Bão Trước Thềm Đồn Binh
Gió đêm ở Biên thùy Hắc Thủy rít qua những kẽ đá nứt nẻ của Doanh trại phế tích Biên Thùy, mang theo cái lạnh buốt xương và mùi ẩm mốc đặc trưng của đầm lầy độc. Bên trong gian phòng ngầm đổ nát, ánh lửa từ đống củi khô leo lét nhảy múa, hắt những chiếc bóng dài ngoằn ngoèo lên bức tường đá loang lổ vết cháy xém.
Minh Dạ ngồi lặng im sát đống lửa, tay phải siết chặt chuôi thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát. Lồng ngực hắn phập phồng một cách nhọc nhằn dưới lớp áo choàng xám tro rách rưới. Vết sẹo bỏng ngực trái – chứng tích tàn khốc của vụ thảm sát Thung lũng Vạn Linh – vừa mới khép miệng sau trận chiến ác liệt tại Thác nước Máu, nay lại nhói lên từng cơn đau thắt. Mỗi hơi thở của hắn đều nặng nề, buốt nhói như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào phế quản.
Nhưng tệ hơn cả là cánh tay trái của hắn.
Dưới lớp băng gạc dày tẩm dược liệu sũng nước, cánh tay trái hoại tử hoàn toàn cứng đờ, xám xịt như tro tàn và lạnh ngắt như đá dưới lòng sông cổ. Mười hai cây thiết châm của y sĩ Trần vẫn ghim chặt dọc theo các huyệt đạo để phong tỏa hắc khí, tước đi toàn bộ cảm giác vật lý của cánh tay này. Khớp bả vai trái bị rạn nứt xương nghiêm trọng sau cú va chạm với đao phủ Vương Bá vẫn chưa hề lành lặn, liên tục truyền đến những cơn đau buốt dội thẳng lên đại não mỗi khi hắn khẽ động đậy.
Minh Dạ khẽ nhắm mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở theo phương pháp Đồng Bộ Hơi Thở Tàn Tro để xoa dịu cơn đau. Hộp Tro Tàn Anh Linh bằng đồng thau cổ sau lưng hắn, được quấn chặt bằng những sợi xích sắt nặng nề, lúc này đang im lìm nguội lạnh. Trận chiến bộc phát cực hạn trước đó đã tiêu hao quá nhiều hồn khí của kiếm sĩ Cao Phong, khiến ngọn lửa lam hỏa bên trong hộp chỉ còn là những đốm lửa tàn yếu ớt.
"Anh lại gồng mình chịu đựng rồi."
Một giọng nói trong trẻo nhưng đượm vẻ u buồn vang lên bên cạnh. Cao Vy bước đến từ góc tối, nhẹ nhàng đặt một chén thuốc thảo dược ấm nóng vào tay phải của Minh Dạ. Nữ kiếm sĩ trẻ tuổi vẫn mặc bộ y phục nam trang rách vai, gương mặt thanh tú bám đầy muội than nhưng đôi mắt sáng rực kiên cường. Vai trái cô đã được băng bó tạm thời, nhưng tay phải vẫn còn run rẩy nhẹ khi cầm thanh Tuyết Ảnh bị mẻ nặng gãy chuôi – kỷ vật duy nhất của anh trai cô, Cao Phong.
Minh Dạ nhận lấy chén thuốc bằng tay phải, nhấp một ngụm đắng ngắt. Hắn nhìn Cao Vy, đôi mắt dưới lớp Mặt nạ da rỉ sét thoáng hiện lên một sự xa lạ vô cảm. Quy luật đánh đổi ký ức tàn khốc đã thiêu rụi hoàn toàn kỷ niệm về lần đầu gặp gỡ giữa hai người, biến cô thành một người bạn đồng hành xa lạ mà hắn buộc phải tin tưởng bảo vệ lưng cho mình.
"Mọi người thế nào rồi?" Minh Dạ trầm giọng hỏi, giọng nói khàn đặc phản phệ.
"Tù binh được giải thoát từ Thác nước Máu đang nghỉ ngơi ở tầng hầm phía dưới," Cao Vy ngồi xuống cạnh hắn, khẽ mím môi để che giấu sự đau lòng khi thấy ánh mắt xa cách của anh. "Lôi Chấn đang cùng Đội tuần tra số 9 kiểm tra lại số vũ khí phế liệu thu giữ được. Đội tự vệ Sương Mù cũng đã dựng tạm các rào chắn quanh phế tích. Nhưng ai cũng biết... đây chỉ là sự yên bình giả tạo trước khi bão tố ập đến."
Đúng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập, loẹt xoẹt của một người đi giày gót cao vang lên từ lối vào cống ngầm. Cả Minh Dạ và Cao Vy lập tức cảnh giác, tay phải siết chặt vũ khí.
Một thân ảnh quyến rũ lướt ra từ màn sương tối. Đó là Hoa Nương, bà chủ quán rượu Quán rượu Tàn Tro. Chiếc sườn xám đỏ rực của cô nay đã lấm lem bùn đất đầm lầy, mái tóc phượng hơi xộc xệch, gương mặt sắc sảo lộ rõ vẻ nghiêm trọng tột độ. Cô không còn vẻ lẳng lơ thường ngày, mà mang theo uy áp lạnh lùng của một mật thám chợ đen thực thụ.
"Minh Dạ, không xong rồi!" Hoa Nương thở dốc, bước nhanh đến bên đống lửa. Cô không kịp chào hỏi, lập tức rút từ trong ống tay áo ra một tấm bản đồ da dê loang lổ vết máu khô và trải rộng ra mặt đất đá rỉ sét. "Tin tình báo khẩn cấp từ nội tuyến của tôi tại đồn binh. Đại úy Trấn Hải đã hoàn toàn phát điên sau khi lò luyện huyết thạch bị phá hủy. Hắn đang tập hợp toàn bộ binh lực còn lại của Phân khu quân sự Hắc Thủy cho một cuộc càn quét toàn diện để san phẳng phế tích này!"
Minh Dạ nheo mắt nhìn vào tấm bản đồ. Trên mặt da dê, những đường mực đỏ vẽ ra hướng hành quân của quân đội hoàng gia rõ ràng như những đường gân máu ghê rợn.
"Hắn di chuyển thế nào?" Minh Dạ khàn giọng hỏi.
Hoa Nương chỉ ngón tay sơn móng đỏ vào hai ký hiệu mũi tên lớn trên bản đồ: "Trấn Hải không ngu ngốc tấn công trực diện qua rừng sương độc. Hắn chia quân làm hai gọng kìm siết chặt đầm lầy. Gọng kìm phía đông gồm bộ binh bọc thép nặng do cựu binh chỉ huy, di chuyển dọc theo mạch đá rạn nứt. Gọng kìm phía tây nguy hiểm hơn, đó là đội kỵ binh bọc thép hạng nhẹ tuần tra hoang mạc, chúng sẽ quét qua bìa đầm lầy để cắt đứt mọi đường lui của chúng ta về phía biên giới. Chúng muốn dồn chúng ta vào góc chết của Đầm lầy Hắc Thủy Vô Tận để hiến tế toàn bộ!"
"Hai gọng kìm..." Minh Dạ trầm ngâm, tay phải vô thức siết chặt chuôi kiếm phế. Hắn cố gắng đứng dậy để nhìn rõ bản đồ, nhưng ngay khi hắn khẽ vận lực bả vai trái, một cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đại não.
"Rắc!"
Tiếng xương rạn nứt bên trong bả vai trái vang lên âm ỉ, kèm theo sự co rút dữ dội của các đường kinh mạch bị vôi hóa. Cánh tay trái hoại tử đột ngột co giật kịch liệt, dòng máu đen kịt rỉ ra từ các đầu thiết châm thấm đẫm lớp băng gạc trắng. Cơn đau thắt lồng ngực trái ập đến như sóng triều, khiến Minh Dạ tối sầm mặt mày. Hắn mất đà, đánh rơi chén thuốc và khuỵu gối xuống đất, tay phải phải cắm sâu thanh kiếm phế xuống nền đá để giữ cho cơ thể không ngã sụp.
"Minh Dạ!" Cao Vy hốt hoảng lao đỡ lấy bả vai phải của hắn.
Từ góc phòng, y sĩ Mộc Lan – nữ dược sư trẻ tuổi mặc áo vải xám mộc mạc – nhanh chóng lướt tới. Cô đeo gùi thảo dược nhỏ sau lưng, tay trái cầm sẵn một hộp sứ chứa cao bôi màu xanh lam nhạt và bộ châm bạc.
"Đừng cử động! Anh đang bị phản phệ do lạm dụng năng lượng tàn tro khi kinh mạch tay trái chưa ổn định!" Mộc Lan nghiêm giọng cảnh báo. Cô nhanh nhẹn quỳ xuống, dùng ngón tay thon thả ấn mạnh vào huyệt đạo dưới xương quai xanh của Minh Dạ để ổn định dòng khí, đồng thời mở lọ sứ, bôi một lớp cao bôi mát lạnh lên vết sẹo bỏng đang rách miệng trên ngực trái của hắn.
Cảm giác mát lạnh từ thảo dược nhanh chóng xoa dịu cơn hỏa độc đang thiêu đốt tim phổi Minh Dạ. Hắn hít một hơi sâu nhọc nhằn, làn khói đen oán khí mờ ảo khẽ bốc lên từ lồng ngực rồi tan biến. Thần trí hắn dần tỉnh táo trở lại dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của Mộc Lan.
"Cảm ơn cô..." Minh Dạ khàn giọng nói, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán dưới lớp mặt nạ sắt rỉ.
"Anh phải nhớ kỹ," Mộc Lan vừa quấn lại băng gạc vừa thở dài u buồn, "cánh tay trái của anh bị hoại tử là cái giá vật lý rất nặng. Nếu anh cố tình vận công mượn lực của Thạch Kiên hay Cao Phong trong tình trạng này, kinh mạch sẽ hoại tử vĩnh viễn và hắc khí sẽ ăn mòn thẳng vào tim. Lúc đó, không có loại thảo dược nào cứu được anh đâu."
Khương Trình từ góc tối bước ra, tay cầm tẩu thuốc bằng gỗ dâu tằm cũ rách. Ông lão gầy gò nhìn Minh Dạ bằng đôi mắt sáng rực đầy lo âu: "Mộc Lan nói đúng đấy, tiểu tử. Cậu vừa mới trải qua trận chiến sinh tử ở Thác nước Máu, tro cốt trong hộp đồng thau đã hao hụt nghiêm trọng. Hiện tại cậu chỉ là một tân binh biên phòng cấp một với thể xác tàn phế. Đối đầu trực diện với hai gọng kìm của Trấn Hải là tự sát."
"Chúng ta không đối đầu trực diện," Minh Dạ gượng đứng thẳng dậy, tay phải nhặt tấm bản đồ da dê lên đặt lại trên bệ đá lò rèn. Ánh mắt hắn lạnh lùng nhưng rực sáng đầu óc chiến thuật nhạy bén. "Chúng ta sẽ dùng chính Đầm lầy Hắc Thủy Vô Tận làm vũ khí."
Lôi Chấn lúc này cũng bước vào phòng ngầm, bắp tay cuồn cuộn cơ bắp siết chặt chiếc khiên sắt tròn nứt vỡ nặng nề. Theo sau gã là năm binh sĩ đào ngũ của Đội tuần tra số 9.
"Dùng đầm lầy làm vũ khí sao?" Lôi Chấn gãi đầu hỏi. "Giáp binh hoàng gia di chuyển rất nhanh, bộ giáp thép của chúng ta không thể chặn đứng sức càn quét của kỵ binh hoang mạc đâu."
Minh Dạ chỉ tay vào vùng đầm lầy độc bao quanh phía tây bản đồ: "Chính vì bộ giáp thép của chúng nặng nề, chúng mới dễ bị lún sâu dưới bùn lầy. Kỵ binh hoang mạc dựa vào tốc độ để càn quét diện rộng, nhưng nếu chúng ta dụ chúng vào vùng bùn lún đầm lầy độc, tốc độ của chúng sẽ trở thành con số không. Bộ giáp nặng sẽ dìm chết chúng dưới bùn độc trước khi chúng kịp vung thương."
"Ý kiến hay!" Lôi Chấn mắt sáng lên. "Nhưng làm sao để ngăn cản giáp binh ở gọng kìm phía đông di chuyển dọc theo mạch đá? Địa hình ở đó rất rắn chắc."
Gã binh nhì lực lưỡng đề xuất tiếp: "Tôi thấy trong kho phế liệu của mỏ sắt cũ có rất nhiều thanh sắt rỉ sét và chông gai sắt bỏ hoang. Chúng ta có thể dùng số phế liệu đó để chế tạo bẫy chông ngầm dọc theo các khe đá hẹp phía đông. Khi giáp binh tiến vào, bẫy chông sẽ đâm hỏng móng guốc thú cưỡi và xé rách chân giáp của chúng."
"Được, Lôi Chấn, anh dẫn Đội tuần tra số 9 lập tức vận chuyển phế liệu sắt rỉ để đặt bẫy chông ngầm ở phía đông," Minh Dạ dứt khoát ra lệnh. "Nhớ ngụy trang bẫy bằng cỏ khô bám bụi sắt để tránh tầm mắt của trinh sát hoàng gia."
"Rõ!" Lôi Chấn cùng các binh sĩ đào ngũ nghiêm trang chào theo quân kỷ, lập tức quay người nhanh nhẹn triển khai nhiệm vụ.
Minh Dạ quay sang Cao Vy: "Cô phối hợp với Đội tự vệ Sương Mù chuẩn bị cung tên tẩm sương độc Hắc Thủy. Khi kỵ binh địch bị dụ vào vùng bùn lún ở phía tây, chúng ta sẽ dùng cung tên tẩm độc bắn phá diện rộng để khống chế tầm nhìn của chúng. Sương độc đầm lầy sẽ làm suy giảm thị lực và ăn mòn phổi của chúng dưới lớp mũ giáp kín mít."
Cao Vy nhìn Minh Dạ, ánh mắt đầy vẻ nể phục ý chí và đầu óc chiến thuật nhạy bén của hắn dù anh đang phải chịu đựng nỗi đau mất ký ức và thương tích đầy mình. Cô siết chặt thanh Tuyết Ảnh gãy chuôi, khẽ gật đầu kiên định: "Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ đích thân dẫn đội tự vệ chốt chặn ở gọng kìm phía tây. Bảo đảm không một tên kỵ binh nào có thể vượt qua đầm lầy độc."
"Khương sư phụ," Minh Dạ nhìn sang Khương Trình, "ông giúp Mộc Lan chuẩn bị thêm thuốc kháng độc sương cho đội tự vệ. Trận chiến này sẽ diễn ra trong sương mù độc dày đặc, chúng ta phải bảo đảm đồng đội không bị nhiễm độc trước khi tiêu diệt kẻ thù."
"Tiểu tử thối, cậu bắt đầu biết ra lệnh cho ta rồi đấy," Khương Trình cười khẩy, tẩu thuốc khẽ gõ vào bệ đá, nhưng ánh mắt lão lộ rõ vẻ hài lòng trước sự trưởng thành vượt trội của Minh Dạ. "Yên tâm đi, thuốc kháng độc đã được phối chế xong. Ta sẽ cùng Mộc Lan túc trực ở hậu phương để cứu chữa kịp thời."
Minh Dạ bước ra ngoài sảnh chính của doanh trại phế tích. Trời đã về khuya, sương mù xám xịt từ đầm lầy tràn vào dày đặc, che khuất tầm nhìn hoàn toàn. Những người lính đào ngũ và thanh niên tự vệ đang khẩn trương di chuyển phế liệu, đặt bẫy chông và bôi độc sương lên đầu mũi tên dưới ánh đuốc leo lét. Bầu không khí chuẩn bị chiến đấu diễn ra khẩn trương nhưng im lặng tuyệt đối, không một ai dám phát ra tiếng động lớn. Sự lo âu và căng thẳng tột độ đè nặng lên lồng ngực của từng người lính nghĩa khí, nhưng ánh mắt của họ đều rực cháy ý chí quyết tử để bảo vệ quê hương và người thân.
Minh Dạ đứng lặng im trên mỏm đá cao, tay phải siết chặt kiếm phế, vai đeo xích sắt khóa chặt Hộp Tro Tàn nguội lạnh sau lưng. Hắn biết rõ, vết thương hoại tử tay trái và xương bả vai rạn nứt sẽ là rào cản cực lớn hạn chế khả năng vung kiếm cận chiến của hắn trong trận chiến sắp tới. Hắn không thể bộc phát lam hỏa diện rộng liên tục nếu không muốn đối mặt với nguy cơ hoại tử vĩnh viễn kinh mạch hoặc mất sạch ký ức bản ngã.
Nhưng hắn không có đường lui. Đằng sau hắn là tính mạng của hàng trăm người dân tị nạn vô tội và danh dự của cả tiểu đội tân binh đã ngã xuống.
"Cao Phong, Lục Lâm, Thạch Kiên... hãy bảo hộ cho ta," Minh Dạ thầm thì trong tâm thức, chạm tay vào bức thư máu của Lục Lâm cất giữ sát tim.
Đột nhiên, từ rìa phía tây đầm lầy hoang dã, một luồng gió rít mạnh thổi bạt màn sương mù xám xịt.
Minh Dạ nhíu mắt nhìn ra xa.
Làn sương độc xám xịt quanh năm ngoài đầm lầy bỗng nhiên chuyển sang màu đỏ sẫm dị thường, rực sáng ánh sáng quỷ dị ghê rợn dưới ánh trăng mờ. Đó không phải là hiện tượng tự nhiên, mà là luồng oán khí huyết sương đậm đặc bốc lên từ cơ thể của những binh lính hoàng gia biến dị đang tiến quân.
Tiếng vó ngựa dập dồn dội thẳng vào lòng đất đá rạn nứt, vang rền từ phía chân trời hoang mạc lộng gió.
Quân tiên phong hoàng gia do Phó úy Độc Nhãn dẫn đầu đã chính thức bước vào vùng đầm lầy độc. Bão tố càn quét toàn diện của Đại úy Trấn Hải đã bắt đầu tiến quân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!