Di Sản Của Người Cha
Bóng tối dưới đáy Vực thẳm Hắc Thủy rách toạc ra bởi hai quầng sáng màu xanh lục khổng lồ. Đó không phải là ánh sáng của sự sống, mà là đôi mắt của Hắc Thủy Cự Mãng – con quái vật cổ xưa bị biến dị bởi oán khí vực thẳm tích tụ ngàn năm. Làn nước đen kịt của dòng sông ngầm sủi bọt cuồn cuộn, rít lên những tiếng ghê rợn khi thân hình khổng lồ dài hàng chục mét của nó từ từ trườn lên nền đá đổ nát của Đền thờ cổ Vạn Linh.
Minh Dạ đứng tựa lưng vào một cột đá nứt nẻ, tay phải siết chặt thanh Lam Viêm Phế Kiếm rách nát. Mỗi nhịp thở của hắn rít lên đau đớn, hỏa độc xanh lam từ vết sẹo bỏng ngực trái âm ỉ thiêu đốt tim phổi. Nhưng nỗi đau đớn thể xác lớn nhất lúc này nằm ở bả vai trái của hắn. Khớp vai đã bị rạn nứt nghiêm trọng sau nhịp chặn thương của kỵ binh hoàng gia trên cầu treo Tử Thần, giờ đây chỉ cần một cử động nhỏ cũng đủ khiến những cơn đau nhói buốt dội thẳng lên đại não. Cánh tay trái của hắn lạnh ngắt, cứng đờ và xám xịt như tro tàn, hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý do trạng thái hoại tử kinh mạch cánh tay trái.
Hắn đang ở trong tình cảnh tuyệt lộ. Chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh bằng đồng thau cổ xích chặt sau lưng hắn đang rơi vào trạng thái Cạn kiệt Hộp Tro Tàn nghiêm trọng. Không còn một đốm lửa lam hỏa nào rực sáng. Không có linh hồn nào của Cao Phong, Lục Lâm hay Thạch Kiên có thể thức tỉnh để cho hắn mượn lực. Hắn chỉ là một kẻ tàn phế nửa thân xác, đối mặt với một con dị thú đầm lầy cấp cao sở hữu lớp vảy cứng như thép rèn.
"Khèèè..."
Hắc Thủy Cự Mãng rít lên một tiếng điếc tai, luồng khí thối nặc mùi bùn lún và oán khí phun ra từ cái miệng đỏ lòm đầy răng nanh sắc nhọn. Thân hình khổng lồ của nó lao vút tới với tốc độ kinh hoàng, đuôi mãng xà quật mạnh vào không khí tạo ra tiếng nổ giòn giã.
Minh Dạ nghiến răng, bản năng sinh tồn của một người lính biên thùy buộc hắn phải hành động. Hắn dồn lực vào chân phải, lướt nghiêng người né tránh cú mổ của cự mãng. Thanh Lam Viêm Phế Kiếm trong tay phải hắn vung lên, chém mạnh một nhát chí mạng vào phần ức của con quái vật.
"Keng!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội khắp hang động ngầm. Tia lửa bắn ra tung tóe, nhưng lưỡi kiếm phế rách nát của hắn không thể xuyên thủng lớp vảy thép đen của cự mãng. Lực phản chấn cực đại từ cú chém dội ngược lại cánh tay phải, chấn động lan truyền sang bả vai trái rạn nứt khiến Minh Dạ đau đớn gầm lên một tiếng. Thanh kiếm phế bị mẻ thêm một mảng lớn, lưỡi kiếm rạn nứt nghiêm trọng tưởng chừng như có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào do thiếu đi ngọn lửa lam hỏa bảo hộ.
Cự mãng phẫn nộ trước sự phản kháng của con mồi nhỏ bé. Thân hình khổng lồ của nó quật mạnh, chiếc đuôi thép nặng nề quét ngang mặt đất, đập nát vụn những cột đá cổ xung quanh. Minh Dạ bị hất văng ra xa, lăn mấy vòng trên nền đá lạnh lẽo trước khi va mạnh vào bệ đá cổ phong ấn giữa đền thờ.
"Phụt!"
Hắn phun ra một ngụm máu tươi loang lổ. Vết sẹo bỏng ở ngực trái rách ra, máu đen rỉ xuống thấm đẫm vạt áo choàng xám tro. Trong cơn đau đớn tột cùng, tay phải của Minh Dạ vô tình chạm vào một khe nứt trên bệ đá cổ. Một cảm giác quen thuộc đột ngột truyền vào lòng bàn tay hắn – đó là linh hồn kim loại lạnh lẽo nhưng đầy kiên cường, thứ cảm giác mà hắn chỉ từng cảm nhận được khi chạm vào lò rèn của cha hắn ngày xưa.
Minh Dạ bàng hoàng ngước mắt lên. Dưới lớp rêu phong cổ kính và muội than ngàn năm, bệ đá cổ thực chất là một lò rèn hồn khí khổng lồ được xây dựng bằng quặng sắt tâm linh nguyên thủy. Trên vách lò rèn, một hoa văn hình ngọn lửa ba nhánh bao bọc lấy một trái tim bằng thép hiện lên mờ ảo – biểu tượng độc quyền của gia tộc thợ rèn linh hồn Minh gia.
"Cha..." Minh Dạ thốt lên, giọng khản đặc.
Thân thế thợ rèn của Minh Thiết – người cha mất tích bí ẩn của hắn – cuối cùng đã hiển lộ một manh mối rõ ràng ngay tại cấm địa chết chóc này. Minh Thiết từng là một thợ rèn hồn khí hoàng gia kiệt xuất, và đây chính là nơi ông từng ẩn dật để đúc ra chiếc Hộp Đồng Thau Cổ nhằm phong ấn tàn tro vạn linh trước khi bị hoàng triều truy sát.
Nhìn vào lòng lò rèn đổ nát, Minh Dạ phát hiện ra một stone chest nhỏ chứa đầy những khối than màu đen ánh xanh lam nhạt. Đó chính là Than rèn Vạn Linh – loại nhiên liệu rèn đúc tâm linh cực kỳ quý hiếm được tích tụ từ oán khí thanh tẩy của Thung lũng Vạn Linh.
Hắn đã hiểu ra. Hộp Tro Tàn Anh Linh của hắn đang cạn kiệt năng lượng và chốt khóa đồng thau bị rạn nứt sau trận chiến cầu treo. Cách duy nhất để khôi phục lam hỏa và sống sót là tự tay rèn đập gia cố lại hộp đồng bằng cách áp dụng bí kỹ Rèn Hồn Khí cổ truyền ngay trên lò rèn của cha mình.
Nhưng con cự mãng khổng lồ không cho hắn thời gian để suy tính. Nó gầm lên, cái đầu khổng lồ lao thẳng về phía lò rèn, đôi mắt xanh lục rực sáng sát ý.
"Muốn giết ta? Ngươi chưa đủ tư cách!"
Minh Dạ gầm lên một tiếng đầy kiêu hãnh của một người lính kháng chiến. Hắn không chạy trốn nữa. Hắn dồn toàn bộ thể lực còn sót lại, dùng tay phải kéo mạnh bễ lò rèn cổ đại rỉ sét. Tiếng bễ lò rèn vang lên rầm rập như tiếng sấm rền dưới lòng đất. Hắn ném toàn bộ số Than rèn Vạn Linh vào lòng lò rèn, ngọn lửa màu xanh lam nhạt lập tức bùng cháy dữ dội, tỏa ra một nhiệt lượng cực hạn xua tan hàn khí đáy vực.
Hắc Thủy Cự Mãng cảm nhận được mối đe dọa từ ngọn lửa lam hỏa rực cháy. Nó há to miệng, phun ra một luồng độc dịch ăn mòn hắc khí đen kịt, đậm đặc như một dòng thác độc hướng thẳng vào bệ lò rèn hòng dập tắt ngọn lửa hồi sinh.
Minh Dạ cắn chặt răng chịu đựng sức nóng kinh hoàng. Hắn rút khối Quặng sắt Hắc Thủy đen nhánh giắt ở đai lưng phải ra, ném thẳng vào lòng lửa rực cháy. Dưới nhiệt độ cực hạn của Than rèn Vạn Linh, khối quặng sắt tâm linh bắt đầu nung chảy, rực sáng ánh lửa màu xanh nhạt hiền hòa.
Hắn không thể dùng tay trái hoại tử, bả vai trái rạn nứt đau nhói mỗi khi hắn thở mạnh. Nhưng bằng một ý chí sắt đá vượt qua giới hạn thể chất, Minh Dạ dùng tay phải nhấc cây búa rèn nặng nề của cha để lại bên bệ đá.
"Keng! Keng! Keng!"
Tiếng búa rèn đập liên tục ngàn lớp vang lên nhịp nhàng đầy uy lực giữa hang động ngầm. Mỗi nhát búa đập xuống khối sắt tâm linh nóng chảy là một lần Minh Dạ đọc thầm đoạn Lam Viêm Khẩu Quyết cổ truyền, dẫn dắt linh hồn kim loại và năng lượng thanh tẩy của ngọn lửa hòa nhập trực tiếp vào chốt khóa đồng thau của Hộp Tro Tàn sau lưng.
Độc dịch đen kịt của cự mãng phun tới, ăn mòn các phiến đá xung quanh bệ rèn rít lên những tiếng xèo xèo ghê rợn. Nhưng ngọn lửa lam hỏa bùng cháy từ Than rèn Vạn Linh đã tạo ra một bức màng nhiệt lượng khổng lồ bảo vệ bệ lò rèn, thiêu rụi toàn bộ độc dịch hắc khí trước khi nó kịp chạm vào người Minh Dạ.
"Keng!"
Nhát búa thứ một ngàn nện xuống. Chốt khóa đồng thau của Hộp Tro Tàn Anh Linh được gia cố hoàn hảo bởi sắt tâm linh Hắc Thủy, trở nên kiên cố và rực sáng ánh kim loại rực rỡ. Sự liên kết tâm linh giữa Minh Dạ và các anh linh bên trong hộp đồng được thiết lập trở lại hoàn chỉnh.
"Uỳnh!"
Một luồng lam hỏa khổng lồ rực sáng bùng phát từ Hộp Tro Tàn, quét sạch toàn bộ độc dịch ăn mòn xung quanh đền cổ. Ngọn lửa màu xanh lam nhạt bùng cháy rực rỡ, thiêu rụi hoàn toàn lớp hắc khí bảo vệ trên người Hắc Thủy Cự Mãng, khiến con quái vật khổng lồ rú lên những tiếng gào thét thảm thiết đau đớn và buộc phải rút lui sâu vào dòng sông ngầm đen kịt.
Thế nhưng, vụ nổ năng lượng cực hạn từ Hộp Tro Tàn kết hợp với sự tàn phá trước đó của cự mãng đã làm sụp sụp đổ hoàn toàn kết cấu đá cổ của hang động ngầm. Những khối đá khổng lồ trên trần hang bắt đầu đổ sập xuống xối xả.
Dòng nước đen ngầm của sông ngầm bỗng dâng cao đột ngột do địa hình sụp đổ, tạo ra một trận lũ quét kinh hoàng cuốn trôi mọi thứ.
Tiếng búa rèn cuối cùng vang lên, nắp Hộp Tro Tàn rực sáng ánh lửa lam hỏa rực rỡ, nhưng dòng nước đen ngầm bỗng dâng cao đột ngột, cuốn trôi Minh Dạ vào sâu trong Đầm lầy Hắc Thủy Vô Tận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!