Lưỡi Kiếm Tuyết Ảnh
Bóng tối của Doanh trại phế tích Biên Thùy bị xé rách bởi những tàn lửa đỏ rực cuối cùng. Trần Lực đã chết, thân xác gã phản bội đổ rạp dưới chân mười một ngôi mộ bia rỉ sét, kết thúc một chương nợ máu đầu tiên đầy bi tráng. Nhưng ngọn lửa phóng hỏa từ cuộc phục kích vẫn đang âm ỉ liếm láp những bức tường đá cổ, khói độc xám xịt cuồn cuộn bốc lên từ đống xà nhà đổ nát. Minh Dạ đứng lặng giữa làn khói, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo choàng xám tro rách nát. Vết sẹo bỏng lớn ở ngực trái của hắn bị dư chấn trận chiến chấn động rách miệng, dòng máu đen kịt rỉ ra loang lổ, mang theo hỏa độc xanh lam thiêu đốt kinh mạch khiến hắn đau thắt tim gan. Cánh tay trái hoàn toàn cứng đờ, tê dại vô lực dưới lớp băng gạc tẩm dược liệu cổ truyền, những cây thiết châm phong ấn của Dược sư Hoài An vẫn ghim chặt trong các huyệt đạo để ngăn hắc khí hoại tử ăn mòn sâu vào tim phổi. Hắn chỉ còn một tay phải linh hoạt để siết chặt chuôi thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát.
"Cậu Vô Danh! Mau rời khỏi đây thôi! Lửa sắp sụp xuống rồi!" Tiếng gọi lo âu của cậu bé Tiểu Mộc vang lên từ lối hầm ngầm. Cậu bé cùng lão binh què Lão Tà đang cố gắng thu dọn những mảnh phế liệu rỉ sét và bảo quản các di vật còn sót lại của tiểu đội cũ.
Minh Dạ nén cơn đau thắt lồng ngực, cúi xuống nhặt khối Quặng sắt Hắc Thủy rực sáng linh lực kim loại lạnh lẽo giắt vào đai lưng. Hộp Tro Tàn Anh Linh bằng đồng thau cổ sau lưng hắn quấn chặt bằng những sợi xích sắt nặng nề giờ đây hoàn toàn nguội lạnh, không còn phát ra ánh sáng lửa lam hỏa rực rỡ thường thấy do cạn kiệt năng lượng bộc phá. Việc bột xương dị thú của Huyết Lang Vương đã cạn kiệt hoàn toàn khiến Minh Dạ không còn chất dẫn liên kết để điều hòa nhịp thở đồng bộ với hộp đồng. Mỗi hơi thở của hắn lúc này đều nặng nề như kéo bễ lò rèn gỉ sét, hỏa độc phản phệ liên tục gặm nhấm tinh thần.
"Lão Tà, đưa Tiểu Mộc rút lui sâu vào Rừng Sương Độc trước," Minh Dạ khàn giọng ra lệnh dưới lớp Mặt nạ da rỉ sét che nửa khuôn mặt bỏng. "Dấu vết trận chiến này và ngọn lửa phóng hỏa chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của quân tuần tra hoàng gia dưới quyền Đại úy Trấn Hải trong vòng một canh giờ nữa. Ta sẽ mang theo Hộp Tro Tàn di chuyển theo hướng dốc đá phía tây để dẫn dụ truy binh nếu chúng bám theo."
Lão Tà nhìn bắp vai rộng nhưng đang run rẩy của thiếu niên mười tám tuổi, khẽ thở dài đầy kính trọng lẫn lo âu: "Cậu phải cẩn thận. Cánh tay trái của cậu chưa thể vận lực, vết bỏng ngực lại đang rách sâu. Nếu gặp phải cao thủ cận chiến, tuyệt đối không được gượng ép mượn lực anh linh."
Minh Dạ không đáp, chỉ khẽ gật đầu rồi lướt nhanh ra khỏi căn hầm ngầm đang sụp đổ. Hắn nương theo bóng tối của rừng sương độc, di chuyển dọc theo dốc đá hoang tàn hiểm trở phía tây biên thùy Hắc Thủy. Luồng gió lạnh từ đầm lầy rít qua các khe đá nứt nẻ, thổi bạt làn sương mù xám xịt, tạo nên một bầu không khí u ám, lạnh lẽo đến rợn người.
Khi Minh Dạ vừa tiến đến một dốc đá hoang tàn lộng gió, sương mù bỗng ngưng tụ lại một cách dị thường. Một luồng sát khí sắc lạnh, buốt giá như sương tuyết đột ngột khóa chặt lấy bóng lưng hắn. Đó không phải là sát khí thô kệch của những tên lính tuần tra bọc thép hoàng gia, mà là một ý chí kiếm thuật vô cùng tinh khiết và sắc bén.
"Kẻ đào ngũ hèn nhát mang hộp tro tàn... Cuối cùng ta cũng tìm thấy ngươi!"
Một giọng nói trong trẻo nhưng ngập tràn thù hận dồn nén vang lên từ phía sau dốc đá. Minh Dạ chậm rãi quay người lại. Dưới ánh trăng mờ nhạt của biên cảnh, một bóng người mảnh mai đứng sừng sững trên đỉnh đá. Nữ cải nam trang, mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng sau gáy, gương mặt thanh tú nhưng ngập tràn sát khí phục thù kiên cường. Đôi mắt cô sáng rực như sao đêm, nhìn chằm chằm vào chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh sau lưng hắn với vẻ căm hận tột cùng. Trên tay cô, thanh kiếm mỏng Tuyết Ảnh rực sáng ánh thép lạnh lẽo, tỏa ra luồng kiếm khí buốt giá cắt rách màn sương độc.
Đó chính là Cao Vy, em gái của kiếm sĩ trưởng nhóm Cao Phong quá cố. Cô đã vượt ngàn dặm xa xôi đến vùng biên thùy hoang tàn này để tìm kiếm sự thật về cái chết của anh trai mình, và kẻ duy nhất cô nhắm đến chính là tên lính sống sót duy nhất mang chiếc hộp đồng thau cổ của gia tộc.
"Ngươi đã bỏ mặc anh trai ta chết cháy trong hỏa hoạn ở Thung lũng Vạn Linh để cướp đoạt Hộp Tro Tàn của gia tộc họ Cao đúng không?" Cao Vy gầm lên, thanh kiếm mỏng Tuyết Ảnh rung lên bần bật vì phẫn nộ. "Kẻ hèn nhát hám lợi! Hôm nay ta sẽ dùng thanh Tuyết Ảnh của anh cả để lấy đầu ngươi, đưa bảo vật gia tộc trở về!"
Minh Dạ đứng lặng yên dưới lớp mặt nạ sắt rỉ. Hắn nhìn thanh kiếm Tuyết Ảnh trên tay cô – kỷ vật quen thuộc mà Cao Phong từng nhắc đến với niềm tự hào khôn xiết trong những đêm đông lạnh giá bên bếp lửa tiểu đội. Sự nghi kỵ của Cao Vy là một nỗi đau đớn tột cùng đối với kẻ sống sót duy nhất như hắn. Hắn muốn giải thích, nhưng hỏa độc ngực trái đang phản phệ mạnh mẽ khiến cổ họng hắn nghẹn đắng, máu đen rỉ ra từ vết sẹo bỏng thấm đẫm vạt áo choàng xám tro.
Cao Vy không cho hắn cơ hội bào chữa. Với cô, sự im lặng của kẻ đeo mặt nạ sắt chính là sự thừa nhận tội ác đê hèn.
"Chết đi! Kẻ phản bội!" Cao Vy thét lớn, cơ thể lướt đi nhanh như một tia chớp tuyết.
Trận chiến kiếm thuật đối quyết nổ ra kịch liệt giữa dốc đá hoang tàn lộng gió. Cao Vy vung thanh Tuyết Ảnh chém ra những đường kiếm khí sắc lạnh như gió tuyết, cắt đôi những dốc đá rỉ sét xung quanh. Kiếm pháp của cô vô cùng nhanh nhẹn và sắc bén, mang đậm phong thái của Cao Gia Kiếm Phổ.
Minh Dạ chỉ có một tay phải linh hoạt cầm thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát. Hắn tuyệt đối không muốn làm tổn thương em gái của người anh cả quá cố. Hắn áp dụng cơ chế Thừa Kế Di Nguyện để cảm nhận ý chí của Cao Phong còn sót lại trong tâm thức, giúp hắn dễ dàng phán đoán quỹ đạo kiếm pháp của Cao Vy. Minh Dạ sử dụng Lam Viêm Phế Kiếm để gạt đỡ, giữ khoảng cách cận chiến ổn định. Tiếng kim loại va chạm chan chát vang dội dốc đá hoang tàn, những tia lửa xanh nhạt bắn ra mỗi khi lưỡi kiếm rách nát chặn đứng đường kiếm mỏng của Cao Vy.
"Tại sao ngươi không rút kiếm thật sự?! Ngươi đang khinh thường ta sao?" Cao Vy điên cuồng tấn công, sát khí ngập tràn. Cô lướt nhanh bằng Ảnh bộ sơ cấp, tạo ra ba đường kiếm liên hoàn chém thẳng vào các tử huyệt của Minh Dạ.
Minh Dạ liên tục lùi lại, tay phải vung kiếm phế gạt đỡ cực kỳ chuẩn xác, triệt tiêu hoàn toàn lực đâm của cô mà không hề ra chiêu phản công thương hại. Tuy nhiên, vết thương ngực trái của hắn bị dư chấn kiếm khí buốt giá chấn động rách nhẹ, máu đen rỉ ra loang lổ dưới áo choàng khiến bắp cơ của hắn khẽ run lên vì đau đớn.
Nhận thấy đối thủ có dấu hiệu suy kiệt thể chất, Cao Vy dồn toàn bộ chân lực vào chân, kích hoạt Tật Phong Kiếm Pháp lướt nhanh đâm thẳng một kiếm quyết định vào ngực trái Minh Dạ – ngay vị trí vết sẹo bỏng đang rỉ máu đen kịt. Nhát đâm mang theo hàn khí lạnh buốt, cực kỳ hiểm hóc và nhanh như một bóng ma tuyết.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Minh Dạ không dùng kiếm để chặn đỡ vì lực đâm quá mạnh có thể làm gãy thanh Tuyết Ảnh của Cao Phong để lại. Hắn dậm mạnh chân phải xuống đất đá, uốn cong cơ thể sát đất bằng Thiết Bản Kiều né đòn cực hạn hiểm hóc.
Cơ thể hắn dẻo dai như một sợi dây thừng uốn rạp sát mặt đất hoang dã dốc đá. Mũi kiếm Tuyết Ảnh sượt qua lồng ngực hắn chỉ trong gang tấc, luồng kiếm khí buốt giá cắt rách một vạt áo choàng xám tro rách nát của hắn, chém sạt một mảng đá rỉ sét phía sau. Cơn đau từ vết sẹo bỏng rách sâu do vận động quá cự ly khiến Minh Dạ suýt nữa ngất đi, nhưng ý chí sắt đá của thợ rèn linh hồn đã giữ cho thần trí hắn tỉnh táo.
Khi Cao Vy chưa kịp thu hồi lực đâm của thanh thương kiếm đang đâm hụt, Minh Dạ nương theo thế uốn cong của Thiết Bản Kiều bật dậy cực nhanh. Tay phải hắn vươn ra như một gọng kìm thép, chộp lấy cổ tay phải cầm kiếm của Cao Vy. Hắn dồn chân lực khóa chặt khớp xương cổ tay cô, đồng thời xoay người dùng sức nặng cơ thể áp chế hoàn toàn cô ngã sụp xuống thảm cỏ cháy hoang dã của dốc đá.
Thanh kiếm Tuyết Ảnh bị ghim chặt dưới đất đá bởi tay phải của Minh Dạ, cơ thể Cao Vy bị hắn đè chặt, hoàn toàn bị khóa cứng di chuyển cận chiến.
"Buông ta ra! Kẻ hèn nhát đào ngũ! Ta phải giết ngươi để báo thù cho anh cả!" Cao Vy giãy giụa điên cuồng uất hận dưới thân hắn, nước mắt từ đôi mắt kiêu hãnh trào ra, lăn dài trên gương mặt lấm lem bụi đá hoang dã.
Minh Dạ trầm lặng nhìn cô gái đang khóc nấc lên vì đau thương và thù hận dưới thân mình. Hắn chậm rãi buông cổ tay cô ra, lùi lại vài bước rồi quỳ một gối xuống đất đá hoang tàn dốc đá. Lồng ngực trái của hắn phập phồng dữ dội, máu đen từ vết sẹo bỏng rách miệng chảy ra loang lổ thấm đẫm vạt áo choàng xám tro, cánh tay trái hoại tử vẫn buông thõng vô lực dưới lớp băng gạc.
Hắn đưa tay phải vào trong ngực áo sát tim, tháo chiếc nhẫn đồng rỉ sét dính máu khô của Cao Phong đeo trước ngực ra. Chiếc nhẫn đồng giản dị, thô sơ nhưng mang theo hoa văn rèn đập đặc trưng của tiểu đội tân binh biên thùy.
Minh Dạ đặt chiếc nhẫn đồng rỉ sét vào lòng bàn tay run rẩy của Cao Vy, giọng nói trầm lặng chứa đựng sự bi tráng vang lên dưới lớp mặt nạ sắt rỉ:
"Anh trai cô... Cao Phong... không phải chết do dị thú, cũng không phải do ta bỏ mặc. Anh ấy đã lấy thân mình chắn hỏa lực phóng hỏa của Trấn Hải để bảo vệ ta và Hộp Tro Tàn này. Chiếc nhẫn này... là di vật duy nhất ta nhặt lại được từ đống tro tàn Thung lũng Vạn Linh. Ta đã thề danh dự của người lính... sẽ mang tro cốt của anh ấy và cả tiểu đội về quê hương."
Cao Vy bàng hoàng nhìn chiếc nhẫn đồng rỉ sét nằm trong lòng bàn tay mình. Hoa văn rèn đập thô sơ kia, vết máu khô sẫm màu bám chặt trên vòng đồng rỉ sét... Cô lập tức nhận ra chiếc nhẫn giản dị mà anh trai cô luôn đeo trên tay không bao giờ rời từ thuở nhỏ. Sự thật bi thương tột cùng phơi bày trước mắt, đập tan mọi nghi kỵ thù hận dồn nén bấy lâu nay.
Cao Vy quỳ sụp xuống đất, ôm chặt chiếc nhẫn đồng rỉ sét dính máu khô của anh trai, giọt nước mắt lăn dài trên thanh kiếm mỏng lạnh lẽo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!