Nhạc nềnLost_Place6

Bước Chân Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hành lang tầng 40 của tòa nhà Eco-Smart lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng ù ù trầm đục từ hệ thống điều hòa trung tâm phả ra thứ không khí lạnh lẽo, vô trùng. Đặng Mỹ Dung đứng im trước cánh cửa thép chống cháy của căn hộ Penthouse. Đôi vai cô khẽ rung lên dưới lớp áo gió màu xanh đen ẩm ướt nước mưa.


Cô biết, chỉ cần cô đặt ngón tay lên đầu đọc sinh trắc học kia, chiếc lồng kính thông minh của Trần Thế Vinh sẽ lại đóng sập xuống, nuốt chửng cô vào mạng lưới giám sát không góc chết. Hùng—gã tài xế lầm lì—chắc chắn đã báo cáo về sự cố mất tín hiệu định vị kéo dài hơn ba mươi phút tại siêu thị Co.opmart. Vinh không bao giờ chấp nhận một biến số nằm ngoài tầm kiểm soát, nhất là khi biến số đó lại là người vợ mà hắn đã tỉ mỉ lập trình nên cuộc hôn nhân.


Dung hít một hơi sâu, lồng ngực thắt lại bởi cơn đau âm ỉ từ những đêm mất ngủ triền miên do sóng hạ âm 19Hz. Cô thọc tay vào túi áo khoác, lôi chiếc điện thoại Nokia 1280 không định vị và chiếc máy dò sóng vô tuyến RF-300 vừa nhận từ Lê Khánh Chi ra. Hai vật phẩm vật lý thô ráp, lạnh ngắt nằm gọn trong lòng bàn tay cô. Chúng là vũ khí, nhưng cũng là bản án tử hình nếu bị Vinh phát hiện.


Không một động tác thừa, Dung quay sang phía hộp điện tổng hành lang tầng 40, khuất sau chiếc tủ cứu hỏa màu đỏ. Cô lách tay ra phía sau bình chữa cháy bằng kim loại nặng, dùng ngón tay mảnh khảnh cạy nhẹ nắp hộp sắt kỹ thuật. Khe hẹp giữa những bó cáp quang dày đặc hiện ra trong bóng tối. Dung nhét chiếc điện thoại cổ cùng máy dò sóng vào sâu bên trong, nằm ngay cạnh bản báo cáo xét nghiệm độc chất của mèo Mun mà cô đã giấu từ rạng sáng.


Tiếng tích tắc khô khốc từ chiếc đồng hồ cơ cổ của bố đeo bên tay trái khẽ gõ nhịp vào mạch máu cô. *Một nhịp. Hai nhịp.* Dung đóng nắp hộp sắt, vuốt lại mái tóc hơi rối, rồi bước đến trước cửa Penthouse. Cô đặt ngón tay cái lên màn hình quét.


"Xác nhận danh tính: Đặng Mỹ Dung." Giọng nói điện tử vô cảm vang lên, kèm theo tiếng khóa từ lách cách mở ra.


Dung bước vào sảnh. Mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc lập tức ập vào khứu giác cô, nhưng lần này nó mang một áp lực đè nén đến ngạt thở.


Trần Thế Vinh đã đứng sẵn ở đó, ngay giữa phòng khách ngập tràn ánh sáng nhân tạo. Hắn không mặc vest công sở như mọi khi mà chỉ mặc một chiếc áo len mỏng màu xám tro, hai tay đút vào túi quần tây phẳng phiu. Nụ cười trên môi hắn vẫn đạt một tỷ lệ chuẩn xác đến rợn người, nhưng đôi mắt sâu thẳm sau gọng kính bạc lại lạnh tanh như hai mảnh kính vỡ.


"Em về rồi sao, Dung?" Giọng Vinh dịu dàng, nhưng tốc độ nhả chữ chậm hơn bình thường hai phần mười giây. "Tài xế Hùng bảo hệ thống định vị của xe và điện thoại của em đột ngột mất tín hiệu ngay khi em bước vào siêu thị. Anh đã rất lo lắng."


Dung khom nhẹ người, cố tình để lộ vẻ mệt mỏi, lờ đờ của một bệnh nhân đang chịu tác dụng phụ của thuốc an thần Olanzapine. Cô đưa tay lên ôm trán, giọng khàn đặc: "Vinh... đầu óc em dạo này tệ quá. Em vừa bước vào siêu thị thì cơn đau đầu lại ập đến. Em bị chóng mặt, điện thoại thì sập nguồn lúc nào không biết. Em chỉ nhớ mình đã ngồi bần thần ở quầy súp rất lâu, đến khi tỉnh lại thì thấy Hùng đang tìm mình."


Để giữ cho nhịp tim không tăng vọt trước hệ thống camera AI nhận diện cảm xúc đang chĩa thẳng vào sảnh, Dung âm thầm bấm mạnh móng tay vào vết bầm rớm máu trong lòng bàn tay trái. Cơn đau vật lý sắc lẹm lập tức kích hoạt adrenaline, giữ cho cơ mặt cô hoàn toàn bất động, phẳng lặng như một hồ nước đóng băng.


Vinh bước tới gần cô, khoảng cách thu hẹp dần tạo ra một lực ép vô hình. Hắn đưa tay nhẹ nhàng đón lấy chiếc túi xách da trên vai cô. "Để anh cầm giúp cho. Dạo này em yếu quá, để anh mang túi xách đi lau cồn khử khuẩn, điện thoại của em đâu, đưa anh xem thử xem có phải bị lỗi pin không."


Cuộc lục soát bắt đầu dưới danh nghĩa của sự quan tâm hoàn hảo.


Vinh đặt chiếc túi xách lên bàn đá cẩm thạch. Hắn methodically mở từng ngăn khóa, lôi ra chiếc ví nhỏ, hộp phấn trang điểm, và thỏi son dưỡng. Ngón tay hắn lướt qua lớp vải lót của túi xách, miết dọc theo các đường chỉ khâu một cách tỉ mỉ để tìm kiếm bất kỳ vật thể lạ nào có kích thước bằng một chiếc USB hay máy ghi âm. Dung đứng im nhìn hắn, hai tay buông thõng, ngón tay trái vẫn ghì chặt vào lòng bàn tay để nén cơn run rẩy.


Hắn cầm chiếc điện thoại thông minh của cô lên, bấm nút nguồn. Màn hình tối đen không phản ứng. Vinh nheo mắt, lướt ngón tay qua cổng sạc, rồi dùng một thiết bị quét kim loại cầm tay nhỏ bằng cây bút máy lướt nhẹ qua người Dung, từ cổ áo xuống đến gấu quần. Thiết bị im lặng. Không có tín hiệu RF lạ. Không có thiết bị định vị hay ghi âm nào giấu trên người cô.


Sự nghi ngờ trong mắt Vinh giảm đi một phần, nhưng nụ cười của hắn vẫn lạnh buốt. "Điện thoại hết pin thật rồi. Để anh mang vào phòng làm việc sạc lại và cài đặt lại hệ thống định vị cho em. Dạo này an ninh thành phố phức tạp, anh không muốn mất dấu em một lần nào nữa."


"Em cảm ơn anh..." Dung thều thào, đóng tròn vai một người vợ yếu đuối phụ thuộc. "Em mệt quá, em muốn vào nằm một chút."


"Chờ đã, Dung," Vinh khẽ giữ vai cô lại. "Hôm nay nhà mình có khách. Anh Minh, bạn học cũ thời đại học của anh ở bên Pháp mới về nước, tiện đường ghé qua chơi. Anh ấy là một chuyên gia tâm lý xuất sắc, anh nghĩ em nên trò chuyện với anh ấy một chút để giải tỏa áp lực công việc dạo này."


Dung cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. *Trần Minh.* Cái tên này không có trong bất kỳ danh sách bạn bè thông thường nào của Vinh tại V-Tech mà cô từng biết. Một bác sĩ tâm thần giả danh được cài cắm đến tận nhà để lén đánh giá cô, chuẩn bị bằng chứng cho hồ sơ cưỡng chế y tế. Chiếc lưới của Vinh đang khép lại nhanh hơn cô tính toán.


Cửa phòng khách mở ra, và một người đàn ông trung niên bước vào. Trần Minh có dáng người thư sinh, ăn mặc giản dị với chiếc áo sơ mi xanh nhạt, đeo kính cận gọng tròn và mang một nụ cười cởi mở, dễ tạo lòng tin giả. Nhưng dưới nhãn quan phân tích của một kỹ sư dữ liệu, Dung lập tức nhận ra sự bất thường: bước đi của Minh cực kỳ nhẹ, gót chân không hề phát ra tiếng động trên sàn gỗ, và ánh mắt gã liên tục quét qua các góc phòng như một thói quen của kẻ chuyên đi giám sát.


"Chào em, Mỹ Dung. Vinh nhắc về em suốt, hôm nay mới có dịp gặp," Minh cất giọng trầm ấm, phong thái vô cùng tự nhiên.


"Chào anh Minh," Dung mỉm cười yếu ớt, khẽ gật đầu.


Cả ba ngồi xuống bàn ăn đá cẩm thạch. Chị Lành—người giúp việc—lặng lẽ bưng lên một khay trà hoa cúc nghi ngút khói cùng một đĩa bánh ngọt. Dung nhìn ly trà, khứu giác nhạy bén của cô lập tức ngửi thấy mùi đắng kim loại cực nhẹ của hoạt chất Olanzapine ẩn giấu dưới hương thơm nồng của hoa cúc. Cô khẽ mím môi, tay trái đặt dưới mặt bàn tiếp tục bấm mạnh vào vết thương rớm máu để duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối trước đòn tấn công kép cả về sinh học lẫn tâm lý.


Trần Minh nhấp một ngụm trà, bắt đầu cuộc trò chuyện bằng tông giọng thư giãn của một người bạn cũ. "Vinh bảo dạo này em hay bị áp lực công việc ở V-Tech dẫn đến mất ngủ. Thời tiết Sài Gòn dạo này thất thường quá, em có hay cảm thấy đau đầu hay nghe thấy những tiếng ù ù lạ ban đêm không?"


*Trap thứ nhất.* Dung lập tức phân tích cấu trúc câu hỏi trong đầu. Nếu cô thừa nhận nghe thấy tiếng ù ù lạ ban đêm, Minh sẽ lập tức ghi nhận đó là triệu chứng "ảo thanh"—một biểu hiện điển hình của chứng hoang tưởng tự phát trong DSM-5 để củng cố hồ sơ bệnh án giả. Nhưng thực tế, tiếng ù ù đó chính là sóng hạ âm 19Hz do Vinh phát ra từ loa thông minh.


Cô lắc đầu, ánh mắt lờ đờ nhưng giọng nói bình thản: "Không ạ. Căn hộ Penthouse này có hệ thống kính hộp ba lớp cách âm rất tốt, chỉ số tiếng ồn nền ban đêm luôn dưới ba mươi decibel, hoàn toàn không có tiếng ù ù nào từ bên ngoài lọt vào được. Em chỉ bị khó ngủ do nhịp sinh học thay đổi sau khi dự án Soulmate-AI bị đình chỉ công tác thôi."


Trần Minh khẽ nhướng mày, một sự dao động vi mô xuất hiện ở khóe mắt trái của gã—sự ngạc nhiên trước câu trả lời quá đỗi lý tính và logic của cô. Gã không thể dán nhãn hoang tưởng cho một người đưa ra các thông số kỹ thuật chính xác về độ ồn decibel.


"Ra là vậy," Minh mỉm cười, lướt ngón tay quanh miệng tách trà. "Nhưng Vinh có kể với anh một biến cố khá đáng lo ngại. Đêm mưa hôm kia, em đã tự ý chạy ra ngoài lúc nửa đêm mà không nhớ mình đã ra bằng cách nào. Em có hay gặp trạng thái mất phương hướng về thời gian hay không nhớ những việc mình vừa làm gần đây không?"


*Trap thứ hai: Tấn công vào trí nhớ để tạo lập hiện trường mất khả năng hành vi.*


Dung khẽ tựa lưng vào ghế, tay trái tì nhẹ lên chiếc đồng hồ cơ cổ của bố. Tiếng tích tắc cơ học đều đặn truyền qua xương cổ tay là mỏ neo duy nhất giúp cô định vị thực tại giữa những câu hỏi gài bẫy dồn dập.


"Em nhớ rất rõ mốc thời gian đó," Dung trả lời, giọng cô đều đều không cảm xúc. "Lúc đó là đúng hai giờ ba mươi phút sáng ngày hai mươi sáu tháng năm. Chú mèo Mun của em bị co giật cấp tính do ngộ độc thức ăn. Theo báo cáo khí tượng thủy văn, đêm đó lượng mưa đạt sáu mươi milimét, tầm nhìn hạn chế. Vì hoảng loạn lo cho thú cưng nên nhịp tim của em tăng cao, dẫn đến việc em không chú ý đến các thao tác mở cửa tự động. Đó là phản xạ sinh lý bình thường của con người khi đối mặt với tình huống khẩn cấp, không phải là mất phương hướng thời gian."


Minh khẽ liếc nhìn Vinh. Gương mặt hoàn hảo của Vinh lúc này đã đanh lại, khóe môi hắn mím chặt thành một đường thẳng mỏng dính. Hắn không ngờ Dung lại có thể đối phó với những câu hỏi của một chuyên gia tâm lý đầu ngành bằng sự lạnh lùng và chính xác của một thuật toán toán học.


Trong suốt cuộc đối thoại, Dung không hề lơ là việc áp dụng kỹ năng Đọc vị biểu cảm vi mô (Micro-expression). Cô quan sát từng cử động nhỏ nhất của Trần Minh: hướng mắt nhìn của gã, tần suất nháy mắt, và cách gã điều chỉnh tư thế ngồi.


Đột nhiên, Dung nhận ra một dị thường. Cứ sau mỗi câu trả lời hoàn hảo của cô, ánh mắt của Trần Minh lại vô thức liếc nhẹ về phía chiếc kệ gỗ trang trí ở góc phòng khách, nơi đặt con gấu bông cũ của bé An. Tần suất liếc nhìn của gã là đúng mười hai giây một lần, trùng khớp với chu kỳ tự động lấy nét của các camera giám sát thế hệ mới.


Dung khẽ nheo mắt sau gọng kính bạc. Qua lăng kính phân cực của mắt kính, cô nhìn sâu vào mắt của con gấu bông. Giữa lớp lông nỉ màu nâu xám cũ kỹ, mắt trái của con gấu phản chiếu một ánh sáng xanh lục cực nhỏ, mờ nhạt đến mức mắt thường không thể phát hiện nếu không chú ý.


*Một chiếc camera giấu kín độc lập khác.*


Vinh không chỉ dùng hệ thống IoT gốc của tòa nhà. Hắn đã lén lắp đặt thêm một camera ngụy trang trong đồ chơi của con riêng để ghi hình trực tiếp toàn bộ cuộc đối thoại này. Hắn muốn ghi lại mọi biểu cảm vi mô, mọi dấu hiệu mệt mỏi hay run rẩy của cô dưới tác dụng của hạ âm và thuốc an thần để cắt ghép thành một đoạn video bằng chứng chứng minh cô mất năng lực hành vi dân sự trước tòa.


Lòng bàn tay trái của Dung nhói lên một cơn đau buốt khi móng tay cô cứ sâu thêm vào vết thương cũ, rỉ ra một vệt máu đỏ tươi giấu kín dưới mặt bàn đá. Nhưng trí óc cô lúc này lại sáng tỏ hơn bao giờ hết.


Cô nhìn thẳng vào mắt Trần Minh, nở một nụ cười phẳng lặng: "Anh Minh dạo này có hay nghiên cứu về các thiết bị ghi hình không dây không? Em thấy góc phòng khách nhà mình hôm nay có vẻ... ấm hơn bình thường một độ C, có lẽ do có thiết bị phần cứng nào đó đang hoạt động hết công suất chăng?"


Câu hỏi bâng quơ của Dung khiến cả Trần Minh lẫn Trần Thế Vinh cùng sững người trong một tích tắc cực ngắn. Tiếng bánh răng của chiếc đồng hồ cơ cổ vẫn tích tắc gõ nhịp đều đặn trong không gian im lặng đến rợn người của chiếc lồng kính thông minh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!