Huyết Chiến Sảnh Chính
Khói bụi từ những tháp canh sụp đổ ngoài sân Đồn binh Trấn Hải vẫn chưa kịp lắng xuống. Mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi tanh tưởi của huyết sương bốc lên, tạo thành một màn sương mù xám đỏ bao phủ khắp không gian. Minh Dạ đứng tựa lưng vào thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo choàng xám tro rách rưới. Vết sẹo bỏng ngực trái rách sâu từ trận chiến trước đang rỉ ra từng giọt máu đen kịt, buốt nhói như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào tim phổi. Cánh tay trái hoại tử bị vôi hóa xám xịt của hắn treo lủng lẳng bên sườn, hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý. Khớp bả vai trái bị rạn nứt xương nghiêm trọng liên tục truyền đến những cơn đau buốt dội thẳng lên đại não mỗi khi hắn khẽ chuyển động.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Cánh cửa đá đen khổng lồ của sảnh chính pháo đài đột ngột groaning mở rộng. Từ trong bóng tối sâu thẳm, một thân ảnh lững thững bước ra. Tiêu Hùng – tên giám sát hoàng gia kiêu ngạo – xuất hiện với nụ cười hống hách thường trực trên môi. Gã khoác trên mình bộ chiến giáp hoàng gia thêu hoa văn gia tộc Tiêu thị lộng lẫy, tay cầm thanh kiếm lệnh mạ vàng khảm ngọc quý rực sáng.
"Lũ chuột nhắt biên thùy," Tiêu Hùng cất giọng lười nhác nhưng tràn đầy uy áp. "Các ngươi tưởng phá hủy được mấy cái tháp canh rách nát kia là có thể bước ra khỏi đây sống sót sao? Thí nghiệm của hoàng gia không cho phép bất kỳ kẻ đào ngũ nào làm chứng nhân."
Nói đoạn, Tiêu Hùng vung tay. Gã rút từ trong ngực ra một ống nghiệm chứa dịch lỏng huyết sương thí nghiệm màu đỏ tươi, dứt khoát cắm thẳng vào mạch máu cổ.
"Rắc! Rắc!"
Tiếng xương cốt gãy gập và cơ bắp phình to vang lên ghê rợn. Chỉ trong vài nhịp thở, cơ thể Tiêu Hùng biến đổi kinh hoàng. Những thớ thịt của gã phình to khổng lồ, da dẻ hóa thành một lớp giáp sống màu đỏ sẫm bọc lấy toàn thân, mọc ra những chiếc gai nhọn rỉ máu đen dữ tợn. Đôi mắt gã rực lửa oán hận đỏ ngầu. Huyết Giáp Ký Sinh nâng cấp đã hoàn toàn nuốt chửng nhân dạng của gã quý tộc kiêu ngạo, biến gã thành một con quái vật vô hồn đầy sát khí.
"Minh Dạ, cẩn thận!" Cao Vy hét lớn, thanh kiếm mỏng Tuyết Ảnh bị mẻ nặng gãy chuôi của cô khẽ run lên khi cô lướt nhanh lên bảo vệ sườn trái cho hắn. Gương mặt thanh tú của cô bám đầy muội than, nhưng ánh mắt ngập tràn quyết tâm xả thân.
Minh Dạ không nói gì. Hắn khẽ nhắm mắt, điều hòa nhịp thở theo phương pháp Đồng Bộ Hơi Thở Tàn Tro để xoa dịu cơn đau thắt lồng ngực. Dù hắn đã quên sạch hoàn toàn kỷ niệm lần đầu gặp gỡ Cao Vy do phản phệ mượn lực trước đó, nhưng bản năng của một chiến binh và lời thề bảo vệ đồng đội vẫn khiến hắn tin tưởng cô tuyệt đối. Hắn siết chặt chuôi kiếm phế bằng tay phải duy nhất còn linh hoạt.
"Giết!" Tiêu Hùng gầm lên. Thân hình khổng lồ bọc huyết giáp của gã lao vút tới với tốc độ không tưởng, vung thanh kiếm lệnh chém ra những đường kiếm oán khí đỏ sẫm dữ dội, xé rách không khí hướng thẳng vào đầu Minh Dạ.
Cao Vy di chuyển cực nhanh nương theo gió lốc biên cảnh. Thanh Tuyết Ảnh của cô vạch ra những đường ngự khí trảm mỏng manh nhưng sắc bén, chém gạt các đường đâm hiểm hóc của Tiêu Hùng, bảo vệ sườn trái – hướng mù của Minh Dạ. Tiếng kim loại va đập chát chúa vang dội khắp sảnh chính, tạo ra những tia lửa đỏ rực.
"Keng! Keng!"
"Lũ sâu bọ hèn mọn! Chết đi!" Tiêu Hùng gầm rú, man lực bạo tấy từ huyết giáp biến dị bộc phát hoàn toàn. Gã đập mạnh thanh kiếm lệnh khổng lồ từ trên cao xuống, cố tình dùng sức mạnh vật lý tuyệt đối hòng bẻ gãy Lam Viêm Phế Kiếm của Minh Dạ.
Minh Dạ dồn toàn lực xuống hai chân, kích hoạt Thiết Thạch Trận Tấn vững chãi như núi đá cổ. Hắn mượn lực linh hồn Thạch Kiên từ Hộp Tro Tàn sau lưng, đập mạnh kiếm xuống đất tạo ra Khiên Chấn Trọng Lực để áp chế đòn đánh của đối thủ. Bức tường năng lượng xám thép mờ ảo bùng lên.
"Ầm!"
Thế nhưng, man lực bạo tấy của Huyết Giáp Ký Sinh nâng cấp quá mạnh mẽ. Đòn chém bổ của Tiêu Hùng nện thẳng vào lá chắn, tạo ra tiếng nổ kinh hoàng chấn vỡ hoàn toàn Khiên Chấn Trọng Lực chỉ trong một nhịp. Minh Dạ bị phản chấn cực mạnh, hộc ra một ngụm máu tươi, cơ thể bị đẩy lùi hàng chục mét, trượt dài trên nền đá pháo đài. Khớp bả vai trái rạn nứt đau nhói dữ dội như muốn rã rời, bắp tay hoại tử run rẩy kịch liệt.
"Hahaha! Sức mạnh của anh linh chỉ đến thế thôi sao?" Tiêu Hùng cười lớn điên cuồng, lớp giáp sống trên người gã tự phục hồi các vết nứt với tốc độ kinh hoàng. Gã tiếp tục vung kiếm lao tới kết liễu.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Minh Dạ nhìn thấy Cao Vy đang cố gắng lướt Tuyết Ảnh chặn hậu từ phía sau gã khổng lồ. Hắn nhận ra một sơ hở chiến thuật: Tiêu Hùng quá tự tin vào khả năng phòng ngự của lớp huyết giáp trước ngực nên hoàn toàn để lộ phần gáy—nơi có lõi huyết thạch đang tỏa ra ánh sáng đỏ sẫm dẫn truyền năng lượng.
"Cao Vy! Dụ hắn xoay người!" Minh Dạ khàn giọng hét lớn.
Hiểu ý đồng đội ngay lập tức, Cao Vy cắn răng chịu đựng cơn đau từ vai trái rỉ máu, vận dụng Tật Phong Kiếm Pháp đâm liên tiếp ba nhát kiếm cực nhanh vào khớp gối trái của Tiêu Hùng. Hàn khí nhẹ từ thanh Tuyết Ảnh làm đông cứng tạm thời lớp huyết giáp chân gã, khiến gã phẫn nộ xoay người vung trảo quật mạnh về phía cô.
Chính là lúc này!
Minh Dạ nhỏ một giọt máu tươi từ vết sẹo bỏng ngực trái vào khe khóa đồng thau của Hộp Tro Tàn Anh Linh.
*Kiếm Ảnh Song Hành!*
Hắn chấp nhận đốt cháy thêm một phần ký ức tuổi thơ quý giá của mình. Hộp đồng thau sau lưng rít lên một tiếng lạnh lẽo, tiêu hao vĩnh viễn 3% tro cốt Cao Phong và 2% tro cốt Lục Lâm. Ngay lập tức, một ảo ảnh kiếm sĩ khổng lồ rực cháy ngọn lửa màu xanh lam nhạt bùng phát từ cơ thể Minh Dạ, vung kiếm chém trực diện vào mặt Tiêu Hùng.
"Cái gì?" Tiêu Hùng hoảng loạn gầm lên. Gã vung kiếm lệnh chém mạnh vào ảo ảnh lam hỏa giả, tin rằng đó là bản thể của Minh Dạ.
"Phập!"
Thanh kiếm lệnh chém xuyên qua làn khói xanh lam không một lực cản. Tiêu Hùng bàng hoàng nhận ra mình đã trúng kế nghi binh.
Cùng lúc đó, bản thể thực sự của Minh Dạ đã sử dụng kỹ năng Ảnh Bộ Thần Hành của Lục Lâm, di chuyển hoàn toàn không tiếng động nương theo các góc khuất bóng tối sương mù, lướt nhanh xuất hiện ngay phía sau lưng Tiêu Hùng.
Hắn dùng tay phải siết chặt Lam Viêm Phế Kiếm, dồn toàn bộ lam hỏa thanh tẩy còn sót lại vào lưỡi kiếm rách nát.
*Lam Viêm Kiếm Chiêu!*
"Chết đi!" Minh Dạ gầm lên.
Hắn đâm thẳng lưỡi kiếm rực cháy lửa xanh lam nhạt vào lõi huyết thạch phát sáng sau gáy Tiêu Hùng. Ngọn lửa lam hỏa bất khuất của Cao Phong bộc phát cực hạn, thiêu rụi hoàn toàn lớp giáp sống tà ác và phá hủy nguồn cung cấp năng lượng huyết sương.
"Rắc... Rầm!"
Lõi huyết thạch vỡ vụn thành trăm mảnh. Lớp Huyết Giáp Ký Sinh trên người Tiêu Hùng lập tức hoại tử, tan rã thành những làn khói đen hôi thối. Tiêu Hùng bị trọng thương quỳ sụp xuống nền đá, thanh kiếm lệnh mạ vàng rơi tuột khỏi tay. Gã phun ra một ngụm máu đen kịt, lồng ngực xẹp xuống, nhưng đôi mắt đỏ ngầu vẫn trừng trừng nhìn Minh Dạ.
Gã không hề cầu xin tha mạng. Thay vào đó, Tiêu Hùng cười lớn điên cuồng, tiếng cười khàn đặc đầy vẻ châm biếm vang vọng khắp sảnh chính pháo đài đổ nát:
"Khặc... khặc... Ngươi tưởng... ngươi đã thắng sao? Kẻ đào ngũ mang hộp tro tàn... Thống tướng Tiêu Viêm... chú của ta... đang chờ sẵn ngươi tại Học Viện Thiết Huyết để thu hồi chiếc Hộp Tro Tàn đó... Toàn bộ các ngươi... chỉ là vật hiến tế cho pháo đài bay vĩ đại..."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!