Ngọn Lửa Kháng Chiến
Tiếng gầm rú xé toạc không gian ẩm mốc dưới lòng Thác Nước Nhuộm Máu. Trong sảnh chính khu mỏ ngầm, luồng ánh sáng đỏ sẫm tỏa ra từ thanh kiếm lệnh hoàng gia của Tiêu Hùng như một loại độc dược vô hình, kích hoạt thứ cấm thuật tàn bạo nhất đang ẩn giấu trong huyết quản của hàng chục hộ vệ bọc thép.
"Á r r r r!"
Những tiếng thét đau đớn, quằn quại vang lên liên tiếp. Cơ thể của những gã binh lính hoàng gia bắt đầu biến đổi một cách dị dạng. Lớp giáp sắt xám xịt bên ngoài bị xé rách bởi những thớ cơ bắp phình to đột biến, chuyển sang màu đỏ sẫm loang lổ như máu khô. Từ dưới da thịt của chúng, những gai nhọn rỉ máu đen của Huyết Giáp Ký Sinh đâm xuyên qua lớp vải, mọc lởm chởm dọc theo bả vai và cánh tay. Đôi mắt của chúng mất đi hoàn toàn tròng trắng, chỉ còn lại một màu đỏ rực lửa oán hận, điên cuồng và vô hồn. Thứ Huyết sương thí nghiệm tàn độc của Phái Luyện Huyết đang nuốt chửng chút lý trí cuối cùng của chúng, biến chúng thành những cỗ máy sát nhân khát máu.
"Giết sạch lũ phản loạn! Không để sót một mạng nào!" Tiêu Hùng từ trên bục đá cao gầm lên, gương mặt tuấn tú co rúm lại vì phấn khích tột độ.
Đội quân huyết giáp biến dị nhận lệnh, lập tức lao xuống như một bầy thú dữ đói mồi. Sức mạnh thể chất của chúng sau khi biến dị đã tăng lên gấp bội, mỗi bước chân nện xuống khiến nền đá khu mỏ rung chuyển dữ dội.
Trước sức ép kinh hoàng đó, hàng phòng ngự tự phát của những tù binh chiến tranh đào ngũ hoàn toàn vỡ vụn. Những người lính gầy gò, kiệt quệ sau những ngày bị giam cầm tra tấn chỉ biết la hét trong tuyệt vọng. Đội tự vệ Sương Mù gồm những thanh niên dũng cảm của làng tị nạn cố gắng tiến lên che chắn. Họ đồng loạt đâm những chiếc giáo gỗ vạt nhọn tẩm độc thảo dược về phía trước, hy vọng có thể ngăn cản đà tiến của kẻ thù.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Thế nhưng, những chiếc giáo gỗ đâm vào lớp vảy huyết giáp cứng cáp chỉ phát ra những tiếng gãy giòn giã. Lớp giáp sống màu đỏ sẫm của quân tuần tra hoàng gia không hề suy suyển, ngược lại, những cái móng vuốt biến dị đầy gai nhọn của chúng quật mạnh, dễ dàng bẻ gãy vũ khí thô sơ và đánh văng những thanh niên tự vệ ra xa. Tiếng xương gãy và tiếng kêu la thảm thiết bao trùm khắp sảnh chính.
"Lùi lại! Tất cả mau lùi lại phía sau!" Lôi Chấn hét lớn, gương mặt bám đầy muội than rỉ máu. Dù lồng ngực đang đau nhói do nội thương từ cú đánh trước, gã binh nhì lực lưỡng vẫn nghiến răng, vung chiếc khiên sắt tròn nứt vỡ tiến lên phía trước. Gã dồn toàn bộ man lực còn lại, đứng chắn trước hàng phòng ngự của Đội tự vệ Sương Mù, cố gắng làm lá chắn sống cản đà lao như vũ bão của ba tên cấm vệ quân biến dị.
"Binh!"
Cú tông mạnh mẽ từ tên huyết giáp đi đầu khiến chiếc khiên sắt của Lôi Chấn nứt toác thêm một mảng lớn. Gã hộc ra một ngụm máu tươi, hai chân khuỵu xuống, trượt dài trên nền đất đá đầy quặng sắt rỉ sét. Sức mạnh bạo tấy của huyết sương ký sinh vượt quá giới hạn chống chịu thể chất của một binh nhì thông thường.
Ngay trong khoảnh khắc tên huyết giáp thứ hai giương móng vuốt sắc nhọn định xé rách lồng ngực Lôi Chấn, một luồng gió lạnh buốt đột ngột rít lên.
"Tật Phong Trảm!"
Thân ảnh mảnh mai của Cao Vy lướt tới nhanh như một tia chớp giữa màn sương đỏ. Thanh kiếm mỏng Tuyết Ảnh bị mẻ nặng gãy chuôi trong tay cô rực sáng một luồng hàn khí xanh nhạt. Cô né tránh đường cào của tên huyết giáp trong gang tấc, uốn cong người một cách dẻo dai rồi vung kiếm chém ra ba đường kiếm cực nhanh.
Lưỡi kiếm mỏng sắc bén lướt qua các khớp xương chân của ba tên huyết giáp đi đầu. Tiếng cắt ngọt lịm vang lên, chém đứt gân chân của chúng. Dù lớp giáp sống bên ngoài cứng như thép, nhưng các khớp nối dưới đầu gối vẫn là điểm yếu vật lý không thể che giấu. Ba tên khổng lồ biến dị mất thăng bằng, đổ sụp xuống đất như những bức tượng đá đổ, gầm rú điên cuồng trong bất lực.
"Minh Dạ! Mau tỉnh lại! Tôi không cầm cự được lâu đâu!" Cao Vy hét lớn, giọng nói khản đặc vì kiệt sức. Vai trái của cô rỉ máu độc thấm đỏ vạt áo cải nam trang, bắp tay phải run rẩy kịch liệt khi phải liên tục dồn chân lực vào thanh kiếm hỏng.
Minh Dạ vẫn quỳ một gối dưới bục đá, đầu cúi gục sau chiếc Mặt nạ da rỉ sét. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, vết sẹo bỏng ngực trái rách sâu đang tuôn ra từng dòng máu đen kịt loang lổ. Cánh tay trái hoại tử hoàn toàn cứng đờ, xám xịt như tro tàn dưới lớp băng gạc dày, không hề có một chút cảm giác vật lý. Khớp bả vai trái bị rạn nứt xương đau nhức thấu xương tủy sau cú va chạm với Vương Bá, khiến hắn mỗi lần thở đều như có hàng ngàn lưỡi dao nung đỏ cào xé phế quản.
Thế nhưng, tiếng kêu la của dân làng tị nạn, tiếng thở dốc kiệt quệ của Cao Vy và hình ảnh Lôi Chấn đang lấy thân mình chắn búa tạ đã dội thẳng vào thần trí mờ mịt của hắn.
Mặc cảm tội lỗi của kẻ sống sót duy nhất lại trỗi dậy, nhưng lần này, nó không còn là sự tự trách yếu đuối, mà biến thành ngọn lửa phẫn nộ tột cùng. Hắn đã quên đi khuôn mặt của mẹ, quên đi tên ngôi làng tuổi thơ, quên đi cả kỷ niệm lần đầu gặp Cao Vy do cái giá của tàn tro ăn mòn tế bào não. Nhưng lời hứa danh dự bảo vệ đồng đội và tiêu diệt tận gốc cấm thuật tàn bạo của hoàng gia vẫn là mỏ neo tinh thần bất biến sát tim hắn.
"Ta... không được phép... để họ chết một lần nữa!" Minh Dạ trầm giọng gầm nhẹ từ sâu trong cổ họng.
Hắn dồn chút chân lực cuối cùng vào tay phải, nhỏ một giọt máu tươi từ ngón tay trỏ vào khe khóa đồng thau của Hộp Tro Tàn Anh Linh sau lưng.
"Ầm!"
Một luồng lam hỏa màu xanh lam nhạt đột ngột bùng phát dữ dội từ chiếc hộp đồng thau cổ, xua tan hoàn toàn màn sương đỏ oán khí xung quanh. Sợi chỉ tâm nguyện màu xanh lam nối liền từ Hộp Tro Tàn đến mảnh khiên vỡ của Thạch Kiên trên giáp vai trái rực cháy rực rỡ. Ý chí bất khuất của cả tiểu đội cũ quá cố như hòa làm một với nhịp đập trái tim hắn.
Minh Dạ gượng đứng dậy. Đôi mắt dưới lớp mặt nạ sắt rỉ rực sáng ánh lửa màu xanh lam tinh khiết. Hắn dùng tay phải siết chặt chuôi Lam Viêm Phế Kiếm rách nát sứt mẻ. Ngọn lửa lam hỏa từ Hộp Tro Tàn truyền qua cánh tay phải, bao phủ toàn bộ lưỡi kiếm phế rách nát, biến nó thành một thanh kiếm lửa xanh lam khổng lồ rực cháy.
"Cao Vy, Lôi Chấn, lùi lại phía sau ta!" Giọng Minh Dạ trầm lặng nhưng vang vọng uy áp tinh thần khổng lồ.
Hắn bước lên một bước, vung kiếm chém ra một đường kiếm khí Lam Viêm Kiếm Chiêu cực hạn diện rộng. Ngọn lửa màu xanh lam rực rỡ quét ngang sảnh chính khu mỏ, thiêu rụi hoàn toàn lớp sương đỏ oán khí độc hại.
Khi ngọn lửa lam hỏa chạm vào lớp giáp sống Huyết Giáp Ký Sinh của quân tuần tra, một hiện tượng kỳ dị xảy ra. Ngọn lửa không hề thiêu cháy da thịt vật lý của chúng, mà trực tiếp thiêu rụi thứ ký sinh trùng huyết sương tà ác đang bám sâu trong kinh mạch của chúng. Lớp vảy đỏ sẫm và gai nhọn lởm chởm trên người chúng bắt đầu bốc khói đen, co rúm lại và tan rã thành tro bụi dưới sức nóng của ngọn lửa thanh tẩy.
Minh Dạ nhận ra một chân lý chiến thuật: Huyết giáp ký sinh tuy có lớp vỏ ngoài cứng cáp chống chịu đao kiếm vật lý, nhưng bản chất của nó là oán khí và huyết sương tà thuật. Ngọn lửa lam hỏa của hắn – được dệt nên từ ý chí bảo vệ chính đạo của những anh linh chính trực – chính là khắc tinh tuyệt đối của thứ cấm thuật tà ác này. Nó không tiêu diệt thể xác, mà thanh tẩy tà khí từ bên trong.
Tuy nhiên, đội hình huyết giáp biến dị quá đông, chúng vẫn điên cuồng lao vào từ mọi hướng bất chấp ngọn lửa đang thiêu đốt. Cánh tay trái hoại tử cứng đờ và khớp vai rạn nứt khiến Minh Dạ không thể vung kiếm liên tục diện rộng để chặn đứng tất cả.
"Phải tiêu diệt nguồn cung cấp năng lượng của chúng!" Minh Dạ thầm nghĩ, ánh mắt hướng thẳng về phía lò luyện huyết thạch khổng lồ đang rực sáng đỏ sẫm ở góc sảnh chính.
Hắn dứt khoát đưa ra một quyết định táo bạo. Minh Dạ vung tay phải, tháo sợi Đai xích sắt khóa Hộp Tro Tàn nặng nề quấn quanh vai và ngực ra. Hắn quật mạnh sợi xích sắt rèn từ quặng Hắc Thủy về phía trước, quấn chặt lấy ba tên huyết giáp biến dị đang lao tới.
"Lam Viêm Truyền Dẫn!"
Minh Dạ gầm lên, dồn toàn bộ lam hỏa từ Hộp Tro Tàn truyền trực tiếp qua sợi xích sắt quấn quanh thân đối thủ. Ngọn lửa màu xanh lam nhạt chạy dọc theo các mắt xích sắt, bùng cháy dữ dội ngay trên cơ thể của ba tên huyết giáp. Sức nóng cực đại của lam hỏa nung đỏ xích sắt, thiêu cháy trực tiếp thứ huyết sương ký sinh bên trong cơ thể chúng, giải phóng những oan hồn binh lính bị giam cầm làm nguyên liệu thí nghiệm. Những tiếng thở dài nhẹ nhõm, thanh thản vang lên mờ ảo trong tiếng lửa cháy trước khi chúng tan rã thành tro bụi.
Không dừng lại ở đó, Minh Dạ dùng xích sắt kéo mạnh ba thân xác đang cháy rực lửa lam lao thẳng vào lò luyện huyết thạch khổng lồ phía trước.
"Oành!"
Một vụ nổ năng lượng khổng lồ bùng phát. Ngọn lửa màu xanh lam của lam hỏa va chạm với năng lượng đỏ sẫm của lò luyện huyết thạch, tạo ra một cơn bão chấn động cực mạnh quét sạch toàn bộ sảnh chính khu mỏ ngầm. Sức ép từ vụ nổ khiến các cột đá chống đỡ trần hang rạn nứt dữ dội, đất đá và quặng sắt rỉ sét bắt đầu sụp đổ xối xả từ trên cao xuống.
Khu mỏ Thác Nước Nhuộm Máu bị phá hủy sụp đổ hoàn toàn. Nguồn cung cấp Tinh thể Huyết Thạch thô của đồn binh Trấn Hải bị đánh sập tận gốc.
Chứng kiến toàn bộ đội quân huyết giáp biến dị bị thiêu rụi và lò luyện bị phá hủy, Giám sát hoàng gia Tiêu Hùng trên bục đá cao hoảng loạn tột độ. Gã không còn vẻ hống hách quý tộc thường ngày, vội vã vứt bỏ kiếm lệnh hoàng gia, quay người lướt nhanh vào mật đạo ẩn sau bục đá để tháo chạy thoát thân về đồn binh.
"Minh Dạ! Trần hang sắp sập rồi! Mau đưa mọi người ra ngoài!" Cao Vy hét lớn, cô cùng Lôi Chấn và Đội tự vệ Sương Mù nhanh chóng dìu những tù binh chiến tranh đào ngũ vừa được giải thoát chạy về phía lối thoát cống ngầm.
Minh Dạ thu hồi sợi xích sắt quấn chặt Hộp Tro Tàn sau lưng. Thân xác hắn kiệt quệ hoàn toàn, vết sẹo ngực trái rách rưới chảy máu loang lổ, bả vai trái đau nhói buốt nhói như muốn rã rời. Hộp Tro Tàn sau lưng hắn nguội lạnh dần, tiêu hao mất 10% lượng tro tàn tích trữ bên trong cho cuộc bộc phát cực hạn vừa rồi. Hắn cắn răng chịu đựng cơn đau thắt tim, lướt nhanh chặn hậu bảo vệ đồng đội rút lui an toàn trước khi toàn bộ trần hang khu mỏ sập xuống chôn vùi mọi tội ác thí nghiệm hoàng gia.
***
Trong khi đó, tại đồn binh Trấn Hải kiên cố xây dựng bằng đá đen cách đó vài dặm.
Đại úy Trấn Hải đang đứng trong mật thất tối tăm, ánh mắt điên dại nhìn chằm chằm vào cánh tay phải bị cụt của mình. Vết thương do bị Minh Dạ chém đứt trước đó đang rỉ ra từng giọt máu đen kịt loang lổ, bốc lên làn khói oán khí mờ ảo hôi thối. Cơn đau và nỗi nhục nhã bị một kẻ đào ngũ tàn phế đánh bại đang gặm nhấm tâm trí gã chỉ huy tàn bạo từng giờ từng phút.
"Báo... Báo cáo Đại úy!" Một tên lính tuần tra hớt hải lao vào quỳ sụp dưới đất, người run cầm cập. "Khu mỏ Thác Nước Nhuộm Máu... đã bị phá hủy hoàn toàn! Tiêu Hùng đại nhân đã tháo chạy, toàn bộ lô hàng huyết thạch và tù binh... đã bị cướp mất! Kẻ đeo mặt nạ sắt... hắn đang dẫn quân kháng chiến tiến về phía đồn binh!"
"Cái gì?!" Trấn Hải trợn tròn mắt, gầm lên một tiếng kinh hoàng.
Nguồn cung cấp huyết thạch bị cắt đứt, đồng nghĩa với việc kế hoạch dâng công lên hoàng gia của hắn đã tan thành mây khói. Hắn đã bị dồn vào đường cùng không còn lối thoát.
"Lũ chuột nhắt biên thùy... các ngươi muốn dồn ta vào chỗ chết sao?" Trấn Hải cười điên cuồng, giọng cười khàn đặc đầy oán hận tột cùng.
Hắn quay người bước đến chiếc tủ gỗ giấu kín sau bức tường đá đen, mở khóa lấy ra một ống nghiệm thủy tinh đặc chế chứa thứ dịch lỏng màu đỏ tươi đặc quánh, tỏa ra luồng linh lực bạo tấy cực mạnh. Đó là ống Huyết sương thí nghiệm đột biến cuối cùng – thứ cấm vật tàn bạo nhất được pháp sư Cát Ngột luyện chế bằng máu của hàng vạn oan hồn.
"Nếu ta phải chết... các ngươi cũng đừng hòng sống sót!"
Trấn Hải điên cuồng gầm thét, vung tay cắm thẳng ống nghiệm chứa kịch độc huyết sương đột biến trực tiếp vào lồng ngực trái, bơm toàn bộ thứ dịch lỏng tà ác vào tim gã.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!