Nhạc nềnBattleField4

Chợ Đen Dậy Sóng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới hầm ngầm của phòng khám y sĩ A Tế mang theo mùi ẩm mốc của đất ẩm và mùi hăng nồng của các loại thảo dược rẻ tiền. Ánh sáng leo lét từ cây nến sáp ong vàng vọt chỉ đủ soi rõ những vết nứt nẻ trên bức tường đá thô sơ.


Minh Dạ đứng im lặng sát tủ thuốc bằng gỗ dâu tằm mục nát, hai tay siết chặt. Chiếc Mặt nạ da rỉ sét che khuất nửa khuôn mặt bỏng rát của hắn, chỉ chừa lại đôi mắt đen sâu thẳm đang hướng về phía cô bé Thạch Linh. Cô bé mười tuổi gầy gò đang ngồi co ro trên chiếc giường tre nhỏ, đôi bàn tay vẫn ôm chặt lấy chiếc búa rèn rỉ sét – kỷ vật duy nhất của người cha trọng giáp Thạch Kiên đã hy sinh.


"Cháu cứ ở đây với y sĩ A Tế," Minh Dạ trầm giọng nói, luồng hơi thở khàn đặc khẽ luồn qua khe hở của mặt nạ sắt. "Ta phải đi tìm quặng sắt tâm linh để gia cố chiếc hộp. Lý Thiết đã phong tỏa khu ổ chuột, nhưng hắn chưa thể phát hiện ra mật đạo này ngay lập tức."


Thạch Linh ngước đôi mắt sáng rực đầy tơ máu nhìn hắn, khẽ gật đầu: "Chú... chú phải cẩn thận. Cha cháu từng nói, Chợ đen Hắc Thủy là nơi nuốt chửng những kẻ không biết giấu mình."


Minh Dạ không đáp. Hắn khẽ chuyển động bắp vai. Chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh bằng đồng thau cổ quấn chặt sau lưng hắn bằng những sợi xích sắt nặng nề khẽ phát ra tiếng lách cách lạnh lẽo. Vết sẹo bỏng lớn ở ngực trái của hắn vẫn đang rách nhẹ, rỉ ra dòng máu đỏ sẫm loang lổ dưới lớp áo choàng xám tro rách nát. Cánh tay trái của hắn hoàn toàn cứng đờ, tê dại do những cây thiết châm phong ấn hắc khí của Hoài An vẫn ghim chặt trong kinh mạch. Hắn chỉ còn một cánh tay phải linh hoạt để chiến đấu.


Y sĩ A Tế bước tới, khẽ đẩy một hòn đá tảng nhô ra dưới chân tủ thuốc. Một tiếng "rầm rập" nặng nề vang lên, bức tường đá rạn nứt từ từ hé mở một lối đi tối tăm, dốc ngược xuống lòng đất sâu thẳm. Mùi lưu huỳnh và hơi nóng của lò rèn chợ đen lập tức xộc thẳng vào mũi.


"Lối này dẫn thẳng xuống khu vực phía sau của Chợ đen Hắc Thủy," A Tế thì thầm đầy lo âu. "Nhưng hãy nhớ, Vô Danh, Hắc Hổ - gã ác bá bảo kê chợ đen – là tai mắt của Đại úy Trấn Hải. Nếu hắn phát hiện ra chiếc hộp đồng sau lưng cậu, cả khu ổ chuột này sẽ bị dìm trong biển lửa."


Minh Dạ khẽ gật đầu dưới lớp mặt nạ sắt rỉ. Hắn bước vào lối tối tăm, bóng dáng cô độc nhanh chóng bị nuốt chửng bởi bóng tối dưới lòng đất.


***


Chợ đen Hắc Thủy nằm sâu dưới lòng đất Trấn Hắc Thủy, được xây dựng trên những phế tích hầm mỏ cổ đại bị bỏ hoang từ ngàn năm trước.


Nơi đây hoàn toàn cách biệt với ánh sáng mặt trời. Ánh sáng duy nhất đến từ những lò than rèn đỏ rực rực cháy liên tục và những ngọn đuốc dầu hỏa cắm dọc theo các vách đá rỉ sét. Bầu không khí ngột ngạt, đặc quánh mùi khói độc sương, mùi rượu nhạt rẻ tiền và tiếng ồn ào chửi bới của những kẻ ngoài vòng pháp luật, lính đào ngũ và thương nhân chợ đen. Tiền đồng Thiết Huyết va vào nhau tạo nên những âm thanh lách cách khô khốc trên những bục đá giao dịch dơ bẩn.


Minh Dạ bước đi thầm lặng giữa đám đông hỗn loạn, tấm áo choàng xám tro trùm kín chiếc Hộp Tro Tàn sau lưng. Hắn nương theo các góc khuất bóng tối, bước chân không hề phát ra một tiếng động nhỏ nhờ kỹ thuật Ảnh bộ sơ cấp được thừa kế từ hồn khí Lục Lâm.


Điểm đến của hắn là khu vực phía đông chợ đen, nơi treo tấm biển gỗ cũ kỹ khắc hình một chiếc cân tiểu ly bằng sừng tê giác – cửa tiệm ngầm của Thương hội Vạn Dặm do Lão bản Tiền quản lý.


Lão bản Tiền là một gã trung niên béo tròn, mặc chiếc áo gấm xa hoa thêu chỉ vàng xộc xệch, mười ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc quý giá. Gã đang ngồi sau bục đá khổng lồ, đôi mắt híp lại dưới ánh nến, tay cầm chiếc cân tiểu ly liên tục gõ nhịp xuống mặt bàn đá rỉ sét.


Minh Dạ bước vào tiệm, không một tiếng động. Lão bản Tiền khựng lại, đôi mắt sắc sảo lập tức lia về phía kẻ đeo mặt nạ sắt rỉ.


"Vô Danh?" Lão bản Tiền khẽ cười, giọng nói khàn khàn đầy xảo quyệt của một thương nhân lão luyện. "Ta nghe nói cậu vừa gây náo loạn ở khu ổ chuột, chém đứt giáo của lính tuần tra bằng ngọn lửa xanh lam kỳ lạ. Cậu gan dạ thật đấy, dám đến đây vào lúc Lý Thiết đang phong tỏa toàn trấn."


Minh Dạ không vòng vo. Hắn đặt lên bục đá một chiếc túi da thú nhỏ. Khi mở ra, bên trong lộ ra những mảnh xương cốt rực sáng ánh xám nhạt của con Huyết Lang Vương đột biến khổng lồ mà hắn đã tiêu diệt ở cửa Thung lũng Vạn Linh.


"Ta cần Quặng sắt Hắc Thủy," Minh Dạ trầm giọng nói. "Và bột xương dị thú này là vật trao đổi."


Lão bản Tiền nhướng mày, cầm một mảnh xương sói lên ngửi, rồi dùng chiếc cân tiểu ly để định giá. Ánh mắt gã lóe lên sự kinh ngạc: "Bột xương dị thú đột biến từ huyết sương cấm thuật... Đây là thứ cực kỳ quý hiếm ở chợ đen lúc này. Quân tuần tra đang thu gom sạch sẽ để dâng lên đồn binh Trấn Hải."


Gã béo nhìn chằm chằm vào chiếc Hộp Tro Tàn ẩn dưới lớp áo choàng của Minh Dạ, khẽ vuốt cằm: "Chiếc hộp sau lưng cậu... nó đang rạn nứt nghiêm trọng đúng không? Quặng sắt Hắc Thủy chứa linh hồn kim loại có thể giúp cậu gia cố nó tạm thời. Nhưng ta phải cảnh báo cậu, Hắc Hổ đã biết cậu mang theo một cổ vật bằng đồng thau cổ."


"Giao dịch hay không?" Minh Dạ lạnh lùng cắt ngang, bàn tay phải đặt lên chuôi thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát giấu dưới áo choàng.


"Giao dịch chứ, thương nhân không từ chối món hời," Lão bản Tiền cười híp mắt. Gã cúi xuống gầm bàn đá, lôi ra một khối quặng sắt màu đen nhánh, bề mặt chằng chịt những mạch hắc khí màu đỏ sẫm đang tỏa ra luồng linh lực kim loại lạnh lẽo. "Đây là Quặng sắt Hắc Thủy nguyên chất khai thác lậu từ Thung lũng Sắt Rỉ. Đủ để cậu đúc lại chốt khóa."


Minh Dạ vươn tay phải định lấy khối quặng, nhưng ngay khoảnh khắc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cửa tiệm.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ dày bọc sắt bị quật nát thành những mảnh vụn bay tứ tung. Một sợi xích sắt khổng lồ khảm gai nhọn màu đen rỉ sét phóng tới như một con rắn độc, quật nát bệ đá giao dịch của Lão bản Tiền làm đôi. Đá vụn bắn tung tóe, bụi sắt mù mịt bốc lên.


"Hahaha! Vô Danh! Ngươi trốn kỹ thật đấy!"


Một tiếng cười rống hung tợn vang lên từ làn khói bụi. Bước vào tiệm là một gã khổng lồ to béo cao gần hai mét, mặc chiếc áo choàng da hổ dính đầy vết máu khô của dị thú. Gương mặt gã đầy sẹo rỗ dữ tợn, đôi mắt ti hí rực lên sự tham lam tột cùng. Trên hai cánh tay cuồn cuộn cơ bắp của gã quấn chặt cặp xích sắt gai đen rèn từ thép rỉ rít gió liên tục.


Đó chính là Hắc Hổ - gã ác bá thống trị thế giới ngầm chợ đen biên thùy, tay sai đắc lực chuyên cướp đoạt tài sản của dân tị nạn cho quan quân hoàng gia.


Phía sau gã, hàng chục tay sai du côn tay cầm đao kiếm khảm gai nhọn nhanh chóng bao vây chặt mọi lối thoát của tiệm Thương hội Vạn Dặm.


Lão bản Tiền hoảng hốt ôm chặt lấy chiếc cân tiểu ly, lùi nhanh vào mật phòng phía sau, không quên hét lớn: "Hắc Hổ! Ngươi dám phá hoại quy tắc giao dịch của thương hội ta?!"


"Quy tắc cái rắm!" Hắc Hổ nhổ một ngụm nước bọt đầy máu xuống đất, đôi mắt ti hí khóa chặt vào Hộp Tro Tàn sau lưng Minh Dạ. "Đội trưởng Lý Thiết đã ra lệnh treo thưởng năm trăm tiền đồng Thiết Huyết cho cái đầu của kẻ đeo mặt nạ sắt mang hộp đồng thau cổ. Hôm nay, cái hộp này và mạng của ngươi phải để lại đây!"


Minh Dạ đứng giữa đống đổ nát của bệ đá, tấm áo choàng xám tro khẽ bay nhẹ dưới luồng gió nóng lò rèn. Hắn cảm nhận được áp lực chiến thuật cực lớn. Lối thoát duy nhất phía sau đã bị tay sai của Hắc Hổ chặn kín bằng những tấm khiên thép nặng bọc da thú dày. Cánh tay trái hoại tử của hắn vẫn hoàn toàn tê liệt, kinh mạch vai trái nhói đau kịch liệt do vết sẹo ngực trái đang rách rộng ra chảy máu đen.


*"Minh Dạ! Thể chất của ngươi đang chạm đáy!"* Tiếng vọng linh hồn của kiếm sĩ Cao Phong vang lên gấp gáp trong tâm thức hắn. *"Man lực của Hắc Hổ cực kỳ đáng sợ, xích sắt gai của hắn có thể nghiền nát xương cốt nếu ngươi bị trói buộc cận chiến!"*


Minh Dạ nhắm chặt mắt dưới lớp mặt nạ sắt rỉ. Hắn biết mình không thể chiến thắng nếu chỉ dựa vào man lực của một tân binh biên phòng cấp 1. Hắn cần phải nâng cao độ đồng bộ nhịp thở với tro cốt để bộc phát lam hỏa cực hạn.


Hắn thò tay phải vào túi áo, lấy ra một nắm bột xương dị thú – xương của Huyết Lang Vương khổng lồ đã được nghiền nhỏ thành bột mịn màu xám tro. Minh Dạ dứt khoát hít sâu luồng bột xương vào mũi.


Chất dẫn liên kết tâm linh lập tức kích phát dữ dội trong phế quản. Thú tính hung tợn của sói dữ bùng nổ, ép luồng chân lực trong cơ thể hắn chuyển động với tốc độ kinh hoàng. Minh Dạ áp dụng Đồng Bộ Hơi Thở Tàn Tro, điều hòa nhịp thở sâu trùng khớp hoàn hảo với tần số rung động của Hộp Tro Tàn sau lưng.


"Uỳnh!"


Một luồng hào quang màu xanh lam nhạt bùng phát mạnh mẽ quanh cơ thể Minh Dạ dưới dạng một chiếc kén lửa bảo bọc. Đôi mắt hắn dưới lớp mặt nạ sắt phát ra ánh sáng lam tinh khiết rực rỡ.


"Chết đi!" Hắc Hổ rống lên, vung mạnh hai tay quất cặp xích sắt gai đen quấn chặt lao tới. Sợi xích sắt rít gió xé rách không khí, quấn quanh không gian di chuyển của Minh Dạ hòng khóa chặt cơ thể hắn.


Minh Dạ không hề lùi bước. Hắn dồn toàn bộ lam hỏa từ hộp đồng thau qua cánh tay phải vào thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát.


"Lam Viêm Kiếm Chiêu!"


Lưỡi kiếm rỉ sét bùng cháy ngọn lửa màu xanh lam rực rỡ cực hạn. Minh Dạ vung kiếm chém ra một đường kiếm khí hình bán nguyệt khổng lồ rực cháy hỏa lực.


"Keng! Keng! Keng!"


Đường kiếm khí lam hỏa va chạm trực diện với cặp xích sắt gai của Hắc Hổ. Sức nóng kinh hoàng của ngọn lửa thanh tẩy nung nóng đỏ rực những gai nhọn thép rỉ, chấn động lực khổng lồ từ nhát chém bộc phá cắt đứt đôi sợi xích sắt gai đen của gã khổng lồ trong nháy mắt. Những mắt xích đứt gãy nóng chảy rơi loảng xoảng xuống đất đá.


"Cái gì?!" Hắc Hổ bàng hoàng nhìn sợi xích sắt bảo mệnh của mình bị chém đứt dễ dàng, lực phản chấn cực đại từ lam hỏa chấn động làm rách nát lòng bàn tay gã rỉ máu đen, ép gã khổng lồ phải lùi liên tiếp năm bước về phía đống đổ nát quặng sắt.


Nhân cơ hội đó, Minh Dạ nhanh như cắt lướt tới, vung kiếm chém rách một đường sâu hoắm trên vai trái của Hắc Hổ, ngọn lửa xanh thiêu rụi một phần da thịt của gã. Hắc Hổ rú lên đau đớn, ngã sụp xuống đống phế liệu sắt rỉ.


"Lũ ăn hại! Mau ném hắc khí đầm lầy phong tỏa hắn!" Hắc Hổ ôm vai gào thét điên cuồng.


Hàng chục tên tay sai du côn hoảng loạn rút ra những bình gốm chứa chất độc hắc khí đầm lầy, đồng loạt ném mạnh xuống đất xung quanh Minh Dạ.


"Bùm! Bùm!"


Những bình gốm vỡ nát, giải phóng một làn khói độc màu xám xịt, dơ bẩn và hôi thối tột cùng nhanh chóng bao phủ toàn bộ không gian tiệm giao dịch. Chất độc hắc khí ăn mòn phổi và làm suy giảm thị lực của Minh Dạ nghiêm trọng, khiến đôi mắt hắn dưới mặt nạ bị mỏi mắt đau đầu dữ dội.


*"Nương theo hướng gió lò rèn, Minh Dạ!"* Linh hồn trinh sát Lục Lâm thì thầm cảnh báo trong đầu hắn. *"Chúng muốn dùng khói độc để vây ráp ám sát ngươi từ phía sau!"*


Minh Dạ nhắm chặt mắt, áp dụng kỹ thuật Thấu Cảm Tiếng Gió lắng nghe sự chuyển động nhỏ nhất của luồng không khí rít qua các khe đá. Hắn nhanh chóng rút ra một bình đồng thau chứa sương độc Hắc Thủy ngưng tụ từ đầm lầy – thứ độc dược tự nhiên mà hắn đã thu thập trước đó.


Minh Dạ quật mạnh bình đồng xuống đất, giải phóng luồng sương độc tự nhiên của mình ngụy trang ngược lại vào làn khói đen của kẻ thù, tạo ra một trận địa sương mù hỗn loạn che mắt hoàn toàn tầm nhìn của nhóm du côn.


Hắn quấn chặt đai xích sắt khóa Hộp Tro Tàn, ôm lấy khối Quặng sắt Hắc Thủy trên bục đá bị vỡ, rồi dùng Ảnh Bộ Thần Hành biến cơ thể thành một cái bóng mờ di chuyển cực tốc lướt qua các khe hẹp của tường đá đổ nát.


"Vút!"


Hắn lướt qua ba tên lính canh gác khiên thép đang bị mù mắt vì sương độc, chém đứt xích sắt chặn cửa sau của tiệm giao dịch để đào thoát ra ngoài con lộ ngầm của chợ đen.


***


Minh Dạ chạy nhanh qua các lối đi tối tăm của phế tích hầm mỏ, hơi thở dập dồn nóng hổi qua khe mặt nạ sắt rỉ. Khối Quặng sắt Hắc Thủy nặng nề được hắn ôm chặt trước ngực bằng cánh tay phải, trong khi cánh tay trái vẫn cứng đờ tê dại dưới lớp băng gạc dính máu tươi.


Vết sẹo bỏng ngực trái rách sâu rỉ máu đen loang lổ, thể lực vật lý của hắn đã suy kiệt nghiêm trọng do tiêu hao lượng lớn bột xương dị thú quý hiếm để duy trì Ảnh bộ liên tục. Hộp Tro Tàn sau lưng khẽ nguội lạnh dần, màu lửa lam hỏa chuyển dần sang màu xám xịt do cạn kiệt năng lượng bộc phá.


Nhưng lối thoát duy nhất dẫn lên mặt đất của Chợ đen Hắc Thủy đã hiện ra phía trước – một bục đá cao có các bậc thang dẫn lên khu ổ chuột.


Minh Dạ khựng bước chân rách nát lại.


Bầu không khí xung quanh bục đá đột ngột trở nên lạnh lẽo tột độ. Làn sương độc xám xịt xung quanh bị một luồng năng lượng oán khí đen kịt rẽ đôi dạt sang hai bên.


Đứng sừng sững ngay giữa lối ra là một bóng người cao gầy, khoác chiếc áo choàng đen trùm đầu kín mít di chuyển không tiếng động như một bóng ma. Khuôn mặt gã được che giấu dưới chiếc mặt nạ hình mỏ quạ màu đen nhánh quỷ dị. Trên tay phải của gã, một chiếc la bàn tìm kiếm linh hồn bằng đồng thau cổ rực sáng ánh lửa màu đỏ sẫm đang quay tít liên tục, mũi kim chỉ thẳng vào Hộp Tro Tàn sau lưng Minh Dạ.


Đó chính là Mật sứ Hắc Nha – kẻ săn lùng tinh nhuệ thuộc tổng cục tình báo hoàng gia, người được cử đến biên thùy để truy lùng chiếc Hộp Đồng Thau Cổ bị mất cắp.


Hắc Nha chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc lạnh như dao cạo dưới chiếc mặt nạ mỏ quạ khóa chặt vào Minh Dạ. Giọng nói của gã vang lên, lạnh lùng, vô cảm và đầy uy áp vương quyền:


"Hộp Đồng Thau của hoàng gia... Cuối cùng ta cũng tìm thấy ngươi, kẻ đào ngũ mang hộp tro tàn."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!