Nhạc nềnBattleField4

Đại Đao Đao Phủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít gào của cấm thuật Oán Linh Gào Thét vẫn còn ong óng bên tai, buốt nhói vào tận trung khu thần kinh của Minh Dạ như hàng vạn cây kim nung đỏ. Trong không gian chật hẹp và ngột ngạt của sảnh chính khu mỏ dưới lòng Thác Nước Nhuộm Máu, bầu không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh, rỉ sắt và mùi tanh nồng của Tinh thể Huyết Thạch thô. Làn sương đỏ từ dòng thác ngầm bốc lên hầm hập, làm nhòe đi tầm nhìn của những kẻ đang quỳ sụp dưới đất.


Lôi Chấn nằm bất động trên nền đá lạnh, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi đỏ thẫm sau khi bị luồng oán khí quật văng. Cách đó không xa, Cao Vy quỳ chống thanh Tuyết Ảnh bị mẻ nặng gãy chuôi xuống đất, đôi vai mảnh mai của cô run lên bần bật dưới sức ép tinh thần tột cùng. Cô cố ngước mắt nhìn Minh Dạ, ánh mắt ngập tràn sự bất lực và lo âu.


Nhưng áp lực kinh hoàng nhất lúc này không đến từ làn khói oán khí của pháp sư Cát Ngột, mà đến từ những bước chân nặng nề đang nện xuống nền đá.


"Cộc... Cộc... Cộc..."


Đao phủ khổng lồ Vương Bá vác thanh đại đao chém đầu nặng tám mươi cân lừng lững bước ra từ bóng tối của lò luyện huyết thạch. Thân hình cao gần hai mét của gã như một ngọn núi thịt di động, khoác trên mình chiếc tạp dề da dày bọc thép chằng chịt những vệt máu khô đen ngỏm. Mái tóc đỏ hoe của gã dựng ngược như lửa, đôi mắt ti hí hung tợn lộ rõ vẻ cuồng sát vô hồn. Thanh đại đao khổng lồ rỉ sét bám đầy những mảng oán khí đỏ sẫm kéo lê trên mặt đất, tạo ra những tiếng rít chói tai xé rách màng nhĩ.


"Lũ chuột nhắt đào ngũ..." Giọng Vương Bá ồm ồm như tiếng đá tảng va vào nhau. Gã dừng bước trước nhóm tù binh đang quỳ rạp, từ từ nhấc bổng thanh đại đao nặng tám mươi cân bằng cả hai tay. Cơ bắp trên cánh tay gã phình to, những mạch máu nổi lên như những con giun đất bò ngoằn ngoèo dưới lớp da sạm đen vì muội than. "Hôm nay, đầu của các ngươi sẽ là nguyên liệu tốt nhất cho lò luyện của quốc sư!"


Thanh đại đao xé rách không khí, rít lên một tiếng kinh hoàng rồi bổ dọc thẳng xuống đầu nhóm tù binh đang run rẩy co cụm phía trước. Nhát chém mang theo Man Lực Đao Quyết cuồng bạo, đủ sức chém đôi một phiến đá lớn trong nháy mắt.


Minh Dạ đang quỳ một gối dưới bục đá, lồng ngực co thắt dữ dội. Vết sẹo bỏng ngực trái rách sâu từ trận chiến trước đang rỉ ra từng giọt máu đen loang lổ, thấm đẫm vạt áo choàng xám tro rách nát. Mỗi nhịp thở của hắn buốt nhói như lồng ngực bị xé rách. Tệ hơn thế, cánh tay trái của hắn hoàn toàn cứng đờ, lạnh ngắt và xám xịt như tro tàn dưới lớp băng gạc dày quấn quanh ngực. Mười hai cây thiết châm phong ấn của y sĩ Trần vẫn ghim chặt trong kinh mạch để ngăn chặn hoại tử kinh mạch cánh tay trái ăn mòn sâu vào tim phổi, biến cánh tay này thành một khúc gỗ vô lực.


Hắn chỉ còn tay phải siết chặt chuôi thanh Lam Viêm Phế Kiếm sứt mẻ. Hộp Tro Tàn Anh Linh bằng đồng thau cổ sau lưng hắn đang quấn chặt bằng những sợi xích sắt nặng nề khẽ phát ra tiếng lách cách lạnh lẽo.


Trong khoảnh khắc lưỡi đao khổng lồ của Vương Bá chỉ còn cách đầu người tù binh đi đầu vài gang tấc, một luồng mặc cảm tội lỗi của kẻ sống sót duy nhất lại trỗi dậy mạnh mẽ trong tâm trí Minh Dạ. Hắn đã mất đi toàn bộ ký ức về tên ngôi làng tuổi thơ, hắn đã quên sạch kỷ niệm lần đầu gặp gỡ Cao Vy, nhưng lời hứa danh dự đưa tro cốt của đồng đội trở về quê hương và bảo vệ những người lính đào ngũ nghèo khổ vẫn là một mỏ neo tinh thần bất biến sát tim hắn.


"Không được gục ngã... Ta đã hứa... phải bảo vệ họ!"


Minh Dạ nghiến răng đến rỉ máu dưới lớp Mặt nạ da rỉ sét. Hắn dồn chút chân lực cuối cùng vào tay phải, nhỏ một giọt máu tươi từ ngón tay vào khe khóa đồng thau của Hộp Tro Tàn.


"Rầm!"


Một luồng lam hỏa màu xanh lam nhạt đột ngột bùng lên từ chiếc hộp đồng thau cổ sau lưng, nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể hắn. Minh Dạ cảm nhận được một luồng năng lượng trầm hùng, vững chãi như núi đá dội thẳng vào kinh mạch. Ý thức của hắn kết nối sâu sắc với Hộp Tro Tàn, đẩy Ngưỡng đồng bộ trung cấp (30% - 50%) bộc phát hoàn toàn.


Trong tâm thức mờ ảo của Minh Dạ, ảo ảnh lam hỏa của vệ sĩ lực lưỡng Thạch Kiên sừng sững hiện ra sau lưng hắn. Gương mặt lầm lì, trung hậu của người đồng đội quá cố khẽ gật đầu, giọng nói trầm thấp vang vọng: "Đứng vững, Minh Dạ! Ta sẽ làm khiên cho ngươi!"


Trên bọc giáp vai trái của Minh Dạ, mảnh khiên vỡ rèn từ quặng sắt tâm linh của Thạch Kiên đột ngột rực sáng ánh hào quang màu xám thép mờ ảo. Sợi chỉ tâm nguyện màu xanh lam nối liền từ Hộp Tro Tàn đến mảnh khiên vỡ rực cháy rực rỡ, kết nối hoàn hảo di nguyện phòng ngự của người đã khuất vào thân xác của kẻ sống sót.


Minh Dạ lướt nhanh che chắn phía trước nhóm tù binh, dồn toàn bộ trọng tâm đứng Thiết Thạch Trận Tấn. Hắn dang rộng hai chân, bấm sâu mười ngón chân xuống nền đá rêu mốc, cơ đùi và cơ hông gồng chặt như một khối đá tảng ngàn năm. Cánh tay trái hoại tử cứng đờ được giấu kín dưới lớp băng gạc hướng ra phía trước, làm bệ đỡ cho giáp vai trái bọc mảnh khiên vỡ.


"Keng!"


Thanh đại đao nặng tám mươi cân của Vương Bá chém thẳng vào giáp vai trái của Minh Dạ. Ngay trong khoảnh khắc va chạm cực hạn, giáp vai trái bộc phát Khiên Chấn Trọng Lực rực sáng xám thép, tạo ra một bức tường năng lượng chấn động mờ ảo màu xám thép chặn đứng đòn đánh.


Một tiếng nổ kim loại chói tai vang lên, chấn động dữ dội lan tỏa khắp sảnh chính khu mỏ. Luồng lực phản chấn cực đại từ Khiên Chấn Trọng Lực dội ngược lại, khiến lưỡi đại đao khổng lồ của Vương Bá bị mẻ một mảng lớn ngay tại điểm va chạm. Bản thân Vương Bá bị lực phản chấn trọng lực chấn lùi lại hai bước, đôi bàn chân khổng lồ kéo lê trên mặt đất tạo ra những vệt dài rách nát. Gã rên rỉ một tiếng phẫn nộ, đôi mắt ti hí trợn tròn kinh hoàng nhìn thanh đại đao bị mẻ của mình.


Tuy nhiên, cái giá phải trả cho Minh Dạ là cực kỳ tàn khốc. Dư chấn phản chấn cực mạnh từ nhát chém ngàn cân của Vương Bá dội thẳng vào bả vai trái bị rạn nứt xương chưa lành của hắn. Tiếng "rắc" khô khốc vang lên âm ỉ bên trong khớp vai, một cơn đau buốt nhói xé rách đại não khiến thần trí Minh Dạ tối sầm lại. Vết sẹo bỏng ngực trái rách rộng ra, dòng máu đen kịt loang lổ tuôn ra thấm đẫm vạt áo choàng xám tro rách nát. Cánh tay trái hoại tử bị vôi hóa nhẹ của hắn bắt đầu co rút đột ngột, đau nhức dữ dội lan rộng khắp các đường kinh mạch.


Đất đá dưới chân Minh Dạ lún sâu xuống một tấc, những vết nứt hình mạng nhện lan tỏa rộng khắp nền đá sảnh chính. Hắn quỳ sụp một gối xuống, tay phải vẫn siết chặt chuôi Lam Viêm Phế Kiếm cắm sâu xuống đất để giữ thăng bằng cho cơ thể đang run rẩy.


"Lũ phản loạn dẻo dai!" Vương Bá gầm lên điên cuồng sau khi lấy lại thăng bằng. Gã vác đại đao quét ngang một đường hiểm hóc nhắm thẳng vào sườn trái Minh Dạ, quyết tâm lấy mạng kẻ đeo mặt nạ sắt.


Nhận thấy không thể dùng tay trái hoại tử để phòng ngự thêm một lần nữa, Minh Dạ chủ động nghiêng giáp vai trái một góc bốn mươi lăm độ để trượt lực đao của đối thủ xuống đất thay vì chặn cứng diện rộng. Hắn uốn cong cơ thể sát đất với góc độ không tưởng bằng Thiết Bản Kiều né đòn lướt nhanh dưới lưỡi đao quét ngang của Vương Bá.


Đường đao của Vương Bá chém sượt qua mặt nạ sắt rỉ của Minh Dạ, chém bay một vài sợi tóc xám tro của hắn trước khi chém mạnh vào cột đá đổ nát phía sau, khiến cột đá vỡ vụn thành trăm mảnh.


Lợi dụng đà vung đao quá mạnh của Vương Bá, Minh Dạ dùng tay phải vung mạnh Lam Viêm Phế Kiếm chém lệch cán thương của đối thủ, đẩy gã khổng lồ loạng choạng ngã sụp về phía trước, bảo vệ an toàn cho các tù binh chiến tranh đào ngũ phía sau.


"Hừ, lũ rác rưởi vô dụng!"


Một tiếng cười lạnh lùng, kiêu ngạo vang lên từ trên bục đá cao lộng lẫy. Giám sát hoàng gia Tiêu Hùng đứng khoác chiến bào thêu hoa văn gia tộc Tiêu thị lộng lẫy, gương mặt tuấn tú co rúm lại vì giận dữ khi chứng kiến đao phủ đắc lực của mình bị đẩy lui. Gã vung kiếm lệnh hoàng gia mạ vàng khảm ngọc rực sáng ánh sáng đỏ sẫm tà ác nhắm thẳng về phía dưới.


"Cát Ngột! Kích hoạt toàn bộ huyết sương thí nghiệm đột biến trên cấm vệ quân! Tiêu diệt chúng cho ta!"


Lão pháp sư Cát Ngột nhe răng cười nham hiểm, quất mạnh gậy xương sọ rỉ máu đen xuống bệ đá lò luyện. Ngay lập tức, hàng chục hộ vệ bọc thép tuần tra hoàng gia đang vây quanh sảnh chính đồng loạt rú lên những tiếng gầm rú đau đớn dữ dội.


Cơ thể của chúng bắt đầu biến đổi phình to khổng lồ, những mạch máu nổi rõ màu đỏ sẫm loang lổ khắp lớp giáp sắt xám. Lớp giáp sống Huyết Giáp Ký Sinh màu đỏ sẫm có gai nhọn rỉ máu đen bắt đầu trồi lên từ dưới da thịt chúng, đôi mắt chúng rực lửa oán hận khát máu hoàn toàn mất đi lý trí bản ngã, sẵn sàng lao vào xé rách toàn bộ nhóm kháng chiến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!