Thần Hành Thoát Hiểm
Dòng nước đen ngầm lạnh buốt của ngôi đền cổ cuồn cuộn chảy, cuốn phăng thân ảnh Minh Dạ lao đi trong bóng tối mù mịt. Tiếng nước réo gầm bên tai dần nhỏ lại, thay thế vào đó là thứ âm thanh lép bép quỷ dị của bùn lầy rữa nát và tiếng gió rít qua những tán cây khô khốc.
"Khục! Oạt... khục..."
Minh Dạ nấc lên một tiếng, phun ra một ngụm nước đục ngầu hôi hám. Hắn run rẩy mở mắt, lồng ngực phập phồng thở dốc đầy đau đớn. Hắc khí độc hại lập tức xộc vào mũi, nóng rát như tàn lửa thiêu đốt phế quản. Hắn đang nằm sấp trên một bãi bùn đen nhão nhoét, nửa thân dưới vẫn chìm trong làn nước xám xịt của một nhánh sông ngầm vừa đổ ra bề mặt.
Đầm lầy Hắc Thủy Vô Tận.
Vùng đất chết chóc bao quanh đồn binh Trấn Hải hiện ra trước mắt hắn dưới một màn sương độc Hắc Thủy xám xịt, dày đặc và nồng nặc mùi lưu huỳnh phân hủy. Những tán cây thân gỗ mục nát, chằng chịt rêu phong cổ quái vươn những cành nhánh khẳng khiu lên bầu trời không một ánh sao, trông như những cánh tay oan hồn đang gào thét cầu cứu.
Minh Dạ cố gắng chống tay phải xuống bùn để gượng dậy, nhưng ngay khi bắp cơ bả vai khẽ vận lực, một cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đại não khiến hắn suýt chút nữa ngất đi lần thứ hai.
"Rắc..."
Tiếng xương rạn nứt bên trong bả vai trái vang lên âm ỉ. Vết thương từ nhịp chặn thương rèn nhiệt của chỉ huy kỵ binh hoàng gia trên cầu treo Tử Thần vẫn chưa hề khép miệng, giờ đây lại bị dòng nước ngầm chấn động dữ dội khiến khớp vai như muốn rã rời. Tệ hơn thế, cánh tay trái hoại tử của hắn hoàn toàn cứng đờ, lạnh ngắt và xám xịt dưới lớp băng gạc tẩm dược liệu đã sũng nước độc. Hắn hoàn toàn không cảm nhận được ngón tay trái của mình nữa. Những cây thiết châm phong ấn của y sĩ Trần vẫn ghim sâu vào kinh mạch để ngăn chặn hắc khí ăn mòn sâu vào tim phổi, nhưng cũng biến cánh tay này thành một khúc gỗ vô dụng treo lủng lẳng.
Hắn chỉ còn một cánh tay phải linh hoạt.
Minh Dạ cắn chặt môi đến bật máu để giữ tỉnh táo. Hắn dùng tay phải quờ quạng ra sau lưng. Sợi xích sắt nặng nề rèn từ quặng sắt Hắc Thủy vẫn quấn chặt quanh ngực và vai hắn, khóa chặt chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh bằng đồng thau cổ vào da thịt. Chốt khóa đồng thau vừa được gia cố tạm thời bằng sắt tâm linh tại đền cổ đang phát ra những luồng lam hỏa mờ ảo, ấm áp chạy dọc sống lưng hắn, xua tan đi phần nào cái lạnh thấu xương của nước độc đầm lầy.
Thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát, sứt mẻ sau trận chiến với cự mãng vẫn được hắn nắm chặt trong tay phải. Khối quặng sắt tâm linh Hắc Thủy quý hiếm giắt chặt ở đai lưng bên phải vẫn an toàn. Hắn chưa mất đi thứ gì, ngoại trừ thể chất đang chạm đáy.
"Xoạt... rào..."
Tiếng xé nước gấp gáp vang lên từ phía xa trong màn sương độc. Minh Dạ lập tức nín thở, dùng tay phải dồn lực kéo lê thân xác suy kiệt của mình ẩn vào sau một gốc cây mục nát bám đầy rêu độc. Hắn điều hòa nhịp thở, áp dụng phương pháp Đồng Bộ Hơi Thở Tàn Tro để triệt tiêu hoàn toàn dao động linh lực phát ra từ Hộp Tro Tàn.
Qua những kẽ lá mục, ánh sáng đỏ rực từ các cây đèn linh thạch quét qua màn sương, tạo nên những vệt sáng quỷ dị.
Một toán lính tuần tra bọc thép thuộc Phân khu quân sự Hắc Thủy đang dàn hàng ngang quét qua đầm lầy. Chúng khoác chiến giáp sắt đen rỉ sét, tay cầm trường thương bọc thép rèn nhiệt, di chuyển một cách cẩn trọng nhưng đầy sát khí.
"Lục soát kỹ vào! Tên trưởng lão vu thuật của bộ tộc Hắc Thủy bị thương chân, không thể chạy xa được đâu!" Tiếng gầm rú của gã đội trưởng tuần tra vang lên đầy tàn bạo. "Đại úy Trấn Hải đã ra lệnh, bất kỳ kẻ nào thuộc bộ tộc thiểu số dám bén mảng gần đồn binh đều phải bị thiêu sống để làm nguyên liệu hiến tế huyết sương!"
Minh Dạ siết chặt chuôi kiếm phế. Phân khu quân sự Hắc Thủy vẫn tàn bạo như thế. Chúng không chỉ thiêu sống tiểu đội tân binh của hắn, mà còn coi mạng sống của những bộ tộc bản địa như cỏ rác để phục vụ cho các thí nghiệm cấm thuật huyết sương điên cuồng.
"Hự... khặc..."
Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào vang lên từ một bụi cây gai độc cách Minh Dạ không đầy mười thước.
Một lão nhân gầy gò, da dẻ xăm đầy những hình thù cổ quái, quấn khăn chàm sẫm màu đang ngã sụp dưới bùn lầy. Đó chính là Trưởng lão Hắc Thủy. Một vết thương sâu hoắm ở chân phải của lão đang rỉ ra dòng máu đỏ sẫm loang lổ dưới nước độc, khiến lão không thể di chuyển nhanh qua bãi bùn lún hiểm trở. Lão nhân thở dốc, đôi mắt sắc như diều hâu giờ đây lộ rõ vẻ bất lực khi nghe tiếng bước chân của lính tuần tra hoàng gia đang áp sát.
Một tên lính tuần tra cầm đèn linh thạch đang tiến thẳng về phía bụi cây gai độc nơi trưởng lão ẩn nấp. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy năm thước.
Minh Dạ biết rõ tình trạng của bản thân. Khớp vai trái rạn nứt đau nhói, tay trái hoại tử tê liệt, lực lượng trong Hộp Tro Tàn chỉ vừa khôi phục ở mức tối thiểu. Nếu đối đầu trực diện với toán lính tuần tra bọc thép đông đảo kia, hắn chắc chắn sẽ chết. Nhưng nếu hắn khoanh tay đứng nhìn, Trưởng lão Hắc Thủy – người duy nhất am hiểu các mạch hắc khí ngầm để dẫn đường vượt biên giới – sẽ bị bắt làm vật tế sống.
Hắn không thể lùi bước. Danh dự của một người lính và ngọn lửa kháng chiến trong tim không cho phép hắn làm điều đó.
Minh Dạ nhắm chặt mắt, tập trung tinh thần kết nối ý thức với Hộp Tro Tàn sau lưng. Hắn nhỏ một giọt máu từ khóe môi vào khe khóa đồng thau cổ.
"Lục Lâm... mượn lực của anh..." Minh Dạ thì thầm trong tâm thức.
Bên trong hộp đồng, đốm lửa lam nhạt mờ ảo của hồn khí Lục Lâm khẽ nhảy múa. Minh Dạ cảm nhận được một luồng năng lượng mát lạnh, dẻo dai như gió đêm luồn vào các đường kinh mạch dưới chân phải của mình. 5% lượng tro tàn của Lục Lâm trong hộp bị tiêu hao vĩnh viễn, đốt cháy thêm một mảnh ký ức nhạt nhòa về tên của một người bạn thuở nhỏ ở quê nhà nghèo khó.
Nhưng đổi lại, hắn đã kích hoạt thành công **Ảnh Bộ Thần Hành**.
Thân ảnh Minh Dạ mờ ảo, nửa trong suốt lướt đi trong bóng tối sương độc như một cái bóng không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
"Vút!"
Tên lính tuần tra hoàng gia vừa giơ cao đèn linh thạch định vạch bụi cây gai độc thì một bàn tay phải rắn rỏi đã thình lình thò ra từ hư vô, bóp chặt lấy họng gã. Minh Dạ vận lực bẻ ngoặt cổ tên lính một cách dứt khoát, đồng thời dùng chân đỡ lấy thân xác giáp sắt của gã để không tạo ra tiếng động va chạm lớn. Hắn nhanh chóng giật lấy bình đồng ngưng tụ sương độc Hắc Thủy bên hông tên lính, rồi ném mạnh vào đống lửa tuần tra phía xa.
"Bùng!"
Một làn sương độc Hắc Thủy đậm đặc, xám xịt bùng phát diện rộng, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của toán lính tuần tra hoàng gia. Tiếng la hét hỗn loạn vang lên khi ánh sáng đèn linh thạch bị màn sương độc ăn mòn phổi và làm suy giảm thị lực của chúng.
Minh Dạ tận dụng thời cơ, lướt nhanh đến bên Trưởng lão Hắc Thủy. Lão nhân kinh hoàng nhìn thiếu niên đeo mặt nạ da rỉ sét vừa xuất hiện như một bóng ma.
"Đi theo tôi!" Minh Dạ trầm giọng, giọng nói khàn đặc qua lớp mặt nạ sắt.
Hắn dùng tay phải đỡ lấy nách trưởng lão, dìu lão nhân đứng dậy. Trưởng lão Hắc Thủy nén đau gật đầu, dùng cây trượng gỗ khắc hình rắn cổ để làm điểm tựa di chuyển.
Cuộc hộ tống thoát hiểm bắt đầu giữa màn sương độc dày đặc.
Minh Dạ vận dụng đầu óc chiến thuật sắc bén để phân tích địa hình. Quân tuần tra hoàng gia mang giáp nặng và pháo binh rèn nhiệt di chuyển rất chậm chạp, chúng chỉ dám bám theo các lối đi khô ráo bằng đá để tránh bị lún sâu. Do đó, Minh Dạ đưa ra một quyết định táo bạo: dẫn trưởng lão di chuyển sát mép bùn lún nguy hiểm của Đầm lầy Hắc Thủy Vô Tận để tránh hoàn toàn tầm mắt của kẻ thù.
Nhưng đầm lầy chết chóc không dễ dàng dung thứ cho kẻ xâm nhập.
"Rào... xoạt..."
Một vũng bùn lún sâu hoắm rò rỉ oán khí đen kịt hiện ra ngay trước lối đi độc đạo. Minh Dạ nghiến răng, hắn phải đưa trưởng lão nhảy qua vũng bùn này để tiếp cận khe đá hẹp phía trước.
"Để tôi đỡ lão..." Minh Dạ trầm giọng.
Hắn cố gắng dồn lực vào cả hai tay để hoảng hốt bế thốc trưởng lão lên. Nhưng ngay khi bả vai trái rạn nứt bị sức nặng kéo căng, một cơn đau thấu xương tủy dội thẳng vào tim phổi hắn. Cánh tay trái hoại tử xám xịt đột ngột bị co rút dữ dội, mất đi hoàn toàn lực đỡ.
"Khặc!"
Thân hình Minh Dạ mất thăng bằng nghiêm trọng. Hắn trượt chân, cả hai người suýt chút nữa rơi thẳng xuống vũng bùn lún nuốt chửng sinh vật bên dưới.
Trong ranh giới sinh tử, bản năng sinh tồn của Minh Dạ bộc phát. Hắn vung mạnh thanh Lam Viêm Phế Kiếm trong tay phải, cắm phập lưỡi kiếm sứt mẻ sâu vào một rễ cây cổ thụ rắn rỏi bên cạnh vách đá. Cánh tay phải nổi đầy gân xanh, gồng lên chịu đựng toàn bộ trọng lượng của cả hai người.
Mồ hôi lạnh hòa lẫn nước độc đầm lầy chảy ròng ròng trên mặt nạ sắt rỉ của hắn. Lồng ngực ngực trái nhói đau dữ dội, vết sẹo bỏng rách nhẹ rỉ ra dòng máu đỏ sẫm thấm đẫm vạt áo vải rách.
Trưởng lão Hắc Thủy bám chặt lấy vai Minh Dạ, đôi mắt già nua ánh lên sự bàng hoàng khi nhìn thấy chiếc Hộp Tro Tàn sau lưng thiếu niên đang tỏa ra những đốm lửa lam hỏa mờ ảo che chở cho trái tim hắn khỏi bị oán khí đầm lầy xâm nhập.
"Cậu... cậu đang mang theo tro cốt anh linh?" Trưởng lão thì thầm, giọng run lên vì xúc động.
Minh Dạ không trả lời. Hắn nghiến răng lấy đà, dùng chân phải đạp mạnh vào vách đá, mượn lực kéo của cánh tay phải để quăng cả hai người vượt qua vũng bùn lún, đáp gọn gàng vào bên trong một khe đá hẹp khuất tầm mắt.
Hắn nằm vật ra đất đá lạnh lẽo, thở dốc một cách nặng nề.
Toán lính tuần tra hoàng gia quét đèn linh thạch đi ngang qua khe đá hẹp, nhưng màn sương độc Hắc Thủy tự nhiên dày đặc kết hợp với nhịp thở tĩnh lặng tuyệt đối của Ảnh Bộ Thần Hành đã che mắt chúng hoàn toàn. Tiếng bước chân giáp sắt đen xa dần rồi biến mất hẳn trong đầm lầy.
Trận vây quét tạm thời qua đi.
Trưởng lão Hắc Thủy từ từ ngồi dậy, tự tay dùng một loại thảo dược đầm lầy nhai nát đắp vào vết thương ở chân để cầm máu. Lão nhìn Minh Dạ đang nằm bất động dưỡng thương, ánh mắt đầy vẻ kính trọng và biết ơn sâu sắc.
"Cảm ơn cậu, chiến binh trẻ tuổi. Nếu không có Ảnh Bộ Thần Hành của cậu và ngọn lửa lam hỏa che chở, già này đã tan xác dưới tay quân tuần tra hoàng gia tàn bạo rồi." Trưởng lão Hắc Thủy trầm giọng, vuốt ve cây trượng gỗ khắc hình rắn cổ.
Minh Dạ chống kiếm phế gượng dậy, giọng trầm lặng lạnh lùng: "Tôi cứu ông vì ông là người duy nhất biết lối đi không bị tuần tra. Tôi cần vượt qua đầm lầy này để đến lò rèn mật."
Trưởng lão Hắc Thủy khẽ mỉm cười u buồn: "Già biết. Cậu mang theo gánh nặng di nguyện của những người đã khuất sau lưng. Dòng máu thợ rèn linh hồn của cậu... già có thể cảm nhận được qua hơi nóng của ngọn lửa lam hỏa kia."
Lão nhân thò tay vào trong lớp áo chàm rách nát, lôi ra một ống tre bảo vệ chống thấm nước, bên trong đựng một tấm bản đồ vẽ trên da sói cũ kỹ dính đầy muội than.
"Đây là Bản đồ da thú Hắc Thủy." Trưởng lão trao tấm bản đồ bằng cả hai tay cho Minh Dạ. "Nó ghi lại chi tiết các mạch hắc khí ngầm dưới lòng đất và lối đi bí mật vượt qua đầm lầy độc mà quân tuần tra hoàng gia không bao giờ dám bén mảng tới. Nó sẽ dẫn cậu đến lò rèn cổ đổ nát của gia tộc Thạch thị và phòng khám ẩn dật an toàn."
Minh Dạ nhận lấy ống tre bằng tay phải, cẩn thận giắt vào bên hông. Hắn khẽ cúi đầu tỏ ý cảm ơn. Sự an toàn của Trưởng lão Hắc Thủy đã được bảo toàn, bản đồ thoát hiểm đã nằm trong tay hắn.
Thế nhưng, áp lực chiến thuật và hiểm nguy mới lập tức ập đến không cho hắn một giây nghỉ ngơi.
Minh Dạ đứng dậy, chuẩn bị bước ra khỏi khe đá để leo lên vách đá hiểm trở dẫn lối ra khỏi đầm lầy theo bản đồ chỉ dẫn.
Bỗng nhiên, từ phía trên đỉnh vực thẳm cao ngất, lộng gió rít qua các khe đá rạn nứt, một thứ âm thanh quen thuộc dội xuống lòng đầm lầy u ám.
"Lũ chó săn hoàng gia! Bước qua xác ta trước đã!"
Đó là tiếng gào thét phẫn nộ, bướng bỉnh tột cùng của thiếu niên Lục Nam – em trai của trinh sát Lục Lâm quá cố.
Ngay sau đó, tiếng va chạm kim loại sắc bén vang lên chói tai giữa đêm tối. Tiếng thanh kiếm mỏng Tuyết Ảnh rực sáng hàn khí nhẹ của Cao Vy đang vung lên quyết liệt chống lại sự vây hãm dữ dội của kẻ thù dội thẳng xuống vách đá.
Minh Dạ bàng hoàng ngước đầu nhìn lên đỉnh vực tối tăm. Cao Vy và Lục Nam đang bị dồn vào tuyệt cảnh phục kích ngay phía trên đầu hắn. Ngực trái hắn đột ngột nhói đau dữ dội, vết sẹo bỏng rách miệng rỉ máu tươi loang lổ dưới lớp áo choàng xám tro rách nát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!