Nhạc nềnLost_Place6

Mỏ Neo Bằng Giấy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiếc điện thoại thông minh đặt trên mặt bàn gỗ thông của quán cà phê "Offline" đang rung lên bần bật, trượt đi từng vệt ngắn trên bề mặt gỗ mộc không phủ bóng. Màn hình hiển thị ba chữ "Chồng yêu" nhấp nháy liên tục như một sinh vật sống đầy đe dọa.


Đặng Mỹ Dung nhìn chằm chằm vào màn hình. Nhịp tim cô, vốn đang đập dồn dập ở mức một trăm mười nhịp mỗi phút do tác động của dải tần số hạ âm mười chín héc vừa được giải mã, giờ đây lại càng tăng nhanh hơn. Đối diện cô, Nguyễn Minh Huy nín thở, hai tay siết chặt lấy mép chiếc máy tính xách tay ThinkPad cũ kỹ. Cậu lập trình viên trẻ nhìn cô bằng ánh mắt lo âu tột độ, như thể chỉ cần cô nhấn nút nghe, một chiếc thòng lọng vô hình sẽ ngay lập tức siết chặt lấy cổ cả hai người.


Dung nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Cô không thể hoảng loạn. Logic toán học luôn dạy cô rằng mọi biến số phức tạp đều có một phương trình cân bằng. Cô vuốt nhẹ màn hình, nhấn nút nhận cuộc gọi, rồi đưa điện thoại lên tai. Khi cô cất tiếng, giọng nói của cô đột ngột thay đổi—nó trở nên khàn đặc, yếu ớt và đứt quãng, mang theo sự mệt mỏi rã rời của một cơ thể đang bị suy kiệt.


"Vinh... anh à..." Dung thều thào.


Từ đầu dây bên kia, giọng nói của Trần Thế Vinh truyền đến. Vẫn là chất giọng trầm ấm, dịu dàng quen thuộc, nhưng dưới đôi tai đã được cảnh báo của Dung, cô nhận ra một luồng áp lực lạnh lẽo, sắc lẹm ẩn giấu phía sau. Hắn đang đứng ở văn phòng V-Tech, xung quanh tĩnh lặng đến mức cô có thể nghe thấy tiếng điều hòa trung tâm chạy rì rầm.


"Dung, em đang ở đâu vậy?" Vinh hỏi, tông giọng bình thản nhưng tốc độ nhả chữ nhanh hơn bình thường hai phần mười giây—dấu hiệu cho thấy sự kiểm soát của hắn đang bị đe dọa. "Tài xế Hùng bảo em vào siêu thị hữu cơ Bến Thành mua đồ, nhưng hệ thống định vị GPS trên xe và điện thoại của em đột ngột mất tín hiệu hoàn toàn suốt mười lăm phút qua. Anh đã gọi cho ban quản lý mạng tòa nhà nhưng họ bảo không có sự cố đường truyền nào ở khu vực đó cả. Em có sao không?"


Dung khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, tay trái lén bấm mạnh móng tay vào vết bầm rớm máu trong lòng bàn tay trái. Cơn đau nhói vật lý tức thời truyền thẳng lên vỏ não, giúp cô giữ vững sự tỉnh táo hoàn toàn, đập tan màn sương mù mờ ảo của sự sợ hãi.


"Vinh... em xin lỗi..." Dung nói, giọng cô run rẩy như sắp khóc. "Em... em vừa bước vào nhà vệ sinh của siêu thị thì... thì đầu óc tối sầm lại. Em chóng mặt quá, hình như em vừa ngất đi một lúc dưới sàn gạch. Lúc ngã xuống, điện thoại của em văng vào góc khuất dưới gầm bồn rửa tay... Em vừa mới tỉnh dậy và nhặt được máy... Ở đây kín quá, sóng điện thoại yếu lắm anh à..."


Một khoảng lặng kéo dài ba giây trên đường truyền. Ba giây đủ để một kẻ ái kỷ ác tính như Vinh thực hiện các phép phân tích hành vi trong đầu. Dung nín thở, cô biết Vinh đang đối chiếu lời nói của cô với mô hình dự đoán "Soulmate-AI" của hắn. Hắn nghĩ cô đang bị suy nhược thần kinh nặng do tác động của hạ âm và thuốc an thần Olanzapine hằng đêm. Một người vợ yếu ớt, ngất xỉu trong nhà vệ sinh siêu thị hoàn toàn khớp với kịch bản một nạn nhân trầm cảm mà hắn đang xây dựng.


"Trời ơi, Dung!" Giọng Vinh đột ngột chuyển sang tông hoảng hốt, đầy xót xa. "Anh đã bảo dạo này sức khỏe em yếu lắm mà. Em ở yên đó, không được di chuyển. Anh sẽ gọi điện ngay cho Hùng vào thẳng nhà vệ sinh nữ bế em ra xe. Hùng! Cậu vào ngay bên trong tìm phu nhân!"


"Không... không cần đâu anh..." Dung vội ngăn lại, giọng vẫn giữ vẻ yếu ớt. "Em tự gượng dậy được rồi. Em sẽ đi ra cửa sau của siêu thị hướng lối thoát hiểm cho thoáng khí. Anh bảo Hùng đánh xe vòng ra lối sau đón em nhé... Em mệt quá..."


"Được rồi, nghe lời em. Hùng sẽ đón em ở lối sau ngay lập tức. Em giữ máy nhé, đừng cúp." Vinh dặn dò.


"Vâng..." Dung khẽ đáp rồi cúp máy.


Cô lập tức ngắt cuộc gọi, nhìn sang Huy. "Chị phải đi ngay. Hùng sẽ có mặt ở lối sau siêu thị trong vòng ba phút nữa. Em thu dọn máy tính và rời khỏi đây bằng lối cửa phụ. Tuyệt đối không được bật Wi-Fi hay Bluetooth trên đường về. Vinh bắt đầu quét diện rộng rồi."


Huy vội vã gật đầu, tay chân run rẩy nhét chiếc ThinkPad vào balo. "Chị Dung... chị phải cẩn thận. Bản phân tích phổ âm hạ âm mười chín héc này em đã mã hóa và lưu vào chiếc USB Kingston dưới lót giày của chị rồi. Đó là lá bài bảo mạng của chị, đừng để hắn tìm thấy."


"Chị biết." Dung gật đầu dứt khoát.


Cô đứng dậy, bước nhanh ra khỏi quán cà phê "Offline". Dưới cái nắng oi ả của trưa Sài Gòn, Dung chạy bộ ngược trở lại hướng Trạm xe buýt trung tâm Bến Thành. Cơ thể cô rã rời, thái dương đau nhói như có hàng ngàn cây kim châm vào do tác động của hạ âm đêm qua chưa tan hết. Cô lách qua đám đông hành khách đang chen chúc, leo lên xe buýt số 03 đang dừng bánh, rồi đi ngược trở lại siêu thị hữu cơ.


Khi bước vào lối thoát hiểm phía sau siêu thị, Dung lén tắt nguồn chiếc máy phá sóng GPS mini trong túi xách. Đèn LED đỏ vụt tắt. Tín hiệu định vị của cô lập tức xuất hiện trở lại trên bản đồ hệ thống của Vinh tại đúng tọa độ siêu thị. Cô nhanh chóng bước vào nhà vệ sinh nữ, tạt nước lạnh lên mặt để tạo ra vẻ nhợt nhạt, mồ hôi đầm đìa chân thực.


Hai phút sau, gã tài xế Nguyễn Văn Hùng xuất hiện ở lối hành lang sau siêu thị. Khi nhìn thấy Dung đang tựa lưng vào bức tường gạch, gương mặt nhợt nhạt không chút sắc hồng, gã lầm lì cúi đầu: "Phu nhân, tôi đưa cô ra xe."


Dung không nói gì, cô chỉ khẽ gật đầu, để gã đỡ lấy cánh tay run rẩy của mình bước đi. Chiếc xe Mercedes S-Class đen bóng lướt đi trong im lặng, đưa cô quay trở lại chiếc lồng kính thông minh tầng 40 tòa nhà Eco-Smart.


***


Chiều muộn.


Căn hộ Penthouse ngập tràn trong ánh sáng vàng nhạt của hệ thống đèn thông minh tự động điều chỉnh theo nhịp sinh học ban chiều. Khi Dung bước qua cửa, tiếng chốt khóa điện tử sập lại với một tiếng "click" khô khốc, vang vọng khắp không gian rộng lớn của phòng khách.


Trần Thế Vinh đã đứng chờ sẵn ở sảnh vào. Hắn đã cởi bỏ áo vest công sở, chỉ mặc chiếc sơ mi trắng mở hai cúc cổ, tay áo xắn cao gọn gàng. Gương mặt hắn tràn ngập sự lo lắng chân thành khi bước đến đỡ lấy Dung từ tay tài xế Hùng.


"Dung, em thấy trong người thế nào rồi?" Vinh ôm lấy bờ vai cô, dắt cô đến chiếc ghế sofa da công thái học. "Anh lo cho em đến mức không thể tập trung làm việc ở V-Tech được, phải chạy thẳng về nhà đây."


Khứu giác nhạy bén của Dung ngửi thấy mùi nước hoa gỗ tuyết tùng quen thuộc của hắn, hòa lẫn với một mùi hương thảo mộc nhạt—mùi của ly trà hoa cúc mà hắn vẫn thường pha. Cô khẽ tựa đầu vào vai hắn, giả vờ mệt mỏi: "Em đỡ hơn rồi anh. Chắc do dạo này áp lực công việc ở phòng dữ liệu lớn khiến em bị suy nhược thôi."


"Anh đã bảo rồi, em đừng cố quá," Vinh dịu dàng vuốt tóc cô, giọng nói ấm áp như rót mật. "Sức khỏe của em là quan trọng nhất. Tối nay em cứ nghỉ ngơi đi, không cần phải lo lắng gì cả. Anh cũng đã gọi điện báo lại với mẹ Sâm rồi, bảo tối nay em mệt nên hai đứa mình không qua nhà Bình Thạnh ăn cơm được. Mẹ cũng bảo em nên nghỉ ngơi."


Dung khựng lại một nhịp. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng cô.


"Hẹn với mẹ?" Dung ngước lên nhìn Vinh, đôi mắt lộ vẻ ngơ ngác thật sự. "Nhưng... hôm nay em có hẹn với mẹ sao anh? Em tưởng lịch hẹn là vào cuối tuần sau?"


Vinh mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung và thương cảm. Hắn rút chiếc điện thoại thông minh của cô từ trong túi xách ra, bật màn hình và đưa đến trước mặt cô.


"Em lại quên rồi sao?" Vinh khẽ thở dài, ngón tay hắn vuốt màn hình hiển thị lịch sử tin nhắn Zalo giữa cô và mẹ ruột. "Chính em đã nhắn tin cho mẹ lúc chín giờ mười lăm phút sáng nay khi anh đang họp ở công ty mà. Đây này, em xem đi."


Dung nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Trên giao diện trò chuyện, một dòng tin nhắn được gửi đi từ chính tài khoản của cô vào lúc 9:15 sáng nay: *"Mẹ ơi, tối nay con mệt quá, đầu cứ đau búa bổ nên con không qua ăn cơm với mẹ được. Để cuối tuần sau con với nhà con qua nhé mẹ."*


Phía dưới là tin nhắn trả lời của bà Sâm gửi lúc 9:20: *"Ừ, con giữ gìn sức khỏe nhé. Có thằng Vinh chăm sóc chu đáo là mẹ yên tâm rồi. Đừng làm việc quá sức nghe con."*


Dung cảm thấy một luồng khí lạnh buốt xộc thẳng lên đỉnh đầu. Trí óc cô bắt đầu quay cuồng. Đầu óc cô tự động rà soát lại ký ức của buổi sáng hôm nay. Lúc chín giờ mười lăm phút, cô đang ngủ say trên giường sau một đêm bị tra tấn bởi sóng hạ âm mười chín héc. Điện thoại của cô lúc đó đặt trên bàn trang điểm, hoàn toàn nằm ngoài tầm tay cô. Cô chưa từng cầm điện thoại, chưa từng gõ một dòng chữ nào gửi cho mẹ.


Một cảm giác hoang mang tột độ dâng lên trong lòng Dung. Có một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô tự hỏi liệu mình có thực sự bị mộng du hay mất trí nhớ thật hay không? Liệu những lời Vinh nói về chứng trầm cảm và ảo giác của cô có phải là sự thật? Đây chính là sự tàn khốc của *Gaslight công nghệ* ở cấp độ 4—khi kẻ thao túng sử dụng chính các chứng cứ kỹ thuật số do hắn làm giả để bẻ gãy và thay đổi nhận thức thực tại của nạn nhân.


Nhưng Dung là một nhà toán học. Logic lạnh lùng trong cô lập tức trỗi dậy, đập tan sự tự hoài nghi.


*Không.* Cô tự nhủ. *Vinh có quyền root hệ thống mạng Penthouse. Hắn đã cài đặt phần mềm gián điệp keylogger lên điện thoại của mình. Hắn có thể dễ dàng giả lập địa chỉ IP, dùng quyền truy cập đồng bộ hóa đám mây để gửi tin nhắn từ tài khoản của mình ngay trên máy tính làm việc của hắn tại V-Tech.*


Cô muốn lén kiểm tra siêu dữ liệu (metadata) của tin nhắn để tìm địa chỉ IP nguồn, nhưng cô lập tức dừng lại. Mã độc keylogger của Vinh đang ghi nhận mọi thao tác gõ phím của cô. Nếu cô thực hiện bất kỳ hành vi truy quét bảo mật nào trên điện thoại, Vinh sẽ ngay lập tức phát hiện ra cô đã tỉnh táo và đang điều tra hắn.


"Dung? Em sao thế?" Giọng Vinh vang lên bên tai, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Hắn đang nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, dò xét từng dao động nhỏ nhất trên cơ mặt cô qua camera giám sát cảm xúc lắp ở góc trần nhà.


Dung khẽ lắc đầu, tay ôm lấy thái dương, giọng nói run rẩy đầy hoang mang: "Em... em không nhớ nổi là mình đã nhắn tin lúc nào nữa, Vinh à... Đầu em dạo này cứ trống rỗng... Có phải em... em đang thực sự bị bệnh nặng lắm không anh?"


Vinh ôm cô vào lòng, vỗ về nhẹ nhàng, nhưng Dung có thể cảm nhận được cơ ngực của hắn khẽ giãn ra—sự thỏa mãn tột cùng của một kẻ ái kỷ khi thấy con mồi bắt đầu sập bẫy hoài nghi bản thân.


"Không sao đâu em, có anh ở đây rồi," Vinh thì thầm. "Áp lực công việc lớn quá thôi. Để anh vào bếp hâm lại bát canh hạt sen cho em uống rồi đi ngủ sớm nhé."


"Vâng... Em vào phòng tắm rửa mặt cho tỉnh táo chút nha anh," Dung yếu ớt nói.


***


Bước vào phòng tắm master, Dung đóng chặt cửa gỗ và chốt khóa cơ học lại. Cô đứng tựa lưng vào cánh cửa, lồng ngực phập phồng thở dốc.


Phòng tắm ngập tràn ánh đèn led trắng lạnh lẽo. Dung đi đến bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch, mở vòi nước lạnh, vớt nước tạt mạnh lên mặt để dập tắt cơn đau đầu đang âm ỉ. Cô ngước lên nhìn mình trong gương. Gương mặt cô nhợt nhạt, dưới quầng mắt xuất hiện những vệt xám mệt mỏi.


Cô đưa tay trái lên ngang tầm mắt. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cơ cổ của bố vang lên đều đặn, khô khốc và chính xác: *Tích tắc, tích tắc, tích tắc.*


Những bánh răng cơ học bằng đồng thau đang chuyển động tuần hoàn bên trong lớp vỏ vàng nguyên khối, hoàn toàn độc lập với mọi sóng vô tuyến, mọi kết nối internet, và mọi thuật toán điều khiển của Trần Thế Vinh. Đây là mỏ neo thực tại đầu tiên của cô.


Dung lách người sang góc khuất của phòng tắm—nơi cô đã tính toán là góc chết duy nhất không nằm trong tầm quét của camera hồng ngoại ẩn phía sau gương (thiết bị cảm biến Nest giấu mic mà cô đã vô hiệu hóa đường truyền âm thanh từ hôm trước).


Cô lén tháo chiếc giày bên trái của mình ra. Bên dưới lớp lót giày da mềm mại, Dung lấy ra một tờ giấy mỏng được gấp nhỏ xếp nếp gọn gàng—đây chính là *Bảng mật mã One-time Pad bằng giấy* chứa các chuỗi số ngẫu nhiên dùng một lần mà cô và Giáo sư Toàn giữ bản gốc.


Tiếp theo, Dung luồn tay vào ngăn kéo dưới đáy tủ trang điểm gỗ, lấy ra một chiếc kẹp tóc nam châm vật lý nhỏ. Cô dùng chiếc kẹp tóc này để hút chốt khóa cơ học của một chiếc hộp gỗ nhỏ giấu kín phía sau đường ống xả nước lavabo. Bên trong chiếc hộp gỗ là *Cuốn sổ tay da và bút máy Pilot*—kỷ vật vô giá của người cha quá cố Đặng Minh Trí.


Dung mở cuốn sổ tay da ra. Trang giấy màu vàng ngà, thơm mùi mực và gỗ cũ hiện ra trước mắt cô. Cô cầm chiếc bút máy Pilot, ngòi bút bằng thép không gỉ sáng bóng dưới ánh đèn.


Dung bắt đầu thực hiện quá trình mã hóa thủ công. Cô không dùng máy tính, không dùng điện thoại. Cô dùng bộ não toán học của mình để thực hiện các phép tính modulo cộng thủ công giữa các ký tự chữ viết và chuỗi số ngẫu nhiên trên bảng giấy One-time Pad.


Cô viết nhanh từng dòng mật mã số vào trang giấy:


*"25/05/2026 - 08:00: Xuất phát đi siêu thị hữu cơ Bến Thành. Lịch hẹn ăn tối với mẹ Sâm lúc 18:30 vẫn giữ nguyên. Điện thoại để trong túi xách suốt chuyến đi."*


*"25/05/2026 - 09:15: Đang di chuyển trên xe buýt số 03, không hề gửi tin nhắn hủy hẹn cho mẹ Sâm. Tin nhắn lúc 09:15 trên điện thoại hoàn toàn là giả mạo do Vinh can thiệp hệ thống từ xa."*


*"Kết luận: Đòn Gaslight công nghệ cấp độ 4 đã bắt đầu. Vinh đang sử dụng quyền root và mã độc keylogger để thay đổi lịch sử liên lạc số hòng bẻ gãy nhận thức thực tại của mình."*


Khi dòng chữ cuối cùng được mã hóa xong dưới dạng các chuỗi số vô nghĩa nối tiếp nhau, Dung khẽ thở ra một hơi dài nhẹ nhõm. Cô vuốt ve bề mặt trang giấy nhám.


Những dòng chữ này được viết bằng mực vật lý trên giấy xenlulôzơ. Trần Thế Vinh có thể sửa đổi mọi byte dữ liệu trên đám mây, hắn có thể xóa sạch lịch sử cuộc gọi trên điện thoại của cô, hắn có thể làm giả tin nhắn Zalo của mẹ cô hằng ngày. Nhưng hắn không thể chạm vào những dòng mực này. Hắn không thể hack vào sợi xenlulôzơ của tờ giấy giấy vật lý này để thay đổi ký ức của cô từ xa.


Cuốn sổ tay này chính là mỏ neo thực tại tối cao của cô. Nó lưu giữ sự thật khách quan không thể bị sửa xóa bởi bất kỳ siêu máy tính hay thuật toán dự đoán nào của tập đoàn V-Tech.


Dung lén dùng bật lửa đốt cháy tờ giấy chứa chuỗi số ngẫu nhiên One-time Pad đã sử dụng, thả tro vào bồn cầu rồi xả nước trôi đi. Cô cẩn thận khóa cuốn sổ tay da và bút máy Pilot lại vào chiếc hộp gỗ sau ống lavabo, dùng kẹp tóc nam châm định vị lại chốt khóa cơ học hoàn hảo như cũ. Cô xỏ lại chiếc giày bên trái, chỉnh lại nếp áo đầm tối màu, rồi mở cửa phòng tắm bước ra ngoài.


***


Phòng khách Penthouse lúc này đã lên đèn mờ tối. Vinh đang đứng ở quầy bếp mở, thong thả múc bát canh sâm hạt sen nghi ngút khói ra một chiếc bát sứ trắng.


Ngồi ở bàn ăn là bé Mỹ An—đứa con riêng sáu tuổi của Vinh. Bé đang ôm khư khư con gấu bông cũ rách tai được khâu lại bằng chỉ đỏ, đôi mắt to tròn, nhợt nhạt nhìn chăm chăm vào những nét vẽ nguệch ngoạc trên tờ giấy vẽ vật lý đặt trước mặt.


"Dung, em qua ăn chút canh nóng đi," Vinh nói vọng ra, giọng điệu vẫn ngọt ngào như một người chồng hoàn hảo.


Dung bước đến bàn ăn, cố tình di chuyển chậm chạp, ánh mắt lờ đờ giả vờ như đang bị mệt mỏi và tác dụng phụ của thuốc an thần chi phối. Cô ngồi xuống cạnh bé An, khẽ vuốt mái tóc tơ của cô bé.


"An đang vẽ gì đấy con?" Dung hỏi nhẹ.


Bé An không trả lời bằng lời nói. Đứa trẻ tự kỷ nhẹ này chỉ khẽ dịch chuyển con gấu bông cũ sang một bên, để lộ bức tranh vẽ một chiếc lồng kính lớn, bên trong có một người phụ nữ đang đứng gào thét không ra tiếng dưới những tia sáng màu đỏ hồng ngoại vẽ bằng bút sáp.


Dung khựng lại. Tim cô thắt chặt. Đứa trẻ nhạy cảm này đã nhìn thấy và cảm nhận được cuộc tra tấn bằng hạ âm và ánh sáng hồng ngoại ban đêm mà cô phải gánh chịu. Bé An chính là một nhân chứng sống vô ý thức trong căn hộ này.


Đúng lúc đó, gia sư Lê Thị Hoa bước ra từ phòng đọc sách của bé An. Hoa mặc bộ đồ công sở giản dị, mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, nhưng ánh mắt lướt qua Dung mang theo một vẻ ghen tị và smug (thỏa mãn ngầm) cực kỳ kín kẽ. Hoa chính là người tình cũ của Vinh, kẻ được hắn cài cắm vào đây để thực hiện các hành vi di chuyển đồ đạc vật lý nhằm hỗ trợ đòn gaslight tinh thần của hắn khi Dung ở nhà một mình.


"Chào chị Dung," Hoa cất giọng đều đều. "Dạo này trông chị mệt mỏi quá. Chị nên nghe lời anh Vinh uống thuốc đầy đủ và nghỉ ngơi đi ạ. Sáng nay lúc dọn dẹp túi xách của chị để chuẩn bị đồ đi siêu thị, em thấy chị để đồ đạc lộn xộn lắm, thỏi son dưỡng cũng vứt lăn lóc ngoài ngăn kéo nữa."


Dung khẽ mỉm cười nhạt: "Cảm ơn Hoa. Dạo này trí nhớ của chị... tệ thật dạo này."


Câu nói của Hoa lập tức kích hoạt một cảnh báo đỏ trong đầu Dung.


Cô đứng dậy, bước đến chiếc tủ gỗ ở sảnh vào—nơi cô đặt chiếc túi xách cá nhân sau khi đi siêu thị về. Dung mở ngăn khóa phụ bên trong túi xách ra.


Cô thò tay vào góc túi, nơi cô luôn cất giữ thỏi son ngụy trang bình xịt hơi cay—vũ khí phòng thân duy nhất của cô.


Dung có một thói quen vật lý cực kỳ nghiêm ngặt: cô luôn đặt thỏi son ngụy trang này nằm nghiêng đúng một góc bốn mươi lăm độ, căn chỉnh sát vào đường may nổi thứ hai ở đáy túi xách, và dùng bút máy Pilot đánh dấu một chấm mực siêu nhỏ màu xanh đen lên lớp vải lót để làm mốc định vị.


Ngón tay cô chạm vào thỏi son.


Nó đang đứng thẳng đứng.


Dung lén rút chiếc thước dây nhỏ bằng kim loại trong túi áo ra đo khoảng cách dưới góc tối của ngăn túi.


Thỏi son ngụy trang bình xịt hơi cay đã bị dịch chuyển đúng năm xăng-ti-mét so với chấm mực định vị màu xanh đen mà cô đã đánh dấu.


Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Dung, buốt nhói đến tận tâm can.


*Ai đó đã lục soát túi xách của cô khi cô đang ngủ say vào sáng nay hoặc khi cô đang giả vờ ngất xỉu.*


Không phải chỉ là tin nhắn số bị sửa đổi trên điện thoại. Chiếc lồng kính thông minh đang khép chặt bằng cả những bàn tay vật lý thực tế ngay trong ngôi nhà này. Trần Thế Vinh đã bắt đầu cho người lục soát và kiểm tra đồ dùng cá nhân của cô để tìm kiếm các thiết bị phản gián hay sổ tay ghi chép mà cô đang giấu.


Dung ngước mắt lên nhìn qua khe cửa phòng ăn. Qua tấm kính một chiều của phòng khách, cô thấy gia sư Lê Thị Hoa đang lén lút nhìn về phía mình với nụ cười lạnh lẽo ẩn hiện dưới khóe môi, trong khi Vinh vẫn đang thong thả múc bát canh sâm hạt sen nóng hổi.


Cạm bẫy đã giăng sẵn khắp nơi. Nhưng dưới lớp mặt nạ yếu đuối và phục tùng giả tạo, đôi mắt của Đặng Mỹ Dung vụt sáng lên một tia nhìn lạnh lùng, quyết liệt của một nhà toán học đã tìm ra biến số lỗi quyết định để bắt đầu lật ngược thế cờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!