Hồng Y Ám Sát
Nước cống ngầm lạnh buốt cuối cùng cũng lùi lại phía sau khi Minh Dạ, Cao Vy và Lục Nam bò lên khỏi miệng nắp cống rỉ sét ở rìa phía đông trấn Hắc Thủy. Cơn bão tuyết biên thùy tràn về, thổi rít qua những khe đá rạn nứt, mang theo cái lạnh thấu xương tủy và mùi hắc khí đậm đặc từ đầm lầy độc. Thân thể Minh Dạ run lên bần bật. Dưới lớp áo choàng xám tro rách nát, vết sẹo bỏng lớn ở ngực trái – dấu vết tàn bạo của trận hỏa hoạn Thung lũng Vạn Linh – lại nứt rách, rỉ ra từng vệt máu đỏ sẫm loang lổ.
Nhưng đáng sợ nhất vẫn là cánh tay trái của hắn. Sau trận chiến kịch liệt tại lò rèn của Thiết Đầu, bắp tay trái hoại tử đã hoàn toàn vôi hóa, xám xịt như tro tàn và cứng đờ không còn chút cảm giác vật lý. Mười hai cây thiết châm phong ấn của Khương Trình vẫn ghim chặt trong kinh mạch để ngăn chặn kịch độc huyết sương ăn mòn sâu vào tim phổi, nhưng nó cũng biến cánh tay trái của hắn thành một khúc gỗ vô lực. Minh Dạ chỉ còn biết dùng tay phải siết chặt thanh Lam Viêm Phế Kiếm sứt mẻ, bờ vai phải gồng lên để gánh đỡ sức nặng khổng lồ của chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh bằng đồng thau cổ quấn chặt sau lưng bằng xích sắt nặng nề.
"Nhanh lên, đi lối này! Toán tuần tra bọc thép của Phùng Thiệu chắc chắn đang lùng sục ráo riết ngoài kia," Cao Vy trầm giọng giục dã. Gương mặt cô tái nhợt, vạt áo bên vai trái rách nát thấm đẫm máu tươi từ vết chém của Thiết Nguyên Kiếm. Thanh kiếm mỏng Tuyết Ảnh của cô đã bị mẻ nặng gãy chuôi, giờ chỉ còn là một mảnh sắt vụn được quấn tạm bằng băng gạc sũng nước độc. Lục Nam mím chặt môi, dốc hết sức tàn của đôi chân nhỏ bé để đỡ lấy một bên hông của Minh Dạ, ba bóng người lầm lũi điên cuồng lao vào màn sương mù xám xịt của thị trấn biên giới.
Điểm đến của họ là Quán rượu Tàn Tro, một tòa nhà hai tầng xập xệ, mái ngói xộc xệch nằm trơ trọi ở rìa trấn Hắc Thủy. Đây là nơi duy nhất ở vùng biên cảnh hỗn loạn này không phân biệt thân phận của khách hàng, và cũng là bình phong thu thập tình báo mật của Hoa Nương.
"Két..."
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, tỏa ra luồng hơi ấm nồng nặc mùi rượu nhạt, khói thuốc lá sợi và mùi mỡ dị thú nướng. Hoa Nương – bà chủ quán rượu quyến rũ trong bộ sườn xám đỏ xẻ cao, mắt phượng sắc sảo khẽ nheo lại khi nhìn thấy ba thân ảnh rách nát bước vào. Bà không nói một lời thừa thãi, lập tức nghiêng người che chắn tầm mắt của vài gã lính đào ngũ đang say khướt bên bàn rượu, rồi khẽ hất hàm ra hiệu cho họ đi thẳng vào mật phòng phía sau sân sau.
"Lũ chó săn hoàng gia đang điên cuồng lùng sục khắp khu ổ chuột," Hoa Nương bước vào mật phòng, khóa chặt cửa sắt lại rồi thở dài, ánh mắt xót xa nhìn vết thương trên vai Cao Vy. "Dao động năng lượng xám thép từ cái Khiên Chấn của cậu lúc nãy quá mạnh, la bàn định vị linh thạch của mật sứ Hắc Nha đã quét trúng rìa trấn rồi. Các người tạm thời trốn ở đây, ta sẽ cho người bôi dầu rèn đặc chế lên Hộp Tro Tàn để che giấu hồn khí."
Minh Dạ quỳ sụp xuống phiến đá lạnh trong mật phòng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Chiếc Hộp Tro Tàn sau lưng hắn đột ngột rung lên bần bật, phát ra những tiếng lách cách ghê rợn của xích sắt. Ngọn lửa lam hỏa bên trong hộp bùng lên dữ dội, chuyển dần sang màu đỏ sẫm của oán khí tích tụ. Trận chiến với Phùng Thiệu đã kích động vong linh của các chiến hữu quá cố, oán hận và sát ý điên cuồng đang gào thét đòi bộc phát, đe dọa xé rách thần trí của Minh Dạ. Nếu không dập tắt cơn bạo tấy này ngay lập tức, la bàn của Hắc Nha sẽ định vị chính xác vị trí của họ trong vòng mười nhịp thở.
Đúng lúc ấy, một tiếng đàn tranh thanh khiết, dịu dàng đột ngột vang lên từ góc mật thất tối tăm.
"Từng... tưng..."
Tiếng đàn trong trẻo như dòng nước suối mùa xuân chảy qua đá cuội, len lỏi vào từng kẽ đá rạn nứt, xua tan đi bầu không khí ngột ngạt nồng nặc mùi máu và khói súng. Cô nương Nhã Ca – nữ nhạc công mù xinh đẹp thanh tao trong tà y phục lụa trắng mộc mạc – đang ngồi tĩnh lặng bên cây đàn tranh gỗ ngô đồng cổ. Đôi mắt mù lòa không còn ánh sáng của cô khẽ nhắm lại, mười ngón tay thon dài mềm mại lướt nhẹ trên dây đàn, gảy lên khúc nhạc "Tĩnh Tâm Khúc" – bí kỹ Thanh Tẩy Oán Khí truyền đời.
Theo từng nốt nhạc vang lên, luồng oán khí màu đỏ sẫm rực cháy quanh Hộp Tro Tàn dần dần dịu đi, ngọn lửa chuyển hóa trở lại thành màu xanh lam nhạt hiền hòa và thanh khiết. Minh Dạ nhắm chặt mắt, cố gắng điều hòa nhịp thở, áp dụng phương pháp Đồng Bộ Hơi Thở Tàn Tro trùng khớp với tần số rung động của tiếng đàn. Hắn cảm nhận được ý chí sắt đá của Thạch Kiên, ngọn lửa bất khuất của Cao Phong và sự tĩnh lặng của Lục Lâm đang từ từ lắng xuống, hòa quyện vào kinh mạch của hắn như một dòng nước ấm xoa dịu vết thương lòng.
"Tiếng đàn của Nhã Ca cô nương thật kỳ diệu," Cao Vy khẽ thở phào, cô ngồi dựa vào tường đá, để y sĩ A Tế rụt rè băng bó vết thương vai trái. "Cơn bạo tấy của hộp đồng đã được dập tắt rồi."
"Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian," Hoa Nương trầm giọng, gương mặt sắc sảo đầy lo âu. "Hồng Y – nữ sát thủ độc châm của mật thám hoàng gia – đã trà trộn vào đám dân tị nạn ngoài quán rượu từ chiều nay. Ả rất xảo quyệt, chuyên dùng mị thuật mê hoặc để lấy đầu các mục tiêu quan trọng. Ta nghi ngờ ả đã đánh hơi được dao động của Hộp Tro Tàn."
Minh Dạ không đáp, hắn lặng lẽ bôi một lớp Cao bôi Lam Băng mát lạnh lên vết sẹo bỏng ngực trái đang rách miệng để làm dịu cơn đau thắt tim. Hắn biết rõ, mỗi lần hắn mượn lực từ hộp đồng là một lần ký ức cá nhân bị đốt cháy vĩnh viễn. Giờ đây, hắn thậm chí không nhớ nổi gương mặt của cha mình – thợ rèn Minh Thiết, và cả cái tên của ngôi làng nhỏ nơi hắn lớn lên cũng đã biến mất vào hư vô. Hắn chỉ còn lại bản năng chiến đấu và lời hứa danh dự đưa tro cốt đồng đội trở về quê hương.
Đêm dần trôi về khuya. Nhã Ca kết thúc khúc nhạc tĩnh tâm, ôm đàn tranh khẽ cúi đầu chào rồi rút lui về phòng nghỉ dưỡng thương. Hoa Nương và A Tế cũng ra ngoài sảnh chính để đối phó với quân tuần tra đang rà soát gắt gao quanh thị trấn. Trong mật phòng chật hẹp chỉ còn lại Minh Dạ đang ngồi thiền định nhắm mắt bên lò than leo lét, và Cao Vy đang mê mệt thiếp đi vì mất máu bên đống bao tải da thú.
"Xoạt..."
Một tiếng động cực kỳ nhỏ nhẹ, tựa như dải lụa lướt qua nền đá, vang lên sát cửa mật phòng. Đôi mắt Minh Dạ đột ngột mở ra dưới lớp Mặt nạ da rỉ sét. Hồn khí Lục Lâm trong hộp đồng khẽ rung nhẹ, thì thầm cảnh báo hiểm nguy đang đến gần từ bóng tối.
Cửa mật thất khẽ đẩy ra, một làn hương thơm ngọt ngào, cloying và nồng nặc mùi phấn hoa hồng sa lập tức tràn vào phòng. Một nữ nhân mặc y phục lụa đỏ rực rỡ, gương mặt xinh đẹp quyến rũ với đôi mắt lẳng lơ lấp lánh bước vào, tay bưng một khay nước ấm. Đó chính là Hồng Y.
"Vị tướng sĩ này..." Hồng Y cất tiếng nói dịu dàng, nũng nịu như rót mật vào tai, đôi chân trần trắng muốt bước từng bước uyển chuyển tiến về phía Minh Dạ. "Thiếp thân thấy ngài bị thương nặng, lòng đau xót khôn nguôi, nên mạo muội mang chút nước ấm và thảo dược xoa dịu vết thương đến hầu hạ ngài..."
Ngay khi bước vào cự ly ba thước, Hồng Y đột ngột múa dải lụa đỏ rực rỡ quanh thân. Động tác múa của ả biến ảo quỷ dị, dải lụa đỏ dệt thành những vòng tròn mê hoặc che khuất tầm nhìn. Cùng lúc đó, ả bí mật vận dụng "Hồng Sa Mị Ảnh Quyết", tung ra một luồng bột phấn mê hoặc màu hồng nhạt tỏa ra khắp không gian chật hẹp của mật phòng.
Luồng bột phấn độc hại lập tức làm mờ nhạt thị giác của Minh Dạ, mùi hương ngọt lịm xộc thẳng vào phế quản khiến thần trí hắn bắt đầu quay cuồng, ảo ảnh về ngọn lửa Thung lũng Vạn Linh và tiếng gào thét của đồng đội cũ lại hiện về trong tâm trí hòng bẻ gãy ý chí của hắn. Cánh tay trái hoại tử của hắn hoàn toàn tê liệt, không thể cử động để rút kiếm phế phòng ngự.
"Ngươi nghĩ chút mị thuật rẻ tiền này có thể làm lung lay ý chí của một người lính đào ngũ mang theo tro cốt của mười một chiến hữu sao?"
Minh Dạ gầm nhẹ trong tâm thức. Hắn nhắm chặt mắt lại, không thèm dùng mắt thường quan sát để tránh bị dải lụa đỏ đánh lừa thị giác. Hắn tập trung tinh thần, lắng nghe dư âm tiếng đàn tranh thanh khiết của Nhã Ca vẫn còn vang vọng trong mật phòng để giữ vững lý trí sắt đá. Đồng thời, hắn vận dụng nhịp thở tĩnh lặng của Hồn khí Lục Lâm, cảm nhận luồng gió di chuyển nhỏ nhất của dải lụa đỏ để định vị chính xác vị trí của đối thủ.
Hồng Y thấy Minh Dạ đứng bất động nhắm mắt, nghĩ rằng mị thuật đã thành công khống chế được thần trí của gã thiếu niên. Ánh mắt lẳng lơ của ả lập tức chuyển sang lạnh lùng và tà ác tột cùng.
"Chết đi, kẻ đào ngũ! Cái đầu của ngươi đáng giá ngàn vàng!"
Hồng Y áp sát cực nhanh như một bóng ma đỏ. Ả xòe mạnh chiếc quạt giấy viền sắt khảm kim sa lấp lánh, vung tay phóng ra hàng chục cây độc châm kịch độc màu đen nhánh, xé gió lao thẳng vào throat và ngực trái rỉ máu của Minh Dạ từ cự ly chưa đầy một thước.
Đòn ám sát quá nhanh và hiểm hóc trong không gian chật hẹp. Minh Dạ bị hạn chế hoàn toàn bởi bắp tay trái hoại tử cứng đờ và vết sẹo bỏng ngực trái đau nhói, hắn không thể vung Lam Viêm Phế Kiếm để chém gạt hỏa lực độc châm diện rộng.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Minh Dạ dồn toàn bộ chân lực xuống hai chân, dẻo dai uốn cong cơ thể sát đất với một góc độ không tưởng bằng kỹ năng "Thiết Bản Kiều né đòn".
"Vút! Vút! Vút!"
Hàng chục cây độc châm kịch độc rít gió xé toạc không khí, bay sượt qua mặt nạ da rỉ sét của hắn chỉ trong gang tấc, găm thẳng vào bức tường đá phía sau tạo ra những tiếng "cắm... cắm..." khô khốc. Một vài cây châm sượt qua mép mặt nạ sắt rỉ, để lại những vết xước rỉ máu trên má hắn, hắc khí ăn mòn nhẹ làm da thịt hắn bỏng rát.
Ngay khi đang ở tư thế uốn người sát đất dẻo dai, Minh Dạ không hề do dự, dùng tay phải siết chặt lấy sợi xích sắt nặng nề của Đai xích sắt khóa Hộp Tro Tàn sau lưng. Hắn dồn man lực vung mạnh sợi xích sắt ra phía trước.
"Rầm!"
Sợi xích sắt nặng nề rít gió quật mạnh, quấn chặt lấy hai cổ tay của Hồng Y khi ả chưa kịp thu quạt giấy lại phòng ngự. Minh Dạ nghiến răng lấy đà đứng thẳng dậy, giật mạnh sợi xích sắt kéo sụp thân hình mảnh mai của nữ sát thủ xuống nền đá lạnh.
"Bộp!"
Chiếc quạt giấy chứa độc châm của Hồng Y bị chấn văng ra xa, rơi xuống cạnh lò than. Minh Dạ lướt nhanh tới, dùng tay phải bóp chặt lấy cổ họng của Hồng Y, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể đè bẹp ả xuống đất. Giáp vai trái rèn lại từ mảnh khiên vỡ của Thạch Kiên rực sáng ánh xám thép mờ ảo, tì chặt lên ngực nữ sát thủ, khóa chặt mọi đường thở và cử động của ả.
"Khục... ngươi... ngươi làm sao có thể né được độc châm của ta?" Hồng Y trợn tròn mắt kinh hoàng, gương mặt quyến rũ co rúm lại vì đau đớn và ngạt thở dưới móng vuốt xích sắt khóa chặt của Minh Dạ.
Minh Dạ cúi đầu sát mặt ả, đôi mắt dưới chiếc mặt nạ sắt rỉ phát ra ánh sáng lam nhạt lạnh lùng đầy sát ý: "Mùi phấn hoa của ngươi quá thối nát, không thể che giấu được tiếng gió di chuyển của dải lụa đỏ. Nói! Ai sai ngươi đến đây?"
Hồng Y bị bóp nghẹt cổ họng, nhưng ả đột ngột cười lớn nham hiểm, dòng máu đen rỉ ra từ khóe môi đầy vẻ điên cuồng tà ác:
"Ha ha ha... ngươi nghĩ ngươi thắng sao, kẻ đào ngũ mang hộp tro tàn? Ngươi chỉ là một con kiến hôi chờ chết dưới chân hoàng gia vương triều mà thôi! Tiêu Hùng đại nhân – cháu họ của Thống tướng Tiêu Viêm – đã dẫn đầu một binh đoàn cấm vệ quân tinh nhuệ, áp tải một lô Tinh thể Huyết Thạch thô khổng lồ từ khu mỏ Thác nước Máu về đồn binh Trấn Hải rồi! Nghi thức huyết tế sắp hoàn thành, cả phân khu Hắc Thủy này sẽ biến thành bãi tha ma hiến tế cho pháo đài bay! Các người... đều phải chết!"
Minh Dạ nheo mắt lại, sát ý trong lòng bùng lên dữ dội. Manh mối về Tiêu Hùng và kho mỏ Thác nước Máu đã lộ diện, liên kết trực tiếp tội ác biên thùy của Trấn Hải lên đến Học Viện Thiết Huyết ở nội địa. Hắn siết chặt sợi xích sắt quanh cổ Hồng Y, chuẩn bị cho cuộc thanh trừng diệt khẩu giữ bí mật quán rượu, trong khi ngoài sảnh chính, tiếng vó ngựa tuần tra hoàng gia lại bắt đầu dập dồn dội thẳng vào lòng đất tối tăm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!