Nhạc nềnBattleField4

Tử Chiến Cầu Treo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng vó ngựa dồn dập như sấm rền dội thẳng vào lồng ngực đang rách nát của Minh Dạ. Cơn bão bụi sắt và hắc khí cuộn trào từ phía sau đầm lầy, nhuộm đỏ cả một góc trời rạng đông bằng thứ ánh sáng quỷ dị của cấm thuật hoàng gia. Thiết Kỵ Phong Ba – lực lượng kỵ binh bọc thép hạng nặng tàn bạo nhất của phân khu quân sự Hắc Thủy – đã siết chặt vòng vây.


"Nhanh lên! Tất cả bước lên cầu! Không được ngoảnh lại!"


Tiếng hét của Cao Vy lạc đi giữa tiếng gió rít gào qua khe núi. Cô một tay ghì chặt thanh Tuyết Ảnh mỏng rực sáng hàn khí nhẹ, tay kia đỡ lấy bắp vai run rẩy của Minh Dạ. Dưới chân họ, Cầu treo Tử Thần hiện ra như một sợi chỉ mỏng manh, cũ kỹ và mục nát, bắc ngang qua Vực thẳm Hắc Thủy sâu hoắm không thấy đáy. Gió vực rít lên qua những sợi xích sắt rỉ sét khổng lồ, tạo ra âm thanh như tiếng khóc than của hàng vạn oan hồn đã bỏ mạng nơi biên thùy hoang tàn này.


Minh Dạ cắn chặt răng để ngăn tiếng rên rỉ thoát ra ngoài. Vết sẹo bỏng ngực trái rách sâu từ trận chiến trước đang chảy máu tươi loang lổ, thấm đẫm vạt áo choàng xám tro rách nát. Mỗi nhịp thở của hắn lúc này buốt nhói như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào tim phổi. Tệ hơn thế, cánh tay trái hoại tử hoàn toàn cứng đờ, lạnh ngắt dưới lớp băng gạc dày, bị phong ấn chặt bởi mười hai cây thiết châm của Hoài An để ngăn hắc khí độc gặm nhấm kinh mạch sâu hơn. Hắn chỉ còn một cánh tay phải linh hoạt để siết chặt chuôi thanh Lam Viêm Phế Kiếm sứt mẻ.


"Lục Nam! Đưa bà nội và dân làng qua trước!" Minh Dạ ho khan, dòng máu đỏ sẫm trào ra nơi khóe môi dưới lớp mặt nạ da rỉ sét.


Cậu bé Lục Nam mím môi chặt đến rỉ máu, đôi mắt đỏ hoe vì khói độc nhưng tay vẫn nắm chặt chiếc dao găm rỉ sét kỷ vật của anh trai. Cậu dìu Bà nội mù lòa từng bước run rẩy đi lên những tấm ván gỗ mục nát của cây cầu treo. Hơn hai mươi người dân tị nạn Sương Mù dắt díu nhau chạy trốn trong hoảng loạn, tiếng khóc nấc của trẻ nhỏ bị tiếng vó ngựa dập dồn nuốt chửng.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Từ trong màn sương độc đầm lầy, những thù thú bọc thép khổng lồ chở theo những kỵ sĩ hoàng gia khoác chiến giáp sắt đen tuyền bắt đầu lộ diện. Dẫn đầu là một chỉ huy kỵ binh oai phong lạnh lùng, tay cầm thanh trường thương bọc thép rèn nhiệt rực sáng hỏa quang đỏ rực. Trận thế xung phong càn quét của chúng tàn bạo đến mức mặt đất đá rạn nứt dưới chân cầu liên tục sụp đổ.


"Chúng quá đông..." Cao Vy nghiến răng, định quay người rút kiếm Tuyết Ảnh để chặn hậu cùng hắn. "Minh Dạ, ta không thể bỏ lại ngươi!"


"Đi đi!" Minh Dạ dùng tay phải đẩy mạnh Cao Vy lên cầu. "Kiếm của cô đã bị nứt vỡ từ trận chiến trước, ở lại chỉ làm mồi cho móng vuốt kỵ binh. Bảo vệ dân làng qua cầu là di nguyện của Lục Lâm, cũng là lời hứa của chúng ta!"


Trong tâm thức của Minh Dạ, Hộp Tro Tàn Anh Linh bằng đồng thau cổ sau lưng khẽ rung lên lách cách. Mặc cảm tội lỗi của kẻ sống sót duy nhất (survivor's guilt) bùng lên như một ngọn lửa điên cuồng thiêu đốt lý trí hắn. Hắn đã bỏ mặc Cao Phong, Lục Lâm, Thạch Kiên và Tuyết Mai nằm lại trong đống hoang tàn của Thung lũng Vạn Linh. Hắn không thể để Cao Vy và những người dân vô tội này tiếp tục ngã xuống trước mắt mình.


Hắn dứt khoát dùng sợi Đai xích sắt khóa Hộp Tro Tàn quấn chặt lấy bắp vai và ngực trái, khóa chặt chiếc hộp đồng thau cổ vào cơ thể mình. Từng vòng xích sắt nặng nề siết mạnh vào vết sẹo bỏng ngực trái khiến máu tươi chảy ra loang lổ, nhưng nó mang lại cho hắn sự ổn định tuyệt đối. Hắn bước lên đầu cầu treo Tử Thần, đứng sừng sững một mình đối diện với cả đội kỵ binh bọc thép đang lao tới.


"Thiết Kỵ Phong Ba! Tiêu diệt kẻ đào ngũ! Đoạt lại Hộp Đồng Thau!" Tiếng gầm lạnh lùng của chỉ huy kỵ binh vang lên, hàng chục kỵ sĩ đồng loạt giương trường thương bọc thép rèn nhiệt, tạo thành một gọng kìm sắt khổng lồ lao thẳng vào đầu cầu.


Minh Dạ nhận thấy không thể sử dụng kiếm khí tầm xa. Giáp sắt bọc thép hạng nặng của chúng hấp thụ hoàn toàn sát thương kiếm khí, và sương độc đầm lầy quá dày sẽ làm tiêu tán nhiệt lượng lam hỏa trước khi chạm vào mục tiêu. Hắn phải phòng ngự trực diện để câu giờ cho dân làng vượt cầu hoàn toàn.


"Thạch Kiên... hãy cho tôi mượn ý chí sắt đá của anh!" Minh Dạ thì thầm trong tâm thức.


Hộp Tro Tàn sau lưng hắn khẽ phát ra tiếng vọng trầm đục. Mảnh khiên vỡ của Thạch Kiên gia cố trên giáp vai trái đột ngột rực sáng ánh hào quang màu xám thép mờ ảo. Minh Dạ dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể xuống hai chân, đập mạnh chân phải xuống nền đá đầu cầu treo, tạo thế đứng tấn vững chãi như núi đá cổ – Thiết Thạch Trận Tấn. Đất đá dưới chân hắn khẽ rung chuyển, hào quang xám thép sừng sững bao bọc quanh hai chân như một bức tường thành cổ đại.


"Uỳnh!"


Đợt xung phong đầu tiên của Thiết Kỵ Phong Ba đâm sầm vào đầu cầu. Chỉ huy kỵ binh vung thanh trường thương bọc thép rèn nhiệt, đâm thẳng trực diện vào ngực trái của Minh Dạ với tốc độ kinh hoàng.


"Khiên Chấn Trọng Lực!" Minh Dạ hét lớn, tay phải vung thanh kiếm phế chém mạnh xuống đất, đồng thời hướng bả vai trái mang mảnh khiên vỡ về phía trước.


Một bức tường năng lượng chấn động màu xám thép mờ ảo đột ngột dựng lên từ mặt đất, bẻ cong hoàn toàn luồng gió rít xung quanh. Mũi trường thương rực cháy hỏa quang của chỉ huy kỵ binh đâm sầm vào lá chắn trọng lực. Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên dội thẳng vào vách đá vực thẳm. Luồng nhiệt lượng rèn nhiệt và áp lực động năng khổng lồ từ cú tông của chiến thú bọc thép ép chặt lấy Minh Dạ, đẩy lùi gót chân hắn lún sâu vào ván gỗ đầu cầu.


Dư chấn phản chấn cực lớn từ lá chắn trọng lực dội ngược lại cơ thể suy kiệt của hắn. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên bên trong bắp vai trái hoại tử. Xương vai và xương đòn trái của Minh Dạ đã bị rạn nứt nghiêm trọng dưới sức ép ngàn cân. Máu tươi từ vết sẹo bỏng ngực trái phun ra loang lổ khắp mặt nạ sắt rỉ. Thế nhưng, nhờ Thiết Thạch Trận Tấn vững chãi như bàn thạch, hắn không hề lùi bước dù chỉ một tấc. Lá chắn trọng lực mờ ảo vẫn đứng vững, chặn đứng hoàn toàn toàn bộ đà lao của cả đội kỵ binh bọc thép hạng nặng ngoài rìa cầu treo.


"Cái gì? Một tên tân binh tàn phế lại có thể chặn đứng Thiết Kỵ?" Chỉ huy kỵ binh bàng hoàng nhìn mũi thương bị bẻ cong hoàn toàn, bàn tay bọc giáp sắt của gã khẽ run rẩy do phản lực trọng lực.


Phía sau lưng Minh Dạ, những người dân tị nạn cuối cùng đã đặt chân lên bờ bên kia của vực thẳm. Cao Vy đứng ở đầu cầu bên kia, nước mắt tuôn rơi nhìn bóng lưng cô độc của hắn giữa màn khói sương độc đỏ sẫm.


"Minh Dạ! Qua mau! Cầu sắp sập rồi!" Cô gào thét.


Minh Dạ nhìn lại phía sau, khẽ mỉm cười dưới lớp mặt nạ sắt rỉ. Hắn biết thể chất của mình đã chạm đáy, kinh mạch tay trái tê liệt hoàn toàn, và xương bắp vai trái đã rạn nứt đến mức không thể nhấc lên được nữa. Nếu hắn cố gắng chạy qua cầu, kỵ binh hoàng gia sẽ đuổi kịp và tàn sát tất cả.


"Sống sót... và đưa họ về quê hương bình yên, Cao Vy!" Minh Dạ nói thầm trong gió.


Hắn dùng chút sức tàn cuối cùng của cánh tay phải, dồn toàn bộ lam hỏa còn sót lại vào lưỡi kiếm phế rách nát. Thanh Lam Viêm Phế Kiếm rực cháy ngọn lửa màu xanh lam nhạt giữa bão cát bụi sắt. Minh Dạ không chém vào kỵ binh, hắn xoay người, chém mạnh một nhát quyết định thẳng vào sợi xích sắt khổng lồ neo giữ cầu treo Tử Thần bên phía mình.


"Keng! Phập!"


Sợi xích sắt rỉ sét khổng lồ bị ngọn lửa lam hỏa nung nóng và chém đứt lìa, phát ra tiếng kêu gào thét rít mạnh kinh hoàng. Cây cầu treo cũ mục nát lập tức mất đi điểm tựa, đổ sụp hoàn toàn xuống vực sâu hoắm.


Minh Dạ cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng khi rơi tự do vào khoảng không vô tận dưới chân cầu. Thân xác kiệt quệ hoàn toàn của hắn chìm vào màn đêm tối tăm của vực thẳm Hắc Thủy cuồn cuộn hắc khí độc hại.


Trong khoảnh khắc thần trí hắn chuẩn bị chìm vào bóng tối hôn mê sâu, chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh sau lưng đột ngột phát ra hào quang màu xanh lam rực rỡ tuyệt đẹp. Sự bảo hộ tự nguyện thụ động từ ý chí sắt đá của mười một anh linh quá cố cùng bộc phát. Một chiếc kén lửa màu xanh lam nhạt mờ ảo – Vạn Linh Hộ Thể – tự động bao bọc bảo vệ lấy trái tim và ngực trái rách nát của Minh Dạ, xua đuổi toàn bộ hắc khí độc hại xung quanh khi cơ thể hắn biến mất vào bóng tối vô tận dưới đáy vực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!