Nhạc nềnBattleField4

Hỏa Thiêu Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió lạnh từ Đầm lầy Hắc Thủy Vô Tận rít qua những khe đá nứt nẻ của thung lũng phía tây, thổi bạt làn sương mù xám xịt phủ đầy độc khí. Trên con đường mòn hiểm trở dẫn sâu vào lòng núi, hai bóng người đang dìu nhau bước đi trong bóng tối tịch mịch của biên cảnh.


Minh Dạ nén cơn đau thắt lồng ngực trái, mỗi bước đi của hắn lúc này nặng nề như kéo một bễ lò rèn rỉ sét. Dưới lớp áo choàng xám tro rách nát, vết sẹo bỏng lớn ở ngực trái – dấu vết tàn bạo của vụ thảm sát Thung lũng Vạn Linh – đang rách miệng, rỉ ra từng dòng máu đen kịt. H hỏa độc xanh lam âm ỉ thiêu đốt kinh mạch, khiến thần trí hắn nhiều lúc rơi vào trạng thái mụ mị. Cánh tay trái của hắn hoàn toàn cứng đờ, tê dại vô lực dưới lớp băng gạc dày tẩm dược liệu cổ truyền, những cây thiết châm phong ấn của Dược sư Hoài An vẫn ghim chặt trong các huyệt đạo để ngăn hắc khí hoại tử ăn mòn sâu vào tim phổi. Hắn chỉ còn một tay phải linh hoạt để giữ chặt chuôi thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát. Sau lưng hắn, chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh bằng đồng thau cổ quấn chặt bằng những sợi xích sắt nặng nề giờ đây hoàn toàn nguội lạnh, không còn phát ra ánh sáng lửa lam hỏa rực rỡ do cạn kiệt năng lượng bộc phá. Khối Quặng sắt Hắc Thủy rực sáng linh lực kim loại lạnh lẽo vẫn được hắn giắt chặt ở đai lưng như một báu vật chưa thể tôi luyện.


Sát cánh bên hắn là Cao Vy. Nữ cải nam trang, mái tóc đen buộc gọn gàng sau gáy, thanh Tuyết Ảnh mỏng rực sáng hàn khí nhẹ đeo bên hông. Cô không còn nhìn hắn với ánh mắt nghi kỵ đầy sát khí phục thù như đêm trước. Chiếc nhẫn đồng rỉ sét dính máu khô của anh trai cô – Cao Phong – đang được cô siết chặt trong lòng bàn tay phải run rẩy, như một lời thề đồng hành thầm lặng. Cô âm thầm bước bên cạnh, đưa bờ vai mảnh mai nhưng kiên cường đỡ lấy một phần trọng lượng cơ thể đang suy kiệt của Minh Dạ.


"Nén đau một chút, Vô Danh," Cao Vy khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo mang theo sự lo âu chân thành. "Lối mòn đá rạn nứt phía trước chính là ngõ vào Làng tị nạn Sương Mù. Chúng ta sắp đến nơi rồi."


Đi qua khe đá hẹp hình đầu lâu, cảnh tượng ngôi làng tị nạn nghèo nàn hiện ra dưới đáy thung lũng ẩn dật. Đó là một khu định cư xơ xác, được dựng lên từ những túp lều vải rách nát và những mái nhà tranh vách đất tạm bợ của những người dân nghèo mất nhà cửa trốn tránh sưu thuế hoàng gia. Khói bếp nghèo nàn len lỏi qua sương mù xám, mang lại chút hơi ấm hiếm hoi cho vùng đất chết chóc này.


Khi hai người bước vào rìa làng, một bóng dáng nhỏ bé đột ngột lao ra từ bụi rậm. Đó là một cậu bé tầm mười bốn tuổi, mặt mũi lấm lem muội than, mặc bộ quần áo trinh sát quá khổ của quân đội biên phòng rách nát. Trên tay cậu, con dao găm rỉ sét nhặt được trên chiến trường chỉ thẳng vào mặt Minh Dạ.


"Đứng lại! Kẻ nào đeo mặt nạ sắt kia? Đây không phải nơi cho quân tuần tra hoàng gia bén mảng!" Cậu bé gầm lên, đôi mắt sáng rực lửa phục thù nhưng bắp chân khẽ run lên dưới lớp quần áo thùng thình.


Cao Vy khẽ bước lên, chắn trước mũi dao găm của cậu bé, nhẹ nhàng hạ giọng: "Lục Nam... là chị đây. Đừng sợ, người này không phải quân tuần tra. Anh ấy là... chiến hữu của anh trai em."


Nghe đến hai từ "anh trai", con dao găm trên tay Lục Nam khẽ hạ xuống. Gương mặt bướng bỉnh, liều lĩnh của cậu bé bỗng chốc rạn nứt, để lộ sự tổn thương tột cùng của một đứa trẻ mồ côi. Cậu nhìn chằm chằm vào chiếc Hộp Tro Tàn sau lưng Minh Dạ, môi mím chặt đến rỉ máu.


"Anh cả... anh cả Lục Lâm thực sự đã..." Lục Nam nghẹn ngào, không thể thốt nên lời.


Minh Dạ không đáp. Hắn chậm rãi quỳ một gối xuống đất đá lạnh lẽo, tay phải run rẩy đưa vào túi áo ngực trái sát tim, lấy ra Bức thư máu của Lục Lâm. Mảnh vải nhăn nhúm bám đầy vết máu khô sẫm màu, chứa đựng những nét chữ cuối cùng của người trinh sát trẻ tuổi gửi về cho người thân.


"Lục Nam, đưa ta vào gặp bà nội em," Minh Dạ khàn giọng dưới lớp mặt nạ sắt rỉ.


Trong túp lều tranh tối tăm nồng mùi thảo dược rẻ tiền ở cuối làng, Bà nội Lục Lâm đang ngồi cô độc trên chiếc giường tre cũ kỹ. Bà cụ gầy gò, lưng còng rạp, đôi mắt mờ đục không còn ánh sáng nhìn về phía khoảng không vô định. Đôi bàn tay gầy trơ xương, chằng chịt những vết chai sần của bà đang đan lát một chiếc rổ tre dở dang.


"Bà ơi... có người mang tin của anh Lâm về..." Lục Nam bước vào, quỳ sụp dưới chân bà cụ, òa khóc nức nở như một đứa trẻ.


Bà cụ mù lòa khẽ run lên, chiếc rổ tre trên tay rơi xuống đất. Đôi bàn tay gầy gò của bà quờ quạng trong không khí, tìm kiếm nguồn hơi ấm quen thuộc. Minh Dạ bước tới, nhẹ nhàng đặt Bức thư máu của Lục Lâm vào lòng bàn tay bà.


Khi những ngón tay gầy guộc chạm vào mảnh vải nhăn nhúm bám máu khô, bà cụ mù lòa bỗng khóc không thành tiếng. Bà đưa mảnh vải lên mũi ngửi, nhận ra mùi mồ hôi, mùi máu và cả mùi hắc khí đặc trưng của chiến trường biên thùy từ đứa cháu trai mà bà hằng mong ngóng.


"Lâm nhi... Lâm nhi của bà..." Bà cụ ôm chặt bức thư vào lòng ngực gầy mòn, những giọt nước mắt đục ngầu lăn dài trên gương mặt đầy nếp nhăn sương gió. "Nó... nó bảo nó sẽ về cưới vợ, đan nốt cho bà chiếc rổ tre mới... Sao giờ chỉ có mảnh vải này trở về..."


Chứng kiến cảnh tượng ấm áp nhưng đầy đau thương ấy, lồng ngực Minh Dạ như bị một tảng đá ngàn cân đè nặng. Nỗi đau tột cùng của kẻ sống sót duy nhất (survivor's guilt) lại trỗi dậy dữ dội. Hắn cúi đầu, không dám nhìn vào đôi mắt mù lòa của bà cụ. Tại sao Lục Lâm phải chết dưới ngọn lửa tàn bạo của Trấn Hải, còn một kẻ mang thân xác tàn phế như hắn lại được sống sót? Lời hứa đưa bức thư máu về quê hương đã hoàn thành, nhưng vết thương lòng của người ở lại thì mãi mãi không thể lành.


Cao Vy khẽ đặt một bàn tay lên bắp vai run rẩy của Minh Dạ, như muốn chia sẻ nỗi đau thầm lặng với hắn.


Niềm vui đoàn tụ chưa trọn vẹn thì một tiếng nổ chấn động đất trời đột ngột vang lên từ phía cổng làng. Tiếng la hét kinh hoàng của dân tị nạn xé rách màn sương u ám.


"Quân tuần tra hoàng gia đến! Chúng phóng hỏa đốt làng rồi! Chạy mau!"


Minh Dạ lập tức đứng bật dậy, tay phải siết chặt chuôi Lam Viêm Phế Kiếm. Hắn cùng Cao Vy lao ra khỏi túp lều tranh. Cảnh tượng trước mắt khiến máu trong huyết quản hắn như đóng băng.


Đội trưởng Lý Thiết – gã sĩ quan trung niên mặc giáp sắt xám lạnh lùng – đang cưỡi thiết thú khổng lồ dẫn đầu hàng trăm quân tuần tra bọc thép rầm rộ kéo vào làng. Trên tay Lý Thiết, một ngọn đuốc dầu rực cháy đang tỏa ra luồng nhiệt lượng nóng rực.


"Đốt sạch ngôi làng này cho ta! Không để một tên dân tị nạn nào sống sót trốn thoát!" Lý Thiết gầm lên, giọng nói vô cảm như một đao phủ thực thụ. "Bọn chúng che giấu kẻ đào ngũ mang hộp tro tàn, tất cả đều phải bị diệt khẩu để che giấu bí mật thí nghiệm huyết sương!"


Lính phóng hỏa của Lý Thiết điên cuồng ném hàng chục đuốc dầu vào các túp lều trại của dân nghèo. Lửa đỏ rực bùng phát dữ dội, liếm láp các mái tranh vách đất, biến Làng tị nạn Sương Mù yên bình thành một biển lửa oán hận trong nháy mắt. Tiếng khóc thét của trẻ em, tiếng gào rú của người già bị lửa thiêu cháy vang vọng khắp thung lũng đá rạn nứt.


"Lý Thiết!" Minh Dạ gầm lên dưới lớp mặt nạ sắt, cơn giận dữ tột cùng bùng phát.


Hắn vung thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát lao thẳng vào trận địa phóng hỏa.


**Nhịp trao đổi chiến thuật 1**: Một tên lính phóng hỏa của Lý Thiết ném mạnh một bình dầu hỏa rực cháy vào túp lều của Bà nội Lục Lâm. Minh Dạ lướt nhanh tới, tay phải dồn lực vung Lam Viêm Phế Kiếm chém vỡ đôi bình dầu hỏa ngay trên không trung trước khi nó kịp bắt lửa. Ngọn lửa lam nhạt từ kiếm phế bùng lên, hấp thụ và dập tắt hoàn toàn dầu cháy lan, bảo vệ túp lều tranh tạm thời an toàn.


**Nhịp trao đổi chiến thuật 2**: Nhìn thấy Minh Dạ bộc lộ sức mạnh, Lý Thiết ra lệnh cho một toán giáp binh cầm trường thương bọc thép xông lên bao vây. Cao Vy nhanh như chớp lướt thanh Tuyết Ảnh mỏng rực sáng hàn khí nhẹ, chém gạt liên tiếp ba đường thương đâm hiểm hóc nhắm vào sườn trái của Minh Dạ. Cô đứng chắn trước lối thoát hiểm, bảo vệ Bà nội Lục Lâm và Lục Nam đang hoảng loạn rút lui vào khe đá thung lũng thạch anh phía sau.


**Nhịp trao đổi chiến thuật 3**: Lý Thiết điên cuồng thúc thiết thú tiến lên, ra lệnh cho hàng chục xạ thủ giương cung bắn liên tục mưa tên lửa tẩm độc hắc khí phong tỏa hoàn toàn con lộ độc đạo dẫn vào khe đá. Mưa tên lửa xối xả trút xuống như một bức tường lửa chết chóc, đe dọa thiêu sống toàn bộ nhóm dân tị nạn đang dồn ứ ở lối thoát hiểm hẹp.


**Nhịp trao đổi chiến thuật 4**: Minh Dạ nén cơn đau thắt tim từ vết sẹo ngực đang rách rộng, cố gắng vận chuyển chân lực mượn lực linh hồn Thạch Kiên để kích hoạt Khiên Chấn Trọng Lực hòng tạo lá chắn bảo vệ dân làng. Tuy nhiên, khoảng cách đến bục đá quá xa (hơn năm mươi mét), cánh tay trái hoại tử bị thiết châm phong ấn hoàn toàn tê liệt khiến hắn chậm mất một nhịp thở đồng bộ. Một phát hỏa pháo rèn nhiệt từ thiết thú của Lý Thiết bắn tới cực mạnh, nổ tung ngay sát sườn Minh Dạ, dư chấn khổng lồ hất văng hắn lùi lại mấy bước, lá chắn trọng lực mờ ảo bị đập tan rã khi chưa kịp hình thành hoàn chỉnh.


"Lũ cướp nước tàn bạo! Ta không cho phép các ngươi chạm vào dân làng!"


Một tiếng thét uy nghiêm, kiên cường vang lên từ phía trước. Trưởng thôn Sương Mù – lão nhân râu tóc bạc phơ khoác áo vải bố xám – bước ra sừng sững chắn trước họng pháo binh của quân tuần tra. Trên tay ông, cây gậy gỗ dâu tằm cổ truyền đời đập mạnh xuống đất đá, đôi mắt đầy nếp nhăn sương gió rực sáng ý chí quyết tử bảo vệ quê hương.


"Trưởng thôn! Mau lui lại!" Cao Vy hét lớn, cố gắng vươn tay kéo ông lại nhưng bị mưa tên lửa tẩm độc ghim chặt chặn đường.


**Nhịp trao đổi chiến thuật 5**: Trưởng thôn Sương Mù không hề lùi bước. Ông lấy thân mình gầy mòn chắn đứng phát hỏa pháo thứ hai của thiết thú hoàng gia hướng thẳng vào lối thoát hiểm của Bà nội Lục Lâm. Sức công phá khổng lồ của hỏa pháo rèn nhiệt nổ tung, ngọn lửa đỏ rực bao trùm lấy bóng dáng lão nhân kiên cường.


Trong ranh giới sinh tử, Trưởng thôn dùng chút sức tàn cuối cùng quật mạnh cây gậy dâu tằm vào một khe đá nứt nẻ bên vách thung lũng, kích hoạt hệ thống cơ quan bẫy đất đá sạt lở cổ đại mà bộ tộc tự vệ đã gài sẵn từ lâu. Một tiếng "ầm rầm" rung chuyển trời đất vang dội, hàng vạn khối đá khổng lồ đổ ập xuống từ đỉnh dốc, tạo thành một bức tường đá đổ sập kiên cố chặn đứng hoàn toàn đường truy quét của quân tuần tra hoàng gia.


Ngọn lửa đỏ rực thiêu rụi hoàn toàn thân xác của Trưởng thôn Sương Mù, chỉ còn lại cây gậy gỗ dâu tằm cháy đen cắm sâu vào đống đổ nát.


"Trưởng thôn!" Lục Nam gào thét thảm thiết, hai tay cào xé đất đá trong tuyệt vọng khi bị Cao Vy kéo vào khe đá an toàn.


Minh Dạ đứng lặng giữa đống tro tàn rực lửa của Làng tị nạn Sương Mù. Chứng kiến sự hy sinh bi tráng của Trưởng thôn và cảnh tượng hoang tàn oán hận của ngôi làng nghèo khổ, mặc cảm tội lỗi của kẻ sống sót và nỗi căm hờn giai cấp tột cùng bùng phát dữ dội trong lồng ngực hắn. Vết sẹo bỏng ngực trái rách sâu chảy máu tươi loang lổ, nhưng một luồng năng lượng lam hỏa bất khuất từ Hộp Tro Tàn sau lưng bỗng rực sáng ngược lên, bao phủ lấy toàn bộ thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát.


Hắn chậm rãi quay đầu lại nhìn Đội trưởng Lý Thiết đang đứng bên kia bức tường đá đổ sập, đôi mắt dưới lớp mặt nạ sắt rỉ rực đỏ ngầu sát ý lạnh lùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!