Nhạc nềnBattleField4

Tàn Tro Trỗi Dậy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm lấy Thung lũng Vạn Linh không phải bằng sự tĩnh lặng của màn đêm, mà bằng một lớp tàn tro dày đặc, khét lẹt mùi thịt xương cháy khét và dầu hỏa vương vãi. Dưới đáy khe đá sâu hoắm, một bàn tay trẻ tuổi khẽ động đậy. Minh Dạ mở mắt. Cơn đau từ ngực trái ập đến như một nhát búa nung đỏ nện thẳng vào lồng ngực, khiến anh khó nhọc hớp một ngụm khí nóng bỏng rát.


Xung quanh anh, vạn vật chỉ còn là một nghĩa địa hoang tàn rực lửa. Những thân cây cổ thụ cháy đen đứng sừng sững như những bia mộ không tên. Những vệt lửa màu xanh lam nhạt – tàn tích của hỏa độc từ cấm thuật huyết sương – vẫn âm ỉ liếm láp trên đá tảng.


"Cao Phong... Lục Lâm... Thạch Kiên... Tuyết Mai..."


Minh Dạ thì thào, giọng khản đặc như bị muội than cào xé thanh quản. Anh cố gượng dậy, nhưng mỗi cử động nhỏ nhất đều khiến lớp da thịt bị bỏng rách ra. Ánh mắt anh dại đi khi nhìn thấy những bộ xương cháy xám nằm rải rác xung quanh. Đó là tiểu đội của anh. Tiểu đội Tân binh số 4 gồm mười hai mạng người, những thiếu niên mười tám, đôi mươi đầy nhiệt huyết vừa đặt chân đến Biên thùy Hắc Thủy, giờ đây chỉ còn là những nắm tro tàn vô danh dưới đáy thung lũng lạnh lẽo này.


Ký ức kinh hoàng của vài giờ trước hiện về, rõ ràng và tàn nhẫn. Họ không hy sinh trên chiến trường chống dị thú. Họ bị phản bội. Trần Lực, gã tân binh hèn nhát cùng phòng, đã bán đứng vị trí đóng quân của tiểu đội cho Đại úy Trấn Hải để đổi lấy một túi tiền vàng rủng rỉnh và lời hứa thăng tiến. Trấn Hải – gã chỉ huy tàn bạo của phân khu Hắc Thủy – đã ra lệnh phóng hỏa thiêu sống toàn bộ tiểu đội. Hắn muốn bịt đầu mối về việc họ vô tình phát hiện ra hầm mộ chứa xác các vật thí nghiệm huyết sương thất bại dưới lòng đất. Tiếng cười gằn của Trấn Hải và ngọn lửa đỏ rực liếm láp da thịt đồng đội vẫn vang vọng bên tai Minh Dạ, biến thành một cơn bão căm hận cuộn xoáy trong tâm thức anh.


Minh Dạ là người sống sót duy nhất. Dòng máu thợ rèn linh hồn thừa kế từ người cha mất tích Minh Thiết đã cho anh một cơ thể có khả năng kháng hỏa độc thiên bẩm, giúp anh giữ lại hơi thở tàn dưới làn sóng lửa hủy diệt. Nhưng nỗi đau của kẻ sống sót (survivor's guilt) còn tàn khốc hơn cả ngọn lửa. Tại sao chỉ có mình anh sống sót? Tại sao những người anh em tốt của anh phải nằm lại đây?


Bên cạnh Minh Dạ, chiếc Hộp Tro Tàn Anh Linh bằng đồng thau cổ nằm im lìm giữa đống tro tàn. Chiếc hộp chằng chịt vết xước rỉ sét, vật gia truyền duy nhất mà cha anh để lại, giờ đây chứa đầy tro cốt của mười một đồng đội quá cố mà Minh Dạ đã dùng đôi tay rướm máu cào bới, gom nhặt trong tuyệt vọng. Anh đã xích chặt chiếc hộp nặng nề ấy sau lưng bằng sợi xích sắt rỉ sét, thề bằng cả sinh mạng sẽ đưa tro cốt của họ trở về quê hương bình yên.


"Rào rạt... Rào rạt..."


Tiếng bước chân dồn dập dẫm lên tro tàn khô khốc vang lên từ phía trên khe đá.


"Lục soát kỹ vào! Đại úy Trấn Hải đã ra lệnh, không được để sót một nhân chứng nào sống sót rời khỏi Thung lũng Vạn Linh! Đứa nào tìm thấy xác thằng nhóc Minh Dạ sẽ được thưởng mười đồng tiền Thiết Huyết!"


Tiếng hô hoán lạnh lùng của lính tuần tra hoàng gia vang lên gắt gao. Chúng đang khép chặt vòng vây. Minh Dạ nghiến răng, cố gắng bám vào vách đá rạn nứt bên cạnh để leo lên, tìm lối thoát hiểm nghèo. Nhưng bắp cơ vai trái bị bỏng nặng của anh không thể phát lực. Khi anh vừa rướn người lên được một thước, vết sẹo bỏng lớn ở ngực trái đột ngột rách toạc ra. Cơn đau thắt tim ập đến dữ dội khiến anh mất đà, ngã sụp xuống đáy khe đá, hơi thở dồn dập hụt hẫng. Tuyệt vọng vây lấy anh. Thể chất của một tân binh bình thường không cho phép anh trốn thoát trong tình trạng suy kiệt này.


Trong bóng tối chật hẹp của khe đá, bàn tay rướm máu của Minh Dạ vô tình chạm vào khe khóa của chiếc hộp đồng thau cổ sau lưng. Dòng máu tươi nóng hổi từ ngón tay anh chảy dọc theo những hoa văn cổ quái, thấm vào bên trong hộp.


"Cạch."


Một tiếng động trầm đục vang lên sâu thẳm từ lòng chiếc hộp. Một luồng hào quang màu xanh lam nhạt đột ngột bùng phát, xua tan bóng tối u ám của khe đá. Ngọn lửa lam hỏa hiền hòa nhưng chứa đựng một ý chí bất khuất từ từ dâng lên, bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của Minh Dạ. Từ trong ánh lửa xanh mờ ảo, ảo ảnh của kiếm sĩ Cao Phong hiện thân. Gương mặt oai phong phong trần của người anh cả tiểu đội khẽ mỉm cười, đôi mắt rực sáng lam hỏa nhìn thẳng vào Minh Dạ.


"Minh Dạ... Đừng gục ngã. Ý chí của chúng ta vẫn đồng hành cùng đệ. Hãy mượn lực của ta!"


Một luồng nhiệt lượng ấm áp tràn vào kinh mạch của Minh Dạ, tạm thời xua tan cơn đau thắt từ vết bỏng ngực trái. Anh cảm nhận được sự kết nối tâm linh kỳ diệu với Hồn khí Cao Phong. Ngọn lửa lam hỏa bùng lên rực rỡ xung quanh cơ thể anh, sưởi ấm tâm hồn đang lạnh giá vì oán hận.


"Ai ở đó? Ra đây!"


Một tên lính tuần tra bọc thép hoàng gia phát hiện ra ánh sáng xanh phát ra từ khe đá, vung thanh trường đao bọc sắt rèn nhiệt lao thẳng vào.


Minh Dạ không tránh né. Anh nhặt thanh kiếm phế rách nát rỉ sét dưới đất, nhỏ máu kết nối ý thức cực hạn. Nhờ sự mượn lực từ Cao Phong, thanh kiếm phế đột ngột rực cháy ngọn lửa màu xanh lam rực rỡ – Lam Viêm Kiếm Chiêu thức tỉnh.


Minh Dạ nhận thấy bộ giáp sắt bọc thép nặng nề của tên lính tuần tra dẫn nhiệt cực tốt. Thay vì đâm trực diện vào lớp giáp dày, anh lách người né tránh đường đao của gã, vung kiếm phế chém một đường chéo nương theo luồng gió lốc hoang tàn. Ngọn lửa lam hỏa quét qua bắp vai tên lính, nung nóng lớp giáp sắt tức thì. Sức nóng khủng khống của Lam hỏa truyền thẳng vào bên trong lớp giáp sống, thiêu đốt da thịt khiến gã gào thét thảm thiết, buông lơi vũ khí và hoảng loạn rút lui về phía sau.


"Có tà hỏa! Mau lùi lại!"


Đám lính đi sau hoảng sợ trước ngọn lửa xanh dị thường chưa từng thấy, vội vã tháo chạy ra xa để dập lửa trên giáp vai. Minh Dạ lợi dụng khói bụi hỏa hoạn mịt mù che mắt tầm nhìn, lướt nhanh qua kẽ đá hiểm trở để trốn thoát khỏi vòng vây nhỏ lẻ ở rìa thung lũng.


Nhưng sự bộc phát năng lượng vượt mức cho phép lập tức đòi hỏi cái giá tàn nhẫn của cấm thuật. Khi ngọn lửa lam hỏa vừa tắt, hỏa độc xanh lam ngấm ngược vào kinh mạch của Minh Dạ, gây ra một cơn đau thắt thấu xương tủy. Vết sẹo bỏng lớn ở ngực trái của anh rách sâu hơn, chảy ra dòng máu đen kịt loang lổ khắp tấm áo lính rách nát.


"Bịch... Bịch..."


Tiếng bước chân dồn dập rầm rộ của cả một đại đội lính tuần tra hoàng gia lại vang lên sát vách đá ngay phía trên đầu anh, siết chặt vòng vây phong tỏa toàn bộ Thung lũng Vạn Linh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!