Nhạc nềnBattleField4

Đáy Vực Thẳm Oán Khí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới đáy Vực thẳm Hắc Thủy không phải là sự vắng bóng của ánh sáng, mà là một thứ vật chất đặc quánh, lạnh lẽo và hôi thối gào thét liên hồi. Luồng hắc khí vực thẳm cuộn trào từ những vết nứt không gian dưới lòng đất sâu thẳm, bốc lên nghi ngút như những vòi rồng đen kịt, nuốt chửng mọi sinh mệnh vô tình rơi vào đây.


Trong khoảng không tối tăm ấy, một chiếc kén lửa màu xanh lam nhạt mờ ảo – Vạn Linh Hộ Thể – đang từ từ tiêu tán. Đó là hào quang bảo vệ tự động, được ngưng tụ từ ý chí sắt đá và tình đồng đội xả thân của mười một anh linh quá cố bên trong Hộp Tro Tàn Anh Linh để bảo vệ trái tim và ngực trái rách nát của Minh Dạ khi hắn rơi xuống từ cầu treo Tử Thần bị chém đứt. Khi lớp màng bảo hộ cuối cùng hóa thành những đốm lửa lam nhạt rồi tắt lịm, thân thể kiệt quệ của Minh Dạ va mạnh xuống nền đá lạnh lẽo của một đền thờ đổ nát.


"Phụt!"


Minh Dạ phun ra một ngụm máu đen kịt xen lẫn những mảnh vụn nội tạng hoại tử. Cú va đập cực hạn khiến hắn tỉnh lại từ cơn hôn mê sâu, nhưng ngay lập tức, một cơn đau thấu xương tủy dội thẳng vào đại não, khiến hắn suýt chút nữa lại ngất đi. Hắn nằm co quắp trên nền đá đầy rêu mốc và bụi sắt rỉ, lồng ngực phập phồng một cách yếu ớt dưới lớp mặt nạ da rỉ sét bám đầy muội than.


Vết sẹo bỏng lớn ở ngực trái – dấu vết tàn bạo từ vụ thảm sát hỏa hoạn tại Thung lũng Vạn Linh – đã bị rách sâu hoắm trong trận tử chiến trên cầu treo. Dòng máu đỏ sẫm loang lổ không ngừng chảy ra, thấm đẫm vạt áo choàng xám tro rách nát. Thế nhưng, nỗi đau ở ngực vẫn chưa là gì so với bả vai trái của hắn. Tiếng "rắc" khô khốc từ nhịp chặn thương rèn nhiệt của chỉ huy kỵ binh hoàng gia trước đó đã để lại hậu quả tàn khốc: xương bắp vai trái của hắn đã bị rạn nứt nghiêm trọng. Chỉ cần một cử động nhỏ nhất, khớp vai cũng truyền đến cảm giác như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang khoan sâu vào xương tủy.


Minh Dạ cắn chặt răng, cố gắng dùng cánh tay phải còn linh hoạt để chống đỡ thân thể ngồi dậy. Hắn đưa mắt nhìn xuống cánh tay trái của mình, và một nỗi tuyệt vọng lạnh ngắt lập tức bao trùm lấy tâm trí hắn.


Cánh tay trái – nơi từng bị phong ấn bởi mười hai cây thiết châm của Hoài An để ngăn chặn hắc khí – giờ đây đã biến dạng một cách đáng sợ. Dưới sức ép gặm nhấm tột cùng của hắc khí vực thẳm đậm đặc dưới đáy sâu, các đường kinh mạch chạy dọc cánh tay đã hoàn toàn bị vôi hóa, chuyển sang màu xám xịt như tro tàn của người chết. Làn da chằng chịt những vết nứt năng lượng phát ra ánh sáng đỏ sẫm quỷ dị của huyết sương độc tố. Trạng thái hoại tử kinh mạch cánh tay trái đã lan rộng đến tận cùi chỏ, khiến hắn mất đi hoàn toàn cảm giác đau đớn vật lý ở cánh tay này. Nó lạnh ngắt, cứng đờ và vô lực như một khúc gỗ mục rã.


"Hộp... Hộp Tro Tàn..."


Giọng Minh Dạ khàn đặc, thều thào trong gió rít. Phản xạ đầu tiên của hắn không phải là kiểm tra thương thế của bản thân, mà là dùng tay phải quờ quạng ra sau lưng.


Sợi Đai xích sắt khóa Hộp Tro Tàn nặng nề vẫn quấn chặt quanh vai và ngực hắn, giữ cho chiếc hộp đồng thau cổ chằng chịt vết xước không bị rơi ra sau cú rơi vạn trượng. Thế nhưng, khi chạm vào bề mặt hộp đồng, Minh Dạ chỉ cảm nhận được một sự nguội lạnh hoàn toàn. Chiếc hộp không còn phát ra bất kỳ dao động linh lực hay ánh sáng lam hỏa nào nữa. Trạng thái cạn kiệt Hộp Tro Tàn nghiêm trọng đã khóa chặt toàn bộ các kỹ năng anh linh mượn lực. Không có lam hỏa của Cao Phong, không có ảnh bộ của Lục Lâm, không có khiên chấn của Thạch Kiên. Lúc này, Minh Dạ chỉ là một tên tân binh tàn phế không hơn không kém, nằm thoi thóp giữa cấm địa chết chóc.


Hắn khẽ thở dốc, cảm nhận khối Quặng sắt Hắc Thủy rực sáng linh lực kim loại lạnh lẽo vẫn đang giắt chặt ở đai lưng phải. Đây là tài nguyên duy nhất hắn giữ được, nhưng trong tình cảnh này, không có lửa lò rèn tâm linh, khối quặng sắt cũng chỉ là một cục đá vô tri.


Đột ngột, không gian xung quanh đền thờ cổ rùng rùng chuyển động.


Từ những cột đá đổ nát mang hoa văn cổ xưa của Đền thờ cổ Vạn Linh, hắc khí vực thẳm bắt đầu ngưng tụ, tạo thành những ảo ảnh khói đen mờ ảo. Những tiếng gào thét oán hận, tiếng khóc than xé lòng của hàng vạn tân binh và dân tị nạn bị thảm sát phóng hỏa bùng lên trong tâm trí Minh Dạ.


"Tại sao ngươi lại sống sót?"

"Minh Dạ... tại sao chỉ có một mình ngươi thoát khỏi ngọn lửa?"

"Hãy trả mạng lại cho chúng ta!"


Những ảo ảnh oán khí mang gương mặt cháy đen của Cao Phong, Lục Lâm, Thạch Kiên và Tuyết Mai điên cuồng lao vào xé rách thần trí Minh Dạ. H hỏa độc xanh lam từ ảo ảnh bắt đầu thiêu đốt tâm linh hắn, khiến vết sẹo bỏng ở ngực trái rách rộng ra, máu đen rỉ ra không ngừng.


Minh Dạ đau đớn gầm lên, tay phải run rẩy rút thanh Lam Viêm Phế Kiếm sứt mẻ dắt bên hông. Hắn cố gắng vận chuyển chút lam hỏa còn sót lại trong huyết quản để đẩy lùi oán khí, nhưng ngọn lửa xanh lam vừa nhen nhóm trên lưỡi kiếm rách nát đã ngay lập tức bị luồng hắc khí đặc quánh dập tắt lịm. Hộp Tro Tàn nguội lạnh không thể cung cấp thêm bất kỳ nguồn năng lượng bộc phá nào.


"Không... các anh linh không bao giờ oán hận tôi... Đây là ảo ảnh!" Minh Dạ cắn chặt môi đến rỉ máu tươi, cố gắng dùng lý trí sắt đá để giữ vững nhân tính, nhưng áp lực tinh thần khổng lồ từ oán khí vực thẳm đang kéo hắn chìm sâu vào sự điên loạn.


Đúng lúc thần trí Minh Dạ sắp sửa sụp đổ, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong chính điện đổ nát của đền cổ.


Một luồng uy áp chiến tướng cổ đại khổng lồ đột ngột bộc phát, quét sạch toàn bộ những ảo ảnh oán khí đen kịt xung quanh. Luồng uy áp mạnh mẽ và uy nghiêm đến mức khiến mặt đất đá rạn nứt dưới chân Minh Dạ sụp xuống một tấc.


Từ trong bệ đá cổ phong ấn giữa đền thờ, một bóng hình khổng lồ mờ ảo ngưng tụ từ lam hỏa tinh khiết từ từ hiện thân. Bóng hình ấy khoác chiến giáp rách nát mang phong thái của một chiến tướng thời cổ đại, tay cầm thanh đại đao lam hỏa rực cháy ngọn lửa màu xanh lam hiền hòa nhưng đầy bá đạo.


Đó chính là ý chí tàn dư của Vô Danh Chiến Thần – vị tướng quân cổ đại từng lãnh đạo cuộc phản kháng chống lại vương quyền thối nát ngàn năm trước.


Đôi mắt rực lửa lam hỏa của Vô Danh Chiến Thần lặng lẽ nhìn xuống Minh Dạ. Không có lời nói nào vang lên, nhưng luồng uy áp vương giả từ bóng ma sư trưởng lập tức đè nặng lên bắp vai rạn nứt của người lính trẻ, ép hắn phải quỳ sụp xuống.


Minh Dạ nghiến răng, căn tính kiên cường của con trai thợ rèn linh hồn không cho phép hắn cúi đầu một cách dễ dàng. Hắn dùng thanh kiếm phế sứt mẻ cắm sâu xuống đất, cố gắng dùng sức mạnh thể chất của một tân binh biên phòng để đứng thẳng dậy, chống lại áp lực khổng lồ từ ý chí cổ đại.


"Rắc!"


Vết sẹo bỏng ngực trái rách toạc ra dưới sức ép vận công quá đà. Máu tươi bắn ra loang lổ trên nền đá. Cơn đau thắt tim đột ngột khiến Minh Dạ quỳ sụp xuống, hai đầu gối đập mạnh xuống đất đá rạn nứt, thanh kiếm phế suýt chút nữa tuột khỏi tay phải. Hắn thở dốc điên cuồng, cơ thể run rẩy dữ dội dưới uy áp chiến tướng.


"Kẻ gánh vác tàn tro của người khác... liệu có đủ ý chí để gánh vác vận mệnh của chính mình?"


Một tiếng vọng trầm hùng như tiếng chuông đồng vang lên trực tiếp trong linh hồn Minh Dạ. Vô Danh Chiến Thần vung nhẹ đại đao lam hỏa, luồng hắc khí vực thẳm xung quanh lập tức bị hút ngược vào lưỡi đao, chuyển hóa thành ngọn lửa xanh lam rực rỡ.


Nhìn thấy cảnh tượng đó, một tia sáng đột ngột lóe lên trong đầu óc nhạy bén của Minh Dạ. Dòng máu thợ rèn linh hồn di truyền từ cha hắn – Minh Thiết – giúp hắn cảm nhận được sự tương đồng giữa hai nguồn năng lượng. Hắc khí vực thẳm đen kịt kia thực chất có cùng nguồn gốc với năng lượng lam hỏa trong Hộp Tro Tàn – chúng đều được sinh ra từ oán khí và linh hồn của những người đã khuất. Sự khác biệt duy nhất là lam hỏa được thanh tẩy bởi ý chí bất khuất bảo vệ nhân dân, còn hắc khí bị vẩn đục bởi sự thù hận điên cuồng.


Thay vì dùng sức mạnh thể chất suy kiệt để chống cự trực diện luồng uy áp, Minh Dạ quyết định thay đổi chiến thuật. Hắn nhắm chặt mắt, thả lỏng toàn bộ cơ bắp đang co rút, điều hòa nhịp thở trùng khớp với tần số rung động của tàn dư linh hồn xung quanh đền cổ.


Hắn bắt đầu đọc thầm đoạn khẩu quyết cổ rực sáng trên bia đá truyền thừa trước mặt – Lam Viêm Khẩu Quyết:


"Vạn linh quy nguyên, tàn tro đúc tâm... Dẫn hỏa thanh tẩy, hóa khí thành viêm..."


Theo từng nhịp thở sâu nhịp nhàng đều đặn, luồng hắc khí vực thẳm đang tàn phá kinh mạch của Minh Dạ bắt đầu bị hút ngược về phía trái tim hắn. Dòng máu thợ rèn linh hồn kháng hỏa độc thiên bẩm của hắn bắt đầu phát huy tác dụng, đóng vai trò như một lò nung tâm linh, lọc bỏ tạp chất oán hận và chuyển hóa hắc khí đen kịt thành ngọn lửa lam hỏa thanh khiết.


"Uỳnh!"


Một luồng lam hỏa khổng lồ đột ngột bùng phát ngược lại từ lồng ngực trái của Minh Dạ, bao phủ lấy toàn thân hắn như một chiếc kén lửa rực sáng. Ngọn lửa màu xanh lam nhạt hiền hòa nhưng đầy uy lực quét qua cánh tay trái hoại tử, tạm thời phong ấn hoàn toàn luồng hắc khí ăn mòn sâu bên trong các đường kinh mạch.


Cơn đau thắt tim lập tức dịu đi, vết sẹo bỏng ngực trái ngừng chảy máu đen và khép miệng lại dưới dược lực thanh tẩy của lam hỏa tự thân. Thế nhưng, cái giá phải trả lập tức thực thi: kinh mạch cánh tay trái của hắn bị vôi hóa nhẹ vĩnh viễn, chuyển sang màu xám xịt như tro tàn và mất đi hoàn toàn cảm giác đau đớn tạm thời. Tốc độ linh hoạt vận động toàn thân của hắn bị suy giảm 30% do ảnh hưởng của vết thương hoại tử chưa thể giải trừ hoàn toàn.


Chứng kiến Minh Dạ dùng Lam Viêm Khẩu Quyết chuyển hóa thành công hắc khí, bóng hình khổng lồ của Vô Danh Chiến Thần khẽ gật đầu đầy kiêu hãnh. Uy áp chiến tướng cổ đại biến mất hoàn toàn, ảo ảnh lam hỏa của vị tướng quân từ từ tan rã thành những đốm lửa màu xanh lam nhạt, bay lượn xung quanh rồi tự nguyện nhập vào bên trong Hộp Tro Tàn Anh Linh sau lưng Minh Dạ.


"Rắc... lách cách..."


Chiếc hộp đồng thau cổ khẽ rung lên rực rỡ, ngọn lửa lam hỏa bên trong được bồi bổ bởi ý chí cổ đại rực sáng trở lại mờ ảo, giải trừ trạng thái cạn kiệt nguy hiểm tạm thời. Minh Dạ nén cơn đau rạn nứt xương vai trái, dùng kiếm phế làm điểm tựa từ từ đứng thẳng dậy. Mái tóc đen xơ xác của hắn khẽ bay trong gió lạnh đáy vực, ánh mắt lạnh lùng dưới mặt nạ sắt rỉ rực sáng ánh lửa lam tinh khiết.


Thế nhưng, khi Minh Dạ vừa nén đau đứng dậy chưa kịp định thần, một tiếng gầm chấn động từ dòng sông ngầm dưới đền cổ vang lên, đôi mắt xanh lục khổng lồ của Hắc Thủy Cự Mãng từ từ nhô lên khỏi làn nước đen kịt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!