Nhạc nềnBattleField4

Kẻ Đeo Mặt Nạ Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trấn Hắc Thủy hiện ra trước mắt Minh Dạ như một vết thương mưng mủ trên da thịt tàn tạ của vùng biên viễn.


Dưới bầu trời xám xịt quanh năm bị bao phủ bởi lớp sương độc rò rỉ từ vết nứt không gian, thị trấn này là nơi tụ họp của những mảnh đời rách nát nhất: dân tị nạn đói nghèo, lính đào ngũ trốn chạy, thương nhân chợ đen xảo quyệt và những toán tuần tra hoàng gia tàn bạo. Mùi than rỉ sét hòa lẫn với mùi bùn lầy hôi thối xộc thẳng vào mũi, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.


Minh Dạ bước đi trên con đường đất nhão nhoét của trấn biên thùy, đầu cúi thấp dưới tấm áo choàng rách màu xám tro của tiểu đội cũ. Chiếc Mặt nạ da rỉ sét ôm chặt lấy nửa khuôn mặt trái bị bỏng rát của hắn, chỉ để lộ đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lùng đầy cảnh giác. Sau lưng hắn, chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh nặng nề được khóa chặt bằng sợi xích sắt quấn quanh vai và ngực, ẩn giấu dưới lớp vải bạt thô sơ. Mỗi bước đi, sức nặng của hộp đồng và vết thương chưa lành ở ngực trái lại như muốn xé rách da thịt hắn.


Cánh tay trái của hắn vẫn cứng đờ, tê dại dưới lớp băng gạc tẩm dược liệu. Những cây châm bạc của Dược sư Hoài An tuy đã tạm thời phong ấn hắc khí hoại tử, nhưng cũng tước đi ba phần linh hoạt của cánh tay này. Hắn chỉ có thể dùng tay phải giữ chặt chuôi thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát giấu dưới áo choàng.


"Tránh đường! Lũ rác rưởi biên thùy!"


Tiếng roi da quất vun vút vào không khí kèm theo tiếng chửi bới thô tục vang lên từ phía trước. Một toán lính tuần tra hoàng gia khoác chiến giáp xám lạnh lùng đang cưỡi những thù thú hung tợn đi qua, thản nhiên dẫm đạp lên những lều trại rách nát của dân tị nạn bên lề đường. Người dân chỉ biết ôm đầu khóc lóc, không một ai dám ngẩng đầu nhìn lên. Sự bất công giai cấp và bóc lột tàn bạo ở nơi đây đã mài mòn đi chút tôn nghiêm cuối cùng của họ.


Minh Dạ siết chặt nắm tay phải, lách người né tránh một thù thú đang lao tới. Hắn lặng lẽ rút ra vài đồng Tiền đồng Thiết Huyết rỉ sét từ túi áo, ném cho một tên lính gác cổng đang ngáp ngắn ngáp dài để tránh bị lục soát hành lý. Dưới danh tính giả 'Vô Danh', hắn cần phải giữ kín hành tung tuyệt đối. Hộp Tro Tàn đang rạn nứt nghiêm trọng sau vụ thảm sát hỏa hoạn ở Thung lũng Vạn Linh; hắn bắt buộc phải tìm thấy quặng sắt tâm linh Hắc Thủy tại chợ đen để rèn lại chốt khóa trước khi Đại úy Trấn Hải phát hiện ra hắn còn sống.


Minh Dạ rẽ vào Khu ổ chuột Hắc Thủy, nơi tập trung những lính phế thải bị hoàng gia bỏ rơi sau chiến tranh. Những căn lều dựng tạm bằng tôn rỉ và gỗ mục nằm san sát nhau dọc theo những con rạch đen ngòm.


Đột nhiên, tiếng khóc nghẹn ngào của một đứa trẻ vang lên từ góc hẻm tối tăm phía trước, kéo theo tiếng cười cợt nhả đầy ác ý của ba tên lính tuần tra bọc thép.


"Con ranh con! Chiếc búa rèn nhỏ này được chế tác từ sắt rỉ quân đội. Ngươi dám ăn cắp tài sản quân sự hả?"


"Không phải! Đây là di vật của cha cháu để lại! Cha cháu là Thạch Kiên... ông ấy là lính trọng giáp đã hy sinh!" Giọng nói của một cô bé khoảng mười tuổi vang lên, run rẩy nhưng kiên quyết tột cùng.


Minh Dạ khựng bước. Cái tên "Thạch Kiên" vang lên như một tiếng sét đánh thẳng vào thần trí hắn.


Thạch Kiên! Người vệ sĩ lực lưỡng của tiểu đội tân binh số 4, người anh cả lầm lì đã dùng tấm thân hộ pháp như tường thành để chắn ngọn lửa hỏa độc cho Minh Dạ trong đêm thảm sát kinh hoàng đó. Trước khi bị thiêu thành tro bụi, Thạch Kiên đã đẩy Minh Dạ ra khỏi biển lửa, gầm lên lời trăn trối cuối cùng: *"Sống sót... đưa tro cốt của chúng ta... về quê hương!"*


Minh Dạ hé mắt nhìn qua khe hở của bức tường tôn rỉ sét.


Trong góc hẻm dơ bẩn, ba tên lính tuần tra giáp sắt đang bao vây một cô bé gầy gò, mặt mũi lấm lem muội than nhưng đôi mắt sáng rực đầy kiêu hãnh. Đó chính là Thạch Linh, con gái nhỏ của Thạch Kiên. Cô bé đang dùng cả thân hình nhỏ bé của mình để ôm chặt lấy chiếc búa rèn nhỏ bám đầy bụi sắt – kỷ vật duy nhất của cha cô bé. Một tên lính to béo cười khẩy, vung chiếc giáo dài đâm thẳng vào vai cô bé để ép cô buông tay.


Nỗi căm hận tột cùng bùng phát trong lồng ngực Minh Dạ. Vết sẹo bỏng ngực trái rách ra chảy máu đen nóng hổi, thiêu đốt tâm thần hắn. Gánh nặng tội lỗi của kẻ sống sót duy nhất trỗi dậy điên cuồng. Hắn không thể cứu được Thạch Kiên, nhưng hắn tuyệt đối không để con gái của ân nhân bị chà đạp ngay trước mắt mình.


*"Bình tĩnh, Minh Dạ!"* Tiếng thì thầm của hồn khí Lục Lâm vang lên gấp gáp trong đầu hắn. *"Lính tuần tra của Đội trưởng Lý Thiết đang ở gần đây! Nếu ngươi bộc phát năng lượng lam hỏa lúc này, chúng ta sẽ bị bao vây!"*


Minh Dạ nghiến chặt răng dưới lớp mặt nạ sắt rỉ. Lý trí bảo hắn phải ẩn nhẫn, nhưng dòng máu thợ rèn kiên cường và tình đồng đội bất khuất không cho phép hắn quay lưng. Hắn đưa ra quyết định chiến thuật chớp nhoáng: phải tiêu diệt vũ khí của chúng thật nhanh mà không được giết người trực tiếp để tránh kích hoạt còi báo động toàn trấn.


Minh Dạ vận dụng nhịp thở tĩnh lặng của Đồng Bộ Hơi Thở Tàn Tro, biến cơ thể thành một cái bóng mờ lướt đi không tiếng động trong bóng tối hẻm hẹp nhờ Ảnh bộ.


"Vút!"


Hắn áp sát tên lính tuần tra to béo từ phía sau dốc đá. Theo bản năng chiến đấu, Minh Dạ định dùng tay trái khóa cổ đối thủ, nhưng ngay khi bắp tay trái vừa phát lực, vết thương ngực trái đột ngột nhói đau dữ dội do thiết châm phong ấn bị chấn động. Cơn đau thắt tim khiến nhịp thở của hắn bị lệch một nhịp, năm ngón tay trái tê liệt hoàn toàn không thể phát lực.


"Kẻ nào?!"


Tên lính tuần tra nhạy bén quay đầu lại, vung cây giáo dài đâm thẳng vào ngực Minh Dạ cực tốc.


Không thể chần chừ thêm nữa, Minh Dạ dùng tay phải dứt khoát rút thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát ra khỏi áo choàng. Hắn nhỏ một giọt máu từ lòng bàn tay vào khe khóa của Hộp Tro Tàn sau lưng, kết nối ý thức với linh hồn kiếm sĩ Cao Phong.


"Lam Viêm Kiếm Chiêu!"


Một ngọn lửa màu xanh lam nhạt bùng cháy rực rỡ trên lưỡi kiếm rỉ sét. Minh Dạ vung kiếm chém ngang một đường kiếm khí rực lửa xanh.


"Xoảng!"


Cây giáo dài bọc thép của tên lính tuần tra bị ngọn lửa lam hỏa chém đứt đôi trong nháy mắt, vết cắt nóng chảy rực sắc đỏ. Tên lính bàng hoàng nhìn nửa thân giáo rơi xuống bùn lầy.


Hai tên lính còn lại gầm lên, đồng loạt tuốt đao lao vào cận chiến. Minh Dạ xoay người né tránh đường đao hiểm hóc, uốn cong cơ thể sát đất bằng Thiết Bản Kiều né đòn cực hạn. Hắn dồn chân lực vào tay phải, đập mạnh sống kiếm phế xuống đất tạo ra một luồng cương khí lam hỏa bộc phát diện rộng.


"Ầm!"


Cú đập chấn động hất văng cả ba tên lính tuần tra bay thẳng vào đống phế liệu sắt rỉ phía sau hẻm. Giáp ngực sắt của tên đi đầu bị sức nóng của lam hỏa nung chảy rạn nứt, khiến hắn hộc máu ngã gục, không thể đứng dậy. Minh Dạ nhanh như cắt lướt tới, vung kiếm chém đứt đôi hai thanh trường đao còn lại của chúng, triệt tiêu hoàn toàn khả năng phản kháng của toán lính.


Trận chiến kết thúc trong vòng chưa đầy ba mươi giây. Minh Dạ tra kiếm vào vỏ, ngực trái phập phồng dữ dội, vết sẹo bỏng rách sâu rỉ máu tươi loang lổ dưới lớp áo choàng xám tro.


Thạch Linh bàng hoàng nhìn kẻ đeo mặt nạ sắt vừa cứu mạng mình. Đôi mắt cô bé đột ngột dừng lại ở phần giáp vai trái của Minh Dạ. Trên miếng thép rỉ sét gia cố vai hắn, có đính một mảnh kim loại rỉ sét mang hoa văn hình chiếc khiên thép tâm linh của cha cô – Thạch Kiên.


"Chú... chú là đồng đội của cha cháu phải không?" Thạch Linh nghẹn ngào hỏi, bàn tay nhỏ bé run rẩy chỉ vào mảnh khiên vỡ.


Minh Dạ im lặng không trả lời. Hắn biết hành tung của mình đã bị lộ một phần. Vết tích lam hỏa đặc trưng rực cháy trên mặt đất và những vũ khí bị nung chảy chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của quân tuần tra biên phòng.


"Đi theo ta. Nơi này không còn an toàn nữa," Minh Dạ trầm giọng nói dưới lớp mặt nạ sắt rỉ, giọng nói khàn đặc đầy uy áp.


Hắn nắm lấy tay Thạch Linh, dắt cô bé lẩn nhanh qua các ngõ ngách chằng chịt của khu ổ chuột trước khi viện binh hoàng gia ập đến. Nhờ sự am hiểu địa hình của Lục Lâm chỉ dẫn trong tâm thức, Minh Dạ né tránh được các chốt gác nghiêm ngặt, đưa Thạch Linh thâm nhập vào phòng khám ngầm của y sĩ A Tế nằm sâu dưới tầng hầm một căn nhà đổ nát.


A Tế – thầy thuốc nghèo gầy gò đeo kính gọng tre – kinh ngạc khi thấy Minh Dạ dẫn theo con gái của Thạch Kiên đang bị thương nhẹ.


"Vô Danh! Cậu lại gây náo loạn ngoài kia rồi sao? Đội trưởng Lý Thiết đang điên cuồng lùng sục khắp nơi đấy!" A Tế lo lắng nói, nhưng vẫn nhanh chóng mở cửa mật thất sau tủ thuốc để họ ẩn nấp.


Minh Dạ đỡ Thạch Linh ngồi xuống giường tre, trao cho cô bé chiếc búa rèn nhỏ. Thạch Linh ôm chặt chiếc búa vào lòng, giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt lấm lem muội than. Niềm tin và sự kính trọng đối với người chú đeo mặt nạ sắt cứu mạng đã gieo mầm mống sâu sắc trong lòng cô bé.


***


Trong lúc đó, tại con hẻm nhỏ dơ bẩn của khu ổ chuột Hắc Thủy, bầu không khí bỗng chốc trở nên lạnh lẽo tột độ.


Một toán cấm vệ quân hoàng gia bọc thép hạng nặng bao vây chặt hiện trường vụ clash. Ba tên lính tuần tra bị thương đang quỳ sụp dưới đất, toàn thân run rẩy không dám ngẩng đầu.


Một gã trung niên mặc chiến giáp nặng hoàng gia màu sắt đen rỉ sét chậm rãi bước tới. Gương mặt gã chằng chịt những vết sẹo bỏng dữ tợn, ánh mắt độc đoán đầy sát ý lạnh lùng. Đó chính là Đội trưởng Lý Thiết – kẻ trực tiếp dẫn quân tuần tra thực hiện các cuộc càn quét phóng hỏa tàn bạo tại biên viễn.


Lý Thiết dừng bước trước đống đổ nát phế liệu. Gã cúi người, nhặt lên một mảnh kim loại rỉ sét từ cây giáo bị chém đứt đôi đang nằm vương vãi dưới vũng bùn độc.


Mảnh kim loại vẫn còn nóng hổi. Trên bề mặt rỉ sét của nó, những đốm sáng màu xanh lam nhạt đặc trưng của lam hỏa vẫn đang nhấp nháy yếu ớt trước khi lụi tàn hoàn toàn.


Đôi mắt của Lý Thiết đột ngột co rút lại. Gã biết rõ ngọn lửa này. Đây là lam hỏa của tiểu đội tân binh số 4 – những kẻ mà gã tưởng rằng đã bị thiêu sống hoàn toàn tại Thung lũng Vạn Linh để bịt đầu mối thí nghiệm.


Lý Thiết đứng thẳng dậy, bóp nát mảnh kim loại rỉ sét trong lòng bàn tay sắt. Ánh mắt gã lóe lên sự nghi ngờ tột cùng và sát ý điên cuồng nhắm thẳng về phía những con hẻm tối tăm của khu ổ chuột Hắc Thủy.


"Lệnh giới nghiêm toàn trấn! Phong tỏa toàn bộ khu ổ chuột Hắc Thủy cho ta! Tìm bằng được kẻ đeo mặt nạ sắt!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!