Thác Nước Nhuộm Máu
Tiếng gầm rú của dòng nước dội thẳng vào màn đêm hoang dã của vùng biên thùy Hắc Thủy, nhưng đó không phải là âm thanh trong trẻo của tự nhiên. Đó là một tiếng gầm nặng nề, rít lên qua những khe đá nhọn hoắt như tiếng rên rỉ của hàng vạn oan hồn bị giam cầm dưới đáy vực sâu.
Minh Dạ đứng nép mình sau một tảng đá bọc đầy bụi sắt rỉ, đôi mắt sâu thẳm ẩn sau chiếc Mặt nạ da rỉ sét chăm chú quan sát phía trước. Dưới ánh sáng mờ ảo của vầng trăng khuyết bị che phủ bởi làn sương độc xám xịt, dòng Thác nước Máu hiện ra như một vết thương khổng lồ đang rỉ máu của đất mẹ. Nước thác đổ xuống từ vách đá dựng đứng phía bắc có màu đỏ sẫm quỷ dị, đặc quánh và nồng nặc mùi sắt rỉ pha lẫn mùi tanh nồng của kịch độc huyết thạch rò rỉ từ khu mỏ thí nghiệm phía thượng nguồn. Từng làn hơi nước đỏ sẫm bốc lên, chạm vào da thịt liền mang lại cảm giác bỏng rát nhẹ, khiến vết sẹo bỏng lớn ở ngực trái của Minh Dạ khẽ nhói lên dưới lớp áo choàng xám tro rách nát.
Cánh tay trái của hắn hoàn toàn cứng đờ, xám xịt như tro tàn và giấu kín dưới lớp băng gạc dày quấn quanh ngực. Mười hai cây thiết châm phong ấn của y sĩ Trần vẫn ghim chặt trong kinh mạch để ngăn chặn hắc khí ăn mòn sâu vào tim phổi, tước đi toàn bộ cảm giác vật lý của cánh tay này nhưng cũng bảo vệ hắn khỏi sự tàn phá tức thời của độc sương đầm lầy. Minh Dạ chỉ còn tay phải siết chặt chuôi thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát, bả vai phải gồng lên để gánh đỡ sức nặng khổng lồ của chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh bằng đồng thau cổ quấn chặt sau lưng bằng xích sắt nặng nề.
"Nước thác đỏ thế này... chứng tỏ chúng đã tăng tốc độ khai thác Tinh thể Huyết Thạch thô lên gấp bội," một giọng nói trầm thấp, nóng nảy vang lên sát bên tai hắn.
Lôi Chấn – gã binh nhì đào ngũ lực lưỡng – đang quỳ một gối trong bụi rậm, tay trái siết chặt chiếc khiên sắt tròn nứt vỡ bám đầy vết xước chiến tranh, tay phải nắm chặt thanh đoản đao rỉ sét. Đôi mắt gã trợn trừng phẫn nộ khi nhìn dòng nước đỏ ngầu đang chảy xiết dưới chân. "Lũ khốn Phái Luyện Huyết... chúng đang vắt kiệt máu của anh em binh sĩ đào ngũ và dân nghèo tị nạn để phục vụ cho cái cấm thuật huyết sương quỷ quái đó."
"Suỵt. Giữ im lặng," Cao Vy khẽ nhắc nhở, giọng cô lạnh lùng nhưng thanh âm nhỏ nhẹ như tiếng gió lướt qua kẽ đá. Cô đứng nép bên sườn phải của Minh Dạ, mái tóc đen buộc gọn gàng sau gáy khẽ bay trong gió lạnh. Tay phải cô siết chặt thanh Tuyết Ảnh mỏng rực sáng hàn khí nhẹ – thanh kiếm kỷ vật của anh trai cô, Cao Phong, tuy đã bị mẻ nặng gãy chuôi sau trận chiến tại lò rèn mật nhưng nay được quấn lại bằng băng gạc thô sơ để tiếp tục chiến đấu.
Cô liếc nhìn Minh Dạ. Ánh mắt cô phảng phất một nỗi u uất, xót xa khôn nguôi. Minh Dạ vẫn im lặng, gương mặt giấu sau lớp mặt nạ sắt không hề lay chuyển. Hắn không nhìn cô, cũng không có bất kỳ cử chỉ thân mật nào. Quy luật đánh đổi ký ức tàn khốc của Hộp Tro Tàn đã thiêu rụi hoàn toàn kỷ niệm về lần đầu gặp gỡ giữa hai người, biến hắn thành một kẻ trầm lặng, xa lạ và vô cảm trước sự hiện diện của cô. Nỗi đau của sự lãng quên bản ngã ấy còn buốt nhói hơn cả vết thương đang rỉ máu trên vai trái của cô.
"Lối này," Minh Dạ ra hiệu bằng tay phải, giọng nói khàn đặc vô cảm phát ra từ sau mặt nạ sắt rỉ. "Theo bản đồ da thú, có một mật đạo cống ngầm dẫn thẳng vào khu mỏ phía sau thác nước. Chúng ta phải giải quyết âm thầm các chốt canh gác của Phái Luyện Huyết mà không được để Tiêu Hùng kích hoạt trận pháp báo động. Nếu trận pháp khởi động, toàn bộ lối thoát sẽ bị phong tỏa bởi pháo binh hoàng gia."
Cả ba thân ảnh lầm lũi lướt nhanh vào bóng tối của sương độc dày đặc, nương theo nhịp gió rít gào của dòng thác đỏ để che giấu tiếng bước chân. Minh Dạ dẫn đầu, vận dụng phương pháp Đồng Bộ Hơi Thở Tàn Tro để điều hòa nhịp thở trùng khớp với dao động của Hộp Tro Tàn. Hồn khí trinh sát Lục Lâm trong hộp khẽ rung nhẹ, truyền vào kinh mạch hắn một luồng năng lượng dẻo dai mờ ảo.
Hắn kích hoạt kỹ năng Ảnh Bộ Thần Hành, cơ thể hóa thành một cái bóng mờ di chuyển không tiếng động giữa các bụi rậm và vách đá rỉ sét bám đầy bùn độc. Phía trước, hai tên lính canh gác của Phái Luyện Huyết mặc áo bào xám thêu hoa văn trận đồ tà ác đang đứng gác sát lối vào cống ngầm, tay cầm trường thương rực sáng huyết khí mờ ảo.
"Vút!"
Một bóng đen lướt qua nhanh như một tia chớp xám. Minh Dạ xuất hiện ngay sau lưng hai tên lính gác khi chúng còn chưa kịp định thần. Tay phải hắn vung mạnh sợi xích sắt quấn quanh Hộp Tro Tàn, quấn chặt lấy cổ họng tên lính bên trái, giật mạnh ra sau bẻ gãy cổ gã trong nháy mắt. Cùng lúc đó, chuôi thanh Lam Viêm Phế Kiếm trong tay phải hắn đâm thẳng vào gáy tên lính bên phải, luồng lam hỏa nhẹ bộc phát từ Hồn khí Cao Phong thiêu rụi hoàn toàn thanh quản của gã trước khi gã kịp phát ra tiếng kêu la báo động. Cả hai xác chết đổ sụp xuống bùn lầy không tiếng động.
Cao Vy lướt tới ngay sau đó, thanh Tuyết Ảnh gãy chuôi của cô vung lên một đường kiếm khí hàn băng mỏng, chém đứt xiềng xích sắt khóa chặt cánh cửa sắt rỉ sét của lối vào cống ngầm. Cô khẽ gật đầu với Minh Dạ, ánh mắt thoáng qua một chút nể phục trước phản xạ cận chiến tàn nhẫn và dứt khoát của hắn, dù thần trí hắn đã không còn nhớ rõ cô là ai.
"Lối đi an toàn. Tiến vào," Minh Dạ thì thầm, dẫn dắt Lôi Chấn và Cao Vy thâm nhập sâu vào lòng cống ngầm ẩm ướt dẫn thẳng vào khu mỏ ngầm dưới lòng Thác nước Máu.
Càng đi sâu vào trong, hơi nóng tỏa ra từ quặng huyết thạch càng đậm đặc, khiến không khí trở nên ngột ngạt, khó thở tột cùng. Đi qua khúc quanh cuối cùng của mật đạo cống ngầm, cả nhóm đột ngột dừng bước trước một bục đá nhô ra trên cao. Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến lồng ngực Minh Dạ co thắt lại vì phẫn nộ, oán khí trong Hộp Tro Tàn sau lưng hắn khẽ sôi sục dữ dội.
Dưới lòng hang động khổng lồ, hàng trăm tù binh chiến tranh đào ngũ và dân nghèo tị nạn rách rưới đang quỳ rạp dưới đất, chân đeo xiềng xích sắt nặng nề bám đầy máu khô. Thân thể họ gầy trơ xương, da dẻ xám xịt do bị nhiễm độc huyết thạch lâu ngày. Họ bị bắt ép dùng búa tạ đập rèn liên tục vào các khối đá lớn để khai thác Tinh thể Huyết Thạch thô màu đỏ sẫm rực sáng năng lượng bạo tấy. Mỗi khi có ai đó kiệt sức ngã quỵ, những tên lính Phái Luyện Huyết lại thẳng tay quất những lọn roi sắt gai nhọn tẩm độc hắc khí lên lưng họ, tiếng roi da quất vun vút xen lẫn tiếng gào thét thảm thiết dội thẳng vào vách đá.
Ở trung tâm khu mỏ, trên một bục đá cao lộng lẫy khảm đầy ngọc quý, Tiêu Hùng – gã giám sát hoàng gia kiêu ngạo khoác chiến giáp thêu hoa văn gia tộc Tiêu thị lộng lẫy – đang đứng chống tay lên kiếm lệnh mạ vàng, ánh mắt hống hách đầy vẻ khinh bỉ nhìn đám dân nghèo khổ dưới chân. Sát bên gã là pháp sư cấm thuật Cát Ngột – lão già gầy trơ xương mặc áo choàng thối rữa, tay cầm cây gậy xương sọ rỉ máu đen liên tục lẩm nhẩm bùa chú để thu thập oán khí từ những tiếng gào thét của tù binh dâng lên lò luyện huyết thạch khổng lồ đang đỏ lửa phía sau.
"Lũ khốn vô nhân đạo..." Lôi Chấn nghiến răng ken két, bắp tay cuồn cuộn cơ bắp gồng lên đến mức sợi xích sắt tròn nứt vỡ trên khiên khẽ phát ra tiếng lách cách. Gã định vung khiên xông lên nhưng Minh Dạ đã kịp thời đưa tay phải chặn bả vai gã lại.
"Đừng nôn nóng. Nhìn kìa," Minh Dạ trầm giọng chỉ tay về phía chiếc bàn gỗ đặt sát bục đá của Tiêu Hùng. Trên bàn có một cuốn sổ da thú cũ kỹ tỏa ra luồng oán khí màu đỏ sẫm nhạt. Đó chính là hồ sơ mật ghi chép cấm thuật của Phái Luyện Huyết. "Hồ sơ mật chứa Bản chất của huyết sương ký sinh đang ở đó. Chúng ta phải lấy được nó để vạch trần tội ác hoàng gia. Lôi Chấn, anh dẫn một nhóm nhỏ lẻn qua phía tây giải thoát cho tù binh để tạo hỗn loạn. Cao Vy, cô bảo vệ lưng cho tôi đột nhập bục đá đoạt hồ sơ."
"Hiểu rồi. Cẩn thận bả vai trái của cậu," Cao Vy khẽ dặn dò, ánh mắt lo âu nhìn bọc giáp vai xám thép của Minh Dạ.
Minh Dạ không đáp, hắn lướt đi như một cái bóng mờ bằng Ảnh Bộ Thần Hành. nương theo làn khói đỏ sẫm tỏa ra từ lò luyện để áp sát bục đá chính diện. Với sự dẻo dai của Lục Lâm hỗ trợ, hắn lướt nhanh qua các rãnh đá chứa nước độc màu đỏ sẫm chảy róc rách mà không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Hắn vươn tay phải ra, nhanh như chớp giật lấy cuốn sổ da thú trên bàn nhét chặt vào ngực áo giáp xám.
Ngay khi chạm tay vào cuốn sổ, một luồng oán khí lạnh buốt lập tức dội thẳng vào thần trí hắn. Những dòng chữ viết bằng máu hiện ra trong tâm trí, vạch trần chân tướng tàn bạo tột cùng: Bản chất của huyết sương ký sinh thực chất là một loại ký sinh trùng cổ đại được nuôi cấy bằng máu của chính những lính biên phòng nghèo khổ bị hiến tế. Khi ký sinh trùng xâm nhập vào cơ thể vật chủ, chúng sẽ ăn mòn nội tạng và tế bào não, biến đổi cơ bắp thành lớp giáp sống màu đỏ sẫm có gai nhọn, bộc phát man lực bạo tấy tột cùng nhưng cũng hủy hoại vĩnh viễn sinh mạng kẻ sử dụng trong vòng một năm. Toàn bộ phân khu quân sự Hắc Thủy thực chất chỉ là một lò mổ sinh học khổng lồ cung cấp nguyên liệu thí nghiệm cho Thống tướng Tiêu Viêm ở học viện quân sự.
"Tội ác tàn bạo... chúng coi mạng lính như cỏ rác hiến tế!" Minh Dạ phẫn nộ tột cùng trong lòng, ngọn lửa lam hỏa trong Hộp Tro Tàn sau lưng hắn đột ngột bùng lên dữ dội phản ứng với cơn thịnh nộ.
Cùng lúc đó, phía tây khu mỏ vang lên tiếng xiềng xích sắt đứt gãy gào thét. Lôi Chấn vung khiên sắt tròn nứt vỡ đập vỡ đầu hai tên lính canh gác, cùng Cao Vy nhanh chóng giải thoát cho nhóm tù binh chiến tranh đầu tiên. Tiếng reo hò giải thoát vang lên chấn động lòng đất.
"Có kẻ đột kích! Mau phong tỏa lối thoát!" Tiêu Hùng hoảng loạn gầm lên từ trên bục đá lộng lẫy, gã vung kiếm lệnh hoàng gia ra lệnh cho cấm vệ quân bọc thép bộc phát huyết giáp vây ráp lối cống ngầm.
"Trễ rồi, lũ chó săn hoàng gia!" Lôi Chấn gầm lên, vung khiên sắt tròn chắn trước hàng phòng ngự bảo vệ nhóm tù binh đang trốn chạy. Cao Vy lướt Tuyết Ảnh nhanh như chớp, chém đứt đôi thương dài của hai tên lính đang truy đuổi, tạo thế chặn hậu vững chắc.
Nhưng ngay khi nhóm kháng chiến chuẩn bị đột phá ra ngoài cửa cống ngầm, pháp sư cấm thuật Cát Ngột đột ngột bước ra rìa bục đá. Lão già gầy trơ xương nhe răng cười tà ác, đôi mắt đỏ ngầu rực sáng oán khí lạnh lẽo nhắm thẳng về phía Minh Dạ đang quấn chặt Hộp Tro Tàn sau lưng.
"Kẻ đeo mặt nạ sắt... cuối cùng ngươi cũng tự dẫn xác đến đây dâng nộp Hộp Đồng Thau cho hoàng gia!"
Cát Ngột quất mạnh cây gậy xương sọ rỉ máu đen xuống nền đá lạnh lẽo.
"Rầm!"
Một luồng sóng chấn động oán khí màu đen kịt lập tức lan tỏa diện rộng khắp lòng hang động ngầm. Từ đầu lâu xương sọ trên gậy pháp thuật, hàng vạn oan hồn vất vưởng biên thùy bị giam cầm bấy lâu đột ngột giải phóng, tạo thành một làn khói đen mờ ảo hình mặt người gào thét bay lượn xung quanh.
"A... a... a..."
Tiếng thét chói tai dữ dội của cấm thuật tinh thần Oán Linh Gào Thét dội thẳng vào màng nhĩ của toàn bộ nhóm kháng chiến. Luồng âm thanh chói tai mang theo oán hận cực hạn của hàng vạn người chết làm đóng băng hoàn toàn tinh thần và chân lực của họ. Lôi Chấn vung khiên sắt định xông lên đập vỡ gậy xương sọ nhưng vừa bước được một bước liền bị làn khói đen oán khí quất mạnh vào ngực, hất văng lùi lại hộc máu tươi ngã sụp xuống đất.
Cao Vy bị sóng âm chấn động buốt nhói đại não, cô khuỵu gối xuống đất, tay phải vẫn cố gắng chống giữ thanh Tuyết Ảnh gãy chuôi để không ngã gục, gương mặt tái nhợt vì đau đớn tinh thần cực hạn.
Minh Dạ đứng giữa trung tâm luồng sóng âm oán khí gào thét, lồng ngực hắn co thắt dữ dội. Tiếng thét chói tai kích động vết sẹo bỏng ngực trái rách rưới chảy máu tươi loang lổ, hỏa độc xanh lam bùng phát dữ dội làm kinh mạch cánh tay trái hoại tử bị chấn động co rút đau nhói thấu xương tủy. Cánh tay trái tê liệt hoàn toàn cứng đờ bỗng rỉ ra những vệt máu đen kịt do tiếp xúc trực tiếp với hơi nước thác rò rỉ chứa huyết thạch độc hại xung quanh. Thần trí hắn quay cuồng, ảo ảnh điên loạn về trận hỏa hoạn thiêu sống cả tiểu đội lại hiện về hòng nuốt chửng bản ngã lý trí còn sót lại của hắn.
"Không được gục ngã ở đây... tôi đã hứa đưa mọi người trở về quê hương bình yên..." Minh Dạ nghiến răng đến rỉ máu dưới mặt nạ sắt rỉ.
Hắn quan sát thấy luồng oán linh của Cát Ngột vận hành dựa trên dao động oán khí oán hận để định vị mục tiêu khống chế tinh thần. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Minh Dạ đưa ra quyết định chiến thuật táo bạo: hắn đọc thầm đoạn khẩu quyết cổ Lam Viêm Khẩu Quyết do Vô Danh Chiến Thần truyền thụ, nhỏ máu tươi từ ngón tay phải vào khe khóa Hộp Tro Tàn.
"Vạn linh đồng hành... thanh tẩy tà khí!"
Ngọn lửa lam hỏa màu xanh lam nhạt từ hộp đồng thau sau lưng hắn đột ngột bộc phát khổng lồ, bao phủ bảo vệ quanh trái tim ngực trái của hắn như một chiếc kén lửa hiền hòa thanh khiết. Ngọn lửa lam hỏa bùng cháy dữ dội, tạm thời đồng hóa oán khí xung quanh che mắt cấm thuật tinh thần của Cát Ngột, giúp Minh Dạ giữ vững một phần thần trí tỉnh táo giữa cơn bão oán linh gào thét tàn bạo.
Tuy nhiên, thể chất của hắn đã chạm đáy suy kiệt nghiêm trọng, cánh tay trái hoại tử bị vôi hóa vĩnh viễn rỉ máu đen ròng ròng, buộc hắn phải quỳ một gối xuống nền đá lạnh chịu đựng sức ép khổng lồ. Cả nhóm kháng chiến bị rơi vào trạng thái tê liệt tinh thần tạm thời, bị bao vây chặt bởi cấm vệ quân bọc thép đang siết chặt vòng vây lối thoát cống ngầm.
"Ha ha ha! Lũ phản loạn hèn mọn! Hãy nếm trải sự tàn bạo của đao phủ hoàng gia!" Tiêu Hùng cười lớn đắc ý từ trên cao, vung kiếm lệnh chỉ thẳng về phía Minh Dạ đang quỳ bất động.
Từ bóng tối phía sau bục đá lò luyện, một thân hình khổng lồ cao gần hai mét, râu tóc đỏ hoe dữ tợn từ từ bước ra. Đao phủ khổng lồ Vương Bá vác thanh đại đao chém đầu nặng tám mươi cân rít gió lạnh lùng, đôi mắt hung tợn khát máu khóa chặt vào bả vai trái rách nát rỉ máu của Minh Dạ, bắt đầu nện những bước chân nặng nề như sấm sét lao thẳng vào nhóm kháng chiến đang bị tê liệt tinh thần bất động.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!