Ký Ức Trong Tàn Tro
Đêm biên thùy Hắc Thủy tĩnh lặng đến đáng sợ, nhưng đó là sự tĩnh lặng giả tạo trước cơn bão lớn. Gió từ đầm lầy vô tận thổi qua những kẽ đá nứt nẻ của doanh trại phế tích, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và cái lạnh buốt xương của sương độc. Ở phía chân trời xa xăm, luồng hắc hỏa đen kịt từ Đồn binh Trấn Hải vẫn không ngừng phụt lên bầu trời đêm, cuồn cuộn như một con quái thú đang nuốt chửng ánh trăng mờ. Đại trận oán khí đã kích hoạt, và thời gian của lực lượng kháng chiến không còn nhiều.
Trong căn hầm ngầm ẩm ướt của phế tích, Minh Dạ ngồi lặng lẽ bên đống lửa tàn. Ánh lửa lam hỏa mờ ảo từ Hộp Tro Tàn Anh Linh sau lưng hắn khẽ hắt lên vách đá, đổ những bóng dài quỷ dị. Hắn khẽ cử động bắp vai phải, nhưng một cơn đau buốt nhói lập tức dội thẳng lên đại não. Khớp bả vai trái bị rạn nứt xương nghiêm trọng sau trận tử chiến với Phó úy Độc Nhãn vẫn chưa hề khép miệng, mỗi nhịp thở của hắn đều nặng nề và đau đớn. Tệ hơn nữa, cánh tay trái hoại tử hoàn toàn cứng đờ, lạnh ngắt và xám xịt như tro tàn dưới lớp băng gạc dày sũng nước độc. Những cây thiết châm phong ấn của y sĩ Trần vẫn ghim chặt dọc theo các huyệt đạo để ngăn hắc khí gặm nhấm kinh mạch sâu hơn, nhưng nó cũng tước đi toàn bộ cảm giác vật lý của cánh tay này.
Hắn là kẻ sống sót duy nhất. Mười một ngôi mộ bia rỉ sét ngoài kia là minh chứng cho món nợ máu mà hắn phải trả. Nhưng cái giá của sức mạnh mượn lực từ tàn tro đang gặm nhấm hắn từng ngày. Quy luật đánh đổi ký ức tàn khốc của hộp đồng thau đang thực thi một cách lặng lẽ và triệt để.
Minh Dạ nhắm chặt mắt, cố gắng lục tìm trong ký ức vụn vỡ của mình. Hắn muốn nhớ lại khuôn mặt của mẹ hắn, Diệp Sương. Hắn muốn nhớ lại giai điệu của bài hát ru ấm áp bên bếp lửa thuở nhỏ mà bà thường hát để dỗ hắn ngủ mỗi khi mùa đông biên cảnh tràn về.
"Ư... hự..."
Một cơn đau đầu dữ dội đột ngột bùng phát. Ngực trái của hắn – nơi vết sẹo bỏng lớn rách miệng – nhói lên một nhịp đau đớn tột cùng. Dòng máu đen kịt rỉ ra, thấm đẫm vạt áo choàng xám tro rách nát. Minh Dạ gồng mình chịu đựng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm dưới lớp mặt nạ sắt rỉ. Hắn cố gắng bám víu lấy những mảnh ký ức cuối cùng, nhưng chúng cứ thế rã ra, tan biến vào hư không như những hạt bụi tro gặp gió.
Hắn đã quên vĩnh viễn. Hắn không thể nhớ nổi tên ngôi làng nhỏ nơi mình sinh ra. Giai điệu bài hát ru của mẹ cũng hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí hắn, chỉ còn lại một khoảng trống xám xịt, lạnh lẽo vô hồn. Nỗi sợ hãi lãng quên bản ngã, sợ hãi một ngày nào đó sẽ quên sạch những người mình muốn bảo vệ khiến trái tim của người lính trẻ co thắt lại.
Một bàn tay mềm mại nhưng lạnh băng khẽ đặt lên mu bàn tay phải đang run rẩy của hắn. Minh Dạ giật mình mở mắt, đối diện với đôi mắt sáng rực nhưng đượm buồn của Cao Vy. Cô lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh hắn từ lúc nào, trên tay cầm một cuốn sổ da nhỏ và một cây bút lông sứt mẻ.
"Lại quên nữa rồi phải không?" Cao Vy khẽ hỏi, giọng cô dịu dàng nhưng chứa đựng một nỗi đau thắt lòng. Cô biết hắn đã quên mất kỷ niệm lần đầu hai người gặp nhau, quên mất lý do vì sao cô từng căm ghét hắn rồi lại nguyện sát cánh bảo vệ sau lưng hắn. Nhưng cô không trách hắn. Cô biết đó là cái giá tàn khốc mà hắn phải trả để có được sức mạnh lam hỏa bảo vệ mọi người.
Minh Dạ lặng lẽ gật đầu, giọng khàn đặc: "Tôi không nhớ nổi... tên ngôi làng cũ nữa. Cả bài hát ru của mẹ... cũng mất rồi."
Cao Vy khẽ mím môi để ngăn tiếng nấc nghẹn. Cô mở cuốn sổ da nhỏ, đặt lên đùi Minh Dạ, nhẹ nhàng nói: "Viết lại đi, Minh Dạ. Hãy viết xuống bất kỳ điều gì anh còn nhớ được vào lúc này. Tên của cha anh, ông Minh Thiết. Tên của Cao Phong, Lục Lâm, Thạch Kiên, Tuyết Mai... Hãy viết lại tất cả. Để một ngày nào đó, nếu anh quên sạch bản thân mình là ai, em sẽ cầm cuốn sổ này và đọc lại từng chữ cho anh nghe."
Minh Dạ nhìn cuốn sổ da cũ kỹ, những trang giấy đã ố vàng bám đầy muội than lò rèn. Hắn cầm cây bút bằng tay phải, run rẩy viết xuống những nét chữ thô ráp: *Minh Thiết - thợ rèn linh hồn. Cao Phong - thập trưởng kiên cường. Lục Lâm - trinh sát lém lỉnh...* Mỗi nét chữ viết ra như một mỏ neo tinh thần, ghim chặt chút nhân tính cuối cùng của hắn vào thế giới thực tại đầy tàn khốc này. Cao Vy âm thầm ở bên, nhẹ nhàng quấn lại lớp băng gạc trên cánh tay trái hoại tử cho hắn, hơi ấm từ bàn tay cô xoa dịu phần nào vết bỏng tâm linh đang rỉ máu bên ngực trái hắn.
"Bộp! Cộc!"
Tiếng bước chân dồn dập và tiếng đổ vỡ nhẹ từ góc hầm ngầm cắt đứt bầu không khí lắng đọng. Cậu bé Lục Nam đang cố gắng đứng tấn ở góc tối, nhưng cơ thể gầy gò của cậu bé mười bốn tuổi liên tục run rẩy rồi ngã sụp xuống đống phế liệu rỉ sét. Mặt mũi cậu bé lấm lem muội than, đôi mắt đỏ hoe vì phẫn nộ và kiệt sức.
"Không được! Tại sao em lại không thể đứng vững như anh Thạch Kiên được chứ!" Lục Nam đập mạnh nắm tay xuống đất, gào lên đầy bực dọc. Cậu bé nhặt chiếc dao găm rỉ sét kỷ vật của anh trai Lục Lâm lên, bướng bỉnh khao khát báo thù: "Anh Minh Dạ! Xin anh hãy dạy kiếm thuật cho em! Em muốn mạnh mẽ như anh! Em muốn tự tay chém đầu tên Trấn Hải để báo thù cho anh cả và Trưởng thôn!"
Minh Dạ lặng lẽ đứng dậy, bước từng bước nặng nề về phía cậu bé bướng bỉnh. Hắn nhìn Lục Nam, ánh mắt dưới lớp mặt nạ sắt rỉ nghiêm khắc nhưng ẩn chứa sự ấm áp của một người đàn anh.
"Đứng dậy, Lục Nam," Minh Dạ trầm giọng nói. "Em muốn học kiếm để giết người, hay để sống sót bảo vệ những người còn lại?"
"Em... em muốn báo thù!" Lục Nam hét lên, bộc lộ sự nôn nóng bốc đồng của tuổi trẻ.
"Anh trai em, Lục Lâm, chưa bao giờ cầm dao để báo thù," Minh Dạ đặt bàn tay phải thô ráp lên vai cậu bé, đè chặt sự nôn nóng của cậu xuống. "Cậu ấy dùng kỹ năng của mình để trinh sát, để phát hiện hiểm nguy và dẫn đường cho đồng đội sống sót trở về. Nếu em chỉ chiến đấu vì hận thù, hắc khí đầm lầy sẽ nuốt chửng em trước khi em chạm vào được Trấn Hải."
Minh Dạ chỉ dẫn cậu cách điều hòa nhịp thở, nương theo tiếng gió rít qua các khe đá của đầm lầy. "Hãy lắng nghe tiếng gió của đầm lầy Hắc Thủy. Nhịp thở của em phải trùng khớp với nhịp chuyển động của gió. Tĩnh lặng, không tiếng động. Đó mới là gốc rễ của Thần Hành Ảnh Bộ."
Lục Nam mím môi, cố gắng điều hòa lại nhịp thở đang dồn dập của mình. Nhưng sự bốc đồng trong lòng khiến cậu bé liên tục thở dốc, bước chân loạng choạng.
Cao Vy bước tới, thanh Tuyết Ảnh mỏng nứt vỡ rách nát được cô rút ra khỏi vỏ. Dù thanh kiếm đã bị mẻ nặng gãy chuôi, nhưng dưới sự điều khiển của cô, lưỡi kiếm vẫn phát ra những tiếng rít gió nhẹ nhàng, thanh thoát. Cô bắt đầu múa một bài kiếm pháp Cao Gia chậm rãi, uyển chuyển giữa căn hầm ngầm tối tăm. Mỗi đường kiếm lướt đi đều nương theo luồng gió lạnh của đầm lầy, tạo ra một nhịp điệu hoàn hảo.
"Nhìn kỹ nhịp kiếm của chị Vy," Minh Dạ khẽ nói với Lục Nam. "Ảnh bộ không phải là chạy trốn, mà là hòa mình vào nhịp điệu của môi trường xung quanh. Khi em cảm nhận được nhịp điệu của gió, bóng tối sẽ trở thành đồng minh của em."
Lục Nam dán chặt mắt vào từng chuyển động của Cao Vy. Cậu bé khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở trùng khớp với tiếng rít gió của thanh Tuyết Ảnh. Dưới sự nghiêm khắc nhưng ấm áp của Minh Dạ, trái tim bướng bỉnh của cậu bé dần lấy lại sự tĩnh lặng. Lục Nam bước một bước về phía trước, cơ thể cậu bé khẽ lướt đi một cách mờ ảo, không phát ra bất kỳ tiếng động nào trên nền đá đầy bụi sắt. Thần Hành Ảnh Bộ bước đầu thành công.
Từ trong Hộp Tro Tàn Anh Linh sau lưng Minh Dạ, một đốm lửa màu xanh lam nhạt khẽ nhảy múa, tỏa ra luồng năng lượng ấm áp bảo bọc lấy Lục Nam. Hồn khí Lục Lâm đang chứng kiến sự trưởng thành bước đầu của em trai mình, khẽ thì thầm những lời khích lệ vô hình trong tâm thức Minh Dạ.
Sau khi Lục Nam kiệt sức và ngủ thiếp đi bên góc lò rèn mật, Minh Dạ và Cao Vy quay trở lại bên đống lửa tàn. Minh Dạ thò tay vào ngực áo, rút ra Bức thư máu của Lục Lâm – kỷ vật thiêng liêng nhăn nhúm bám đầy vết máu khô sẫm màu.
Hắn nhỏ một giọt máu từ ngón tay phải vào khe khóa đồng thau của Hộp Tro Tàn. Ngọn lửa lam hỏa màu xanh lam nhạt bùng lên yếu ớt, tỏa ra nhiệt lượng ấm áp. Minh Dạ cẩn thận hơ bức thư máu trên ngọn lửa lam hỏa của Cao Phong.
"Rào... rào..."
Dưới tác động của nhiệt lượng lam hỏa thanh tẩy, lớp vải lót rách nát bên trong bức thư máu đột ngột co rút lại. Những vết máu khô sẫm màu bắt đầu dịch chuyển, liên kết với nhau tạo thành các đường vân rực sáng ánh lửa màu xanh lam nhạt quỷ dị.
Cao Vy nín thở, ghé sát lại quan sát. Đó là một bản đồ mật đạo chi tiết được vẽ bằng máu của trinh sát Lục Lâm trước khi chết. Các mạch hắc khí ngầm và lối đi bí mật dưới lòng đất pháo đài đá đen rực sáng lên như một mạng nhện tinh vi, chỉ thẳng vào hầm ngục tối tăm nhất dưới lòng Đồn binh Trấn Hải – nơi đang giam giữ hàng vạn oan hồn và các tù binh chiến tranh đào ngũ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!