Khiên Sắt Hồn Binh
Bóng tối dưới hầm ngầm quán thảo dược của Khương Trình đặc quánh như hắc ín. Tiếng gõ cửa chậm rãi phía trên dội xuống phiến đá lạnh nơi Minh Dạ đang nằm bất động, đều đặn và nặng nề như tiếng gõ của tử thần. Dược lực của Đan dược Tàn Tro vẫn đang khóa chặt từng thớ cơ trên người hắn, biến cơ thể hắn thành một pho tượng vô tri. Hắn chỉ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, tiếng thở dốc đầy lo âu của Lục Nam trong góc tối, và tiếng chuôi kiếm gãy Tuyết Ảnh rít nhẹ trong lòng bàn tay Cao Vy.
Phía trên sảnh chính, tiếng bình rượu đồng thau chứa thuốc ức chế vỡ tan phát ra một tiếng "choảng" chói tai, kéo theo luồng khói lưu huỳnh và bột đồng thau rỉ sét nồng nặc. Luồng khói ấy không chỉ làm mù la bàn quét linh thạch của toán tuần tra bọc thép, mà còn len lỏi qua các khe đá rạn nứt rơi xuống hầm mật.
"Đi thôi! Mau đưa hắn đi lối mật đạo phía sau!" Giọng Khương Trình chợt vang lên từ phía cầu thang gỗ, gấp gáp nhưng cực kỳ nhỏ nhẹ. Lão già lúc này không còn vẻ điên khùng thường ngày, đôi mắt lão sáng rực trong bóng tối, tay đẩy mạnh một bục đá ngầm sát vách hầm.
Một lối đi hẹp, ẩm ướt hiện ra, dẫn thẳng vào lòng cống ngầm của khu ổ chuột. Cao Vy không một lời thừa thãi, cô dùng tấm băng gạc quấn chặt bàn tay phải vào chuôi kiếm Tuyết Ảnh gãy, rồi dùng bờ vai mảnh mai nhưng kiên cường của mình vực Minh Dạ dậy. Lục Nam mím chặt môi, dốc hết sức tàn đỡ lấy đôi chân cứng đờ của Minh Dạ. Cả ba thân ảnh lầm lũi lướt nhanh vào bóng tối của cống ngầm, bỏ lại phía sau tiếng gầm rú phẫn nộ của gã đội trưởng tuần tra khi nhận ra mình bị lừa.
Nước cống lạnh buốt ngập đến đầu gối, thấm qua lớp băng gạc sũng nước độc trên cánh tay trái hoại tử của Minh Dạ. Cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đại não khiến thần trí hắn quay cuồng. Hắn cảm nhận được hắc khí vực thẳm đang điên cuồng cắn xé kinh mạch cánh tay trái, nhưng nhờ có mười hai cây thiết châm phong ấn trước đó của Khương Trình, luồng kịch độc ấy tạm thời bị chặn lại ngoài rìa tim phổi. Thế nhưng, nếu không tìm cách gia cố và bảo vệ bả vai trái đã rạn nứt xương, cánh tay này sẽ vĩnh viễn hoại tử thành tro bụi.
Sau nửa canh giờ di chuyển nghẹt thở qua những lối rẽ quanh co, họ bò lên qua một nắp cống rỉ sét, đặt chân vào khu ổ chuột tối tăm nhất của Trấn Hắc Thủy. Trước mắt họ là một ngôi nhà tồi tàn, mái lợp bằng những tấm tôn rỉ sét, từ bên trong tỏa ra luồng hơi nóng hầm hập và mùi than rèn nồng nặc. Trên cánh cửa gỗ xộc xệch treo một tấm biển sắt rỉ khắc hình chiếc búa nứt vỡ.
Đây chính là Lò rèn của Thiết Đầu.
"Ai đó? Chợ đen đã đóng cửa từ lâu, muốn mua phế liệu thì cút xéo đi!" Một giọng nói hào sảng nhưng khàn đục vang lên từ bên trong lò rèn.
Cao Vy đẩy cửa bước vào, hơi nóng từ lò than đỏ rực phả thẳng vào mặt khiến cô khẽ ho nhẹ. Giữa phòng, một người đàn ông trung niên cụt chân trái, chống chiếc nạng gỗ thô sơ đang đứng bên bệ đá rèn. Bắp tay ông cuồn cuộn cơ bắp, râu tóc bạc phơ bám đầy muội than. Sát bên ông, cô bé Thạch Linh mười tuổi, tóc thắt bím hai bên, đang ôm một chiếc búa rèn nhỏ bám đầy muội than, đôi mắt sáng ngập tràn vẻ cảnh giác.
"Thiết Đầu tiền bối, cứu người!" Cao Vy đặt Minh Dạ nằm nghiêng lên đống bao tải da thú bên góc lò rèn.
Thiết Đầu nheo mắt nhìn gã thiếu niên đeo mặt nạ da rỉ sét, ánh mắt ông chợt khựng lại khi nhìn thấy chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh bằng đồng thau cổ quấn chặt bằng xích sắt sau lưng hắn. Nhưng điều khiến ông bàng hoàng hơn cả chính là mảnh kim loại rỉ sét mang hoa văn hình chiếc khiên thép tâm linh được rèn gia cố trực tiếp trên giáp vai trái của Minh Dạ.
"Đây... đây là khiên của Thạch Kiên lão đệ!" Thiết Đầu đánh rơi cả chiếc kìm sắt xuống đất, tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc. Ông lao tới bằng chiếc chân duy nhất, quỳ sụp xuống bên cạnh Minh Dạ, đôi bàn tay run rẩy sờ lên mảnh khiên vỡ. "Và chiếc hộp đồng thau này... hoa văn đúc hồn khí này... là của Minh Thiết lão ca! Ngươi... ngươi là con trai của Minh Thiết lão ca sao?"
Thạch Linh nghe thấy cái tên Thạch Kiên, cô bé lập tức buông chiếc búa nhỏ, lao đến ôm lấy giáp vai trái của Minh Dạ, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt lấm lem muội than: "Cha... đây là mảnh khiên của cha cháu... Chú thực sự mang khiên của cha cháu trở về sao?"
Minh Dạ nén cơn đau thắt lồng ngực, giọng hắn khàn đặc phát ra từ sau chiếc mặt nạ sắt rỉ: "Thiết Đầu thúc... Thạch Kiên đã hy sinh để bảo vệ ta trong vụ hỏa hoạn... Ta mang tro cốt của hắn trở về... nhưng cánh tay trái của ta..."
Thiết Đầu vội vàng xé rách lớp băng gạc đẫm nước cống trên tay trái Minh Dạ. Nhìn thấy làn da xám xịt như tro tàn, khô khốc và vôi hóa cứng đờ như đá tảng, gương mặt ông biến sắc tột cùng: "Huyết sương cấm thuật! Lũ chó săn hoàng gia lại dùng thứ tà thuật này để tàn sát binh lính! Chúng ta phải rèn lại mảnh khiên của Thạch Kiên ngay lập tức để làm giáp vai bọc bảo vệ cánh tay này. Ngọn lửa linh hồn của Thạch Kiên là lá chắn trọng lực duy nhất có thể ngăn chặn hắc khí ăn mòn sâu hơn!"
Ông xoay người, hét lớn với Thạch Linh: "Linh nhi! Mau nhóm lò! Dùng Than rèn Vạn Linh! Chỉ có ngọn lửa hấp thụ oán khí từ Thung lũng Vạn Linh mới đủ nhiệt độ nung chảy quặng sắt tâm linh Hắc Thủy!"
Cô bé Thạch Linh ngoan ngoãn gật đầu, lau nước mắt rồi nhanh chóng chạy đến bệ lò rèn. Cô dùng chiếc tạp dề da thợ rèn quá khổ của cha quấn chặt quanh người, hai tay bám lấy ống thổi lửa, dốc toàn lực kéo bễ. Những viên Than rèn Vạn Linh màu đen nhánh được ném vào lò, lập tức bùng cháy với ngọn lửa màu xanh nhạt quỷ dị, tỏa ra hơi nóng cực hạn và tiếng thì thầm mờ ảo của những anh linh.
Minh Dạ gượng dậy bằng cánh tay phải còn linh hoạt. Hắn rút khối Quặng sắt Hắc Thủy màu đen nhánh giắt ở đai lưng ra, đặt lên bệ rèn đá đen. Thiết Đầu dùng kìm kẹp mảnh khiên vỡ của Thạch Kiên đặt vào giữa lò than rực cháy lam hỏa.
"Minh Dạ! Cánh tay trái của ngươi đã liệt, nhưng tay phải ngươi mang dòng máu thợ rèn của Minh Thiết lão ca! Cầm lấy búa, phối hợp với ta! Mỗi nhát búa đập xuống phải dồn toàn bộ ý chí và lòng thành kính đối với Thạch Kiên!" Thiết Đầu trao cho Minh Dạ chiếc búa rèn nặng năm mươi cân.
Minh Dạ siết chặt chuôi búa bằng tay phải. Khớp vai trái rạn nứt của hắn nhói lên từng cơn đau xé thịt mỗi khi hắn chuyển động lồng ngực, nhưng hắn không được phép dừng lại. Hắn hít một hơi thật sâu, điều hòa nhịp thở trùng khớp với tần số rung động của Hộp Tro Tàn sau lưng.
"Keng!"
Nhát búa đầu tiên đập xuống khối quặng sắt nung đỏ. Tia lửa màu xanh lam bắn ra tung tóe, chiếu sáng gương mặt kiên nghị của gã thiếu niên dưới chiếc mặt nạ sắt rỉ.
"Keng! Keng! Keng!"
Tiếng búa rèn vang lên nhịp nhàng, hòa cùng tiếng kéo bễ dồn dập của Thạch Linh. Dưới sức nóng cực hạn của Than rèn Vạn Linh, khối quặng sắt Hắc Thủy dần nung chảy, từ từ hòa nhập vào mảnh khiên vỡ rỉ sét của Thạch Kiên, tạo thành một lớp phôi giáp vai có hoa văn hình khiên xám thép uy nghi.
Thế nhưng, khi quá trình rèn đúc đang bước vào giai đoạn quyết định, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cửa lò rèn.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ bị đánh sập hoàn toàn bởi một luồng sóng xung kích rực lửa đỏ. Một toán lính tuần tra hoàng gia khoác chiến giáp bọc thép tiến vào, dẫn đầu là Phùng Thiệu – thiên tài rèn binh khí hoàng gia của phân khu Hắc Thủy. Gã mặc y phục thợ rèn quý tộc sang trọng, trán đeo kính bảo hộ bằng thủy tinh sẫm màu, tay cầm chiếc búa rèn khảm hồng ngọc rực sáng hỏa quang.
"Ha ha ha! Ta đã ngửi thấy mùi sắt tâm linh Hắc Thủy rò rỉ từ khu ổ chuột này!" Phùng Thiệu cười lớn kiêu ngạo, ánh mắt đố kỵ quét qua bệ rèn của Thiết Đầu. "Lũ thợ rèn nghèo hèn dám rèn hồn khí lậu ở đây sao? Mau giao công pháp đúc hồn của Minh Thiết ra đây, nếu không ta sẽ san phẳng cái lò rèn rách nát này!"
"Phùng Thiệu! Ngươi là kẻ đố kỵ hèn hạ! Cha ngươi đã cướp đoạt bí kỹ của Thạch gia chúng ta, giờ ngươi còn muốn cướp công pháp của Minh Thiết lão ca sao?" Thiết Đầu căm phẫn gầm lên, ông chống nạng gỗ, vung chiếc búa rèn nặng năm mươi cân định lao ra chặn hậu.
"Lão già cụt chân, cút đi!" Phùng Thiệu lạnh lùng vẫy tay.
Phía sau gã, hai khẩu pháo rèn nhiệt (pháo binh rèn nhiệt hoàng gia) lập tức khai hỏa. Những viên đạn pháo rực cháy hỏa độc đỏ rực lao thẳng vào lò rèn, đe dọa thiêu rụi toàn bộ căn phòng và phá hủy phôi giáp vai đang rèn dở.
"Thiết Đầu thúc! Đứng lại!" Minh Dạ hét lớn.
Thiết Đầu định xông ra chắn đạn nhưng sóng xung kích pháo binh quá mạnh mẽ, hất văng chiếc nạng gỗ của ông, chấn ngã ông lùi lại đống than củi phía sau.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Cao Vy lướt nhanh ra phía trước cửa lò rèn. Thanh kiếm mỏng Tuyết Ảnh gãy chuôi của cô được quấn chặt vào tay phải bằng vải thô rực sáng hàn khí nhẹ. Cô vung kiếm tạo thành một vòng tròn kiếm khí tật phong, chém gạt các mảnh pháo rực cháy đang lao tới.
"Ầm! Ầm!"
Những mảnh pháo nổ tung ngay trước mũi kiếm của cô, sức nóng hỏa độc làm rách rưới vạt áo choàng và chấn động cánh tay phải cô rỉ máu. Nhưng Cao Vy không lùi bước dù chỉ một tấc, cô đứng sừng sững như một bức tường bảo vệ cửa lò rèn phía sau.
"Minh Dạ! Đừng dừng lại! Rèn tiếp đi! Ta sẽ bảo vệ lưng cho ngươi!" Cao Vy hét lớn, máu từ vai trái cô rỉ ra loang lổ.
Minh Dạ nghiến răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Hắn nhìn thấy Thạch Linh vẫn đang dốc hết sức tàn kéo bễ, gương mặt cô bé đỏ rực vì hơi nóng nhưng đôi mắt ngập tràn ý chí bất khuất của cha mình. Hắn không thể để sự hy sinh của Thạch Kiên trở nên vô ích.
Hắn dồn toàn bộ chân lực vào tay phải, vung búa đập mạnh liên tiếp xuống phôi giáp vai trái. Mỗi nhát búa đập xuống là một lần hắn truyền ngọn lửa lam hỏa bất khuất từ Hộp Tro Tàn vào thanh kim loại.
"Keng! Keng!"
Phùng Thiệu nhìn thấy Minh Dạ vẫn tiếp tục rèn đúc, gã tức giận tột cùng. Gã vung thanh Thiết Nguyên Kiếm rực sáng kim khí sắc bén, lướt nhanh tới chém thẳng vào giáp vai của Cao Vy hòng ép cô phải tránh đường.
"Keng!"
Thanh Tuyết Ảnh gãy chuôi của Cao Vy va chạm kịch liệt với Thiết Nguyên Kiếm của Phùng Thiệu. Sức mạnh nguyên tố thép của đối thủ quá sắc bén, chém rách hoàn toàn giáp vai vải rách của Cao Vy, để lại một vết thương sâu rỉ máu trên bả vai cô. Cao Vy đau đớn khuỵu một gối xuống đất, nhưng cô vẫn nghiến răng vung kiếm chặn đứng đường tiến của Phùng Thiệu.
"Lũ chuột cống ngoan cố! Chết đi!" Phùng Thiệu vung chiếc búa rèn khảm hồng ngọc lên cao, dồn toàn bộ hỏa khí nung đỏ cán búa định đập nát bệ rèn của Minh Dạ.
Minh Dạ quan sát thấy chiếc búa của Phùng Thiệu có khảm hồng ngọc dẫn nhiệt cực tốt ở đầu búa. Đó là điểm nhạy cảm nhất trong kết cấu kim loại của gã. Hắn dứt khoát đưa ra quyết định chiến thuật táo bạo.
Hắn vận chuyển ngọn lửa lam hỏa cực hạn từ Hộp Tro Tàn truyền thẳng vào chiếc búa rèn nặng năm mươi cân của mình, khiến đầu búa rực cháy ngọn lửa màu xanh lam rực rỡ, nung nóng sắt thép đến mức đỏ hồng.
"Phùng Thiệu! Đỡ lấy nhát búa này của thợ rèn nghèo biên thùy!" Minh Dạ hét lớn, hắn xoay người, vung búa đập mạnh trực diện vào chiếc búa rèn khảm hồng ngọc đang lao tới của Phùng Thiệu.
"Oành!"
Một tiếng nổ kim loại chấn động toàn bộ khu ổ chuột vang lên dữ dội. Sự chênh lệch nhiệt độ cực hạn giữa ngọn lửa lam hỏa cực nóng của Minh Dạ và hỏa khí của Phùng Thiệu tạo ra một cú sốc nhiệt khổng lồ ngay tại lõi hồng ngọc.
"Rắc!"
Viên hồng ngọc trên búa của Phùng Thiệu lập tức rạn nứt rồi vỡ tan tành thành trăm mảnh vụn. Lực phản chấn cực đại từ cú đập búa của Minh Dạ truyền thẳng qua cán búa làm rạn nứt toàn bộ kết cấu kim loại của chiếc búa rèn hoàng gia, chấn văng Phùng Thiệu lùi lại năm thước, tay phải gã bị bỏng nặng rỉ máu.
"Không thể nào! Chiếc búa rèn gia truyền của ta!" Phùng Thiệu kinh hoàng nhìn chiếc búa rèn nứt vỡ trong tay gã rên rỉ.
Chớp lấy thời cơ ngàn vàng khi đối thủ bị đẩy lui, Minh Dạ xoay người, dồn toàn bộ sức tàn và ý chí bất khuất của cả tiểu đội vào nhát búa cuối cùng.
"Thạch Kiên! Hãy cùng ta chiến đấu!" Minh Dạ gầm lên.
Lưỡi búa rèn cuối cùng đập mạnh xuống phôi giáp vai trái rực sáng.
"Boong..."
Một tiếng ngân vang kéo dài như tiếng chuông cổ vang vọng khắp không gian lò rèn. Lớp phôi giáp vai trái hoàn toàn định hình, tự động bay lên và gắn chặt vào bả vai trái hoại tử của Minh Dạ, khóa chặt bằng các đai xích sắt rực sáng.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, ảo ảnh lam hỏa khổng lồ của vệ sĩ trọng giáp Thạch Kiên sừng sững hiện ra sau lưng Minh Dạ. Linh hồn Thạch Kiên gầm lên kiêu hãnh đầy uy nghi.
Giáp vai trái của Minh Dạ đột ngột bộc phát một luồng ánh sáng xám thép khổng lồ rực rỡ – Khiên Chấn Trọng Lực tự động kích hoạt. Một bức tường năng lượng trọng lực mờ ảo màu xám thép sừng sững dựng lên quanh lò rèn, chặn đứng hoàn toàn loạt đạn pháo rực cháy thứ hai của Phùng Thiệu bắn tới, hấp thụ hoàn toàn dư chấn lực nổ trong sự kinh hoàng tột cùng của quân tuần tra hoàng gia.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!