điểm yếu cốt tủy của cấm thuật biến dị.


"Cao Phong... hãy cho đệ mượn lực chiến đấu lần cuối!" Minh Dạ gầm lên trong tâm thức.


**Nhịp trao đổi chiến thuật 5**: Lý Thiết quét đao ngang hông cực mạnh. Minh Dạ không lùi mà tiến. Hắn cúi rạp người nương theo góc khuất của đường đao, lướt thẳng vào cự ly cận kề sát ngực đối thủ. Thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát trên tay phải hắn rực cháy ngọn lửa màu xanh lam khổng lồ, tỏa ra nhiệt lượng thanh tẩy cực hạn thiêu rụi hoàn toàn độc sương xung quanh.


Hắn dồn toàn bộ chân lực còn sót lại, vung kiếm chém ngược từ dưới lên thẳng vào khớp vai phải của Lý Thiết.


"Xoẹt!"


Một đường kiếm hỏa hoàn mỹ rạch đôi màn đêm rạng đông. Ngọn lửa lam hỏa tinh khiết cắt ngọt qua lớp giáp sống gai góc, thiêu rụi đường kinh mạch huyết sương bạo tấy tại khớp vai gã sĩ quan tàn bạo.


Một tiếng "xoảng" nặng nề vang lên, thanh trường đao bọc sắt rớt xuống đất đá đổ nát. Cùng với nó, cánh tay phải khổng lồ đeo huyết giáp của Lý Thiết bị chém đứt lìa khỏi bả vai, bay lơ lửng trong không trung trước khi rơi rầm xuống đống tro tàn, ngọn lửa xanh lam lập tức thiêu rụi cánh tay đứt lìa thành một nắm tro xám xịt.


"A a a a! Cánh tay của ta!"


Lý Thiết ôm lấy bả vai phải cụt ngủn rỉ máu đen dữ dội, lùi lại mấy bước, gương mặt biến dạng vì đau đớn tột cùng và kinh hoàng. Ngọn lửa lam hỏa từ vết chém đứt lìa vẫn đang âm ỉ cháy, ngăn cản hoàn toàn khả năng tự phục hồi của lớp giáp sống biến dị. Gã đao phủ tàn bạo phóng hỏa làng mạc giờ đây chỉ còn là một kẻ tàn phế cụt tay, run rẩy trong sợ hãi.


Minh Dạ đứng vững giữa đống tro tàn rực lửa, kiếm phế rũ xuống rỉ máu đen lẫn máu tươi. Lồng ngực trái của hắn nứt rách rách rưới chảy máu đen dữ dội, thể lực suy kiệt hoàn toàn đến mức hắn không thể vung kiếm thêm một nhát nào nữa. Hắn chỉ có thể đứng đó dưới lớp mặt nạ sắt rỉ, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào kẻ thù giết hại làng mạc.


"Rầm rập! Rầm rập!"


Đột ngột, tiếng vó ngựa dập dồn, nặng nề chấn động đất đá vang lên từ phía sau vách thung lũng đá rạn nứt. Một luồng khói bụi sắt rỉ cuộn trào lên bầu trời rạng đông. Đội kỵ binh bọc thép hạng nặng hoàng gia – Thiết Kỵ Phong Ba – rầm rộ kéo tới, giăng hàng ngang che kín lối vào thung lũng lộng gió. Những chiến mã bọc thép khổng lồ thở ra luồng hàn khí lạnh buốt, thương dài rèn nhiệt hoàng gia chỉ thẳng vào hướng Minh Dạ.


"Bảo vệ Đội trưởng! Rút lui mau!"


Một tên sĩ quan kỵ binh hét lớn, thúc ngựa lao tới chắn trước người Lý Thiết đang gào thét đau đớn. Hai tên giáp binh nhảy xuống ngựa, vực gã sĩ quan cụt tay đang hoảng loạn ôm bả vai đứt lìa rỉ máu đen lên lưng ngựa trốn chạy cực tốc dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của bức tường thép kỵ binh vừa xuất hiện.


Minh Dạ nhìn theo bóng dáng kẻ thù biến mất vào màn sương độc đầm lầy lộng gió, thanh Lam Viêm Phế Kiếm trên tay phải hắn khẽ run lên rồi tắt lịm ngọn lửa xanh lam. Sức lực cạn kiệt hoàn toàn, vết sẹo bỏng ngực trái rách sâu đau thắt dữ dội khiến hắn không thể đứng vững được nữa.


Hắn quỳ sụp một gối xuống đất đá lạnh lẽo, rồi ngã quỵ xuống đống tro tàn hoang tàn của ngôi làng tị nạn Sương Mù, lồng ngực trái liên tục rỉ ra dòng máu tươi loang lổ trên nền tuyết đen.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!