Hầm Ngục Vạn Nhân
Cơn mưa tên lửa rực sáng hắc hỏa đỏ sẫm đồng loạt rít gió trút xuống đầu. Ánh sáng quỷ dị từ hàng trăm mũi tên rực cháy nhuộm đỏ cả khoảng sân đá đen của Đồn binh Trấn Hải, biến đêm tối biên thùy thành một chảo lửa tử thần. Tiếng rít gào của gió lốc hòa cùng tiếng không khí bị thiêu đốt đến biến dạng dội thẳng vào màng nhĩ, mang theo áp lực nghẹt thở của một cái bẫy chết chóc đã giăng sẵn.
"Anh Dạ! Tránh ra!" Cao Vy hét lên, giọng cô lạc đi giữa tiếng gầm rú của hỏa lực. Cô cố gắng vung thanh Tuyết Ảnh bị mẻ nặng gãy chuôi lên để che chắn, nhưng cơ thể kiệt quệ sau trận đột kích cống ngầm khiến bước chân cô loạng choạng.
Minh Dạ không lui. Dưới lớp mặt nạ da rỉ sét, đôi mắt hắn rực lên một tia sáng xanh lam lạnh lẽo. Khớp bả vai trái bị rạn nứt xương nghiêm trọng từ trận chiến trước đang truyền đến những cơn đau buốt dội thẳng lên đại não, khiến nửa thân người trái của hắn run rẩy dữ dội. Cánh tay trái hoại tử bị vôi hóa xám xịt treo lủng lẳng bên sườn hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý, nhưng ý chí sắt đá của một người lính sinh tồn không cho phép hắn ngã xuống.
Hắn dồn lực xuống hai chân, hạ thấp trọng tâm cơ thể nện mạnh xuống nền đá đen.
*Thiết Thạch Trận Tấn!*
Hào quang màu xám thép mờ ảo sừng sững bùng phát quanh hai chân hắn như một ngọn núi đá cổ. Ngay lập tức, hắn gồng mình mượn lực từ linh hồn trọng giáp Thạch Kiên trong Hộp Tro Tàn Anh Linh sau lưng, đập mạnh sống thanh kiếm phế rách nát xuống đất.
*Khiên Chấn Trọng Lực!*
Một bức tường năng lượng chấn động khổng lồ màu xám thép rực sáng bùng lên từ mặt đất, tạo thành một lá chắn vòm bán nguyệt bao bọc toàn bộ nhóm kháng chiến.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Hàng trăm mũi tên lửa hắc hỏa nện liên tiếp vào lá chắn trọng lực, tạo ra những tiếng nổ chấn động kinh hoàng. Sức ép từ hỏa lực hoàng gia cực mạnh ép chặt lên vòm chắn, khiến đất đá xung quanh chân Minh Dạ rạn nứt nát vụn. Mỗi va chạm của hắc hỏa như một nhát búa tạ nện thẳng vào lồng ngực hắn. Cơn phản chấn dữ dội từ Khiên Chấn dội ngược vào xương vai trái rạn nứt, tạo ra tiếng xương cọ xát đau buốt xương tủy.
"Hự..." Minh Dạ hộc ra một ngụm máu tươi ngay dưới lớp mặt nạ sắt rỉ.
Vết sẹo bỏng lớn ở ngực trái – vết thương tâm linh chưa từng lành từ vụ thảm sát Thung lũng Vạn Linh – đột ngột rách toạc ra dưới áp lực vận công quá đà. Dòng máu đen kịt loang lổ tuôn ra, thấm đẫm vạt áo choàng xám tro rách nát. Lồng ngực hắn co thắt lại dữ dội, cơn đau thắt tim tức thời khiến tầm nhìn của hắn nhòe đi, nhưng hắn vẫn nghiến chặt răng, dùng tay phải siết chặt chuôi kiếm phế để duy trì lá chắn trọng lực.
"Lôi Chấn! Cao Vy! Mau phá cửa hầm ngục! Tôi không trụ được lâu đâu!" Minh Dạ gầm lên qua kẽ răng dính đầy máu.
Lôi Chấn hiểu ý, gã hét lớn một tiếng đầy phẫn nộ, dồn toàn bộ man lực khổng lồ vào chiếc khiên sắt tròn nứt vỡ nặng, lao thẳng vào cánh cửa sắt dẫn xuống Hầm ngầm Đồn Trấn Hải. Cao Vy lướt nhanh như một cái bóng mờ, thanh Tuyết Ảnh gãy chuôi vạch ra một đường ngự khí trảm sắc bén, chém mạnh vào khớp khóa bánh răng cơ quan của cánh cửa.
"Rắc! Rầm!"
Khớp khóa bằng đồng rỉ bị chém đứt, cánh cửa sắt nặng nề bị man lực của Lôi Chấn tông sập, lộ ra lối vào tối tăm, dốc ngược xuống lòng đất.
"Vào mau!" Cao Vy hét lên, một tay nắm lấy vai Minh Dạ kéo mạnh hắn lùi lại, trong khi Lôi Chấn chặn hậu đưa toán lính tuần tra số 9 đào ngũ lao nhanh xuống hầm ngục. Minh Dạ vừa thu hồi Khiên Chấn, cả nhóm lập tức sập cánh cửa sắt nặng nề lại từ bên trong, chốt chặt bằng một thanh xà thép rỉ sét.
"Ầm! Ầm!"
Tiếng mưa tên lửa hắc hỏa nện vào cánh cửa sắt bên ngoài vang lên âm ỉ rồi nhỏ dần. Không gian xung quanh đột ngột chuyển sang một sự tĩnh lặng chết chóc và ẩm ướt của Hầm ngầm Đồn Trấn Hải.
Mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi thịt thối rữa và hơi ẩm mốc của nước cống ngầm xộc thẳng vào mũi. Ánh sáng duy nhất lúc này là những đốm lửa lam hỏa mờ nhạt phát ra từ chiếc Hộp Tro Tàn sau lưng Minh Dạ, hắt lên những bức tường đá đen đẫm nước độc.
"Anh Dạ, anh có sao không?" Cao Vy vội vàng đỡ lấy Minh Dạ khi thấy hắn khuỵu gối xuống đất, tay phải ôm chặt ngực trái đang rỉ máu đen liên tục.
"Tôi... chưa chết được," Minh Dạ khàn giọng nói, hơi thở đứt quãng nặng nề. Hắn lấy từ bên hông ra lọ sứ nhỏ, dùng tay phải run rẩy quệt một chút cao bôi Lam Băng sệt màu xanh lam bôi trực tiếp lên vết sẹo bỏng đang rách nát. Hàn tính cực mạnh từ dược liệu của Hoài An lập tức thấm vào da thịt, tạm thời làm dịu cơn đau thắt tim dữ dội, nhưng cánh tay trái hoại tử của hắn vẫn cứng đờ vô lực như một khúc gỗ rỉ sét.
"Tiếng bước chân... Rất nặng," Lôi Chấn đột ngột thì thầm cảnh báo, tay siết chặt chiếc khiên sắt tròn che chắn phía trước hành lang hẹp.
Từ sâu trong bóng tối của hầm ngục ngầm, những tiếng bước chân nặng nề như sấm nện xuống nền đá ẩm ướt dội lại. Tiếng xích sắt kéo lê trên mặt đất tạo ra những âm thanh rợn người xé rách sự tĩnh lặng.
"Cộc... Cộc... Keng..."
Một bóng người khổng lồ l lững bước ra từ màn sương độc xám xịt. Đó là Giám ngục Ngưu Đầu tàn bạo. Thân hình gã khổng lồ cao hơn hai mét như một bức tường thịt di động, khoác trên mình bộ giáp da trâu đen dày cộm bám đầy muội than và vết máu khô. Gương mặt thô kệch dữ tợn của gã lộ rõ vẻ tàn ác vô hồn dưới ánh lửa lam nhạt. Trên hai tay gã là cặp búa tạ xích sắt khổng lồ nặng hàng trăm cân, những sợi xích sắt gai đen rỉ sét quấn quanh bắp tay cuồn cuộn cơ bắp.
"Lũ chuột nhắt đào ngũ... Các ngươi dám đột nhập vào cấm địa của đồn binh sao?" Giọng Ngưu Đầu ồm ồm như tiếng đá tảng va vào nhau đầy uy hiếp.
Không một lời thừa thãi, Ngưu Đầu gầm lên một tiếng chấn động, vung mạnh cặp búa tạ xích sắt đập mạnh xuống đất.
"Uỳnh!"
Một làn sóng chấn động kinh hoàng lan truyền dọc theo nền đá hầm ngục, khiến trần đá nứt rạn đổ sập xuống những mảnh đá vụn. Minh Dạ lập tức phản xạ, hắn dồn lực xuống chân, kích hoạt thế đứng tấn Thiết Thạch Trận Tấn vững chãi như núi đá cổ để chặn đứng sóng chấn động đang lao tới, bảo vệ cho Cao Vy và đồng đội phía sau.
Ngay khi sóng chấn động vừa dứt, Ngưu Đầu đã quật mạnh sợi xích sắt gai đen từ tay trái. Sợi xích xé rách không khí rít gào, quấn chặt lấy bắp chân phải của Minh Dạ hòng kéo sụp hắn xuống nền đá độc.
Minh Dạ định dùng Ảnh bộ để lướt nhanh ra sau lưng gã, nhưng không gian hành lang hầm ngục quá chật hẹp, vách đá hẹp hai bên và những sợi xích sắt quét diện rộng của Ngưu Đầu đã phong tỏa hoàn toàn mọi lối di chuyển ẩn nấp. Hắn bị kéo mạnh, cơ thể mất thăng bằng suýt ngã xuống bãi nước độc.
"Anh Dạ!" Cao Vy hét lớn. Nữ kiếm sĩ trẻ tuổi lướt Tuyết Ảnh nhanh như chớp, đường kiếm mỏng rực sáng hàn khí nhẹ chém thẳng vào mắt xích sắt đang trói buộc chân Minh Dạ.
"Keng! Rắc!"
Đòn chém chính xác của cô chém đứt đôi mắt xích sắt gai, giải vây kịp thời cho Minh Dạ thoát khỏi lực kéo khổng lồ.
Ngưu Đầu phẫn nộ gầm rú, gã dồn toàn lực vào tay phải, vung chiếc búa tạ khổng lồ nặng trăm cân chém bổ dọc thẳng xuống đầu Minh Dạ với uy lực hủy diệt.
Minh Dạ nhận thấy gã khổng lồ đã dồn hết đà vào đòn đánh tay phải, để lộ ra sơ hở lớn ở vùng cổ họng. Hắn không lùi bước, mà chủ động dấn thân tới, đưa bả vai trái bọc giáp vai mảnh khiên vỡ của Thạch Kiên ra đỡ đòn búa tạ.
"Rầm!"
Chiếc búa tạ nện thẳng vào giáp vai trái của hắn. Sức nặng kinh hoàng chấn động khớp vai trái rạn nứt của Minh Dạ rã rời, xương bả vai phát ra tiếng rắc khô khốc đau đớn tột cùng, nhưng cấu trúc xám thép của mảnh khiên vỡ đã thành công gạt đà búa của gã lệch sang một bên, cắm sâu xuống đất đá.
Ngay khoảnh khắc Ngưu Đầu mất đà, Minh Dạ mượn lực từ linh hồn Thạch Kiên, bộc phát Khiên Chấn Trọng Lực cực hạn ngay từ giáp vai trái. Một luồng sóng chấn động trọng lực mạnh mẽ bùng phát, hất văng chiếc búa tạ và cánh tay phải của Ngưu Đầu ra xa.
Đồng thời, Minh Dạ dùng tay phải siết chặt thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát, dồn toàn bộ lam hỏa rực cháy ngọn lửa màu xanh lam nhạt, đâm thẳng một kiếm xuyên qua cổ họng của gã giám ngục tàn bạo.
"Phụt!"
Máu đen phun trào, Ngưu Đầu trợn trừng đôi mắt hung tợn vô hồn, cơ thể khổng lồ đổ sụp xuống nền đá ẩm ướt như một bức tường đổ, tạo ra tiếng động nặng nề vang vọng hầm ngục.
Minh Dạ rút kiếm phế ra, quỵ một gối xuống đất ho khan dữ dội, máu tươi loang lổ dưới lớp mặt nạ sắt rỉ. Cánh tay trái của hắn hoàn toàn mất cảm giác, khớp vai trái rạn nứt nghiêm trọng khiến hắn không thể nhấc nổi nửa thân người trái.
"Chúng ta... phải đi tiếp," Minh Dạ gượng dậy, dùng kiếm phế làm gậy chống, ánh mắt kiên định nhìn sâu vào mật đạo tối tăm phía sau phòng giam của Ngưu Đầu.
Họ dùng chùm chìa khóa sắt rỉ thu giữ được từ xác Ngưu Đầu để mở cánh cổng sắt kiên cố cuối cùng của nhà lao mật. Cánh cổng mở ra một lối đi dốc ngược dẫn sâu xuống lòng đất pháo đài đá đen.
Khi bước qua cánh cổng, một mùi hôi thối nồng nặc tột cùng của thịt thối rữa, máu tanh và oán khí đậm đặc bốc lên dữ dội, khiến Lôi Chấn và toán lính đào ngũ phải bịt mũi ho khan. Minh Dạ khẽ nhíu mày, hắn cảm nhận được Hộp Tro Tàn sau lưng đang rung động một cách bất thường, ngọn lửa lam hỏa bên trong đột ngột nhảy múa điên cuồng như đang gào thét phẫn nộ.
Họ bước đến rìa của một vách đá ngầm. Phía dưới vách đá là một hố sâu khổng lồ không thấy đáy, được chiếu sáng bởi những luồng hắc khí đỏ sẫm quỷ dị phát ra từ những mạch quặng huyết thạch rò rỉ.
Đó là Hầm mộ Vạn Nhân ngầm.
Khi Minh Dạ kích hoạt Thấu Thị Nhãn Tuyết Mai nhìn xuống dưới hố sâu, toàn thân hắn đông cứng lại, máu trong huyết quản như đông đá vĩnh viễn.
Dưới hố sâu khổng lồ kia là hàng vạn xác chết của các tân binh biên phòng nghèo khổ và dân tị nạn bị vứt bỏ chồng chất lên nhau như cỏ rác. Những xác chết rách nát, da thịt bị biến dạng vặn vẹo hoại tử xám xịt. Trên cơ thể họ, những đường gân nổi rõ màu đỏ sẫm rực sáng thứ ánh sáng quỷ dị của Tinh thể Huyết Thạch thô ký sinh. Họ chính là những vật thí nghiệm thất bại của cấm thuật huyết sương hoàng gia dã man.
"Trời đất ơi... Đây là... tiểu đội số 3... cả những người dân làng Sương Mù mất tích từ tháng trước..." Lôi Chấn quỳ sụp xuống đất, giọng gã nghẹn ngào trong nước mắt và sự phẫn nộ tột cùng.
Minh Dạ nhìn chằm chằm vào đống xác chết khổng lồ. Hắn nhìn thấy những gương mặt quen thuộc của những người lính trẻ tuổi từng cùng hắn ăn chung một bát cơm, từng mơ ước được trở về quê hương bình yên. Họ đã bị lừa gạt, bị bắt giữ và bị tra tấn dã man cho đến chết để làm nguyên liệu nuôi cấy huyết sương ký sinh.
Chân tướng tàn bạo vạch trần dã tâm hoàng gia: Mọi cuộc thảm sát tại biên thùy này đều không phải do dị thú, mà là một đại trận thu hoạch oán khí khổng lồ để vận hành pháo đài bay của Quốc sư. Binh lính biên phòng và dân nghèo chỉ là những vật tế vô giá trị trong mắt giới quý tộc hoàng gia thối nát.
"Lũ khốn nạn..." Minh Dạ gầm lên, giọng nói khàn đặc nghẹn ngào trong sự phẫn nộ tột cùng.
Sự giận dữ dữ dội vượt qua giới hạn thể chất chịu đựng khiến vết sẹo bỏng ngực trái của hắn rách toạc ra hoàn toàn, máu tươi loang lổ chảy tràn dưới lớp áo rách. Cơn bạo tấy tàn tro đột ngột bùng phát dữ dội trong kinh mạch, đe dọa nuốt chửng bản ngã lý trí của hắn.
Ngay khoảnh khắc đó, luồng oán khí đậm đặc màu đen kịt từ hàng vạn xác chết dưới hố sâu bỗng rục sáng dữ dội. Như nhận ra sự hiện diện của Hộp Tro Tàn Anh Linh sau lưng Minh Dạ, làn khói đen oán khí khổng lồ từ đáy hầm mộ bắt đầu bốc lên cuồn cuộn, tụ tụ lại thành những ảo ảnh méo mó gào thét đòi mạng, lao vút tới vây chặt lấy chiếc hộp đồng thau cổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!