Bản Phổ Âm Câm Lặng
Ba giây. Khoảng thời gian ngắn ngủi đến tàn nhẫn đối với một bộ não đang bị sương mù của chất an thần Olanzapine vây hãm.
Tiếng gõ cửa lần thứ hai của Trần Thế Vinh vang lên, nặng nề và dứt khoát hơn. Thao tác xoay nắm cửa cơ học dự phòng từ phía bên ngoài đã bắt đầu chuyển động. Đặng Mỹ Dung không cho phép mình hoảng loạn. Tư duy logic của một kỹ sư dữ liệu lớn buộc cô phải đưa ra quyết định tối ưu nhất trong phần mười giây đầu tiên: Cô không thể giấu chiếc máy dò RF-300 và tuốc nơ vít vào túi áo khoác, vì Vinh chắc chắn sẽ ôm cô hoặc kiểm tra người cô dưới danh nghĩa chăm sóc. Cô cũng không thể ném chúng vào bồn tắm, hơi nước không đủ che giấu vật thể rắn dưới làn nước trong suốt.
Nhanh như cắt, Dung nhét chiếc máy dò RF-300 và tuốc nơ vít vào khe hở hẹp bên dưới bục đá lavabo, khuất sau đường ống thoát nước bằng đồng bản lớn. Cô giật phăng chiếc kẹp tóc kim loại còn lại, đánh rối mái tóc ướt sũng của mình, rồi chủ động ngã khuỵu xuống sàn gạch men lạnh buốt ngay sát cửa phòng tắm.
Cánh cửa gỗ bật mở. Hơi nước nóng tích tụ nãy giờ ùa ra ngoài hành lang như một làn sương trắng đục, che mờ gương mặt của Trần Thế Vinh.
"Dung! Em sao thế?"
Vinh bước vội vào, gương mặt lịch lãm của hắn thoáng hiện vẻ kinh ngạc thực sự. Hắn cúi xuống, đôi bàn tay ấm áp và mạnh mẽ ôm lấy bờ vai đang run rẩy của cô. Khứu giác của Dung lúc này cực kỳ nhạy bén; cô ngửi thấy mùi nước hoa gỗ tuyết tùng quen thuộc của hắn trộn lẫn với mùi kim loại nhạt của ly trà hoa cúc ngoài phòng khách.
"Vinh... hơi nước... nóng quá. Em... em chóng mặt, không thở được," Dung thều thào, đôi mắt nhắm nghiền, môi khẽ run lên. Cô chủ động tựa đầu vào ngực hắn, để lộ bờ vai nhợt nhạt và những giọt mồ hôi đang chảy dài trên cổ.
Ánh mắt của Vinh quét nhanh một lượt khắp phòng tắm. Từ bồn tắm đang ngập nước nóng cho đến chiếc cảm biến nhiệt độ Nest trên tường. Chiếc cảm biến vẫn nằm im lìm, bề mặt nhựa đen bóng không hề có dấu vết bị cạy mở. Hắn không hề biết rằng, luồng âm thanh truyền đi từ chiếc micro ẩn bên trong thiết bị lúc này chỉ còn là những dải tần số câm lặng tuyệt đối. Sự nghi ngờ trong mắt hắn giảm đi vài phần, thay vào đó là vẻ dịu dàng, chu đáo thường thấy của một người chồng hoàn hảo.
Hắn bế thốc cô lên, bước ra khỏi phòng tắm ngột ngạt. "Anh đã bảo rồi, dạo này sức khỏe em yếu lắm, đừng tắm nước quá nóng. Hệ thống nhà thông minh đã cảnh báo độ ẩm tăng đột ngột lên chín mươi lăm phần trăm, anh ở ngoài này lo chết đi được."
Hắn đặt cô nằm xuống chiếc giường nệm êm ái trong phòng ngủ chính. Dung nhắm mắt giả vờ mệt mỏi, nhưng tai cô vẫn nghe thấy tiếng Vinh đi lại trong phòng. Hắn cầm ly trà hoa cúc đến cạnh giường, giọng nói êm ái như rót mật vào tai: "Uống chút trà ấm đi em. Trà hoa cúc anh tự tay pha, sẽ giúp em ổn định lại huyết áp và dễ ngủ hơn."
Dung khẽ lắc đầu, giọng yếu ớt: "Em... em buồn nôn lắm. Anh để bàn đi, lát em uống sau."
Vinh nheo mắt nhìn cô trong một tích tắc. Biểu cảm vi mô trên cơ mặt hắn co thắt nhẹ—dấu hiệu của sự không hài lòng khi kịch bản bị lệch hướng—nhưng hắn nhanh chóng che giấu bằng nụ cười ấm áp: "Được rồi, em nghỉ ngơi đi. Anh ra phòng khách xử lý nốt mấy báo cáo của V-Tech. Nhớ uống trước khi trà nguội nhé."
Khi tiếng bước chân của Vinh xa dần và cánh cửa phòng ngủ khép lại, Dung mở mắt ra. Cô nhìn ly trà hoa cúc trên bàn trang điểm. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ thông minh, làn khói mỏng bốc lên từ ly nước mang theo vị đắng kim loại cực nhẹ của Olanzapine. Cô biết mình không được phép uống một giọt nào. Dung lén bước xuống giường, bế chú mèo Mun đang nằm dưới chân giường lên, rồi đổ sạch ly trà vào chậu cây vạn niên thanh đặt ở góc phòng ngủ, chỉ giữ lại một vài giọt dính dưới đáy ly để tránh bị nghi ngờ. Cô dùng khăn giấy lau sạch miệng ly, lắp lại vị trí cũ.
***
Nửa đêm.
Căn hộ Penthouse chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Trần Thế Vinh nằm bên cạnh cô, nhịp thở đều đặn và sâu. Nhưng Dung không thể ngủ được.
Khoảng từ hai giờ sáng, một cảm giác đè nén kinh khủng bắt đầu đè nặng lên lồng ngực cô. Ban đầu, đó chỉ là một sự căng tức nhẹ ở màng nhĩ, sau đó lan rộng thành một cơn đau thắt âm ỉ dọc thái dương. Nhịp tim cô tăng vọt lên mốc một trăm mười nhịp mỗi phút dù cô đang nằm im trên giường. Mồ hôi lạnh bắt đầu vã ra khắp người. Dung cảm thấy một nỗi sợ hãi vô cớ dâng lên trong lòng, một cảm giác bất an tột độ như thể có một bóng đen khổng lồ đang đứng sừng sững ở góc phòng nhìn chằm chằm vào cô.
Cô cố gắng lắng nghe bằng tai thường. Phòng ngủ hoàn toàn im lặng. Không có tiếng động cơ, không có tiếng gió, thậm chí cả tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cơ cổ của bố đeo trên tay cô cũng trở nên mờ nhạt. Nhưng cơ thể cô đang phản ứng dữ dội. Đây không phải là triệu chứng tâm thần tự phát. Dung tỉnh táo nhận diện: Đây chính là *Can thiệp nhận thức* cấp độ 3. Vinh đang dùng hệ thống loa thông minh kết nối mạng trong phòng ngủ để phát ra một tần số sóng âm lạ nhằm bẻ gãy hệ thần kinh của cô.
Cô cần bằng chứng vật lý. Dung lén luồn tay xuống dưới tấm nệm giường, nơi cô giấu chiếc máy ghi âm cơ học Sony ICD-PX470 chạy bằng pin tiểu. Cô gạt nhẹ nút ghi âm vật lý bên sườn máy. Thiết bị không có kết nối mạng này bắt đầu ghi lại toàn bộ "sự im lặng" của căn phòng từ mốc hai giờ mười lăm phút sáng.
Dung nhắm mắt, tự bấm mạnh móng tay vào vết thương nhỏ trong lòng bàn tay trái. Cơn đau nhói vật lý tức thời giúp cô giải phóng adrenaline, giữ cho nhận thức của cô không bị rơi vào trạng thái hoảng loạn giả lập do sóng âm gây ra. Cô nằm im chịu đựng cuộc tra tấn vô hình này suốt hai tiếng đồng hồ, cho đến khi tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cơ chỉ đúng bốn giờ sáng và luồng áp lực trong phòng đột ngột biến mất.
***
Sáng ngày hai mươi lăm tháng năm năm hai mươi hai mươi sáu.
Dung bước ra khỏi phòng ngủ với gương mặt nhợt nhạt và đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Thể xác cô suy kiệt rõ rệt, nhưng ánh mắt cô lại lạnh lùng và kiên định hơn bao giờ hết.
Tại bàn ăn, Vinh đang thong thả nhấp cà phê. Nhìn thấy cô, hắn lộ vẻ xót xa giả tạo: "Sắc mặt em tệ quá, Dung. Cơn trầm cảm dạo này lại hành hạ em à? Hay là để anh gọi bác sĩ Phát đến truyền dịch cho em nhé?"
"Không cần đâu anh," Dung mỉm cười nhạt, giọng khàn đặc. "Em chỉ thèm chút canh sâm hạt sen để an thần thôi. Em muốn đến siêu thị hữu cơ gần Trạm xe buýt trung tâm Bến Thành để tự tay chọn nguyên liệu tươi. Ở nhà mãi em thấy ngột ngạt quá."
Vinh đặt tách cà phê xuống, ánh mắt dò xét quét qua biểu cảm của cô. Hắn muốn giữ cô trong nhà, nhưng hắn cũng biết nếu ép buộc quá mức sẽ khiến cô nảy sinh phản ứng phòng vệ mạnh mẽ. Hắn gật đầu: "Được rồi, đi ra ngoài hít thở không khí cũng tốt cho việc điều trị của em. Nhưng em không được tự lái xe. Anh sẽ bảo tài xế *Nguyễn Văn Hùng* đưa em đi."
"Cảm ơn anh," Dung cúi đầu, che giấu tia sáng lạnh lùng trong mắt.
Mười lăm phút sau, chiếc Mercedes S-Class đen bóng của Vinh đỗ dưới sảnh tòa nhà Eco-Smart. Nguyễn Văn Hùng—gã tài xế lầm lì, đeo kính râm tối màu—chủ động mở cửa sau cho Dung. Gã không nói một lời nào, nhưng Dung biết gã chính là chiếc lồng di động kiểm soát không gian vật lý của cô. Mọi điểm dừng, mọi hành vi của cô đều được gã ghi nhận và báo cáo trực tiếp cho Vinh qua ứng dụng định vị thời gian thực gắn dưới gầm xe.
Chiếc xe lướt nhanh qua các con phố sầm uất của Quận 1, dừng lại trước cổng siêu thị hữu cơ đối diện Trạm xe buýt trung tâm Bến Thành.
"Tôi vào trong mua đồ khoảng một tiếng. Anh cứ đỗ xe ở bãi xe tầng hầm chờ tôi," Dung nói với Hùng khi bước xuống xe.
"Vâng, thưa phu nhân," Hùng trả lời bằng giọng khàn đặc, mắt vẫn không rời khỏi chiếc túi xách cá nhân của cô qua gương chiếu hậu.
Dung bước vào siêu thị. Không gian bên trong ngập tràn ánh sáng và tiếng nhạc nhẹ. Cô lấy một chiếc giỏ kéo, đi thẳng vào khu vực quầy rau củ đông đúc. Khi đã đứng khuất sau một kệ hàng lớn xếp cao đầy những hộp ngũ cốc nhập khẩu, Dung thò tay vào ngăn bí mật của túi xách.
Cô bật công tắc nguồn của chiếc *Máy phá sóng GPS mini*—thiết bị ngắt sóng định vị cầm tay do Giáo sư Vũ Đình Toàn tự tay chế tạo từ các linh kiện vô tuyến cũ. Một ánh đèn LED màu đỏ siêu nhỏ trên thiết bị nhấp nháy một nhịp rồi tắt hẳn. Ngay lập tức, một vùng nhiễu sóng vô tuyến bán kính năm mét được thiết lập xung quanh cô, vô hiệu hóa hoàn toàn mọi tín hiệu định vị GPS phát ra từ chiếc điện thoại thông minh và thiết bị theo dõi ngầm mà Vinh cài đặt trên túi xách của cô.
Dung di chuyển cực nhanh. Cô không đi về phía quầy thanh toán. Cô rẽ vào hành lang kỹ thuật dành cho nhân viên siêu thị, đi thẳng ra lối cửa sau chuyên dùng để giao nhận hàng hóa.
Bước ra ngoài con hẻm nhỏ vắng vẻ, Dung nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài màu xám, để lộ chiếc áo sơ mi tối màu bên trong. Cô đội chiếc mũ lưỡi trai đen đã chuẩn bị sẵn, rảo bước nhanh về phía Trạm xe buýt trung tâm Bến Thành cách đó chưa đầy năm mươi mét.
Khu vực trạm xe buýt lúc này cực kỳ đông đúc. Hàng trăm hành khách đang chen chúc lên xuống giữa các luồng xe chạy. Dung lách mình vào đám đông, leo nhanh lên chiếc xe buýt số 03 đang chuẩn bị chuyển bánh. Kết cấu kim loại dày đặc của chiếc xe buýt cỡ lớn cùng với sự nhiễu loạn sóng điện từ của hàng trăm thiết bị di động xung quanh tạo thành một lá chắn tự nhiên hoàn hảo.
Cùng lúc đó, dưới bãi đỗ xe tầng hầm, điện thoại của Nguyễn Văn Hùng vang lên tiếng chuông cảnh báo. Trên màn hình ứng dụng giám sát của gã, chấm đỏ biểu thị vị trí của Dung đột ngột đóng băng tại tọa độ của quầy rau củ siêu thị. Hùng nheo mắt, gã bước xuống xe, đi nhanh vào siêu thị để kiểm tra. Nhưng tất cả những gì gã tìm thấy chỉ là một chiếc giỏ kéo trống không đặt cạnh kệ hàng ngũ cốc. Dung đã biến mất hoàn toàn ngoài đời thực.
***
Nửa tiếng sau.
Dung bước xuống xe buýt tại một trạm dừng vắng vẻ ở Quận 3, đi bộ vào một con hẻm nhỏ dẫn đến quán cà phê "Offline"—một không gian nhỏ yên tĩnh hoàn toàn không lắp đặt mạng Wi-Fi và yêu cầu khách hàng tắt nguồn điện thoại trước khi vào cửa.
Tại góc bàn tối nhất của quán, *Nguyễn Minh Huy* đã ngồi chờ sẵn. Chàng lập trình viên trẻ của V-Tech trông khá mệt mỏi, mắt thâm quầng, chiếc balo chứa đầy ổ cứng di động đặt sát bên chân. Nhìn thấy Dung bước vào với gương mặt hốc hác, Huy không giấu nổi sự lo lắng: "Chị Dung... chị trông yếu quá. Anh Vinh dạo này..."
"Chị không sao, Huy," Dung ngắt lời, giọng cô lạnh lùng và dứt khoát. Cô đặt chiếc thẻ nhớ MicroSD tháo từ máy ghi âm Sony lên mặt bàn gỗ. "Đây là file ghi âm phòng ngủ của chị từ hai giờ đến bốn giờ sáng nay. Chị cần em chạy thuật toán xử lý tín hiệu số để giải mã nó ngay lập tức."
Huy gật đầu. Cậu mở chiếc máy tính xách tay ThinkPad đời cũ không kết nối mạng mạng không dây của mình. Cậu cắm thẻ nhớ vào đầu đọc, sao chép file âm thanh thô có định dạng WAV vào thư mục làm việc.
"Em sẽ dùng thuật toán DSP (Digital Signal Processing) để lọc bỏ toàn bộ nhiễu nền vật lý và cô lập các dải tần số cực thấp," Huy vừa giải thích vừa gõ nhanh các dòng lệnh shell trực tiếp trên giao diện terminal màu đen.
Dung chăm chú nhìn màn hình. Trên giao diện phần mềm phân tích phổ âm, luồng dữ liệu ban đầu hiển thị dưới dạng một đường sóng phẳng lặng màu xanh dương, thỉnh thoảng có những dao động nhỏ do tiếng thở của Dung hoặc tiếng sột soạt của chăn gối.
"Bây giờ em sẽ chạy biến đổi Fourier nhanh (FFT) để chuyển đổi dữ liệu từ miền thời gian sang miền tần số," ngón tay Huy gõ phím *Enter* dứt khoát.
Màn hình máy tính lập tức thay đổi. Đường sóng phẳng lặng biến mất, thay vào đó là một biểu đồ dải tần số trải rộng từ 0 Hz đến 20.000 Hz.
Huy nín thở. Mắt cậu mở to kinh ngạc khi nhìn thấy một hiện tượng kỳ dị trên biểu đồ.
Tại mốc tần số cực thấp—chính xác là mười chín héc (19 Hz)—xuất hiện một đỉnh sóng nhọn hoắt, cao vọt lên cô độc giữa không gian tần số câm lặng. Nó hoạt động liên tục, đều đặn với biên độ sóng cực mạnh dọc theo suốt mốc thời gian từ hai giờ mười lăm phút đến bốn giờ sáng.
"Chị Dung... đây là hạ âm!" Giọng Huy run lên vì kinh hoàng. "Mười chín héc. Đây chính là *Bản phân tích phổ âm tần số thấp* chứng minh có nguồn phát hạ âm chủ động trong phòng ngủ của chị."
"Tần số này có tác hại gì đối với cơ thể người, Huy?" Dung hỏi, giọng cô bình thản đến đáng sợ, dù bàn tay cô đang siết chặt chiếc bút máy Pilot trong túi áo đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.
"Hạ âm mười chín héc là tần số cộng hưởng tự nhiên của nhãn cầu người và các cơ quan nội tạng," Huy giải thích, mồ hôi rịn ra trên trán cậu. "Tai người bình thường không thể nghe thấy dải tần dưới hai mươi héc, nhưng cơ thể thì cảm nhận được rất rõ. Nó kích thích trực tiếp vào vùng hạch hạnh nhân trong não bộ, gây ra các triệu chứng co thắt ngực, khó thở, lo âu cực độ, ảo giác thị giác và mất ngủ kéo dài. Nếu bị phơi nhiễm tần số này liên tục trong nhiều đêm, hệ thần kinh của chị sẽ hoàn toàn bị hủy hoại. Chị sẽ thực sự phát điên và tự hoài nghi vào sự tỉnh táo của chính mình!"
Dung nhìn chằm chằm vào đỉnh sóng nhọn hoắt mốc 19Hz trên màn hình. Mọi mảnh ghép trong đầu cô lập tức ăn khớp hoàn hảo.
Cuộc hôn nhân hoàn hảo. Người chồng lý tưởng hằng đêm ôm cô ngủ. Sự chăm sóc chu đáo núp bóng độc dược. Tất cả chỉ là một kịch bản dàn dựng tỉ mỉ. Vinh không chỉ dùng thuốc an thần Olanzapine để đầu độc thể xác cô, hắn còn dùng chính công nghệ nhà thông minh do hắn đồng thiết kế để tra tấn nhận thức của cô vào ban đêm, tạo ra các triệu chứng hoang tưởng giả lập hoàn hảo trước camera giám sát để làm bằng chứng y khoa tước đoạt quyền tự do của cô.
"Hạ âm này phát ra từ đâu, em có thể truy vết được không?" Dung hỏi.
"Dựa trên cấu hình mạng IoT của căn hộ Penthouse mà em lén quét được trước khi bị khóa tài khoản," Huy gõ nhanh vài dòng lệnh đối chiếu. "Loa thông minh trong phòng ngủ của chị được tích hợp một bộ chuyển đổi kỹ thuật số sang tương tự (DAC) thế hệ mới của V-Tech. Vinh đã lén chỉnh sửa firmware của loa, lập trình cho nó tự động kích hoạt phát sóng hạ âm mười chín héc mỗi khi cảm biến áp lực giường ngủ nhận diện chị đã nằm xuống quá ba mươi phút. Nó hoạt động hoàn toàn ẩn danh, không hề hiển thị trên giao diện điều khiển của ứng dụng Smart-Home."
"Một cái bẫy hoàn hảo," Dung khẽ lẩm bẩm, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh lẽo. "Hắn quản lý quyền root hệ thống, chị không thể ngắt kết nối loa từ xa mà không bị hắn phát hiện."
"Chị Dung, chuyện này cực kỳ nguy hiểm," Huy khẩn khoản. "Anh Vinh đang thực sự muốn tiêu diệt nhận thức của chị để chiếm đoạt thuật toán Soulmate-AI. Chị phải rời khỏi căn hộ đó ngay lập tức!"
"Chưa được, Huy," Dung lắc đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Huy. "Nếu chị bỏ trốn ngay bây giờ mà không có đầy đủ chứng cứ pháp lý đạt chuẩn tòa án, Vinh sẽ dùng toàn bộ thế lực truyền thông và y tế của gia tộc họ Trần để dán nhãn chị là kẻ tâm thần điên loạn trốn chạy, tước đoạt quyền công dân của chị vĩnh viễn. Chị cần lưu tệp phân tích phổ âm này vào chiếc USB bảo mật. Đây chính là bằng chứng hóa học và vật lý đanh thép nhất chứng minh hành vi cố ý gây thương tích tâm thần của hắn."
Dung lén lấy chiếc USB Kingston bọc cao su chống nước từ dưới lót giày bên phải ra, cắm vào máy tính của Huy để sao chép tệp phân tích phổ âm đã được mã hóa bằng bảng One-time Pad.
Đột ngột, chiếc điện thoại thông minh chính của Dung đặt trên bàn—thiết bị cô bắt buộc phải bật nguồn trở lại sau khi rời khỏi xe buýt để tránh bị Vinh nghi ngờ bỏ trốn ngay lập tức—rung lên bần bật.
Màn hình điện thoại hiển thị ba chữ: "Chồng yêu".
Thời gian mười lăm phút mất tín hiệu định vị GPS của xe đã kích hoạt cảnh báo an ninh tối cao đến điện thoại của Trần Thế Vinh. Hắn đang gọi điện liên tục để truy tìm hành tung của cô.
Dung nhìn chiếc điện thoại đang rung lên như một sinh vật sống đầy đe dọa. Cô khẽ hít một hơi thật sâu, ổn định lại nhịp tim đang đập dồn dập trong lồng ngực, rồi đưa tay chạm vào màn hình vuốt nút nhận cuộc gọi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!