Nhạc nềnBattleField4

Mộ Bia Đồng Đội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của Biên thùy Hắc Thủy chưa bao giờ ngừng gầm ghét. Luồng gió lạnh mang theo hơi ẩm độc hại của đầm lầy rít qua những khe đá nứt nẻ, thổi bạt làn sương mù xám xịt bao quanh Doanh trại phế tích Biên Thùy. Đây từng là một đồn ải kiên cố của quân đội hoàng gia, nhưng sau trận thú triều tàn khốc nhiều năm trước, nó chỉ còn là một phế tích hoang tàn với những bức tường đá đổ nát, những thanh xà gỗ mục nát nằm ngổn ngang dưới tán lá rừng sương độc.


Minh Dạ kéo lê bước chân rách nát qua lối vào tối tăm của phế tích. Tấm áo choàng xám tro rách rưới của tiểu đội cũ trùm kín cơ thể hắn, nhưng không thể che giấu được dòng máu đỏ sẫm loang lổ đang rỉ ra từ vết sẹo bỏng lớn ở ngực trái. Cơn đau nhói buốt như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào tim khiến hơi thở của hắn trở nên đứt quãng, khàn đặc dưới lớp Mặt nạ da rỉ sét. Cánh tay trái của hắn hoàn toàn tê dại, cứng đờ dưới lớp băng gạc tẩm dược liệu cổ truyền, treo lủng lẳng một cách vô lực. Trận chiến nghẹt thở tại Chợ đen Hắc Thủy và cuộc trốn chạy khỏi sự vây quét của Mật sứ Hắc Nha đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của hắn.


Nhưng ở tay phải, hắn vẫn ôm chặt lấy khối Quặng sắt Hắc Thủy quý hiếm rực sáng linh lực kim loại lạnh lẽo trước ngực.


"Cậu Vô Danh! Cậu đã về!"


Một tiếng gọi nhỏ nhẹ nhưng đầy lo âu vang lên từ góc tối của hầm ngầm doanh trại. Cậu bé Tiểu Mộc mồ côi nhanh nhẹn lướt ra, đôi mắt sáng rực dưới ánh lửa lò rèn leo lét. Cậu bé lập tức đỡ lấy khối quặng sắt nặng nề từ tay Minh Dạ, gương mặt lấm lem muội than đầy vẻ xót xa khi nhìn thấy vết thương rách miệng trên ngực hắn. Ở phía sau, lão binh què Lão Tà đang chống nạng gỗ bước tới, tẩu thuốc bằng gỗ dâu tằm cũ trên môi khẽ run lên.


"Trời đất, cậu bị mật thám hoàng gia truy đuổi đến nông nỗi này sao?" Lão Tà trầm giọng, đặt một tay lên bắp vai rộng nhưng đang run rẩy của Minh Dạ. "Vào trong mau, ta đã chuẩn bị sẵn nước ấm và dầu rèn đặc biệt để bảo dưỡng chiếc hộp."


Minh Dạ khẽ gật đầu, bước vào gian hầm ngầm sâu nhất dưới lòng đất doanh trại. Nơi đây là căn cứ mật của hắn, cũng là nơi hắn đặt mười một ngôi mộ bia rỉ sét – thực chất là những thanh kiếm gãy và mũ giáp cũ kỹ của các đồng đội quá cố trong Tiểu đội Tân binh số 4 xếp thành một hàng thẳng tắp. Mỗi ngôi mộ bia là một vết thương lòng, một mỏ neo tội lỗi của kẻ sống sót duy nhất luôn gặm nhấm tâm trí hắn mỗi đêm.


Tiểu Mộc cẩn thận đặt chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh bằng đồng thau cổ xuống bệ đá rêu phong. Chiếc hộp quấn chặt quanh người Minh Dạ bằng những sợi xích sắt nặng nề giờ đây nguội lạnh hoàn toàn, không còn phát ra ánh sáng lửa lam hỏa rực rỡ thường thấy. Những vết nứt chằng chịt trên bề mặt đồng thau cổ xước xát dường như đang rộng ra dưới tác động của hắc khí ăn mòn.


"Tiểu Mộc, bôi dầu rèn lên các chốt khóa," Minh Dạ khàn giọng ra lệnh, ngồi sụp xuống cạnh bệ đá, lồng ngực phập phồng dữ dội. "Hộp đồng thau đang bị cạn kiệt năng lượng nghiêm trọng. Trận chiến ở chợ đen đã tiêu hao quá nhiều hồn khí của Cao Phong và Lục Lâm. Nếu không dùng quặng sắt này đúc lại chốt khóa phong ấn, các anh linh sẽ bị tiêu tan vĩnh viễn."


Tiểu Mộc ngoan ngoãn vâng lời, đổ dầu rèn đặc chế lên giẻ lau, cẩn thận lau chùi từng hoa văn đúc cổ xưa trên hộp đồng để ngăn chặn gỉ sét. Lão Tà nhìn khối Quặng sắt Hắc Thủy tỏa ra luồng hắc khí đỏ sẫm, khẽ thở dài: "Quặng sắt này chứa oán khí rất nặng, muốn nung chảy nó để rèn đúc tâm linh, chúng ta cần nhiệt lượng cực lớn từ ngọn lửa lam hỏa bất khuất của Cao Phong. Nhưng cậu hiện tại... bột xương dị thú đã cạn kiệt hoàn toàn rồi đúng không?"


Minh Dạ im lặng, bàn tay phải siết chặt chuôi thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát. Lão Tà nói đúng. Bột xương của Huyết Lang Vương khổng lồ – chất dẫn liên kết duy nhất giúp hắn đồng bộ nhịp thở với Hộp Tro Tàn mà không bị phản phệ – đã cạn sạch sau trận chiến với ác bá Hắc Hổ. Giờ đây, mỗi nhịp thở của hắn đều nặng nề như kéo bễ lò rèn gỉ sét, lồng ngực trái đau thắt liên tục do hỏa độc xanh lam phản phệ kinh mạch.


*"Minh Dạ... Đừng gượng ép bản thân nữa..."* Tiếng vọng linh hồn của trinh sát Lục Lâm khẽ thì thầm bên tai hắn, mờ nhạt và yếu ớt như một đốm lửa sắp tàn. *"Nếu ngươi cố mượn lực của chúng ta lúc này, vết sẹo bỏng trên ngực ngươi sẽ rách nứt hoàn toàn, hắc khí vực thẳm sẽ nuốt chửng trái tim ngươi vĩnh viễn."*


"Ta không thể dừng lại," Minh Dạ lẩm bẩm trong lòng, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn trân trân vào mười một mộ bia rỉ sét trước mặt. "Ta đã hứa sẽ đưa tro cốt của các anh về quê hương. Ta đã hứa sẽ gửi bức thư máu của anh về cho mẹ, Lục Lâm. Lời hứa của người lính... chết cũng không được phản bội."


Lão Tà nhìn bóng lưng cô độc, kiên cường của thiếu niên mười tám tuổi mà lòng đầy kính trọng lẫn xót xa. Ông cụ quay người đi nhóm lửa lò rèn thô sơ trong góc hầm, chuẩn bị than củi để giúp hắn nung quặng. Tiểu Mộc thì túc trực bên cạnh, đôi bàn tay nhỏ bé liên tục xoa bóp cánh tay trái hoàn toàn cứng đờ của Minh Dạ hòng giúp hắn lưu thông khí huyết.


Sự yên bình ngắn ngủi của căn cứ phế tích kéo dài chưa đầy nửa canh giờ.


Đột ngột, một luồng hàn khí lạnh buốt từ bên ngoài tràn xuống hầm ngầm, dập tắt ngọn nến sáp ong vàng vọt. Mùi khói dầu hỏa phóng hỏa khét lẹt nồng nặc xộc thẳng vào mũi Minh Dạ. Linh hồn Lục Lâm trong Hộp Tro Tàn chợt biến đổi thành một đốm lửa màu xanh lam nhạt nhảy múa dữ dội, gào thét cảnh báo hiểm nguy tột độ trong tâm thức hắn.


"Có kẻ đột nhập! Quân tuần tra hoàng gia!" Minh Dạ bật dậy như một bản năng chiến đấu, tay phải rút mạnh thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát ra khỏi bao kiếm rỉ sét.


"Hahaha! Vô Danh! Ta biết ngươi sẽ trốn về cái ổ chuột đổ nát này mà!"


Một giọng nói quen thuộc, đầy vẻ đố kỵ và hèn nhát vang lên từ phía lối vào hầm ngầm. Ánh sáng đỏ rực từ những ngọn đuốc dầu hỏa cắm trên tường đá hắt vào, soi rõ gương mặt gầy gò, nhợt nhạt đầy vẻ sợ hãi nhưng lại đang nở nụ cười tham lam tột cùng.


Đó chính là Trần Lực – cựu tân binh phản bội của Tiểu đội số 4, kẻ đã bán đứng đồng đội cho Trấn Hải để đổi lấy một bộ chiến phục sĩ quan mới tinh nhưng rộng thùng thình và một túi tiền vàng thưởng rủng rỉnh. Đi cùng gã là năm tên xạ thủ tuần tra bọc thép hoàng gia, tay lăm lăm giương những cây cung trường sắt rèn nhiệt rực sáng hỏa quang.


Trần Lực chỉ tay về phía Minh Dạ, giọng gã run lên vì phấn khích lẫn sợ hãi: "Các quan quân! Chính là hắn! Kẻ đeo mặt nạ sắt mang Hộp Tro Tàn! Đại úy Trấn Hải đã ra lệnh treo thưởng năm trăm tiền đồng Thiết Huyết cho cái đầu của hắn! Mau bắn chết hắn cho ta!"


"Trần Lực..." Minh Dạ rít qua kẽ răng, giọng nói trầm lạnh chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng của vạn linh oán hận. Sự xuất hiện của kẻ phản bội này như một nhát dao đâm thẳng vào vết thương rách miệng trên ngực trái của hắn, khơi dậy ký ức kinh hoàng về đêm hỏa hoạn thảm sát tại Thung lũng Vạn Linh.


"Bắn! Phóng hỏa thiêu rụi cái phế tích này!" Một tên đội trưởng tuần tra thét lớn.


"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"


Hàng chục mũi tên lửa tẩm dầu hỏa phóng hỏa rít gió lao thẳng vào không gian hầm ngầm chật hẹp. Lửa đỏ bùng cháy dữ dội, liếm láp các cột gỗ mục nát, khói độc sương cuồn cuộn bốc lên che khuất tầm nhìn hoàn toàn. Sức nóng kinh hoàng lập tức kích hoạt vết sẹo bỏng ngực trái của Minh Dạ rách rưới chảy máu đen kịt, cánh tay trái hoại tử của hắn nhói đau tê liệt hoàn toàn.


*"Minh Dạ! Thể chất ngươi không thể chống chịu hỏa lực trực diện!"* Ý chí của Cao Phong gầm lên trong tâm thức. *"Dùng Kiếm Ảnh Song Hành để đánh lạc hướng chúng!"*


Minh Dạ cắn chặt môi đến bật máu tươi. Hắn không có bột xương dị thú để điều hòa nhịp thở, nhưng ý chí chiến đấu bất khuất đã vượt qua mọi giới hạn thể xác. Hắn nhỏ một giọt máu từ ngực trái vào chốt khóa đồng thau của Hộp Tro Tàn sau lưng.


"Kiếm Ảnh Song Hành!"


Minh Dạ vung mạnh kiếm phế bằng tay phải. Một ngọn lửa màu xanh lam nhạt bùng phát rực rỡ, ngưng tụ thành một ảo ảnh kiếm sĩ khổng lồ rực cháy lam hỏa oai phong lao thẳng ra ngoài làn khói lửa, vung kiếm chém bổ về phía toán xạ thủ tuần tra.


"Hỏa lực hướng đông! Bắn chết cái bóng lửa đó cho ta!" Trần Lực hoảng loạn hét lớn, chỉ huy toán xạ thủ bắn liên tục mưa tên lửa tẩm độc vào ảo ảnh lam hỏa giả.


Mưa tên tẩm độc bắn tới tấp xuyên qua ảo ảnh, hấp thụ hoàn toàn sát thương vật lý mà không hề gây tổn hại đến bản thể của Minh Dạ đang ẩn nấp hoàn toàn vào bóng tối góc tường ngầm.


Trong khi quân địch đang bị đánh lạc hướng bởi ảo ảnh nghi binh rực sáng, Minh Dạ áp dụng Đồng Bộ Hơi Thở Tàn Tro một cách cực hạn, nín thở tuyệt đối để di chuyển không tiếng động.


"Ảnh Bộ Thần Hành!"


Cơ thể hắn hóa thành một cái bóng mờ di chuyển cực nhanh nương theo các góc khuất bóng tối sương mù độc dày đặc. Hắn lướt nhanh như gió thổi qua các khe đá rạn nứt, áp sát ba tên xạ thủ tuần tra đang mải miết bắn tên từ phía sau.


"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"


Ba đường kiếm lam hỏa sắc lẹm vung lên từ tay phải của Minh Dạ. Ba tên xạ thủ hoàng gia chưa kịp quay đầu lại đã bị lưỡi kiếm phế rách nát rực cháy lửa xanh lam cắt đứt cổ họng, vũng máu tươi phun trào dập tắt một phần ngọn lửa phóng hỏa dưới đất. Thân xác bọc thép của chúng đổ rầm xuống đất đá lạnh lẽo.


"Cái... cái gì?! Hắn ở phía sau!" Trần Lực kinh hoàng thét lên khi chứng kiến đồng đội ngã xuống trong nháy mắt. Gã nhìn thấy đôi mắt rực lửa lam hỏa của Minh Dạ dưới lớp mặt nạ sắt rỉ đang nhìn chằm chằm vào mình như ác ma bước ra từ địa ngục.


Sự hèn nhát tột cùng trỗi dậy, Trần Lực hoảng loạn quay đầu bỏ chạy. Nhìn thấy lão binh què Lão Tà đang chống nạng gỗ bảo vệ lối thoát hiểm phía sau, gã sĩ quan phản bội điên cuồng rút đoản đao đâm lén sau lưng Lão Tà hòng mở đường máu chạy trốn thoát thân.


"Lão Tà! Tránh ra!" Minh Dạ hét lớn.


Nhưng thể chất suy kiệt không cho phép hắn lướt tới kịp thời bằng Ảnh bộ. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Minh Dạ dồn toàn bộ chân lực vào bắp vai phải, vung mạnh sợi xích sắt nặng nề quấn quanh bắp vai khóa Hộp Tro Tàn sau lưng.


"Xoảng!"


Sợi xích sắt Đai xích sắt khóa Hộp Tro Tàn phóng đi như một con rồng thép rít gió, quấn chặt lấy hai chân của Trần Lực và quật mạnh gã xuống đất đá. Một tiếng "rắc" khô khốc, dữ dội vang lên kèm theo tiếng gào thét thảm thiết của gã phản bội khi xương chân bị man lực xích sắt nghiền nát gãy vụn.


Trần Lực nằm bò dưới đất, đoản đao tuột khỏi tay, gã ôm lấy đôi chân gãy nát rên rỉ đau đớn dữ dội. Toàn bộ cấm vệ quân tuần tra đi cùng đã bị tiêu diệt hoàn toàn, căn hầm ngầm rực lửa phóng hỏa bắt đầu sụp đổ một góc lò rèn của Thiết Đầu bị tàn phá nặng nề.


Minh Dạ bước từng bước nặng nề đến gần Trần Lực, xích sắt kéo lê trên mặt đất tạo nên những tiếng động khô khốc, lạnh lẽo. Vết sẹo bỏng ngực trái của hắn vẫn đang rách miệng chảy máu đen, cánh tay trái hoại tử hoàn toàn tê liệt, nhưng sát ý và công lý bất khuất trong đôi mắt hắn không hề giảm sút một phân.


Hắn dùng tay phải túm lấy cổ áo của Trần Lực, thô bạo lôi xềnh xệch gã phản bội đến trước mười một mộ bia rỉ sét của các đồng đội quá cố Tiểu đội số 4.


"Minh Dạ... xin ngươi... tha mạng! Ta bị ép buộc! Là Đại úy Trấn Hải ép ta bán đứng các ngươi!" Trần Lực gào thét van xin, nước mắt nước mũi giàn giụa trên gương mặt nhợt nhạt hèn nhát. Gã lôi từ trong ngực áo ra túi tiền vàng thưởng dính máu khô rực sáng oán khí đỏ sẫm ném xuống đất: "Tiền vàng đây! Toàn bộ số tiền thưởng này là của ngươi! Mau thả ta đi!"


Minh Dạ đứng lặng yên dưới ánh lửa lam hỏa mờ ảo rực cháy trên lưỡi Lam Viêm Phế Kiếm. Tiếng khóc than van xin của gã phản bội vang vọng trong hầm ngầm sụp đổ, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng uy nghiêm của mười một ngôi mộ bia rỉ sét.


*"Cao Phong... Lục Lâm... Thạch Kiên... Tuyết Mai..."* Minh Dạ thì thầm trong tâm thức. *"Hôm nay, ta thực hiện lời thề danh dự của người lính. Nợ máu phải trả bằng máu."*


Hắn vung thanh kiếm phế rách nát lên cao bằng tay phải. Ngọn lửa màu xanh lam nhạt bùng phát dữ dội trên lưỡi kiếm, thiêu rụi hoàn toàn túi tiền vàng thưởng bẩn thỉu dưới đất thành tàn tro vô giá trị.


Trần Lực gào thét van xin trước mộ bia rỉ sét, nhưng lưỡi kiếm phế rực cháy Lam hỏa của Minh Dạ đã hạ xuống không một chút do dự.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!