Nhạc nềnBattleField4

Người Điên Và Thuốc Đắng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa buốt giá của vùng biên thùy Hắc Thủy trút xuống như những cây kim bạc, đâm thẳng vào da thịt đang rách nát của Minh Dạ. Trên đỉnh vực thẳm lộng gió rít, sương độc xám xịt cuộn lên từ đầm lầy phía dưới, quấn chặt lấy ba thân ảnh cô độc. Cao Vy nghiến răng, bờ vai mảnh mai run rẩy dưới sức nặng của Minh Dạ. Một tay cô quấn chặt lấy thắt lưng hắn, tay kia giữ chặt thanh Tuyết Ảnh đã mẻ nặng rỉ sét, cố gắng bước đi trên nền đất đá trơn trượt. Phía sau cô, cậu bé Lục Nam vừa đi vừa khóc thút thít, đôi bàn tay lấm lem muội than bám chặt lấy vạt áo choàng xám tro rách nát của Minh Dạ để không bị gió lốc thổi bay xuống vực.


"Cố lên... Minh Dạ... anh không được gục xuống ở đây!" Cao Vy khàn giọng hét lên qua tiếng gió gào rú.


Hơi thở của Minh Dạ dập dồn, đứt quãng. Vết sẹo bỏng lớn ở ngực trái của hắn – dấu vết tàn bạo từ vụ thảm sát hỏa hoạn tại Thung lũng Vạn Linh – đã bị rách sâu hoắm sau trận tử chiến bộc phát lam hỏa cứu viện vừa rồi. Dòng máu đen kịt loang lổ không ngừng tuôn ra, thấm đẫm vạt áo vải thô. Tệ hơn thế, cánh tay trái của hắn đã hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý. Từ đầu ngón tay cho đến bả vai, làn da xám xịt như tro tàn, khô khốc và vôi hóa cứng đờ như một khúc gỗ mục. Trạng thái hoại tử kinh mạch cánh tay trái đang lan rộng với tốc độ đáng sợ, mỗi lần hắc khí vực thẳm nhói lên là một lần lồng ngực hắn co thắt lại, đe dọa ăn mòn sâu vào tim phổi.


Hắn liếc nhìn Cao Vy bằng đôi mắt phát ra ánh sáng lam nhạt mờ ảo, nhưng sâu thẳm trong đó là một khoảng trống xám xịt vô hồn. Hắn không nhớ cô là ai. Hắn không nhớ tại sao cô lại khóc vì hắn. Quy luật đánh đổi ký ức tàn khốc đã thiêu rụi toàn bộ kỷ niệm về lần đầu gặp gỡ giữa hai người, biến hắn thành một kẻ lầm lì, cảnh giác trước mọi sự đụng chạm.


"Bản đồ..." Giọng Minh Dạ khàn đặc, phát ra từ sau chiếc Mặt nạ da rỉ sét. Hắn dùng bàn tay phải còn linh hoạt, run rẩy chỉ vào ống tre bảo vệ chống thấm nước giắt bên hông phải.


Cao Vy lập tức hiểu ý. Cô rút tấm Bản đồ da thú Hắc Thủy ra, nương theo ánh sáng lam hỏa yếu ớt phát ra từ Hộp Tro Tàn Anh Linh sau lưng Minh Dạ để định vị. Trên tấm da sói cũ kỹ, một vệt mực đỏ chỉ thẳng vào một khu vực thung lũng đá rạn nứt phía tây – nơi tọa lạc của một quán thu mua thảo dược xập xệ nằm hẻo lánh sát rìa biên giới. Chủ nhân của nó là Khương Trình, một lão già lập dị nổi tiếng điên khùng chuyên thu gom rễ cây độc.


"Chúng ta sắp đến nơi rồi. Lục Nam, bám chắc vào!" Cao Vy hét lớn, xốc Minh Dạ lên và bước nhanh vào màn sương độc dày đặc.


Sau nửa canh giờ di chuyển nghẹt thở, một ngôi nhà gỗ xập xệ, mái lợp bằng lá mục hiện ra giữa những khe đá nứt nẻ. Mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi thảo dược thối rữa xộc thẳng vào mũi. Tiếng hát nghêu ngao, điên khùng của một ông lão vang lên từ bên trong:


"Tro tàn về với đất, xương trắng hóa hư không... Kẻ sống thèm thuốc đắng, kẻ chết đòi rượu nồng! Ha ha ha!"


Cao Vy không thèm gõ cửa, cô dùng chân đạp mạnh cánh cửa gỗ mục nát. Cánh cửa đổ sập, lộ ra một không gian hỗn độn đầy những vại gốm vỡ, rễ cây khô treo lủng lẳng và muội than lò rèn bám đen kịt trên tường. Giữa phòng, một ông lão gầy gò, râu tóc lởm chởm xám xịt, khoác chiếc áo vải thô nhuộm màu thảo dược bẩn thỉu đang cầm một chiếc chổi tre múa may quay cuồng.


"Ai đó? Ai dám phá hỏng vũ điệu của thần linh?" Ông lão trợn tròn mắt, gầm gừ điên khùng.


"Khương Trình tiền bối! Cứu người!" Cao Vy quỵ xuống sàn gỗ, đặt Minh Dạ nằm nghiêng để tránh đè vào Hộp Tro Tàn sau lưng. "Anh ấy bị bạo tấy tàn tro, cánh tay trái đã vôi hóa hoàn toàn!"


Nghe đến bốn chữ "bạo tấy tàn tro", động tác múa chổi của Khương Trình đột ngột khựng lại trong một phần mười giây. Đôi mắt mờ đục của lão chợt lóe lên một tia sáng sắc bén như kiếm quang, quét thẳng qua chiếc hộp đồng thau cổ quấn chặt bằng xích sắt sau lưng Minh Dạ, rồi dừng lại ở vết sẹo bỏng rỉ máu đen trên ngực trái của hắn. Sự điên khùng trên gương mặt lão biến mất, thay vào đó là một vẻ trầm tĩnh, uy nghiêm đáng sợ.


"Đóng cửa lại. Khóa chặt chốt sắt." Khương Trình trầm giọng ra lệnh, giọng nói không còn một chút điên dại nào.


Lão bước nhanh tới, nắm lấy cổ tay trái xám xịt của Minh Dạ. Ngay khi chạm vào, Khương Trình khẽ rên nhẹ một tiếng. Hàn khí và oán khí từ cánh tay hoại tử của Minh Dạ mạnh đến mức làm lớp da tay của lão lập tức đông cứng một mảng xám xịt.


"Ngu ngốc! Cấm thuật huyết sương đã ăn mòn đến tận xương tủy, vậy mà còn dám vận chuyển lam hỏa cực hạn để chiến đấu? Ngươi muốn tự sát sao?" Khương Trình mắng lớn.


Minh Dạ nén cơn đau thắt ngực, cố gắng vận chuyển chút chân lực còn sót lại trong đan điền, định dùng ngọn lửa lam hỏa của Cao Phong để tự đẩy hắc khí độc hại ra ngoài kinh mạch. Hắn nghĩ cơ thể thợ rèn của mình có thể chịu đựng được.


"Đứng lại! Đừng vận công!" Khương Trình hét lên, định ngăn cản.


Nhưng Minh Dạ đã phát lực. *Thử nghiệm thất bại tàn khốc lập tức diễn ra*. Ngay khi luồng lam hỏa vừa chạm vào cánh tay trái, oán khí hắc sắc bên trong kinh mạch bị kích thích, lập tức bùng phát mạnh mẽ hơn. Một tiếng "xèo xèo" ghê rợn vang lên, lớp da xám xịt trên tay trái của hắn lập tức vôi hóa nhanh hơn, lan rộng lên quá khuỷu tay, cứng đờ như đá tảng. Minh Dạ đau đớn gào lên một tiếng nghẹn ngào, ngã gục xuống sàn, máu đen từ ngực trái phun ra loang lổ.


"Ta đã bảo là không được vận công! H hắc khí này chứa ký sinh trùng huyết sương cổ đại, càng dùng hỏa lực kích thích, chúng càng điên cuồng cắn xé kinh mạch!" Khương Trình tức giận quát lớn.


Lão lập tức xoay người, đẩy mạnh một vại gốm khổng lồ sát góc tường. Một tiếng "rầm rập" nặng nề vang lên, bức tường ngầm phía sau tủ thuốc từ từ hé mở, lộ ra một lối đi dốc ngược xuống một hầm ngầm tối tăm.


"Đưa hắn xuống dưới! Nhanh lên!" Khương Trình xách lấy vai Minh Dạ, Cao Vy phối hợp đỡ chân, cả ba nhanh chóng rút xuống hầm mật trước khi sương độc ngoài kia tràn vào nhà.


Hầm mật dưới lòng đất rộng chừng mười thước, ở giữa đặt một lò than rèn cổ truyền đang cháy âm ỉ với ngọn lửa màu xanh nhạt của Than rèn Vạn Linh. Mùi sắt nung và thuốc bắc nồng nặc bao trùm không gian. Khương Trình đặt Minh Dạ nằm lên một phiến đá bằng phẳng, lập tức thò tay vào ngực áo lấy ra một hộp gỗ dẹt rỉ sét.


Lão mở hộp gỗ, lộ ra hàng chục cây kim sắt thô sơ, dài chừng nửa thước, bám đầy muội than và rỉ sét màu đỏ sẫm.


"Tiền bối... tại sao lại dùng kim rỉ sét để châm cứu?" Cao Vy lo lắng hỏi khi thấy Khương Trình hơ nóng cây kim trên lò than.


"Ngươi thì biết cái gì!" Khương Trình vừa thao tác vừa gằn giọng. "Đây là kỹ thuật Châm cứu Thiết Châm của quân đội viễn chinh cổ đại. Kim bạc thông thường quá mềm, không thể xuyên qua lớp da đã vôi hóa của hắn. Hơn nữa, sắt rỉ có tính dẫn truyền oán khí tốt nhất, nó hoạt động tựa như một cột lôi lôi kéo sấm sét, dẫn dắt hắc khí từ trong kinh mạch thoát ra ngoài qua đầu kim."


Lão xoay người, bóp mạnh cằm Minh Dạ, nhét vào miệng hắn một viên thuốc màu xám tro tròn trịa, tỏa ra mùi đắng ngắt đến nồng nặc – Đan dược Tàn Tro đặc chế.


"Nuốt xuống! Nó sẽ làm tê liệt toàn bộ bắp cơ và kinh mạch của ngươi trong vòng một canh giờ, ngăn không cho hắc khí tấn công vào tim khi ta châm cứu. Nhưng cái giá là ngươi sẽ phải chịu đựng cơn đau thấu xương tủy mà không thể cử động dù chỉ một ngón tay!" Khương Trình cảnh báo nghiêm nghị.


Minh Dạ nuốt khan viên thuốc đắng ngắt. Ngay lập tức, một luồng dược lực lạnh buốt như băng tuyết lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng, làm toàn thân hắn cứng đờ, mất đi khả năng phát lực vật lý. Hắn nằm bất động trên phiến đá, đôi mắt trợn trừng nhìn trần hầm tối tăm.


"Bắt đầu! Giữ chặt hắn cho ta!" Khương Trình hét lớn.


Cao Vy lập tức đè chặt lấy bả vai phải của Minh Dạ, trong khi Lục Nam run rẩy ôm lấy đôi chân hắn.


Khương Trình cầm cây thiết châm rỉ sét đầu tiên đã được nung đỏ hồng, dứt khoát đâm mạnh vào huyệt đạo Kiên Ngung trên bả vai trái hoại tử của Minh Dạ.


"Xèo..."


Tiếng da thịt cháy sém vang lên ghê rợn. Một luồng khói đen kịt, hôi thối bốc lên từ đầu kim sắt. Toàn thân Minh Dạ giật nảy lên một nhịp cực mạnh dù cơ bắp đã bị tê liệt bởi Đan dược Tàn Tro. Cơn đau thấu xương tủy dội thẳng vào đại não hắn. Đó không phải là nỗi đau thể xác thông thường, mà là cảm giác như có hàng ngàn con rận thép đang điên cuồng đục khoét, gặm nhấm vào tận tủy xương cánh tay trái của hắn.


Minh Dạ trợn trừng mắt, răng cắn chặt đến mức rỉ máu tươi nơi khóe môi dưới lớp mặt nạ sắt rỉ. Hắn muốn hét lên, muốn vung tay phải để gạt bỏ cây kim, nhưng dược lực của viên đan dược xám tro đã khóa chặt mọi cử động của hắn. Hắn chỉ có thể nằm im, chịu đựng sự giày vò tàn khốc của thiết châm.


"Cây thứ hai! Huyệt Khúc Trì!" Khương Trình lạnh lùng đâm cây kim tiếp theo vào khớp khuỷu tay trái.


Lại một tiếng "xèo" lớn. Làn khói đen oán khí phun ra dữ dội hơn, rít lên những tiếng vo vo như tiếng khóc của oan hồn. Mồ hôi lạnh của Minh Dạ túa ra như tắm, thấm đẫm phiến đá lạnh lẽo.


Trong cơn đau đớn tột cùng, thần trí của Minh Dạ bắt đầu lay động dữ dội. Những mảnh ký ức cá nhân của hắn lại tiếp tục bị ngọn lửa lam hỏa trong tâm thức thiêu rụi để duy trì sự sống cho trái tim. Hắn thấy hình bóng của cha mình – thợ rèn Minh Thiết – đang đứng bên lò rèn đỏ lửa, cười nghiêm nghị với hắn... Nhưng ngay lập tức, gương mặt của cha hắn nhạt nhòa đi, biến thành một bóng mờ xám xịt không rõ nhân dạng. Hắn hoảng sợ, muốn gào khóc để giữ lấy hình bóng ấy, nhưng cơn đau từ những cây thiết châm lại kéo hắn về thực tại tàn nhẫn.


"Tiền bối... anh ấy đang chảy máu đen!" Cao Vy khóc nấc lên khi thấy dòng máu đen kịt rỉ ra từ các chân kim châm cứu.


"Đó là máu độc tích tụ! Đừng buông tay!" Khương Trình quát lớn, tay lão vẫn di chuyển cực nhanh, đâm liên tiếp mười hai cây thiết châm dọc theo các đường kinh mạch chính của cánh tay trái hoại tử.


Lão dẫn truyền hắc khí thoát ra ngoài qua các đầu kim, hướng thẳng luồng khói đen vào ngọn lửa màu xanh nhạt của lò than rèn đặc biệt đang cháy âm ỉ bên cạnh. Ngọn lửa Than rèn Vạn Linh lập tức bùng lên dữ dội, thiêu rụi hoàn toàn oán khí đen kịt để ngăn không cho dao động linh hồn rò rỉ ra ngoài thảo quán.


Chứng kiến kỹ thuật khống chế tàn tro điêu luyện và trận thế phòng ngự tinh vi của Khương Trình, Cao Vy bàng hoàng nhận ra điều gì đó. Cô nhìn vết sẹo dài ngang cổ của lão, rồi nhìn cây thiết châm rỉ sét bám đầy muội than.


"Kỹ thuật này... đây là Thiết Huyết Châm Pháp của phó tướng quân đội hoàng gia viễn chinh... Tiền bối, ông thực sự là ai?" Cao Vy run giọng hỏi.


Khương Trình khựng lại một nhịp, lão thở dài một tiếng đầy u buồn, ánh mắt nhìn về phía chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh đang nguội lạnh sau lưng Minh Dạ.


"Thân phận thực sự của Khương Trình ta... đã chôn vùi từ mười năm trước rồi, cô bé." Lão trầm giọng nói, đôi bàn tay sần sùi khẽ vuốt ve chuôi một cây thiết châm. "Ta từng là phó tướng dưới quyền Tướng quân Tần Liệt chính trực. Mười năm trước, khi phát hiện ra Quốc sư Mộ Dung Sâm và Thống tướng Tiêu Viêm sử dụng mạng sống của hàng vạn binh lính biên thùy làm vật thí nghiệm để chế tạo huyết giáp cấm thuật, ta đã dâng sớ can gián. Kết quả là ta bị tước bỏ binh quyền, gia tộc bị tàn sát, bản thân phải giả điên khùng trốn chạy về vùng biên cảnh hẻo lánh này để mưu sinh qua ngày."


Lão nhìn thẳng vào mắt Cao Vy, rồi chỉ vào bả vai trái hoại tử của Minh Dạ:


"Tên nhóc này mang theo di vật của Thạch Kiên – Mảnh khiên vỡ của Thạch Kiên. Ta nhận ra hoa văn rèn đúc của Thạch gia trên mảnh thép rỉ đó. Thạch Kiên là một vệ sĩ trọng giáp dũng cảm dưới trướng của ta năm xưa. Nhìn thấy di vật của hắn, ta biết định mệnh đã đưa người thừa kế di nguyện của tiểu đội tân binh số 4 đến gặp ta."


Khương Trình quay sang Minh Dạ, vỗ mạnh vào bắp vai phải của hắn:


"Ta đã dùng thiết châm phong ấn tạm thời hắc khí hoại tử trong cánh tay trái của ngươi, ngăn không cho nó lan vào tim phổi trong vòng một tháng. Nhưng đây chỉ là giải pháp tạm thời. Để giải trừ hoàn toàn trạng thái hoại tử và khôi phục sức mạnh vung kiếm cận chiến, ngươi phải tìm cách rèn lại mảnh khiên vỡ của Thạch Kiên thành một đai bảo vệ cột sống và bọc bả vai trái. Ngọn lửa linh hồn của Thạch Kiên sẽ là lá chắn vững chắc nhất bảo vệ bắp tay hoại tử của ngươi trước sức ép của cấm thuật huyết sương."


Minh Dạ nằm bất động trên phiến đá, cảm nhận rõ ràng luồng hắc khí ăn mòn trong cánh tay trái đã bị phong tỏa hoàn toàn sau mười hai cây kim sắt rỉ. Cơn đau dữ dội dịu đi, thay vào đó là cảm giác tê liệt, mất trọng lực tạm thời do tác động của Đan dược Tàn Tro.


Đúng lúc cả nhóm vừa thở phào nhẹ nhõm, một tiếng động lớn vang lên từ phía trên mặt đất.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Tiếng đập cửa dồn dập, bạo lực dội thẳng xuống hầm ngầm qua các khe đá rạn nứt. Tiếng xích sắt va chạm và giọng nói hách dịch của quân tuần tra hoàng gia vang lên đầy đe dọa:


"Mở cửa! Kiểm tra hành chính khẩn cấp! Kẻ nào dám chứa chấp kẻ đào ngũ mang mặt nạ sắt, lập tức chém đầu diệt khẩu!"


Cao Vy và Lục Nam lập tức nín thở, gương mặt biến sắc vì lo sợ. Cao Vy vội vàng rút thanh Tuyết Ảnh gãy chuôi ra thủ thế, lướt nhanh đến chắn trước lối lên hầm ngầm. Cậu bé Lục Nam hoảng sợ tột độ, định khóc thét lên nhưng Cao Vy đã nhanh chóng đưa bàn tay run rẩy bịt chặt miệng cậu bé trong bóng tối của bức tường ngầm, ép sát thân hình nhỏ bé của cậu vào góc đá tối tăm.


"Nín thở... tuyệt đối không được phát ra tiếng động!" Cao Vy thì thầm sát tai Lục Nam, đôi mắt cô rực sáng sát ý cảnh giác.


Khương Trình khẽ nhíu mày. Lão lập tức thu hồi mười hai cây thiết châm rỉ sét cất vào hộp gỗ, dập tắt ngọn lửa màu xanh nhạt của lò than rèn đặc biệt bằng một nắm tro tàn thảo dược.


"Các ngươi trốn chặt ở đây. Minh Dạ đang bị tê liệt do dược lực của Đan dược Tàn Tro, không thể vận công hay di chuyển dù chỉ một tấc. Để ta lên đối phó với chúng!" Khương Trình trầm giọng nói.


Lão nhanh chóng khoác lại chiếc áo vải thô bẩn thỉu, gương mặt lập tức biến đổi trở lại vẻ điên khùng, ngáo ngơ thường ngày. Lão lảo đảo bước lên bậc thang đá, đẩy bức tường ngầm khép chặt lại rồi bước ra sảnh chính quán thảo dược.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ mục nát bị quân tuần tra đạp văng ra xa. Một toán lính bọc thép gồm năm tên, khoác chiến giáp nặng màu xám lạnh lùng của phân khu quân sự Hắc Thủy tiến vào. Dẫn đầu là một gã đội trưởng mắt ti hí, tay cầm một chiếc la bàn định vị linh hồn bằng đồng thau cổ – la bàn quét linh thạch của mật sứ hoàng gia – đang rực sáng ánh đỏ quỷ dị.


"Lão già điên! Có thấy tên đào ngũ đeo mặt nạ sắt mang hộp đồng thau chạy qua đây không?" Gã đội trưởng gầm lên, vung roi da quất mạnh vào một vại gốm chứa thảo dược khô làm nó vỡ vụn.


"A hơ hơ... Thần linh giáng trần! Rượu nồng dâng hiến!" Khương Trình giả điên khùng, cười ngây dại, hai tay múa may quay cuồng quanh chiếc chổi tre bẩn thỉu. "Kẻ đào ngũ? Ai đào ngũ? Ta chỉ thấy những rễ cây độc đang nhảy múa dưới trăng thôi! Ha ha ha!"


Gã đội trưởng tuần tra nhíu mày khinh bỉ. Gã giơ chiếc la bàn định vị linh thạch lên quét xung quanh căn phòng hỗn độn.


Ngay khi chiếc la bàn hướng về phía bức tường ngầm tủ thuốc – nơi mật thất lòng đất chứa Minh Dạ đang nằm bất động – kim chỉ hướng của la bàn đột ngột rung lên bần bật, rực sáng ánh đỏ chói mắt, chỉ thẳng vào khe nứt của bức tường đá.


"Có biến động linh lực tàn tro! Ở ngay sau bức tường kia!" Gã đội trưởng hét lớn, giương thương dài bọc thép sẵn sàng tấn công trực diện.


Dưới hầm ngầm, Cao Vy nín thở tuyệt đối, tay cô siết chặt chuôi kiếm Tuyết Ảnh gãy đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Minh Dạ nằm bất động trên phiến đá, mắt trợn trừng nhìn luồng ánh sáng đỏ rực của la bàn định vị lọt qua khe đá rạn nứt chiếu thẳng vào mặt hắn. Hắn muốn vận chuyển lam hỏa để chiến đấu quyết tử, nhưng dược lực của viên đan dược xám tro vẫn khóa chặt toàn thân hắn, khiến hắn bất lực không thể cử động.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi quân tuần tra chuẩn bị dùng búa tạ đập vỡ bức tường ngầm, Khương Trình đột ngột lảo đảo lao tới.


"Rượu của ta! Rượu thảo dược ngàn năm của ta!"


Lão già điên khùng vấp ngã nhào thẳng vào người gã đội trưởng tuần tra. Trong lúc va chạm, Khương Trình dứt khoát ném mạnh một bình rượu đồng thau chứa thuốc ức chế bạo tấy trộn lẫn với bột đồng thau rỉ sét xuống đất ngay dưới chân gã đội trưởng.


"Oành!"


Bình rượu vỡ tan, giải phóng một luồng hơi nước thảo dược nồng nặc mùi lưu huỳnh và bột đồng thau phát tán diện rộng trong không khí.


Bột đồng thau rỉ sét kết hợp với hơi thuốc bắc lập tức tạo ra một vùng nhiễu loạn từ trường và dao động linh thạch cực mạnh. Chiếc la bàn định vị linh hồn trong tay gã đội trưởng bỗng nhiên mất đi tần số định dạng, kim chỉ hướng xoay tròn điên cuồng như một con quay bị hỏng, ánh sáng đỏ rực tắt ngấm, bốc lên một làn khói khét lẹt.


"Chết tiệt! Lão già điên này làm hỏng la bàn của ta rồi!" Gã đội trưởng tức giận quát lớn, đạp mạnh một cú vào bụng Khương Trình làm lão ngã lăn ra đất.


"Rượu ngon... rượu ngon dính bột đồng... ha ha ha!" Khương Trình vẫn nằm bò dưới đất cười ngây dại, ôm lấy chân gã đội trưởng van xin.


"Lũ rác rưởi biên thùy nghèo khổ! Đi thôi, la bàn hỏng rồi, ở đây chỉ có mùi thảo dược thối rữa và lão già điên này thôi!" Gã đội trưởng nhổ nước bọt đầy khinh bỉ, vẫy tay ra lệnh cho toán tuần tra bọc thép rút lui khỏi quán.


Tiếng bước chân dồn dập của quân tuần tra xa dần, rồi biến mất hẳn ngoài lộ độc đạo.


Dưới hầm ngầm, Cao Vy khẽ thở phào nhẹ nhõm, cô buông bàn tay đang bịt miệng Lục Nam ra. Cậu bé ho khan vài tiếng nhỏ, mắt ngập tràn lo sợ nhìn Minh Dạ vẫn đang nằm bất động trên phiến đá lạnh.


Thế nhưng, sự yên bình ngắn ngủi chưa kéo dài được ba mươi giây.


"Cộc... Cộc... Cộc..."


Một tiếng gõ cửa chậm rãi, nặng nề và đầy nhịp điệu vang lên từ phía trên mặt đất.


Không phải là tiếng đập cửa dồn dập của quân tuần tra bọc thép thông thường. Tiếng gõ cửa này mang theo một áp lực tâm linh khổng lồ, khiến toàn bộ không khí trong hầm ngầm đột ngột đông cứng lại.


Cao Vy bàng hoàng ngẩng đầu lên.


Qua các khe đá rạn nứt của trần hầm ngầm, một luồng ánh sáng đỏ rực, tinh khiết và mạnh mẽ hơn gấp trăm lần chiếc la bàn của quân tuần tra trước đó đang xuyên qua các khe hở, chiếu thẳng xuống bức tường ngầm nơi Minh Dạ đang nằm bất động.


Một mật thám hoàng gia gõ cửa quán thảo dược rầm rầm, mang theo la bàn định vị linh hồn rực sáng ánh đỏ, chỉ thẳng vào bức tường ngầm nơi Minh Dạ đang nằm bất động.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!