Độc Chất Trong Trà
Chiếc thỏi son màu đỏ mận nằm im lìm trong ngăn khóa phụ của chiếc túi xách da. Khi ngón tay của Đặng Mỹ Dung khẽ lướt qua lớp vải lót, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng cô, dội thẳng lên đại não. Thỏi son đã bị dịch chuyển. Đúng năm xăng-ti-mét về phía bên phải, lệch hoàn toàn khỏi chấm mực xanh đen nhỏ xíu mà cô đã lén đánh dấu bằng bút máy Pilot dưới đáy ngăn phụ.
Có kẻ đã lục soát túi xách của cô.
Mỹ Dung không quay đầu lại. Qua lớp kính một chiều bóng loáng của tủ rượu phòng khách, cô có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của hai bóng người đang đứng trong quầy bếp mở ngập tràn ánh sáng vàng ấm áp. Trần Thế Vinh—người chồng hoàn hảo của cô—đang thong thả khuấy nhẹ một ly nước ấm, chiếc tạp dề lụa màu xám chuột khoác hờ ngoài chiếc sơ mi trắng phẳng phiu. Cạnh hắn, Lê Thị Hoa—cô gia sư của bé An—đang cúi đầu báo cáo điều gì đó, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thỏa mãn đầy ẩn ý.
"Dung à, em đứng đó làm gì thế?" Giọng Vinh vang lên, trầm ấm và dịu dàng đến mức hoàn hảo. Hắn xoay người lại, tay bưng chiếc khay gỗ nhỏ, trên đó là một ly trà hoa cúc nghi ngút khói và một lọ thuốc bổ màu hổ phách. "Chị Lành vừa pha xong trà hoa cúc cho em đây. Mau lại uống rồi đi ngủ sớm, dạo này sắc mặt em nhợt nhạt quá."
Dung khẽ siết chặt quai túi xách, cố giữ cho cơ mặt không lộ ra bất kỳ sự dao động nào trước hệ thống camera AI nhận diện cảm xúc đang chĩa thẳng vào sảnh vào. Cô nở một nụ cười yếu ớt, bước từng bước chậm chạp, giả vờ như đang chịu đựng sự mệt mỏi rã rời của một cơ thể bị suy nhược thần kinh nặng.
"Em cảm ơn anh, cảm ơn chị Lành," Dung nói, giọng cô khàn đặc, khẽ tì tay trái lên mép bàn đá cẩm thạch.
Tiếng tích tắc cơ học khô khốc của chiếc đồng hồ cơ cổ của bố đeo trên cổ tay trái khẽ rung nhẹ, truyền một nhịp đập vật lý đều đặn qua da thịt cô. Đó là mỏ neo duy nhất giúp cô đứng vững giữa chiếc lồng kính thông minh đầy cạm bẫy này. Cô lén nhìn chị Lành—người giúp việc theo giờ đang đứng khép nép ở góc bếp. Ánh mắt chị Lành né tránh cô, hai bàn tay thô ráp đan chặt vào nhau đầy vẻ bồn chồn. Chị Lành đã bị Vinh mua chuộc. Dung biết rõ điều đó.
"Uống đi em, trà còn ấm đấy," Vinh dịu dàng đưa ly trà đến tận tay cô, mắt hắn chăm chú quan sát từng cử động nhỏ của vợ.
Dung nhận lấy ly trà. Một mùi hương hoa cúc nồng đậm bốc lên, nhưng dưới khứu giác đã được rèn luyện nhạy bén của cô, cô lập tức ngửi thấy một mùi đắng nhẹ, mang chút vị kim loại cực nhạt ẩn giấu sâu dưới làn hương thảo mộc. Mùi của hoạt chất Olanzapine—một loại thuốc an thần liều cao chuyên dùng cho bệnh nhân tâm thần phân liệt, có tác dụng phụ gây ảo giác mạnh và suy giảm trí nhớ nghiêm trọng nếu dùng quá liều.
Cô đặt ly trà xuống bàn, mở nắp lọ thuốc bổ hổ phách mà Vinh đưa cho. Đây là lúc cô phải thực hiện kỹ thuật tráo đổi sinh học mà cô đã chuẩn bị suốt một tuần qua. Trong lòng bàn tay phải của cô, kẹp giữa hai ngón tay là những viên vitamin tự chuẩn bị có màu sắc và kích thước tương tự như viên Olanzapine mà chị Lành đã chuẩn bị sẵn dưới đáy lọ thuốc bổ.
"Anh Vinh chu đáo quá, tối nào cũng nhắc em uống thuốc," Dung khẽ cười, đưa tay che miệng ho nhẹ một tiếng.
Trong một tích tắc ngắn ngủi khi Vinh quay sang nhắc nhở bé An đi ngủ, ngón tay Dung lướt nhanh như một thuật toán tối ưu. Cô thả viên vitamin vào miệng, đồng thời giấu viên thuốc an thần thật dưới lưỡi, rồi bưng ly trà hoa cúc lên uống một ngụm nhỏ. Vị đắng kim loại lập tức tê dại đầu lưỡi cô. Cô giả vờ nuốt xuống, cổ họng khẽ chuyển động trước ánh mắt giám sát đầy thỏa mãn của chồng.
"Ngoan lắm, giờ thì vào phòng nghỉ ngơi đi em," Vinh vuốt tóc cô, nụ cười của hắn mang một tỷ lệ chuẩn xác đến rợn người.
Dung bước nhanh vào phòng tắm master, khóa chặt cửa cơ học lại. Cô lập tức cúi người sát bồn rửa mặt, dùng ngón tay kích thích họng để nôn sạch ngụm trà vừa uống cùng viên thuốc an thần dưới lưỡi ra ngoài. Dòng nước lạnh xả mạnh từ vòi lavabo cuốn trôi đi những vệt nước màu vàng nhạt. Dung thở dốc, hai mắt đỏ ngầu, tay trái bấm mạnh móng tay vào lòng bàn tay để lấy cơn đau vật lý đập tan màn sương mù mờ ảo đang bắt đầu nhen nhóm trong đại não.
Nhưng cô không thể đổ phần trà hoa cúc còn lại trong ly vào bồn rửa mặt hay bồn cầu. Hệ thống nhà thông minh Eco-Smart của Penthouse được Vinh cài đặt cảm biến lưu lượng nước cực kỳ nhạy bén; nếu lượng nước xả đột ngột thay đổi vào khung giờ đêm muộn, hệ thống sẽ tự động gửi cảnh báo bất thường đến điện thoại của hắn.
Dung bưng ly trà đi vào phòng ngủ tối om. Cô tiến đến góc phòng, nơi đặt chậu cây trầu bà Nam Mỹ (monstera) lớn có lá xum xuê. Bằng một cử động dứt khoát và im lặng, cô đổ toàn bộ phần trà hoa cúc còn lại vào phần đất xốp dưới đáy chậu cây, rồi đặt chiếc ly rỗng trở lại bàn trang điểm. Đất xốp sẽ hấp thụ nước trà, và tiếng động duy nhất phát ra chỉ là tiếng lá cây khẽ xào xạc trong gió điều hòa.
Cô nằm xuống giường cạnh Vinh, nhắm mắt lại nhưng tai vẫn căng ra lắng nghe mọi tiếng động cơ học xung quanh. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cơ cổ của bố vẫn đều đặn vang lên dưới gối, như một lời nhắc nhở cô phải sống sót.
***
Nửa đêm. Khoảng ba giờ sáng.
Dung giật mình tỉnh giấc bởi một tiếng cào xé nhỏ, đứt quãng phát ra từ góc phòng ngủ. Tiếng động vật lý rất khẽ, nhưng đối với một người đang nằm trong trạng thái cảnh giác cực hạn như cô, nó vang lên như một tiếng nổ lớn.
Cô nhẹ nhàng ngồi dậy, liếc nhìn Vinh bên cạnh. Hắn vẫn nằm im, nhịp thở đều đặn dưới tác dụng của viên thuốc ngủ mà cô đã lén tráo vào ly rượu vang của hắn tối muộn. Dung bước xuống giường, đi chân trần trên sàn gỗ lạnh toát hướng về phía chậu cây trầu bà.
Dưới ánh sáng yếu ớt lọt qua khe rèm cửa sổ tầng 40, Dung kinh hoàng nhìn thấy Mun—chú mèo đen cưng của cô—đang nằm co giật dữ dội trên tấm thảm sát chậu cây. Hàm răng nó nghiến chặt, bọt mép sùi ra trắng xóa, bốn chân cào cấu điên cuồng vào không khí trong bất lực. Đáy chậu cây trầu bà vẫn còn đọng lại một vệt nước trà hoa cúc nhỏ rỉ ra từ lỗ thoát nước. Mun đã liếm phải vệt nước đó.
"Mun..." Dung thều thào, cổ họng cô nghẹn đắng.
Nỗi sợ hãi ập đến như một cơn lũ quét sạch mọi sự bình tĩnh lý trí của cô trong một giây. Mun là sinh vật duy nhất không giả dối trong căn hộ này, là mỏ neo cảm xúc cuối cùng kết nối cô với ký ức về người cha quá cố. Nhìn chú mèo nhỏ co giật từng cơn, hơi thở yếu ớt lịm dần, Dung cảm thấy một sự căm phẫn tột cùng bùng phát trong lồng ngực. Vinh không chỉ muốn phá hủy tâm trí cô, hắn đang dùng chính sự tàn nhẫn của mình để đầu độc mọi thứ xung quanh cô.
Cô phải cứu Mun. Và cô cần bằng chứng.
Dung nhanh chóng quấn Mun vào một chiếc khăn tắm dày để giữ ấm và ngăn nó tự cào vào người. Cô nhét vội thỏi son ngụy trang bình xịt hơi cay vào túi áo khoác, bế chặt Mun vào lòng rồi bước ra khỏi phòng ngủ.
Khi cô vừa bước đến sảnh sảnh vào căn hộ, tiếng chốt cửa điện tử đột ngột khóa chặt. Đèn LED trên bảng điều khiển thông minh chuyển sang màu đỏ rực.
*Hệ thống khóa từ tự động đã kích hoạt.*
Dung nín thở. Vinh đã cài đặt chế độ khóa an ninh nếu phát hiện có chuyển động của con người ở khu vực cửa ra vào vào khung giờ từ 2 giờ đến 5 giờ sáng mà không có sự xác thực sinh trắc học của hắn. Cô không thể đánh thức Vinh, cũng không thể dùng điện thoại cá nhân vì keylogger sẽ báo cáo hoạt động ngay lập tức.
Cô đặt Mun xuống sàn, chạy nhanh vào phòng tắm master. Sử dụng chiếc kẹp tóc nam châm vật lý lén giấu trong túi áo, Dung lách nhẹ vào khe hở của hộp kỹ thuật phía sau gương phòng tắm—nơi đặt bộ điều khiển trung tâm của các thiết bị cảm biến Nest. Bằng một động tác dứt khoát, cô dùng đầu kẹp tóc nam châm gạt mạnh chốt rơ-le nguồn của hệ thống khóa cửa từ Penthouse.
Tiếng "tạch" nhỏ vang lên. Nguồn điện dự phòng bị ngắt trong vòng mười lăm giây trước khi hệ thống kịp tự động khởi động lại.
Dung chạy ra sảnh, ôm lấy Mun và đẩy mạnh cửa chính. Cánh cửa thép nặng nề mở ra. Cô bước ra ngoài hành lang, tiếng cửa sập lại phía sau vang lên khô khốc.
***
Dưới sảnh tòa nhà Eco-Smart, không gian vắng lặng và lạnh lẽo dưới ánh đèn LED trắng. Tài xế Nguyễn Văn Hùng đang ngồi gật gù trong chiếc xe Mercedes đỗ ở góc khuất sảnh phụ. Khi nhìn thấy bóng Dung bế một bọc khăn chạy ra từ lối thang máy thoát hiểm, gã lập tức tỉnh giấc, mở cửa xe bước xuống chặn đường cô.
"Phu nhân, đêm muộn thế này cô bế mèo đi đâu vậy?" Giọng Hùng lầm lì, ánh mắt sắc lạnh quét qua gương mặt nhợt nhạt và mái tóc rối bời của cô. "Anh Vinh đã dặn tôi không được để cô ra ngoài một mình vào ban đêm vì lý do sức khỏe."
Dung siết chặt Mun vào lòng, cảm nhận cơ thể chú mèo đang run rẩy yếu ớt. Cô nhìn thẳng vào mắt Hùng, ánh mắt cô không còn vẻ đờ đẫn của một người vợ trầm cảm mà là sự lạnh lùng, uy quyền của một kỹ sư trưởng.
"Tránh ra," Dung gằn giọng, từng chữ sắc như dao cạo. "Con mèo của tôi đang bị ngộ độc cấp tính. Nếu nó chết vì sự chậm trễ của cậu, tôi sẽ yêu cầu ban giám đốc V-Tech hủy bỏ toàn bộ hợp đồng an ninh của đội cậu ngay ngày mai. Cậu nghĩ Trần Thế Vinh sẽ bảo vệ một gã tài xế làm hỏng việc của vợ hắn sao?"
Sự quyết liệt đột ngột của Dung khiến Hùng khựng lại một nhịp. Gã lúng túng nhìn chiếc điện thoại trên tay, định gọi điện báo cáo cho Vinh.
Nhưng Dung không cho gã cơ hội đó. Cô nhanh chân lách qua người gã, chạy thẳng ra đường lớn ngoài cổng Eco-Smart. Dưới cơn mưa phùn lạnh ẩm của đêm Sài Gòn, cô vẫy liên tiếp hai chiếc xe taxi truyền thống nhưng không chiếc nào dừng lại. Cuối cùng, cô chấp nhận trả một số tiền mặt lớn từ quỹ đen cho một người lái xe ôm công nghệ đang túc trực bên đường, yêu cầu gã phóng thẳng đến Phòng khám thú y của Bác sĩ Hoàng ở Quận 1.
Chiếc xe máy lao đi trong màn đêm, gió lạnh xốc vào mặt Dung, nhưng đầu óc cô chưa bao giờ tỉnh táo hơn thế.
***
Phòng khám thú y của Bác sĩ Hoàng nằm sâu trong một con hẻm nhỏ ở Quận 1, ngập tràn mùi thuốc sát trùng và tiếng kêu khe khẽ của các con vật nhỏ. Hoàng—vị bác sĩ thú y trẻ tuổi với cặp kính cận dày và chiếc áo blouse trắng sạch sẽ—lập tức nhận lấy Mun từ tay Dung khi nhìn thấy tình trạng nguy kịch của nó.
"Nó bị ngộ độc độc chất thần kinh cực nặng," Hoàng nói nhanh sau khi kiểm tra đồng tử và nhịp tim của Mun. "Tôi phải tiến hành rửa ruột và tiêm chất đối kháng khẩn cấp. Chị chờ ở ngoài nhé."
Dung đứng chôn chân ngoài phòng cấp cứu, mắt nhìn chằm chằm vào ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần nhà. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cơ cổ trên tay cô dường như đồng điệu với nhịp tim đang đập loạn xạ của cô. Cô lén rút chiếc USB Kingston bọc cao su dưới lót giày bên phải ra, siết chặt nó trong lòng bàn tay trái rớm máu nhẹ. Đây là cuộc chiến sinh học thực tế đầu tiên của cô với Vinh, và cô không được phép thua.
Một tiếng rưỡi trôi qua dài như một thế kỷ.
Cửa phòng cấp cứu mở ra. Bác sĩ Hoàng bước ra, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ nghiêm trọng.
"Mun đã qua cơn nguy kịch, nhưng nhịp tim của nó vẫn rất yếu do bị tổn thương cơ tim cấp tính. Tôi phải giữ nó lại phòng khám để theo dõi đặc biệt trong vòng bốn mươi tám giờ tới," Hoàng nói, tay đưa cho Dung một bản in giấy có đóng dấu đỏ của phòng khám. "Đây là bản kết quả xét nghiệm máu của Mun bằng máy sắc ký lỏng mà tôi vừa chạy xong."
Dung nhận lấy tờ giấy. Ánh mắt cô quét nhanh qua các chỉ số hóa học hiển thị trên bảng kết quả.
*Hoạt chất phát hiện: Olanzapine. Nồng độ: 1.2 mg/L.*
"Olanzapine?" Dung khẽ hỏi, dù cô đã biết trước câu trả lời.
"Đúng vậy," Hoàng gật đầu, giọng ông trầm xuống đầy nghi vấn. "Đây là một loại thuốc an thần thế hệ mới dành cho người. Đối với động vật nhỏ như mèo, chỉ cần một lượng cực nhỏ bằng đầu tăm cũng có thể gây suy tim và tử vong ngay lập tức. Vệt nước mà Mun liếm phải dưới đáy chậu cây có nồng độ chất này cực cao. Chị Dung... gia đình chị có ai đang điều trị bằng loại thuốc này không? Và tại sao nó lại xuất hiện trong nước tưới cây của chị?"
Dung im lặng. Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ *Olanzapine 1.2 mg/L* in đậm trên tờ giấy.
Đây rồi. Chứng cứ hóa học đanh thép nhất. Vật chứng vật lý đầu tiên chứng minh có kẻ đang lén lút đầu độc cô hằng ngày ngay trong căn hộ của mình. Vinh không chỉ muốn cô đờ đẫn, hắn đang thử nghiệm liều lượng thuốc trên chính cơ thể cô và vật nuôi xung quanh cô để chuẩn bị cho một *Cơn hoảng loạn giả lập* hoàn hảo trước camera—một bằng chứng y khoa tuyệt đối để tước đoạt quyền công dân của cô sau này.
"Tôi hiểu rồi. Cảm ơn bác sĩ Hoàng," Dung khẽ nói, cẩn thận gấp tờ giấy kết quả xét nghiệm làm tư rồi giấu sâu vào túi áo khoác bên cạnh chiếc USB bảo mật. "Tôi gửi Mun lại đây nhờ bác sĩ chăm sóc. Chi phí tôi sẽ thanh toán hoàn toàn bằng tiền mặt."
Cô rút ra xấp tiền mặt cuối cùng từ quỹ đen trao cho Hoàng. Khi bước ra khỏi phòng khám, Dung nhìn lên bầu trời đêm Sài Gòn đang bắt đầu hửng sáng. Cơn mưa phùn đã dứt, để lại những vệt nước đen loang lổ trên mặt đường nhựa.
Điện thoại thông minh của cô trong túi xách bất ngờ rung lên một nhịp ngắn. Một tin nhắn hệ thống tự động từ ứng dụng quản lý tòa nhà Eco-Smart gửi đến:
*"Cảnh báo: Phát hiện sự cố can thiệp vật lý vào hệ thống điện căn hộ Penthouse 4001 lúc 03:15. Ban quản lý tòa nhà đã tăng cường lực lượng bảo vệ tuần tra tại sảnh chính và hành lang tầng 40 theo yêu cầu của chủ hộ Trần Thế Vinh."*
Chiếc lồng kính thông minh đã chính thức thắt chặt chiếc lưới bảo vệ vật lý của nó xung quanh cô. Vinh đã biết cô trốn ra ngoài cứu mèo, và hắn đang chuẩn bị một đòn trừng phạt tàn nhẫn hơn khi cô quay trở lại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!