Đồng Minh Bí Mật
Cơn mưa phùn lúc rạng sáng ngày 26 tháng 5 năm 2026 phủ một lớp màn nước mờ đục lên những tấm kính một chiều của tòa nhà Eco-Smart. Đặng Mỹ Dung đứng dưới mái hiên của sảnh phụ, hơi lạnh của gió sông Sài Gòn luồn qua lớp áo khoác mỏng khiến cô khẽ rùng mình. Chú mèo Mun đã được gửi lại an toàn tại phòng khám của bác sĩ Hoàng, nhưng trên tay cô lúc này là bản báo cáo xét nghiệm độc chất bằng giấy—quân bài vật lý vô giá xác nhận nồng độ Olanzapine 1.2 mg/L trong máu mèo. Cô biết, chỉ cần bước chân vào khoang thang máy kia, mọi hành vi của cô sẽ lại rơi vào tầm quét của hàng chục ống kính AI do Trần Thế Vinh kiểm soát.
Nhịp tim của Dung tăng lên. Tiếng tích tắc từ chiếc đồng hồ cơ cổ của bố trên cổ tay trái khẽ gõ nhịp vào da thịt, giữ cho cô một khoảng lặng lý trí giữa cơn bão lo âu. Cô không thể mang tờ giấy này vào căn hộ. Hệ thống quét sinh trắc học và camera độ phân giải cao ở lối vào Penthouse thừa sức ghi lại nếp gấp của tờ giấy trong túi áo cô. Dung bước vào sảnh hành lang tầng 40. Trước khi chạm tay vào đầu đọc vân tay của cửa chính, cô dừng lại trước hộp điện tổng hành lang. Bằng một động tác nhanh gọn và tự nhiên như thể đang vuốt lại mái tóc rối, Dung lách tay ra phía sau bình chữa cháy, mở nắp hộp sắt kỹ thuật và nhét bản báo cáo xét nghiệm vào khe hở hẹp giữa các đường dây cáp điện. Đó là góc chết duy nhất không nằm trong tầm quét của camera an ninh hành lang.
Khi cánh cửa thép của Penthouse mở ra, mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc ập vào khứu giác cô, nhưng lần này nó mang theo một áp lực lạnh lẽo đến ngột ngạt. Trần Thế Vinh đang ngồi ở bàn ăn đá cẩm thạch, chiếc máy tính xách tay mở sẵn, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt hoàn hảo không một góc chết của hắn.
"Em đi đâu về thế, Dung?" Giọng Vinh dịu dàng, nhưng tốc độ nhả chữ chậm rãi một cách bất thường. Hắn không ngước mắt lên, nhưng Dung biết mọi cảm biến chuyển động trong nhà đã báo cáo chính xác thời gian cô rời đi.
Dung khẽ khom người, hai vai rụt lại, cố tình để lộ vẻ mệt mỏi rã rời của một cơ thể đang bị tước đoạt giấc ngủ. Cô đưa tay lên ôm đầu, giọng khàn đặc: "Mun... Mun bị co giật dữ dội lúc nửa đêm. Em hoảng loạn quá, không kịp nghĩ gì nên bế nó chạy thẳng ra phòng khám quận 1. Em xin lỗi... đầu óc em dạo này tệ quá, em còn không nhớ mình đã ra khỏi cửa bằng cách nào."
Vinh từ từ gập máy tính lại. Hắn đứng dậy, bước từng bước khoan thai về phía cô. Dung nín thở, tự bấm mạnh móng tay vào vết thương cũ trong lòng bàn tay trái để cơn đau vật lý giữ cho nhịp tim cô không tăng vọt trước camera AI nhận diện cảm xúc đang treo trên trần sảnh. Vinh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc ướt nước mưa của cô, ánh mắt hắn chứa đựng một sự thương cảm giả tạo đến rợn người.
"Em lại quên rồi sao? Anh đã bảo em dạo này bị trầm cảm và hoang tưởng nhẹ do áp lực công việc ở V-Tech mà. Lần sau có chuyện gì cứ gọi anh, đừng tự ý chạy ra ngoài trong đêm mưa thế này, nguy hiểm lắm." Hắn khẽ thở dài, tay lướt qua vai cô như thể đang kiểm tra xem cô có giấu vật gì trên người không. "Anh đã bảo tài xế Hùng tăng cường canh chừng dưới sảnh để bảo vệ em. Giờ thì vào phòng tắm nước nóng rồi nghỉ ngơi đi."
Dung cúi đầu gật gật, đóng tròn vai một người vợ yếu đuối và hoang tưởng đang dần bị khuất phục bởi những lời gaslight của chồng. Nhưng sâu trong thâm tâm, cô biết mình vừa mua được một khoảng thời gian an toàn. Vinh tin rằng thuốc an thần Olanzapine và các đòn tra tấn hạ âm đang phát huy tác dụng bẻ gãy ý chí của cô.
***
Chiều ngày 27 tháng 5 năm 2026.
Dung bước xuống sảnh tòa nhà Eco-Smart với chiếc túi xách da quen thuộc. Cô đã lén dùng chiếc kẹp tóc nam châm vật lý để ngắt rơ-le khóa từ cửa Penthouse một lần nữa, nhưng lần này là dưới danh nghĩa đi siêu thị mua sắm.
"Phu nhân muốn đi siêu thị Co.opmart Nguyễn Đình Chiểu sao?" Tài xế Nguyễn Văn Hùng đứng chờ sẵn cạnh chiếc Mercedes đen, giọng lầm lì dứt khoát. Gã mở cửa xe, ánh mắt không rời khỏi chiếc túi xách của cô.
"Tôi muốn tự tay chọn ít nguyên liệu tươi để nấu súp cho bé An. Cậu cứ đưa tôi đến đó," Dung trả lời bằng tông giọng bình thản, khéo léo dùng vị thế phu nhân phó chủ tịch để áp chế sự nghi ngờ của gã tài xế.
Chiếc xe lao đi trong dòng xe cộ đông đúc của Sài Gòn. Ngồi ở ghế sau, Dung lén thọc tay vào túi áo khoác, ngón tay chạm vào lớp vỏ nhựa thô ráp của chiếc Máy phá sóng GPS mini—thiết bị ngắt sóng vô tuyến tầm ngắn mà Giáo sư Vũ Đình Toàn đã chế tạo riêng cho cô. Cô biết, điện thoại và chiếc xe này đang liên tục gửi dữ liệu định vị thời gian thực về máy chủ cá nhân của Vinh.
Khi chiếc xe dừng trước cổng siêu thị Co.opmart trên đường Nguyễn Đình Chiểu, Dung bước xuống xe. "Cậu cứ đỗ xe ở bãi, tôi vào mua đồ khoảng một tiếng. Không cần đi theo đâu, trong siêu thị đông người lắm."
Hùng khẽ gật đầu nhưng ánh mắt gã vẫn dõi theo bóng cô bước qua cánh cửa kính tự động. Dung đi thẳng vào khu vực quầy hàng đông lạnh, nơi luồng khách mua sắm chật kín tạo ra một rào cản vật lý tự nhiên che mắt gã tài xế đang cố rướn người nhìn qua cửa kính.
Cô bước nhanh vào nhà vệ sinh nữ ở góc cuối siêu thị. Trong không gian kín đáo của buồng vệ sinh, Dung thực hiện các thao tác đã được lập trình sẵn trong đầu với sự chính xác của một thuật toán tối ưu. Cô cởi bỏ chiếc áo khoác mỏng màu beige nổi bật, lộn ngược nó lại thành một chiếc áo gió màu xanh đen giản dị. Cô tháo chiếc mũ rộng vành, thay bằng một chiếc mũ lưỡi trai tối màu dìm sâu xuống trán.
Tiếp theo, Dung lôi chiếc Máy phá sóng GPS mini ra, cắm đầu tẩu của nó vào một cục pin dự phòng dung lượng lớn đặt sâu dưới đáy túi xách. Con chíp nhỏ bên trong thiết bị khẽ nóng lên, phát ra một dải tần số nhiễu vô tuyến công suất thấp trong bán kính năm mét. Ngay lập tức, màn hình chiếc điện thoại thông minh của cô hiển thị cột sóng GPS bị mất tín hiệu hoàn toàn. Định vị gắn trên chiếc xe Mercedes ngoài bãi cũng sẽ báo lỗi kết nối tạm thời.
Cô chỉ có đúng một giờ trước khi Vinh nhận ra sự cố mất tín hiệu định vị và ra lệnh cho Hùng lùng sục siêu thị.
Dung lách người qua lối cửa thoát hiểm kỹ thuật dành cho nhân viên bảo trì ở phía sau nhà vệ sinh. Lối đi tối tăm dẫn thẳng ra một con hẻm nhỏ vắng vẻ phía sau siêu thị. Cô bước nhanh ra đường lớn, vẫy một chiếc xe ôm công nghệ truyền thống, thanh toán hoàn toàn bằng tiền mặt từ quỹ đen và yêu cầu gã chở đến một con hẻm nhỏ trên đường Nguyễn Đình Huy, Quận 3.
***
Tiệm sách cũ 'Ký Ức' nằm lọt thỏm giữa hai bức tường gạch dày của một con hẻm cụt vắng lặng. Không gian nơi đây hoàn toàn cách biệt với sự ồn ào, náo nhiệt của phố thị bên ngoài. Tường gạch dày tự nhiên cùng hệ thống tán cây cổ thụ bao phủ phía trên vô tình biến tiệm sách thành một lồng Faraday tự nhiên, chặn đứng phần lớn các bước sóng vô tuyến tầm xa.
Dung bước qua cánh cửa gỗ cũ kỹ. Mùi giấy ố vàng, mùi mực in và hương thảo mộc thanh nhẹ lập tức xoa dịu thần kinh đang căng như dây đàn của cô. Tại đây không có Wi-Fi, không có camera giám sát AI, chỉ có những kệ sách gỗ cao sát trần nhà xếp đầy những cuốn sách gáy da cũ kỹ.
"Chị Dung phải không?" Một giọng nói trẻ trung nhưng lạnh lùng vang lên từ phía gác lửng gỗ.
Dung ngước lên. Một cô gái khoảng hai mươi lăm tuổi đang bước xuống cầu thang bộ. Cô gái mặc chiếc áo khoác bomber da màu đen cá tính, mái tóc nhuộm ombre xanh khói nổi bật ôm sát gương mặt sắc sảo nhưng đượm vẻ u uất. Đôi mắt cô gái hằn lên những tia đỏ của sự thiếu ngủ và một sự căm hận sâu sắc không thể che giấu. Đó là Lê Khánh Chi—em gái của Hứa Kim Ngân, người vợ thứ hai đã biến mất của Trần Thế Vinh.
"Chào em, Khánh Chi," Dung khẽ gật đầu, tay vẫn giữ chặt quai túi xách.
Chi dẫn Dung lên căn gác lửng nhỏ khuất sau kệ sách lịch sử. Chị Thu—chủ tiệm sách và là thành viên của nhóm 'Vô Danh Số'—lặng lẽ bưng lên hai ly trà ấm rồi rút lui xuống tầng trệt, khép hờ cánh cửa gỗ để đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối.
"Em đã theo dõi chị suốt một tháng qua qua các bài báo công nghệ của V-Tech," Chi mở đầu cuộc thoại, giọng cô run lên vì giận dữ nhưng vẫn giữ được sự lý trí. "Khi nhìn thấy bức ảnh chị đứng cạnh Vinh trong lễ ra mắt dự án Soulmate-AI, em biết chị chính là nạn nhân tiếp theo. Gương mặt của chị... ánh mắt của chị lúc đó giống hệt chị gái em trước khi chị ấy bị đưa vào viện tâm thần Thanh Bình."
Dung khẽ siết chặt chiếc đồng hồ cơ cổ trên tay trái. "Em biết những gì về Vinh? Chị gái em... Hứa Kim Ngân, thực sự đã phát hiện ra điều gì?"
Chi cúi xuống, lôi từ trong balo da ra một xấp tài liệu giấy cũ đã bị ố vàng. "Chị Ngân chưa từng bị điên loạn tự phát. Chị ấy là một chuyên viên phân tích tài chính xuất sắc. Trước khi biến mất bí ẩn vào năm 2024, chị ấy phát hiện Vinh đã âm thầm mua lại toàn bộ lịch sử duyệt web, nhật ký cuộc gọi và thậm chí cả lịch sử giao dịch ngân hàng trọn đời của chị ấy từ một gã môi giới dữ liệu đen tên là Lão K. Vinh dùng những thông tin nhạy cảm đó để lập trình nên một kịch bản tình yêu hoàn hảo, giả lập các sự kiện trùng hợp để ép chị ấy kết hôn."
Dung cảm thấy tim mình như thắt lại. Từng lời Chi nói như một bản sao hoàn chỉnh của những gì cô đang phải trải qua. Cuộc hôn nhân của cô, tình yêu lý tưởng của cô, thực chất chỉ là một dòng mã nguồn được viết sẵn từ những dữ liệu bị đánh cắp.
"Chị Ngân đã cố gắng phản kháng," Chi tiếp tục, đôi mắt cô ngập nước nhưng ánh nhìn vẫn kiên định. "Chị ấy lén sao lưu các bằng chứng giao dịch tiền mã hóa giữa Vinh và Lão K. Nhưng Vinh đã đi trước một bước. Hắn dùng các thiết bị IoT trong nhà để gaslight chị ấy, làm giả các cuộc gọi hoảng loạn và liên kết với bác sĩ Nguyễn Tấn Phát để cưỡng chế đưa chị ấy vào viện Thanh Bình dưới tên giả nhằm chiếm đoạt toàn bộ cổ phần công ty của chị ấy."
"Vậy hiện tại Kim Ngân đang ở đâu?" Dung hỏi dồn, hơi thở cô dồn dập.
"Em không biết," Chi lắc đầu trong bất lực. "Họ đã xóa sạch danh tính số của chị ấy trên các hệ thống pháp lý. Nhưng trước khi bị bắt đi, chị Ngân đã lén gửi cho em một tin nhắn nặc danh bằng mật mã cổ điển."
Chi đẩy về phía Dung một chiếc Điện thoại Nokia 1280 không định vị màu đen cũ kỹ cùng một chiếc thẻ sim rác chưa kích hoạt.
"Đây là chiếc điện thoại cơ học hoàn toàn không có chip định vị GPS hay kết nối internet. Chị hãy dùng nó để liên lạc riêng với em và thám tử Hoài Nam. Tuyệt đối không được bật nguồn khi đang ở trong căn hộ Eco-Smart vì máy quét RF của Vinh có thể phát hiện ra dải tần số sóng ngắn của nó."
Dung nhận lấy chiếc điện thoại Nokia thô ráp. Cảm giác cầm nắm một vật thể vật lý hoàn toàn nằm ngoài không gian số mang lại cho cô một sự an tâm kỳ lạ.
"Còn một điều nữa," Chi ghé sát tai Dung, giọng cô hạ thấp xuống mức tối thiểu, chỉ đủ để hai người nghe thấy giữa tiếng xào xạc của những trang sách cũ. "Trong tin nhắn cuối cùng gửi cho em, chị Ngân tiết lộ rằng chị ấy đã chôn giấu một chiếc điện thoại cũ chứa toàn bộ bằng chứng giao dịch gốc và file ghi âm cuộc đối thoại đe dọa của Vinh..."
Chi dừng lại một nhịp, ánh mắt cô xoáy sâu vào Dung đầy vẻ nghiêm trọng.
"...Chị ấy đã chôn nó dưới gốc cây hồng trong vườn biệt thự ngoại ô của Vinh trước đêm bị cưỡng chế bắt đi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!