Nhạc nềnBattleField4

Ký Ức Bị Đốt Cháy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú phẫn nộ của Lục Nam dội thẳng vào lồng ngực đang rỉ máu của Minh Dạ, xé toạc màn sương độc tĩnh mịch của đầm lầy. Ở phía trên đỉnh vực thẳm Hắc Thủy, tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên không ngớt, xen lẫn tiếng gió rít gào qua các khe đá rạn nứt. Đó là tiếng kiếm Tuyết Ảnh của Cao Vy. Cô đang chiến đấu cận chiến kịch liệt. Minh Dạ không cần nhìn cũng có thể cảm nhận được nhịp kiếm dồn dập nhưng đang dần mất đi sự ổn định của cô.


Hắn phải lên đó. Ngay lập tức.


Nhưng cơ thể hắn lúc này đang gào thét đòi đình công. Khớp bả vai trái bị rạn nứt nghiêm trọng sau cú đỡ thương của chỉ huy kỵ binh hoàng gia trước đó truyền đến từng cơn đau buốt nhói thấu xương tủy, mỗi nhịp thở dốc là một lần xương khớp như muốn mài thành bột mịn. Cánh tay trái hoại tử vôi hóa xám xịt hoàn toàn cứng đờ, vô lực dưới lớp băng gạc đẫm nước độc, những cây thiết châm của y sĩ Trần vẫn ghim chặt vào kinh mạch để ngăn hắc khí ăn mòn sâu vào tim phổi. Hắn chỉ còn một cánh tay phải linh hoạt để hành động.


Minh Dạ nghiến chặt răng đến mức đầu lưỡi nếm được vị tanh ngọt của máu. Hắn dùng tay phải siết chặt thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát, bấm sâu những ngón tay thô ráp vào các kẽ đá dựng đứng của vách vực. Hắn thò tay vào ống tre bảo vệ chống thấm nước bên hông phải, rút ra tấm Bản đồ da thú Hắc Thủy do Trưởng lão Hắc Thủy trao tặng. Ánh sáng lam hỏa mờ ảo từ Hộp Tro Tàn Anh Linh sau lưng khẽ hắt lên, làm rực sáng các mạch hắc khí ngầm và các đường rãnh đá dốc đứng không bị lính tuần tra canh gác. Hắn nhét bản đồ lại vào ống tre, bắt đầu bám đá leo lên.


Mỗi lần vươn tay phải lên bám vào gờ đá nhọn, toàn bộ trọng lượng cơ thể và chiếc hộp đồng thau cổ nặng nề sau lưng lại dồn thẳng lên khớp vai trái rạn nứt. Một cơn đau xé rách đại não khiến mắt Minh Dạ tối sầm lại. Vết sẹo bỏng ngực trái rách nhẹ rỉ ra dòng máu tươi loang lổ, thấm đẫm vạt áo choàng xám tro cũ nát của tiểu đội tân binh số 4. Hắn không được phép ngã. Ý chí của mười một anh linh quá cố đang nâng đỡ sống lưng hắn qua luồng lam hỏa ấm áp. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ Cao Vy, bảo vệ Lục Nam. Hắn không thể để những người thân duy nhất của đồng đội mình phải nằm lại nơi biên thùy hoang tàn này.


Hắn bấm chân vào các kẽ nứt, dùng man lực dẻo dai của đôi chân rèn luyện qua lao dịch để đẩy thân hình lên từng thước một. Gió lốc trên đỉnh vực rít lên liên tục, quật mạnh vào Mặt nạ da rỉ sét che nửa khuôn mặt bỏng của hắn, mang theo bụi sắt rỉ buốt giá. Sau mười phút leo núi nghẹt thở như đi qua địa ngục, Minh Dạ cuối cùng cũng đặt được tay phải lên gờ đá của đỉnh vực. Hắn nương theo bóng tối của một bụi cây gai độc, thu hồi hoàn toàn hơi thở để ẩn nấp.


Trước mắt hắn, trên một khoảng đất trống đầy cỏ cháy và các khối đá rỉ sét, cuộc vây ráp đang đi vào giai đoạn tàn khốc nhất.


Cao Vy và Lục Nam đang bị dồn vào giữa một trận địa bẫy sập tinh vi. Bao quanh họ là nhóm thợ săn tiền thưởng Răng Sói gồm năm kẻ liều mạng, mặt xăm hình răng sói dữ tợn. Thủ lĩnh của chúng – một gã khổng lồ mặc áo da rách nát, tay cầm một sợi xích sắt lớn kết nối với hệ thống ròng rọc trên cây cổ thụ – đang cười lớn một cách đắc ý.


"Lũ rác rưởi đào ngũ! Cái đầu của tên mang hộp đồng thau đáng giá ngàn vàng, nhưng bắt sống được em gái của Cao Phong cũng đủ để chúng ta đổi lấy một gia tài từ tay Đại úy Trấn Hải!" Gã thủ lĩnh gầm lên xảo quyệt.


Cao Vy đang quỳ một gối dưới đất, hơi thở dốc dập dồn. Thanh kiếm mỏng Tuyết Ảnh rực sáng hàn khí nhẹ trong tay cô đã bị mẻ nhiều mảng lớn, vai trái cô bị một vết cào xước nhẹ rỉ máu độc do trúng phải ám khí độc châm của đối thủ. Phía sau cô, cậu bé Lục Nam đang cầm chiếc dao găm rỉ sét kỷ vật của anh trai, đôi mắt đỏ hoe phẫn nộ nhưng cơ thể run rẩy vì kiệt sức.


"Bước lên một bước nữa, ta sẽ chặt đầu các ngươi!" Cao Vy nghiến răng, cố gắng gượng dậy nhưng kịch độc hắc khí từ vết thương khiến đầu gối cô khuỵu xuống.


"Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt! Kích hoạt bẫy!" Gã thủ lĩnh Răng Sói gầm lên, giật mạnh sợi xích sắt.


Một tiếng "rầm rập" nặng nề vang lên. Từ trên cành cây cổ thụ, một bẫy chông sắt khổng lồ gồm hàng chục thanh sắt rỉ vạt nhọn hoắt sập xuống với tốc độ kinh hoàng, quét thẳng về phía Cao Vy và Lục Nam đang bị ghim chặt giữa trận địa bẫy dây xích.


Minh Dạ không thể do dự thêm một giây nào. Hắn quyết định đột kích bất ngờ từ góc tối vách đá.


Hắn vận chuyển chân lực vào đôi chân, định kích hoạt Ảnh Bộ Thần Hành để di chuyển cực tốc lướt qua bẫy chông sắt giải cứu đồng đội. Thế nhưng, ngay khi hắn vừa nhấc chân phát lực, vết sẹo bỏng lớn ở ngực trái đột ngột rách toạc ra dưới áp lực vận công quá đà.


"Phựt!"


Dòng máu tươi loang lổ phun ra từ ngực trái. Cơn đau thắt tim đột ngột khiến Minh Dạ mất thăng bằng một nhịp chí mạng, bước chân Ảnh bộ bị lệch hướng, thân hình hắn suýt chút nữa ngã khuỵu xuống đất. Thử nghiệm đột kích chớp nhoáng thất bại hoàn toàn, hắn phải trả giá bằng vết thương ngực rách sâu hơn.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi bẫy chông sắt chỉ còn cách đầu Cao Vy vài thước, đầu óc chiến thuật sắc bén của Minh Dạ hoạt động cực hạn. Hắn nhận thấy nhóm thợ săn Răng Sói điều khiển bẫy sập hoàn toàn dựa vào hệ thống dây xích sắt kết nối với ròng rọc. Hắn không thể dùng tốc độ để lướt qua, nhưng hắn có thứ khác.


Minh Dạ vung tay phải, giật mạnh sợi xích sắt nặng nề quấn quanh vai và ngực – đai xích sắt khóa Hộp Tro Tàn. Hắn truyền năng lượng lam hỏa từ hộp đồng thau qua cánh tay phải vào sợi xích, quật mạnh ra ngoài. Sợi xích sắt rực sáng ánh lửa màu xanh lam nhạt lướt đi như một con mãng xà hỏa, quấn chặt lấy hệ thống ròng rọc và dây xích bẫy của nhóm thợ săn, giật mạnh ngược trở lại.


"Rắc! Rầm!"


Sức kéo khổng lồ từ xích sắt kết hợp với ngọn lửa lam hỏa nung nóng đã kéo sập hoàn toàn kết cấu gỗ đá của hệ thống bẫy sập. Bẫy chông sắt khổng lồ bị kéo lệch hướng, đâm sầm xuống một phiến đá rỉ sét bên cạnh, vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn.


"Cái gì?! Kẻ nào dám phá bẫy?!" Gã thủ lĩnh Răng Sói kinh hoàng hét lên.


Từ trong làn khói bụi đất đá sụp đổ, thân ảnh đeo mặt nạ da rỉ sét của Minh Dạ bước ra. Hộp Tro Tàn Anh Linh sau lưng hắn khẽ rung lên, tỏa ra luồng oán khí màu xanh lam nhạt bao bọc lấy cơ thể hắn như một chiếc kén lửa bảo vệ thụ động.


"Minh Dạ! Anh còn sống!" Cao Vy bàng hoàng thốt lên, giọt nước mắt lo âu lẫn mừng rỡ lăn dài trên gương mặt lấm lem bụi đất.


Minh Dạ không đáp. Hắn siết chặt chuôi thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát bằng tay phải. Hắn nhỏ một giọt máu từ vết rách ngực trái vào chốt khóa đồng thau cổ, kết nối ý thức hoàn toàn với hồn khí của kiếm sĩ Cao Phong.


"Cao Phong... mượn lực của anh một lần nữa!"


"Bùng!"


Ngọn lửa lam hỏa màu xanh lam nhạt đặc trưng bùng cháy dữ dội trên lưỡi kiếm phế rách nát. Minh Dạ lướt tới, vung kiếm chém ra một đường kiếm khí Lam Viêm Kiếm Chiêu cực hạn. Nhát chém mang theo sức nóng thanh tẩy quét ngang qua trận địa, chém đứt đôi hai tên thợ săn Răng Sói đang định lao lên ám sát.


Cao Vy dù đang bị trúng độc nhưng ý chí chiến đấu kiêu hãnh của cô lập tức trỗi dậy khi thấy Minh Dạ sát cánh. Cô nghiến răng đứng dậy, vung thanh Tuyết Ảnh mỏng rực sáng hàn khí nhẹ, lướt nhanh phối hợp đâm thẳng vào trung tâm đội hình thợ săn. Mũi kiếm Tuyết Ảnh mỏng manh nhưng sắc bén đâm xuyên qua giáp da của tên thợ săn thứ ba, kết liễu gã trong nháy mắt. Sự phối hợp cận chiến ăn ý tuyệt đối giữa hỏa và băng của hai người đã lật ngược hoàn toàn thế cờ.


"Lũ khốn kiếp! Chết đi!" Gã thủ lĩnh Răng Sói hoảng loạn, gã cùng tên thợ săn cuối cùng rút ra hai bình đồng đặc chế, ném mạnh xuống đất.


"Oành!"


Một làn khói kịch độc hắc khí màu đen kịt bùng phát dữ dội, phong tỏa hoàn toàn tầm mắt của Minh Dạ và Cao Vy trong vòng mười thước. Khói độc ăn mòn da thịt và làm suy giảm thị lực nghiêm trọng, tiếng cười nham hiểm của gã thủ lĩnh vang lên từ trong bóng tối sương mù, hướng thẳng đoản đao tẩm độc vào gáy Cao Vy.


Minh Dạ lập tức nhắm chặt mắt lại. Hắn không dùng mắt thường để quan sát. Hắn áp dụng phương pháp thiền định thấu cảm tiếng gió do Tuyết Mai chỉ dẫn. Tai hắn khẽ giật nhạy bén, cảm nhận rõ ràng sự chuyển động nhỏ nhất của luồng không khí lộng gió trên đỉnh vực thẳm. Luồng gió rít qua khe đá bị thân hình gã thủ lĩnh cản lại, tạo ra một khoảng lặng áp suất nhỏ ở hướng đông bắc.


"Tìm thấy ngươi rồi."


Minh Dạ vung Lam Viêm Phế Kiếm quét ngang một đường kiếm khí áp suất cao cực mạnh. Ngọn lửa lam hỏa rực cháy thiêu rụi hoàn toàn làn khói độc hắc khí xung quanh, đồng thời chém đứt đôi thanh đoản đao và đâm xuyên ngực gã thủ lĩnh Răng Sói.


Gã khổng lồ trợn tròn mắt đầy kinh hoàng, thân hình to lớn ngã sụp xuống đống đá rỉ sét, máu đen tuôn ra loang lổ. Tên thợ săn cuối cùng thấy thủ lĩnh bị tiêu diệt liền hoảng sợ vứt bỏ vũ khí, cắm đầu bỏ chạy xuống sườn núi trốn thoát.


Cuộc chiến kết thúc chớp nhoáng. Trận địa bẫy sập của nhóm Răng Sói bị phá hủy hoàn toàn. Cao Vy và Lục Nam đã được giải cứu an toàn.


Thế nhưng, ngay khi ngọn lửa lam hỏa trên lưỡi kiếm phế vừa tắt, Minh Dạ đột ngột khuỵu gối quỳ sụp xuống đất.


"Khục!"


Hắn phun ra một ngụm máu đen kịt. Vết sẹo bỏng lớn ở ngực trái nứt rách sâu hoắm, máu tươi chảy loang lổ ướt đẫm vạt áo choàng xám tro. Khớp bả vai trái rạn nứt chấn động dữ dội khiến hắn đau đớn đến mức cơ thể run rẩy không ngừng. Nhưng nỗi đau thể xác ấy vẫn chưa là gì so với cơn bão đang càn quét trong đại não hắn.


Một cơn đau thắt đầu dữ dội dội thẳng vào hệ thần kinh của Minh Dạ. Bên trong Hộp Tro Tàn Anh Linh, năng lượng lam hỏa đang dao động một cách hỗn loạn, gặm nhấm các tế bào não của hắn để thanh toán cho sức mạnh mượn lực vừa rồi.


Quy luật đánh đổi ký ức tàn khốc đang thực thi cái giá của nó.


Minh Dạ ôm chặt lấy đầu, răng cắn chặt đến mức rỉ máu. Trong tâm thức hắn, những mảnh ký ức tuổi thơ tươi đẹp bắt đầu rạn nứt và vỡ vụn như những mảnh thủy tinh. Hắn thấy hình bóng một ngôi làng nhỏ nghèo khó nằm bên sườn núi hoang sơ, nơi hắn từng chạy nhảy cùng những đứa trẻ đồng trang lứa... Nhưng ngay lập tức, cái tên của ngôi làng ấy bị ngọn lửa màu xanh lam thiêu rụi, biến thành một khoảng trống xám xịt vô hồn. Hắn cố gắng nhớ lại tên những người bạn thuở nhỏ, cố gắng bám víu lấy những kỷ niệm ấm áp trước khi bước vào quân ngũ... nhưng tất cả đều tan biến vào hư vô vĩnh viễn. Hắn đã quên. Quên sạch hoàn toàn tên ngôi làng tuổi thơ của mình.


"Minh Dạ! Anh không sao chứ?!"


Cao Vy hốt hoảng chạy đến bên cạnh hắn. Cô quỳ sụp xuống bãi đất cháy, mặc kệ vết thương độc châm trên vai đang đau nhức, vội vàng dùng đôi bàn tay run rẩy để đỡ lấy bắp vai của hắn. Giọt nước mắt lo âu nóng hổi của cô rơi bộp xuống Mặt nạ da rỉ sét của hắn.


"Em biết anh sẽ sống sót vượt qua đầm lầy mà! Đừng dọa em... Minh Dạ, nhìn em đi!" Cao Vy nghẹn ngào gọi tên hắn, giọng nói tràn đầy sự quan tâm và đồng cảm sâu sắc.


Minh Dạ từ từ ngẩng đầu lên.


Qua khe hở của chiếc mặt nạ sắt rỉ, đôi mắt hắn sâu thẳm, phát ra ánh sáng lam nhạt mờ ảo nhưng hoàn toàn trống rỗng và xa lạ. Hắn nhìn gương mặt thanh tú đẫm nước mắt của Cao Vy, nhìn thanh kiếm mỏng Tuyết Ảnh nứt vỡ trong tay cô, rồi nhìn xuống bàn tay cô đang nắm chặt lấy bắp vai mình.


Một cảm giác xa lạ, lạnh lẽo bao trùm lấy tâm trí hắn. Hắn biết cô gái này rất quan trọng, biết cô là người đồng hành duy nhất của mình... nhưng hắn không thể nhớ nổi lần đầu tiên họ gặp nhau là khi nào, không thể nhớ nổi tại sao cô lại đi theo hắn, và thậm chí... gương mặt cô trong ký ức của hắn giờ đây chỉ là một bức tranh bị nhòe mờ bởi tàn tro.


Minh Dạ khẽ gạt tay Cao Vy ra khỏi vai mình một cách chậm rãi. Hành động của hắn lạnh lùng và xa cách đến đáng sợ.


Hắn nhìn cô với ánh mắt vô cảm, giọng nói trầm lặng, khàn đặc và không một chút gợn sóng cảm xúc vang lên:


"Cô... là ai?"


Không gian xung quanh như đóng băng ngay tức khắc.


Cao Vy bàng hoàng lùi lại một bước, đôi mắt cô trợn tròn trước sự kinh ngạc và đau đớn tột cùng. Bàn tay cô run rẩy đưa lên che miệng, giọt nước mắt lăn dài trên má đóng băng lại dưới gió lốc buốt giá. Cô nhìn thiếu niên đeo mặt nạ sắt trước mặt – người chiến hữu dũng cảm vừa xả thân cứu mạng cô, giờ đây lại nhìn cô với ánh mắt của một người xa lạ hoàn toàn.


"Minh Dạ... anh nói gì vậy? Em là Cao Vy... em gái của Cao Phong mà! Anh không nhớ em sao?" Cao Vy nghẹn ngào, giọng nói rạn nứt trước sự thật tàn khốc.


Lục Nam ở phía sau cũng bàng hoàng chạy tới, nắm chặt lấy vạt áo choàng rách của Minh Dạ: "Anh đeo mặt nạ sắt! Anh quên chị Cao Vy thật rồi sao? Anh..."


Minh Dạ không trả lời. Hắn ôm chặt lấy lồng ngực trái đang nứt sẹo bỏng rách sâu chảy máu đen loang lổ. Hỏa độc từ vết thương bắt đầu xâm nhập sâu vào tim phổi, khiến hắn ho khan liên tục, hơi thở dốc dập dồn đầy đau đớn. Sức mạnh của tàn tro đã cứu mạng họ, nhưng cái giá phải trả là sự xói mòn bản ngã không thể đảo ngược. Hắn đang quên dần quá khứ, quên dần những người mình yêu thương để trở thành một vệ binh tro tàn vô hồn.


Màn đêm biên thùy Hắc Thủy tiếp tục buông xuống, buốt giá và tàn nhẫn, nuốt chửng lấy ba thân ảnh cô độc trên đỉnh vực thẳm lộng gió rít gào.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!