Bẫy Độc Đầm Lầy
Gió đêm rít qua những tán cây khẳng khiu của Đầm lầy Hắc Thủy Vô Tận, mang theo thứ mùi thối rữa của bùn lún và hắc khí nồng nặc. Trên mỏm đá cao sát rìa Doanh trại phế tích Biên Thùy, Minh Dạ đứng lặng như một pho tượng đá rỉ sét. Dưới lớp Mặt nạ da rỉ sét, đôi mắt hắn sâu thẳm, lạnh lùng quan sát làn sương mù đang chuyển dần sang màu đỏ sẫm quỷ dị ở phía chân trời.
Đó không phải là sương mù tự nhiên. Đó là hắc khí oán hận rực lên từ huyết sương cấm thuật, báo hiệu gọng kìm truy quét của Đại úy Trấn Hải đã bắt đầu siết chặt.
Minh Dạ khẽ dịch chuyển bả vai. Cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đại não khiến khớp xương vai trái của hắn khẽ run rẩy. Tiếng xương rạn nứt âm ỉ từ nhịp chặn búa tạ của đao phủ Vương Bá tại Thác nước Máu vẫn chưa hề lành lặn. Tệ hơn nữa, cánh tay trái của hắn hoàn toàn cứng đờ, xám xịt như tro tàn dưới lớp băng gạc dày tẩm dược. Những cây thiết châm phong ấn của y sĩ Trần vẫn ghim chặt dọc theo các huyệt đạo để ngăn hắc khí độc gặm nhấm kinh mạch sâu hơn, nhưng nó cũng biến cánh tay này thành một khúc gỗ vô lực. Hắn lúc này chỉ có thể dùng tay phải siết chặt chuôi thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát.
"Anh lại gồng mình chịu đựng rồi."
Cao Vy bước đến từ góc tối, nhẹ nhàng đứng sát bên sườn phải để bảo vệ hướng mù của hắn. Nữ kiếm sĩ trẻ tuổi vẫn mặc bộ y phục nam trang rách vai, gương mặt thanh tú bám đầy muội than nhưng đôi mắt sáng rực kiên cường. Vai trái cô đã được băng bó tạm thời, nhưng tay phải vẫn còn run rẩy nhẹ khi cầm thanh Tuyết Ảnh bị mẻ nặng gãy chuôi – kỷ vật duy nhất của anh trai cô, Cao Phong.
Minh Dạ nhìn cô, ánh mắt thoáng hiện lên một sự xa lạ vô cảm. Quy luật đánh đổi ký ức tàn khốc của Hộp Tro Tàn đã thiêu rụi hoàn toàn kỷ niệm về lần đầu gặp gỡ giữa hai người, biến cô thành một người bạn đồng hành xa lạ mà hắn buộc phải tin tưởng bảo vệ lưng cho mình. Hắn thậm chí không thể nhớ nổi tên ngôi làng tuổi thơ nơi mình sinh ra, chỉ còn lại ngọn lửa thù hận âm ỉ cháy trong lồng ngực trái.
"Quân tiên phong của địch di chuyển nhanh hơn chúng ta tưởng," Minh Dạ trầm giọng nói, giọng nói khàn đặc phản phệ. "Đó là Phó úy Độc Nhãn. Gã gầy gò, tàn nhẫn, luôn dùng thanh roi sắt tẩm kịch độc hắc khí để tra tấn dân tị nạn. Trấn Hải giao cho gã dẫn đầu quân tiên phong để dọn đường qua đầm lầy."
"Đội tự vệ Sương Mù đã sẵn sàng," Cao Vy khẽ mím môi, cố giấu đi sự đau lòng khi thấy ánh mắt xa cách của anh. "Lôi Chấn cùng Đội tuần tra số 9 đã đặt xong bẫy chông sắt rỉ ở gọng kìm phía đông. Nhưng ở phía tây này, bùn lún và sương độc là rào cản duy nhất của chúng ta. Nếu gã Độc Nhãn vượt qua được, toàn bộ dân tị nạn phía sau sẽ bị tàn sát."
"Gã không vượt qua được đâu," Minh Dạ siết chặt kiếm phế, ánh mắt lộ rõ vẻ quyết đoán chiến thuật. "Chúng ta sẽ dụ chúng vào sâu trong đầm lầy độc. Đi thôi."
Hai bóng người nhanh nhẹn lướt đi trong màn sương xám xịt, hướng thẳng về phía vùng trũng chết chóc của Đầm lầy Hắc Thủy Vô Tận.
...
Tiếng vó thù thú nặng nề dẫm đạp lên bùn lầy vang lên dồn dập. Quân tuần tra bọc thép hoàng gia khoác chiến giáp xám lạnh lùng đang thận trọng tiến vào bìa đầm lầy. Đi đầu toán quân là Phó úy Độc Nhãn. Gã gầy gò như một bộ xương khô khoác áo sĩ quan phụ tá, mắt trái bị che bằng một băng vải đen bám đầy vết máu khô. Nụ cười nham hiểm hiện rõ trên gương mặt tái nhợt của gã khi gã quất mạnh thanh roi sắt độc của Độc Nhãn xuống một bụi cây khô.
"Chát!"
Tiếng roi da xé rách không khí, luồng khí ăn mòn màu xanh lục từ các gai nhọn trên roi bốc lên, khiến bụi cây héo úa và phân hủy trong nháy mắt.
"Lũ chuột nhắt đào ngũ chắc chắn đang trốn trong đầm lầy này," Độc Nhãn cười gằn, giọng nói the thé như tiếng kim loại cọ xát. "Trấn Hải đại úy đã ra lệnh, không bắt tù binh. Đốt sạch, giết sạch! Tìm ra chiếc hộp đồng thau cổ cho ta!"
"Bắn!"
Một tiếng hô vang lên từ trong màn sương mù dày đặc.
Từ các bụi rậm hai bên đầm lầy, Đội tự vệ Sương Mù đồng loạt giương cung bắn phá. Những mũi tên gỗ vạt nhọn tẩm Sương độc Hắc Thủy ngưng tụ xé gió lao tới, găm thẳng vào các kẽ giáp của quân tuần tra hoàng gia.
"Aaa! Mắt tôi!"
"Có độc! Sương độc đang ăn mòn phổi!"
Tiếng la hét thảm thiết vang lên khi làn sương độc từ các mũi tên vỡ ra, làm suy giảm thị lực và gây ngạt thở cho những tên lính tuần tra dưới lớp mũ giáp kín mít. Sự hỗn loạn nhanh chóng lan rộng. Những con thù thục bị trúng độc điên cuồng lồng lộn, hất văng binh lính xuống bãi bùn lún sâu hoắm hai bên con lộ ngầm.
"Lũ rác rưởi!" Độc Nhãn gầm lên phẫn nộ. Gã vung roi sắt quật mạnh ra xung quanh, luồng độc khí ăn mòn từ roi quét sạch màn sương độc, tạo ra một khoảng trống an toàn cho quân lính bám theo. "Chỉ là vài cái bẫy cỏn con! Ra đây cho ta!"
Từ trong sương mù, Minh Dạ lướt ra như một cái bóng mờ. Hắn giương Báng phóng kiếm khí Tuyết Mai rèn ghép vào chuôi kiếm phế, kéo chốt bẫy lực đẩy bằng tay phải.
"Phong Tiễn!"
Một tia kiếm khí áp suất cao rực sáng ánh lửa màu xanh lam nhạt bắn ra cực tốc, nhắm thẳng vào ngực Độc Nhãn. Thế nhưng, sương độc đầm lầy quá dày đặc và nặng nề do oán khí đỏ sẫm tỏa ra từ quân địch, luồng không khí ẩm ướt đã làm phân tán nhiệt lượng và giảm đến 50% uy lực của phát bắn. Mũi kiếm khí chỉ kịp sượt qua bắp vai của Độc Nhãn, để lại một vết cháy xém nhẹ trên giáp sắt.
"Hừ, trò hề tầm xa!" Độc Nhãn phát hiện ra vị trí của Minh Dạ. Gã cười nham hiểm, vung roi sắt độc quất mạnh tới.
Thanh roi sắt biến ảo như một con rắn độc khổng lồ, phóng ra các luồng khí ăn mòn bao vây chặt lấy Minh Dạ. Khói độc xanh lục liếm láp mặt đất, khiến bùn lầy xung quanh sôi lên sùng sục.
Minh Dạ không hề nao núng. Hắn hít một hơi sâu nhịp nhàng, kích hoạt Hồn khí Lục Lâm trong Hộp Tro Tàn để vận hành Ảnh Bộ Thần Hành. Cơ thể hắn hóa thành một cái bóng mờ nửa trong suốt, lướt nhanh giữa các bụi rậm và dốc đá hiểm trở, né tránh các đường quất roi hiểm hóc trong gang tấc. Mỗi lần roi sắt quất hụt xuống đất đều tạo ra những hố bùn đen ngòm bị ăn mòn sâu hoắm.
"Né giỏi đấy, tiểu tử đeo mặt nạ!" Độc Nhãn gầm gừ. Gã nhận thấy Minh Dạ di chuyển cực nhanh nhưng cánh tay trái hoàn toàn buông thõng vô lực, bả vai trái khẽ run rẩy mỗi khi đổi hướng di chuyển. "Thì ra là một kẻ tàn phế! Để xem ngươi bảo vệ đồng đội thế nào!"
Độc Nhãn bất ngờ xoay người, hướng thẳng thanh roi sắt độc về phía Lôi Chấn. Gã binh nhì đào ngũ lúc này đang dốc sức dùng chiếc khiên sắt tròn nứt vỡ để bảo vệ một binh sĩ đào ngũ bị thương nặng phía sau.
"Chết đi!"
Roi sắt độc rít gió quật mạnh tới, gai nhọn rực sáng độc khí ăn mòn nhắm thẳng vào đầu Lôi Chấn. Với chiếc khiên đã nứt vỡ nặng nề, Lôi Chấn hoàn toàn không thể chống chịu nổi đòn đánh kịch độc này.
"Lôi Chấn! Tránh ra!" Minh Dạ gầm lên.
Hắn không thể để đồng đội hy sinh trước mắt mình một lần nữa. Mặc cảm tội lỗi của kẻ sống sót duy nhất trỗi dậy dữ dội trong tâm trí. Minh Dạ dốc toàn lực dậm chân, vọt người lao tới che chắn phía trước Lôi Chấn. Hắn không dùng kiếm phải để đỡ, vì lực phản chấn của roi sắt dài sẽ bẻ gãy thanh kiếm phế rách nát.
Hắn chủ động đưa bả vai trái – nơi được bọc bảo vệ bằng giáp vai rèn lại từ Mảnh khiên vỡ của Thạch Kiên – ra chặn đứng đòn đánh.
"Ầm!"
Roi sắt độc quấn chặt lấy giáp vai xám thép trái của Minh Dạ. Một tiếng nổ chấn động vang lên. Sức nặng khổng lồ và lực phản chấn cực mạnh từ đòn đánh dội thẳng vào khớp bả vai trái đang rạn nứt xương của hắn.
"Rắc!"
Tiếng xương rạn nứt bên trong bả vai trái vang lên đau đớn thấu xương tủy, khiến Minh Dạ khuỵu một gối xuống bùn lầy. Dòng máu tươi đỏ sẫm trào ra nơi khóe môi dưới lớp mặt nạ da rỉ sét. Độc khí ăn mòn màu xanh lục từ roi sắt liếm láp lên giáp vai, rò rỉ qua lớp băng gạc sũng nước độc và thấm vào cánh tay trái hoại tử. Cơn đau nhói buốt dội thẳng vào lồng ngực trái, khiến vết sẹo bỏng lớn trên ngực hắn rách sứt, rỉ ra dòng máu đen kịt loang lổ dưới vạt áo choàng xám tro.
"Hahaha! Tự tìm cái chết!" Độc Nhãn cười lớn đắc thắng, định dùng chân lực giật mạnh roi để xé rách bả vai trái của Minh Dạ.
Nhưng nụ cười của gã lập tức đông cứng.
Minh Dạ dù đang quỳ gối dưới bùn độc, ánh mắt dưới lớp mặt nạ sắt rỉ vẫn bình thản và lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn đã tính toán kỹ lưỡng từ trước. Độc Nhãn có lợi thế tầm xa nhờ roi xích biến ảo, cách duy nhất để đánh bại gã là khóa chặt vũ khí của gã và áp sát cận cự ly cực ngắn.
"Khóa!"
Minh Dạ dùng tay phải quật mạnh sợi Đai xích sắt khóa Hộp Tro Tàn quấn chặt quanh người. Sợi xích sắt nặng nề rèn từ quặng Hắc Thủy quấn vòng qua roi sắt độc của Độc Nhãn, chốt khóa đồng thau cổ siết chặt, khóa cứng hoàn toàn vũ khí của hai bên vào nhau.
"Cái gì?!" Độc Nhãn kinh hoàng cố sức giật roi lại, nhưng sợi xích sắt của Hộp Tro Tàn quấn chặt như gọng kìm thép, không hề di chuyển một tấc dưới man lực của gã.
Minh Dạ nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau thắt tim lồng ngực. Hắn nương theo lực giật của Độc Nhãn, dùng Ảnh Bộ Thần Hành lướt nhanh trên mặt bùn lầy, áp sát cận cự ly cực ngắn với đối thủ. Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn chưa đầy ba thước – cự ly hoàn toàn vô hiệu hóa tầm hoạt động của roi sắt dài.
Tay phải Minh Dạ siết chặt chuôi Lam Viêm Phế Kiếm rách nát. Hắn nhỏ một giọt máu từ khóe môi vào khe khóa đồng thau của Hộp Tro Tàn sau lưng để kích hoạt liên kết ý thức cuối cùng.
"Cao Phong... mượn lực cho ta!" Minh Dạ gầm khàn từ sâu trong cổ họng.
Ngọn lửa lam hỏa màu xanh lam nhạt đặc trưng đột ngột bùng cháy rực rỡ từ Hộp Tro Tàn, truyền dọc theo cánh tay phải vào lưỡi kiếm phế rách nát. Sức nóng khổng lồ của lam hỏa thanh tẩy xua tan hoàn toàn độc khí xanh lục xung quanh.
"Lam Viêm Kiếm Chiêu!"
Minh Dạ vung một nhát chém quyết tử ngang hông. Đường kiếm khí rực cháy ngọn lửa màu xanh lam cắt đôi màn đêm đầm lầy, chém đứt phăng thanh roi sắt độc của Độc Nhãn làm đôi.
Lưỡi kiếm phế rực lửa không hề dừng lại, tiếp tục lao tới đâm xuyên qua lớp giáp ngực xám lạnh của Phó úy Độc Nhãn, găm chặt gã vào một thân cây khô rỉ sét phía sau.
"Phụt!"
Ngọn lửa lam hỏa bùng lên thiêu rụi toàn bộ hắc khí và huyết sương tà ác bên trong cơ thể Độc Nhãn. Sức nóng của lam hỏa khiến lớp giáp sắt của gã nung đỏ, bốc khói nghi ngút.
Quân tuần tra hoàng gia chứng kiến phó tướng bị tiêu diệt trong nháy mắt, kinh hoàng tháo chạy hỗn loạn vào rừng sương độc, bỏ lại trận địa đầm lầy hoang tàn.
Minh Dạ rút thanh kiếm phế ra khỏi ngực đối thủ. Thân xác gã Độc Nhãn đổ sụp xuống bùn lầy độc hại.
Thế nhưng, trước khi trút hơi thở cuối cùng, Độc Nhãn không hề la hét đau đớn. Gã ngửa cổ cười sằng sặc, dòng máu đen phun ra từ khóe miệng rách nát, rít lên những lời cuối cùng đầy ghê rợn:
"Hahaha... Các ngươi... tất cả sẽ làm vật tế... Trấn Hải đại úy đã kích hoạt... Đại trận hiến tế oán khí... Đồn binh Trấn Hải đã phong tỏa hoàn toàn... Không một ai... có thể sống sót rời khỏi Biên thùy Hắc Thủy này!"
Từ phía đồn binh Trấn Hải xa xôi, một luồng hắc hỏa màu đen kịt đột ngột bùng phát ngập trời, tỏa ra luồng năng lượng đen áp đảo che kín hoàn toàn ánh trăng mờ biên cảnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!