Nhạc nềnBattleField4

Phong Tiễn Phá Thành

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ẩm ướt của đường cống ngầm dưới lòng Đồn binh Trấn Hải dần lùi lại phía sau, nhưng sự giải thoát không hề mang lại ánh sáng. Khi bước chân rách nát của Minh Dạ đạp lên những phiến đá lạnh buốt của khoảng sân ngoài pháo đài, một luồng hàn khí thấu xương dội thẳng vào mặt hắn, nồng nặc mùi tanh tưởi của huyết sương và lưu huỳnh.


"Vút! Vút! Vút!"


Không một tiếng cảnh báo, bầu trời đêm biên thùy đột ngột bị xé rách bởi hàng chục vệt sáng màu đỏ sậm quỷ dị. Đó là những hỏa tiễn huyết sương – thứ cấm thuật tàn bạo của Phái Luyện Huyết – bắn xuống từ đỉnh những tháp canh kiên cố lơ lửng trên cao. Tiếng không khí bị thiêu đốt rít lên chói tai, kéo theo những làn sương đỏ độc hại bao phủ khắp khoảng sân đá đen.


"Nấp mau!" Lôi Chấn gầm lên, vung chiếc khiên sắt tròn nứt vỡ nặng nề ra phía trước để che chắn cho toán lính đào ngũ.


"Ầm! Ầm!"


Những mũi tên huyết sương nện thẳng vào khiên sắt, tạo ra những tiếng nổ chấn động kinh hoàng. Sức mạnh bạo tấy của cấm thuật lập tức ăn mòn lớp thép rỉ, khiến chiếc khiên của Lôi Chấn rạn nứt thêm những đường rãnh sâu hoắm. Gã binh nhì lực lưỡng hộc ra một ngụm máu tươi, khuỵu gối xuống đất, nhưng vẫn nghiến răng chống chịu sức ép.


Sát bên cạnh gã, Cao Vy lướt nhanh như một bóng mờ. Thanh kiếm mỏng Tuyết Ảnh bị mẻ nặng gãy chuôi của cô vạch ra những đường ngự khí trảm mỏng manh để gạt đi những tia hỏa tiễn rớt xuống sát sườn. Gương mặt thanh tú của cô bám đầy muội than, đôi mắt ngập tràn lo âu khi nhìn về phía Minh Dạ.


Minh Dạ đang đứng tựa lưng vào một cột đá đổ nát. Tình trạng thể chất của hắn lúc này đã chạm đáy tuyệt lộ. Vết sẹo bỏng lớn ở ngực trái – vết thương tâm linh từ vụ thảm sát Thung lũng Vạn Linh – lại rách toạc ra sau trận chiến dưới hầm ngục, máu đen loang lổ thấm đẫm vạt áo choàng xám tro rách nát. Cánh tay trái hoại tử bị vôi hóa xám xịt của hắn treo lủng lẳng bên sườn, hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý. Khớp bả vai trái bị rạn nứt xương nghiêm trọng liên tục truyền đến những cơn đau buốt dội thẳng lên đại não mỗi khi hắn khẽ chuyển động bắp cơ bả vai.


Nhưng áp lực chiến thuật lúc này không cho phép hắn gục ngã. Những tháp canh tầm xa của Phái Luyện Huyết được bảo vệ bởi trận pháp chắn gió kiên cố, liên tục xả hỏa lực phong tỏa toàn bộ khoảng sân, ghim chặt nhóm kháng chiến vào chân tường thành đá đen. Nếu không phá hủy được nguồn bắn tỉa này, cả nhóm sẽ bị mài mòn sinh mệnh cho đến chết trong sương độc.


"Để tôi mở đường!" Minh Dạ khàn giọng nói.


Hắn siết chặt thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát bằng tay phải duy nhất còn linh hoạt. Hắn dồn lực xuống hai chân, kích hoạt Thiết Thạch Trận Tấn vững chãi như núi đá cổ, gồng mình bộc phát ngọn lửa lam hỏa bất khuất của Cao Phong.


*Lam Viêm Kiếm Chiêu!*


Hắn vung mạnh thanh kiếm phế, chém ra một đường kiếm khí rực cháy ngọn lửa màu xanh lam nhạt hướng thẳng về phía tháp canh cách đó hơn một trăm mét. Thế nhưng, ngay khi kiếm khí lam hỏa vừa bay ra được vài chục mét, luồng gió lốc hoang mạc gào thét dữ dội trên cao phối hợp với trận pháp chắn gió của kẻ thù đã lập tức thổi bạt ngọn lửa, phân tán hoàn toàn nhiệt lượng và lực sát thương của nhát chém. Đường kiếm khí chỉ để lại một vệt lam hỏa mờ nhạt rồi tắt lịm giữa không trung.


"Không được! Khoảng cách quá xa, gió lốc biên cảnh quá mạnh! Kiếm chiêu cận chiến không thể chạm tới đỉnh tháp!" Cao Vy hét lớn qua tiếng gió rít, thanh Tuyết Ảnh gãy chuôi của cô khẽ run lên khi cô chém gạt một mũi tên lửa sượt qua bắp tay.


Minh Dạ lùi lại sau cột đá, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cơn đau từ bả vai trái rạn nứt dội lên khiến hắn khuỵu một gối xuống đất. Hắn nhận ra mình đang đối mặt với một giới hạn chiến thuật ngặt nghèo: hắn không thể dùng man lực để phá vỡ trận thế tầm xa này.


"Nhắm mắt lại, tiểu tử..."


Một giọng nói trầm tĩnh, thông thái đột ngột vang lên trong tâm thức Minh Dạ. Đó là giọng nói của Lão Tiễn – lão binh mù từng là cung thủ xuất sắc của biên phòng.


"Gió không chỉ thổi để cản đường ngươi. Gió đang thì thầm kể về từng kẽ hở của thế gian. Muốn bắn trúng mục tiêu trong bão lốc, ngươi phải ngừng dùng mắt thường. Hãy thở theo nhịp của gió, để linh hồn ngươi hòa vào dòng khí..."


Lời chỉ dẫn của người thầy mù như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang hỗn loạn của Minh Dạ. Hắn hít một hơi sâu, nén chặt cơn đau thắt tim từ vết bỏng ngực trái. Hắn điều hòa nhịp thở theo phương pháp Đồng Bộ Hơi Thở Tàn Tro, hướng ý thức sâu vào bên trong chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh đang xích chặt sau lưng.


Trong không gian tâm linh tối tăm của hộp đồng thau cổ, ngọn lửa lam hỏa bỗng rẽ lối. Ảo ảnh mờ ảo của Tuyết Mai – nữ cung thủ lạnh lùng đã hy sinh – hiện ra. Đôi mắt sắc sảo của cô nhìn hắn, không nói một lời, nhưng sợi dây cung bện từ gân dị thú trên tay cô khẽ rung lên một nhịp đồng điệu.


Minh Dạ cảm nhận được sự thấu cảm tâm linh sâu sắc. Ý chí bất khuất muốn bảo vệ đồng đội của Tuyết Mai hòa nhập vào kinh mạch của hắn. Hắn đưa tay phải vuốt ve phần chuôi thanh Lam Viêm Phế Kiếm – nơi rèn ghép Báng phóng kiếm khí Tuyết Mai, báu vật rèn từ cây cung gãy của cô.


Khi hắn nhắm mắt lại, áp dụng Thấu Cảm Tiếng Gió, thế giới xung quanh đột ngột thay đổi. Tiếng gào thét của gió lốc không còn là tiếng ồn hỗn loạn, mà biến thành những dòng chảy năng lượng màu xanh lục nhạt rõ ràng. Hắn nghe thấy tiếng gió lướt qua khe hở của giáp chắn gió trên tháp canh, nghe thấy nhịp thở run rẩy của những pháp sư Phái Luyện Huyết trên cao.


"Tôi thấy rồi," Minh Dạ thì thầm.


Đôi mắt hắn đột ngột mở ra. Không còn là đôi mắt của một tân binh kiệt quệ, đôi mắt hắn phát ra ánh sáng lam nhạt rực rỡ của Thấu Thị Nhãn Tuyết Mai, nhìn xuyên qua lớp sương độc xám xịt đang bao phủ chiến trường.


Hắn phát hiện ra trận pháp chắn gió của kẻ thù có một điểm nhãn rò rỉ khí độc ở hướng đông bắc – nơi luồng gió lốc xoáy ngược tạo ra một khoảng trống áp suất nhỏ trong vòng ba giây.


Minh Dạ đứng vững tấn Thiết Thạch, tay phải nâng báng phóng Tuyết Mai lên ngang tầm mắt. Hắn nhỏ một giọt máu từ vết sẹo bỏng ngực trái vào khe khóa đồng thau của Hộp Tro Tàn để thiết lập liên kết cực hạn.


*Ngưỡng đồng bộ trung cấp (30% - 50%) kích hoạt!*


Một cơn đau buốt nhói dội thẳng vào đại não Minh Dạ. Một mảnh ký ức về thời thơ ấu – tiếng cười của một người bạn cũ ở làng rèn mà hắn từng rất trân trọng – đột ngột bốc cháy, hóa thành tro tàn xám xịt trong tâm thức và biến mất vĩnh viễn. Đổi lại, nguồn hồn khí của Tuyết Mai tràn ngập vào báng phóng, ngưng tụ thành những mũi tên kiếm khí áp suất cao rực cháy ngọn lửa màu xanh lam nhạt.


"Cạch!"


Hắn kéo chốt bẫy lực đẩy trên chuôi kiếm.


"Phong Tiễn Kiếm Khí!"


Minh Dạ nín thở, bắn ra phát súng đầu tiên nương theo chiều gió lốc hướng đông bắc. Tia kiếm khí áp suất cao sắc bén như một mũi tên ánh sáng khổng lồ vút đi với tốc độ kinh hoàng, xuyên qua màn sương độc, nương theo dòng xoáy của gió để gia tăng gấp đôi lực xuyên thấu.


"Phập!"


Mũi tên kiếm khí xuyên thủng lớp giáp chắn gió của tháp canh phía đông, găm thẳng vào ngực tên pháp sư Phái Luyện Huyết đang điều khiển trận pháp hỏa tiễn. Tên pháp sư phun máu đen, đổ sụp xuống.


Không dừng lại, Minh Dạ liên tục kéo chốt, điều hòa nhịp thở tĩnh lặng tuyệt đối. Hắn bắn liên tiếp hai phát Phong Tiễn Kiếm Khí tiếp theo hướng về tháp canh trung tâm và phía tây.


"Bùm! Bùm!"


Hai tia kiếm khí rực sáng lam hỏa xuyên tâm bắn trúng các điểm nhãn năng lượng của tháp canh, xuyên thủng giáp sắt bảo vệ của các trận sư hoàng gia trên cao. Sức nóng của lam hỏa thanh tẩy lập tức kích nổ các tinh thể huyết thạch thô dùng để vận hành trận pháp bắn phá.


Một chuỗi tiếng nổ kinh hoàng vang dội cả bầu trời đêm biên cảnh. Tháp canh trung tâm bị ngọn lửa màu xanh lam thiêu rụi hoàn toàn cấu trúc đá cổ, nứt rạn dữ dội dưới áp suất cực lớn của kiếm khí.


"Rắc... Rầm..."


Tháp canh đổ sập đè bẹp phòng tuyến ngoài, mở đường cho toàn bộ quân kháng chiến tiến thẳng vào sảnh chính pháo đài, nơi Tiêu Hùng đang chờ sẵn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!