Nhạc nềnBattleField4

Đột Kích Pháo Đài Đá Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm bao trùm lên Biên thùy Hắc Thủy như một tấm liệm khổng lồ dệt bằng sương độc và oán khí. Tiếng gió từ đầm lầy vô tận rít qua những khe đá nứt nẻ, mang theo vị mặn chát của rỉ sét và mùi thối rữa nồng nặc của những xác vật thí nghiệm bị bỏ rơi. Cách đó không xa, Đồn binh Trấn Hải sừng sững hiện ra như một con quái thú bằng đá đen khổng lồ, những ngọn hắc hỏa rực sáng trên tường thành nhấp nháy như đôi mắt khát máu của quỷ dữ. Đại trận oán khí đã kích hoạt, áp lực năng lượng đậm đặc đến mức khiến không khí chung quanh trở nên đặc quánh, đè nặng lên lồng ngực của những kẻ đang ẩn nấp dưới chân pháo đài.


Tại cửa cống ngầm dẫn vào lòng đồn binh, Minh Dạ đứng lặng lẽ trong bóng tối, tấm lưng hơi khòm xuống dưới sức nặng của chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh bằng đồng thau cổ. Sợi xích sắt quấn chặt quanh vai và ngực hắn khẽ phát ra tiếng lách cách lạnh lẽo theo mỗi nhịp thở sâu. Cánh tay trái của hắn hoàn toàn cứng đờ, lạnh ngắt và xám xịt như tro tàn dưới lớp băng gạc dày sũng nước độc. Mười hai cây thiết châm phong ấn của y sĩ Trần vẫn ghim chặt dọc theo các huyệt đạo để ngăn hắc khí gặm nhấm kinh mạch sâu hơn, nhưng nó cũng tước đi toàn bộ cảm giác vật lý của cánh tay này, biến nó thành một khúc gỗ vô lực treo lủng lẳng bên sườn. Khớp bả vai trái bị rạn nứt xương nghiêm trọng sau trận chiến trước vẫn chưa hề lành lặn, liên tục truyền đến những cơn đau buốt dội thẳng lên đại não mỗi khi hắn khẽ động đậy.


"Anh Dạ, nước cống đang dâng cao. Sương độc bắt đầu tích tụ dày đặc hơn rồi," Cao Vy thì thầm sát tai hắn, giọng cô run lên vì lạnh nhưng đôi mắt sáng rực kiên cường. Nữ kiếm sĩ trẻ tuổi vẫn mặc bộ y phục nam trang rách vai, tay phải siết chặt thanh Tuyết Ảnh bị mẻ nặng gãy chuôi – kỷ vật duy nhất của anh trai cô, Cao Phong. Cô âm thầm đứng sát bên sườn phải để bảo vệ hướng mù của hắn, hơi ấm từ cơ thể cô là thứ duy nhất giúp Minh Dạ giữ được chút tỉnh táo giữa cơn đau hành hạ.


Phía sau họ, Lôi Chấn – gã binh nhì đào ngũ lực lưỡng – đang quỳ một gối dưới nước cống lạnh buốt, tay trái siết chặt chiếc khiên sắt tròn nứt vỡ nặng. Toán lính tuần tra số 9 đào ngũ gồm năm người dũng cảm lặng lẽ dàn đội hình chặn hậu, tay cầm vũ khí sứt mẻ, gương mặt phong sương lộ rõ vẻ quyết tâm quyết tử. Họ biết rõ đây là con đường sống duy nhất. Nếu không phá vỡ đồn binh Trấn Hải đêm nay, tất cả sẽ bị đại trận oán khí nuốt chửng vĩnh viễn.


"Bản đồ mật đạo chỉ ra lối này," Minh Dạ trầm giọng nói, giọng nói khàn đặc phản phệ. Hắn dùng tay phải kéo nhẹ lớp lót của bức thư máu, nơi các đường vân rực sáng ánh lửa màu xanh lam nhạt đang chỉ thẳng vào hầm ngục tối tăm nhất dưới lòng pháo đài. "Cống ngầm này dẫn trực tiếp vào hầm ngục giam giữ tù binh. Nhưng Trấn Hải không phải kẻ ngu muội. Ngô Khải – thiên tài chiến thuật của quân tuần tra – chắc chắn đã bày sẵn trận thế cơ quan ở đây. Tất cả đi theo bước chân của tôi, tuyệt đối không được tự ý hành động."


Minh Dạ dẫn đầu nhóm tinh nhuệ bước vào lòng cống ngầm ẩm ướt. Nước cống đen ngòm, lạnh buốt ngập đến ngang hông, thấm qua lớp băng gạc sũng nước độc trên cánh tay hoại tử của hắn. Cơn đau buốt nhói dội thẳng lên bả vai rạn nứt khiến Minh Dạ nghiến chặt răng đến mức đầu lưỡi nếm được vị tanh ngọt của máu. Hộp Tro Tàn sau lưng hắn lúc này hoàn toàn nguội lạnh, không còn phát ra ánh sáng lửa lam hỏa rực rỡ do cạn kiệt năng lượng bộc phá sau trận chiến chợ đen. Hắn chỉ còn có thể dựa vào thể chất suy kiệt và ý chí sắt đá của bản thân.


"Cộc... Cộc..."


Tiếng bánh răng cơ quan chuyển động nặng nề đột ngột vang lên từ phía trước, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc của cống ngầm.


"Cẩn thận!" Minh Dạ quát khẽ, nhưng đã quá muộn.


Lôi Chấn, với bản tính nóng nảy bộc trực, định vung khiên sắt xông lên mở đường phía trước. Bước chân của gã vừa nện xuống một phiến đá nhô cao, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên. Hệ thống bẫy đá lăn và chông sắt ngầm do Ngô Khải thiết lập lập tức được kích hoạt. Từ phía trên trần cống ngầm, một khối đá tảng khổng lồ rít gió lao thẳng xuống đầu Lôi Chấn.


"Uỳnh!"


Lôi Chấn gầm lên, nâng chiếc khiên sắt tròn nứt vỡ lên chặn đỡ trực diện. Sức nặng kinh hoàng của khối đá lăn nện thẳng vào khiên sắt, tạo ra tiếng va đập chấn động cả cống ngầm. Lực phản chấn cực đại dội ngược lại khiến Lôi Chấn hộc máu mồm, cơ thể khổng lồ bị đẩy lùi, ngã sụp xuống làn nước độc buốt giá. Chiếc khiên sắt tròn nứt vỡ thêm một mảng lớn, suýt chút nữa rã rời.


"Lôi Chấn!" Cao Vy hét lên, định lao ra đỡ nhưng Minh Dạ đã kịp thời dùng tay phải giữ chặt vai cô lại.


"Đừng động đậy! Trận thế cơ quan này hoạt động theo chu kỳ áp suất nước cống ngầm! Chỉ cần một cử động sai lệch, chông sắt ngầm dưới bùn lầy sẽ đâm xuyên chân các người!" Minh Dạ trầm giọng cảnh báo, đôi mắt dưới lớp mặt nạ sắt rỉ khẽ nheo lại.


Trong không gian tối tăm đầy sương mù độc hại che khuất tầm nhìn, Minh Dạ biết mình không thể chần chừ. Hắn nhắm chặt mắt, điều hòa nhịp thở theo phương pháp Đồng Bộ Hơi Thở Tàn Tro để xoa dịu cơn đau thắt lồng ngực. Hắn nhỏ một giọt máu từ ngón tay phải vào khe khóa đồng thau của Hộp Tro Tàn sau lưng. Ngọn lửa lam hỏa bùng lên yếu ớt, truyền năng lượng lên đôi mắt hắn.


*Thấu Thị Nhãn Tuyết Mai!*


Khi Minh Dạ mở mắt ra, đôi mắt hắn phát ra ánh sáng lam nhạt mờ ảo rực rỡ. Toàn bộ cảnh vật tăm tối của cống ngầm biến mất, thay vào đó là một thế giới trong suốt rực sáng các mạch hắc khí ngầm. Hắn nhìn xuyên qua lớp sương độc dày đặc, thấy rõ hàng vạn sợi dây bẫy mỏng như sợi tơ nhện giăng kín lối đi, kết nối trực tiếp với hệ thống bánh răng cơ quan khổng lồ đang quay cuồng phía sau bức tường đá đen.


"Nhìn thấy rồi," Minh Dạ thầm nghĩ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm dưới lớp mặt nạ sắt rỉ. Việc duy trì thấu thị nhãn trong tình trạng thể chất suy kiệt đang vắt kiệt chút lực lượng cuối cùng của hắn, khiến vết sẹo bỏng ngực trái rách nhẹ rỉ máu tươi loang lổ.


Hắn nhìn thấy Ngô Khải đã thiết kế hệ thống cơ quan này cực kỳ tinh vi: áp lực nước chảy trong cống ngầm chính là nguồn năng lượng vận hành các bánh răng bẫy đá. Chỉ cần cắt đứt nguồn năng lượng này, toàn bộ bẫy rập sẽ bị vô hiệu hóa.


"Cao Vy! Trực diện hướng hai giờ, cách mười lăm bước chân! Có một van xả nước bằng đồng rỉ sét bám đầy rêu mốc dưới làn nước!" Minh Dạ chỉ tay phải về phía trước, giọng nói khẩn cấp. "Dùng Tật Phong Kiếm Pháp lướt qua các sợi tơ bẫy, chém đứt khớp van xả nước để xả trôi áp lực nước cống ngầm!"


Cao Vy khẽ gật đầu, không một lời thừa thãi. Cô nín thở, cơ thể lướt đi mờ ảo bằng Ảnh Bộ Sơ Cấp. Thanh Tuyết Ảnh mỏng nứt vỡ trong tay cô vạch ra những đường kiếm khí sắc bén trong bóng tối. Cô nhẹ nhàng lách qua những sợi tơ bẫy mỏng như mạng nhện mà Minh Dạ chỉ điểm, tiếp cận chính xác van xả nước bằng đồng rỉ.


"Trảm!"


Cao Vy quát khẽ, dồn toàn bộ chân lực vào mũi kiếm Tuyết Ảnh, chém mạnh vào khớp bánh răng cơ quan chặn đá lăn.


"Keng! Rắc!"


Khớp van xả nước bằng đồng rỉ bị chém đứt đôi, dòng nước cống ngầm lập tức tràn mạnh vào khe xả phụ, áp lực nước sụt giảm nhanh chóng. Tiếng bánh răng cơ quan chuyển động nặng nề phía sau bức tường đá đen khựng lại rồi dừng hẳn. Khối đá tảng khổng lồ đang lơ lửng trên đầu Lôi Chấn cũng đứng im, toàn bộ hệ thống bẫy chông sắt ngầm dưới bùn lầy bị khóa chặt vĩnh viễn.


"Thành công rồi!" Lôi Chấn gượng dậy từ dòng nước buốt giá, lau vết máu trên khóe môi, ánh mắt đầy vẻ kính phục nhìn Minh Dạ.


"Nhanh lên! Sự sụt giảm áp lực nước đột ngột sẽ báo động cho Ngô Khải biết có kẻ đột nhập!" Minh Dạ ra lệnh, dẫn đầu cả nhóm lướt nhanh qua các rãnh đá dốc đứng đã được vô hiệu hóa bẫy rập, tiến thẳng về phía lối ra dẫn lên sân pháo đài.


Họ leo nhanh lên các bậc thang đá đen ẩm ướt, đẩy nhẹ phiến đá ngụy trang để bước lên mặt đất. Thế nhưng, ngay khi bước chân cuối cùng của Minh Dạ vừa chạm vào nền đá sân pháo đài, một luồng ánh sáng đỏ rực đột ngột bùng phát từ phía trên cao tường thành, chiếu sáng rực toàn bộ khuôn viên tối tăm.


"Vút!"


Một mũi hỏa tiễn rực sáng hắc hỏa cắm thẳng xuống đất ngay trước mũi chân Minh Dạ, tạo ra một vụ nổ nhỏ chấn văng đất đá xung quanh.


"Lũ chuột nhắt đào ngũ biên thùy. Các ngươi thực sự nghĩ cống ngầm này không có người canh gác sao?"


Một giọng nói hống hách, kiêu ngạo vang dội khắp sân pháo đài. Minh Dạ ngước mắt nhìn lên. Trên tường thành đá đen kiên cố, Giám sát hoàng gia Tiêu Hùng đứng sừng sững trong bộ chiến giáp hoàng gia thêu hoa văn gia tộc Tiêu thị lộng lẫy mạ vàng rực sáng. Gương mặt tuấn tú của gã lộ rõ vẻ khinh miệt lạnh lùng, tay cầm kiếm lệnh hoàng gia khảm ngọc quý chỉ thẳng xuống đầu Minh Dạ. Bên cạnh gã, chiến thuật gia trẻ tuổi Ngô Khải đang cầm cuốn sổ da thú, ánh mắt sắc bén sau gọng kính tre khẽ nheo lại.


"Uỳnh!"


Một tiếng động nặng nề kinh hoàng vang lên từ phía sau. Cánh cổng sắt nặng nề bằng thép nguyên tố đen kịt đột ngột sập xuống từ trên cao, khóa chặt lối thoát cống ngầm duy nhất của nhóm kháng chiến. Tiếng xích sắt gầm rú khóa chặt chốt đồng thau vang lên lạnh lẽo, giam cầm họ hoàn toàn giữa sân pháo đài trống trải không một vật che chắn.


"Bắn!" Tiêu Hùng ra lệnh lạnh lùng, vung mạnh kiếm lệnh.


Hàng trăm cung thủ hoàng gia xuất hiện dọc theo các bờ tường thành đá đen cao vút. Họ đồng loạt giương những cánh cung sắt rực cháy ngọn lửa hắc hỏa đỏ sẫm dữ dội, nhắm thẳng vào nhóm Minh Dạ đang bị dồn vào chân tường thành phía dưới.


Ánh lửa từ hàng trăm mũi tên lửa rực sáng bầu trời đêm biên cảnh hoang tàn, nhuộm đỏ cả khuôn mặt bám đầy muội than của Minh Dạ dưới lớp mặt nạ sắt rỉ. Gió lốc từ đầm lầy rít mạnh qua các khe tường đá, thổi bùng ngọn lửa hắc hỏa rít gào như tiếng khóc của oan hồn.


Minh Dạ đứng sừng sững trước Cao Vy và Lôi Chấn, tay phải siết chặt thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát sứt mẻ rạn nứt nặng nề. Hắn cảm nhận được bả vai trái rạn nứt đang đau nhói buốt nhói dữ dội, và cánh tay trái hoại tử xám xịt hoàn toàn mất cảm giác vật lý. Thế nhưng, hắn không lùi bước. Hắn khẽ vận lực bắp vai, chuẩn bị mượn lực linh hồn Thạch Kiên từ Hộp Tro Tàn sau lưng để bộc phát Khiên Chấn Trọng Lực bảo vệ đồng đội trước cơn mưa tên lửa hủy diệt sắp trút xuống.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!