Nhạc nềnBattleField4

Bức Thư Máu Và Người Y Sĩ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của Rừng Sương Độc không mang lại sự che chở, nó chỉ kéo dài sự hành hạ bằng những làn sương xám xịt xộc thẳng vào buồng phổi rách nát của Minh Dạ.


Mỗi bước chân của hắn trên nền đất mùn ẩm ướt đều nặng nề như đeo đá tảng. Sau lưng, chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh bằng đồng thau cổ ghì chặt vào bắp vai, xích sắt rít lên từng hồi khô khốc theo nhịp thở dồn dập. Vết sẹo bỏng lớn ở ngực trái – dấu vết tàn khốc của trận hỏa hoạn hủy diệt cả tiểu đội tân binh số 4 – đang rách toạc ra, liên tục rỉ ra những giọt máu đen kịt loang lổ khắp tấm chiến phục rách nát. Hỏa độc xanh lam từ cấm thuật huyết sương của Đại úy Trấn Hải như hàng ngàn cây kim nung đỏ đang điên cuồng đục khoét các đường kinh mạch của hắn, biến cánh tay trái thành một khối thịt tê liệt, xám xịt không còn chút cảm giác.


"Chạy... phải chạy..."


Ý thức của Minh Dạ mờ mịt, nhưng mặc cảm tội lỗi của kẻ sống sót duy nhất (survivor's guilt) hoạt động như một động cơ điên cuồng thúc ép đôi chân hắn tiến về phía trước. Tiếng la hét thảm thiết của những người anh em tốt dưới ngọn lửa đỏ rực của Thung lũng Vạn Linh vẫn văng vẳng bên tai. Tại sao chỉ có mình hắn sống sót? Tại sao Cao Phong, Lục Lâm, Thạch Kiên và Tuyết Mai phải nằm lại dưới lớp tro tàn lạnh lẽo? Gánh nặng của mười một anh linh quá cố đang đè nặng lên vai, xích sắt khóa chặt chiếc hộp đồng thau như một lời thề danh dự không thể phá bỏ. Hắn không được phép chết ở đây.


"Rào rạt..."


Tiếng cành khô gãy vụn phía sau cắt đứt dòng suy nghĩ hoảng loạn của Minh Dạ. Đại đội tuần tra bọc thép của Trấn Hải vẫn đang lùng sục ráo riết ngoài bìa rừng. Sương độc ở đây dày đặc đến mức tầm nhìn không quá ba thước, nhưng ánh sáng đỏ rực từ các la bàn định vị linh hồn của mật sứ hoàng gia đang quét qua các kẽ lá, tạo ra những vệt sáng quỷ dị.


Cơn đau thắt tim đột ngột ập đến dữ dội. Minh Dạ khuỵu gối xuống một gốc cây mục, bấu chặt năm ngón tay rướm máu vào lớp vỏ cây sần sùi. Hỏa độc đã xâm nhập sâu vào phế quản. Hắn không thể nín thở được nữa. Dòng máu đen từ khóe miệng trào ra, nóng hổi và tanh nồng. Trước mắt hắn, vạn vật bắt đầu quay cuồng, hóa thành một màn sương đen kịt không lối thoát.


Chính vào khoảnh khắc Minh Dạ chuẩn bị ngã sụp xuống bùn lầy, một bóng người gù gầy gò, khoác chiếc áo choàng đầy vết thuốc màu xanh lục đột ngột rẽ sương bước ra. Mái tóc tai bù xù như tổ quạ, gương mặt đầy nếp nhăn nhăn nhó của lão nhân hiện lên dưới ánh sáng mờ ảo.


"Thật là phiền phức! Lại thêm một kẻ đào ngũ tự nộp mạng cho sương độc."


Giọng nói khàn đặc, cáu bẳn của lão nhân vang lên. Đó là Dược sư Hoài An, vị y sĩ lập dị sống ẩn dật sâu trong Thung lũng Vạn Linh. Lão liếc nhìn vết sẹo bỏng rách nát trên ngực trái của Minh Dạ, rồi ánh mắt đột ngột dừng lại ở chiếc Hộp Tro Tàn bằng đồng thau cổ sau lưng hắn. Đôi mắt mờ đục của lão chợt co rút lại, lóe lên một tia kinh ngạc tột cùng.


"Vết tích đúc hồn khí này... Minh Thiết?"


Hoài An lẩm bẩm một cái tên đầy thần bí, nhưng Minh Dạ không còn nghe thấy gì nữa. Hắn hoàn toàn mất đi ý thức, đổ ập vào lòng lão y sĩ lập dị.


***


Khi Minh Dạ tỉnh lại, mùi thảo dược đắng ngắt và hơi ấm từ một lò than nhỏ đã xua tan cái lạnh thấu xương của rừng sương độc. Hắn thấy mình đang nằm trên một chiếc giường tre đơn sơ trong một thảo đường chật hẹp, xung quanh chất đầy những giỏ thảo dược khô và những lọ sứ đủ màu sắc.


Cơn đau xé rách ở lồng ngực đã dịu đi rõ rệt. Minh Dạ khẽ cúi đầu, phát hiện vết sẹo bỏng lớn trên ngực trái đã được bôi một lớp cao dạng sệt màu xanh lam mát lạnh, tỏa ra hàn tính dịu nhẹ ngăn chặn hoàn toàn sự lây lan của hỏa độc. Đó chính là Cao bôi Lam Băng, loại thuốc bôi đặc chế từ thảo dược Lam Hỏa Thảo quý hiếm mà Hoài An phải mạo hiểm hái từ những vách đá đóng băng vĩnh cửu.


"Đừng có động đậy, nhóc con. Nếu muốn vết sẹo đó rách ra lần nữa và tự thiêu rụi tim phổi thì cứ việc bước xuống đất."


Hoài An từ góc phòng bước tới, tay cầm một bát thuốc bốc khói nghi ngút. Lão đặt mạnh bát thuốc xuống bàn tre, gương mặt vẫn giữ vẻ cáu bẳn đặc trưng.


"Lão tiền bối... chiếc hộp của ta đâu?" Minh Dạ gượng giọng hỏi, bàn tay phải theo bản năng sờ ra sau lưng.


"Nó ở ngay bên cạnh ngươi. Sợi xích sắt của ngươi quấn chặt đến mức ta phải dùng kìm bẻ khóa mới tháo được nó ra khỏi người ngươi," Hoài An hứ một tiếng, chỉ tay về phía chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh đang đặt im lìm trên bục gỗ sát đầu giường. Chiếc hộp đồng thau cổ vẫn chằng chịt vết xước rỉ sét, nhưng ngọn lửa lam hỏa bên trong đã dịu đi, chỉ còn là những đốm sáng xanh nhạt hiền hòa.


Hoài An nheo mắt nhìn Minh Dạ, giọng nói trầm xuống đầy dò xét: "Chiếc hộp đó do ai rèn ra? Hoa văn đúc hồn khí trên chốt khóa... đó là bí kỹ của Minh Thiết, thợ rèn hồn khí hoàng gia đã mất tích mười năm trước. Ngươi có quan hệ gì với ông ta?"


Minh Dạ mím chặt môi. Ký ức về người cha Minh Thiết hiện lên vụn vỡ trong tâm trí hắn – một người đàn ông cao lớn luôn đứng bên lò rèn đỏ lửa, nghiêm khắc nhưng ấm áp. Nhưng hắn không thể tiết lộ thân phận thật sự của mình cho một người lạ.


"Đó là di vật duy nhất cha ta để lại trước khi mất tích," Minh Dạ trả lời ngắn gọn, ánh mắt lạnh lùng đầy cảnh giác.


Hoài An nhìn hắn một hồi lâu, thở dài một tiếng đầy u uất: "Cha ngươi là một kẻ điên kiêu hãnh. Ông ta thà bỏ trốn, chịu sự truy nã của hoàng gia còn hơn rèn ra những thần khí hiến tế tàn bạo cho Hoàng đế. Xem ra, đứa con trai của ông ta cũng đang đi trên con đường tự hủy hoại tương tự."


Nói rồi, lão ném cho Minh Dạ một mảnh vải rách nhăn nhúm bám đầy vết máu khô mà lão tìm thấy trong túi áo ngực của hắn khi thay băng gạc.


"Cái này của ngươi. Giữ lấy nó, nó đã cứu mạng ngươi đấy. Trong cơn mê sảng ròng rã hai ngày qua, ngươi liên tục ôm chặt mảnh vải này sát tim, miệng không ngừng gọi tên 'Lục Lâm'. Nếu không có ý chí từ mảnh vải này làm mỏ neo giữ lại thần trí, hỏa độc đã biến não ngươi thành một vũng nước từ lâu rồi."


Minh Dạ run rẩy đón lấy mảnh vải. Đó chính là Bức thư máu của Lục Lâm, người trinh sát trẻ tuổi dũng cảm của tiểu đội đã hy sinh để bảo vệ hắn. Những nét chữ viết bằng máu khô cằn cỗi hiện rõ trên nền vải thô rách nát: *"Gửi mẹ... đệ không thể về rèn cửa cho mẹ nữa... xin lỗi mẹ... nhờ Minh Dạ đệ đệ đưa thư này về..."*


Nước mắt Minh Dạ suýt trào ra. Lời hứa danh dự đưa bức thư này về cho Bà nội Lục Lâm mù lòa tại làng tị nạn Sương Mù rít chặt lấy lồng ngực hắn. Hắn vuốt ve nét chữ máu, khẽ lật mặt sau của mảnh vải lót nhăn nhúm.


Đột nhiên, dưới ánh sáng lam nhạt mờ ảo tỏa ra từ Hộp Tro Tàn, những đường chỉ khâu ẩn giấu bên trong lớp vải lót đột ngột rực sáng lên những mạch năng lượng màu xanh lam. Minh Dạ nheo mắt quan sát kỹ lưỡng. Đó không phải là những đường khâu vô nghĩa. Đó là một bản đồ mật đạo chi tiết dẫn thẳng vào kho vũ khí và nhà lao ngầm dưới lòng đồn binh Trấn Hải!


Lục Lâm, với thiên phú trinh sát nhạy bén của mình, đã âm thầm vẽ lại toàn bộ bản đồ phòng thủ của kẻ thù trước khi bị thiêu sống. Anh đã giấu nó vào bức thư máu này, dùng mạng sống của mình để bảo toàn manh mối vạch trần tội ác hoàng gia.


"Lục Lâm huynh... đệ thề sẽ hoàn thành di nguyện của huynh..." Minh Dạ thì thầm, năm ngón tay siết chặt bức thư máu sát tim.


***


Cơn tĩnh lặng của thảo đường đột ngột bị phá vỡ bởi một luồng gió lạnh thấu xương lùa qua khe cửa tre.


"Vù... vù..."


Trong lòng Hộp Tro Tàn, ngọn lửa lam hỏa đột ngột biến đổi. Đốm lửa xanh nhạt hiền hòa bỗng chốc bùng cháy dữ dội, hóa thành một ngọn lửa lam hỏa mờ ảo hình dáng trinh sát Lục Lâm di chuyển mờ ảo trong tâm thức Minh Dạ. Tiếng thì thầm gấp gáp của Hồn khí Lục Lâm vang lên bên tai hắn, mang theo một luồng oán khí lạnh lẽo cảnh báo hiểm nguy:


*"Minh Dạ đệ đệ! Có kẻ mang theo la bàn định vị linh hồn đang bước vào Rừng Sương Độc! Chúng đang theo dấu hồn khí của ta trong hộp đồng! Cách đây không quá nửa dặm!"*


Minh Dạ lập tức bật dậy, bàn tay phải theo bản năng chụp lấy thanh Lam Viêm Phế Kiếm rỉ sét đặt sát vách giường. Nhưng khi hắn vừa rướn người vận công, vết thương ngực trái lại nhói đau dữ dội, máu tươi thấm đỏ lớp băng gạc mới quấn.


"Nhóc con! Muốn chết hả?" Hoài An quát lớn, nhanh như chớp lao tới. Đôi bàn tay gầy gò nhưng cực kỳ chuẩn xác của lão vung lên, hai cây châm bạc từ Hộp kim châm bằng ngọc bích cổ đâm thẳng vào hai huyệt đạo quanh khớp vai trái của Minh Dạ.


"Phựt!"


Một luồng chân lực lạnh buốt từ châm bạc truyền vào, phong ấn hoàn toàn các đường kinh mạch cánh tay trái, ngăn chặn không cho hỏa độc và năng lượng tàn tro bạo tấy bùng phát ngược lại vào tim phổi hắn. Minh Dạ ngã sụp xuống giường, toàn thân tê liệt không thể phát lực chiến đấu trực diện.


"Mật sứ hoàng gia đã theo dấu linh hồn áp sát thảo đường rồi. Ngươi mà vận công lúc này, la bàn của chúng sẽ định vị chính xác vị trí của chiếc hộp đồng trong chớp mắt!" Hoài An nghiến răng, gương mặt cáu bẳn hiện rõ vẻ quyết đoán.


Lão y sĩ lập dị nhanh chóng quay người, vứt một nắm thảo dược màu xám xịt vào lò than đang đỏ lửa sát góc phòng.


"Xèo... xèo..."


Một luồng khói đen nồng nặc bốc lên cuồn cuộn, tỏa ra mùi hôi thối đặc trưng của sương độc Hắc Thủy ngưng tụ. Hoài An đang dùng thuốc xông sương độc để che giấu hoàn toàn mùi hồn khí phát ra từ Hộp Tro Tàn Anh Linh.


"Nằm im đó! Nín thở và đồng bộ nhịp thở cực thấp theo cách của trinh sát! Đừng phát ra bất kỳ dao động linh hồn nào!" Hoài An ra lệnh, rồi ném một tấm vải bạt rách phủ kín người Minh Dạ và chiếc hộp đồng thau.


Trong bóng tối của tấm vải bạt, Minh Dạ nhắm chặt mắt. Dưới sự chỉ dẫn thì thầm của linh hồn Lục Lâm trong tâm thức, hắn bắt đầu điều hòa nhịp thở. Hít vào thật sâu, thật chậm, giữ luồng khí lạnh buốt của sương độc ngoài thảo đường nương theo các mạch kinh mạch hoại tử, triệt tiêu hoàn toàn mọi dao động năng lượng lam hỏa phát ra bên ngoài.


"Rầm!"


Cánh cửa tre của thảo đường bị một lực lượng khổng lồ đá văng nứt vỡ. Một bóng đen cao lớn, khoác áo choàng đen trùm đầu kín mít, đeo mặt nạ hình mỏ quạ bước vào. Đó chính là Mật sứ Hắc Nha của tổng cục tình báo hoàng gia. Trên tay gã, chiếc la bàn định vị linh hồn bằng đồng cổ đang phát ra những tiếng "tích... tích..." dồn dập, kim la bàn rực sáng ánh đỏ xoay tròn hỗn loạn.


"Lão già lập dị! Ngươi có thấy một tên tân binh đào ngũ mang theo một chiếc hộp đồng thau cổ đi qua đây không?" Giọng nói của Hắc Nha lạnh lùng, vô cảm như tiếng kim khí va vào nhau.


Hoài An giả vờ run rẩy, lầm lũi cúi đầu dọn dẹp các lọ thuốc đổ vỡ:


"Mật sứ đại nhân... lão già này quanh năm chỉ biết hái thuốc cứu người nghèo khổ. Rừng sương độc ngoài kia đầy rẫy dị thú biến dị và túi khí độc kịch phát, làm sao có kẻ nào sống sót đi qua được?"


Hắc Nha không trả lời. Gã chậm rãi bước tới giữa căn phòng, vung chiếc la bàn định vị quét diện rộng qua các góc tối. Kim la bàn xoay tít dữ dội, rít lên những tiếng động chói tai khi tiếp cận lò than đang bốc khói đen nồng nặc.


Sức ép từ uy áp của mật sứ hoàng gia khiến không khí trong thảo đường trở nên ngột ngạt tột cùng. Dưới tấm vải bạt, Minh Dạ cảm nhận rõ rệt bước chân của Hắc Nha đang dừng lại ngay sát giường tre của mình. Cánh tay trái hoại tử bị thiết châm phong ấn đau nhức thấu xương tủy, nhưng hắn vẫn nghiến răng chịu đựng, duy trì nhịp thở tĩnh lặng ở mức tối thiểu như một xác chết không hồn.


Lá phổi của Minh Dạ như muốn nổ tung vì thiếu dưỡng khí. Hỏa độc ngực trái bắt đầu nhói đau dữ dội, đe dọa phá vỡ sự phong ấn của châm bạc. Chỉ cần một dao động nhỏ nhất của lam hỏa bộc phát, lưỡi đao ám sát của Hắc Nha sẽ lập tức hạ xuống.


"Hừ... mùi sương độc Hắc Thủy nồng nặc quá. La bàn bị trung hòa tần số rồi," Hắc Nha lẩm bẩm đầy bực dọc khi thấy kim la bàn đột ngột mất phương hướng, chỉ hướng thẳng vào lò than đang cháy đỏ.


Gã quay người, vung tay quất mạnh một luồng cương khí đen kịt chém nát chiếc bàn tre của Hoài An để cảnh cáo:


"Lão già! Nếu ta phát hiện ngươi che giấu kẻ phản loạn, cả thảo đường này sẽ biến thành bãi tha ma! Đại úy Trấn Hải đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ biên giới. Kẻ đào ngũ đó không thoát được lâu đâu!"


Nói rồi, bóng đen của Hắc Nha lướt nhanh ra khỏi thảo đường, biến mất vào màn sương độc xám xịt ngoài rừng.


***


Khi tiếng bước chân của mật sứ hoàng gia hoàn toàn biến mất, Hoài An mới thở phào một tiếng, nhanh chóng rút hai cây châm bạc trên vai Minh Dạ ra.


Minh Dạ bật dậy, hớp lấy hớp để bầu không khí trong lành, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh. Sự nguy hiểm của mật sứ hoàng gia vượt xa những gì hắn tưởng tượng. Chúng sở hữu những công cụ định vị linh hồn cực kỳ tinh nhuệ, và việc hắn mang theo Hộp Tro Tàn sau lưng giống như một ngọn hải đăng rực sáng giữa đêm tối đối với chúng.


"Lão tiền bối... cảm ơn ông đã cứu mạng," Minh Dạ cúi đầu, giọng nói mang theo sự kính trọng chân thành.


Hoài An hừ lạnh một tiếng, quay lưng dọn dẹp đống đổ nát của chiếc bàn tre:


"Ta cứu ngươi không phải vì lòng tốt, mà vì ta nợ cha ngươi một ân tình năm xưa. Nhưng thảo đường này không còn an toàn nữa. Mật sứ hoàng gia đã đánh hơi được hồn khí của trinh sát Lục Lâm trong hộp đồng. Ngươi bắt buộc phải di chuyển đến Trấn Hắc Thủy hỗn loạn để tìm kiếm quặng sắt tâm linh Hắc Thủy nhằm gia cố, phong ấn hoàn toàn dao động linh hồn của chiếc hộp đồng đang rạn nứt này."


Minh Dạ nhìn chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh sau lưng, rồi nhìn xuống Bức thư máu của Lục Lâm đang cầm chặt trong tay. Bản đồ mật đạo đồn binh rực sáng như một mục tiêu rõ ràng. Hắn phải sống sót, phải đến Trấn Hắc Thủy gia cố bảo vật, rồi quay lại đồn binh Trấn Hải thực hiện cuộc báo thù minh oan cho đồng đội.


Khi Minh Dạ vừa đeo chiếc hộp đồng thau lên vai, chuẩn bị bước ra cửa thảo đường để tiến về phía thị trấn biên giới hỗn loạn...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!