Chiếc Micro Tàng Hình
Thắm đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay đang giữ chiếc USB run rẩy bần bật, nhưng thay vì cúi đầu cầu xin, ánh mắt cô ta đột ngột chuyển từ hoảng sợ sang một vẻ thách thức lạnh lùng đầy bí ẩn.
Sự im lặng bao trùm lấy văn phòng riêng của Đặng Mỹ Dung. Ánh sáng neon màu xanh sẫm hắt lên gương mặt nhợt nhạt của cả hai người phụ nữ, tạo nên một ranh giới vô hình nhưng sắc bén. Dung không vội vàng giật lấy chiếc USB, cũng không lớn tiếng quát tháo. Cô đứng im, hai tay buông thõng bên hông, ngón tay cái khẽ miết nhẹ vào vết bầm nhỏ trong lòng bàn tay trái—vết thương tự tạo từ cuộc họp giao ban trước đó để giữ cho vỏ não không bị sương mù hóa bởi những đòn thao túng của Trần Thế Vinh. Tiếng tích tắc đều đặn, khô khốc từ chiếc đồng hồ cơ cổ của bố đeo trên cổ tay cô vang lên như một nhịp gõ đếm ngược đầy áp lực.
“Chị Dung,” Thắm khẽ nhếch môi, giọng nói run rẩy nhưng chứa đầy sự liều lĩnh của một kẻ biết mình có thế lực chống lưng. “Chị nghĩ mình vẫn còn là Kỹ sư trưởng quyền lực của dự án Soulmate-AI sao? Quyết định đình chỉ công tác của ban giám đốc đã có hiệu lực từ mười phút trước. Hiện tại, chị không còn quyền hạn gì đối với bất kỳ dòng mã nguồn hay tài liệu nào trong phòng làm việc này nữa. Chiếc USB này... chứa những gì, ban an ninh của anh Long sẽ có câu trả lời.”
Dung khẽ thở ra một hơi lạnh. Cô tiến thêm một bước, khoảng cách thu hẹp khiến Thắm vô thức lùi lại một nhịp, lưng chạm vào mép tủ tài liệu sắt. Dung nhìn thẳng vào mắt Thắm, ánh mắt cô không có sự tức giận của một kẻ bị phản bội, chỉ có sự lạnh lùng của một nhà toán học đang phân tích một biến số lỗi trong hệ thống.
“Thắm,” Dung cất giọng, âm vực thấp nhưng rõ ràng từng chữ. “Em nghĩ Trần Thế Vinh sẽ bảo vệ em khi vụ việc này đổ bể sao? Hãy tư duy logic một chút. Chiếc USB em đang cắm ở cổng sau máy tính phụ của chị chứa các bản thảo thuật toán thô của bộ lọc làm sạch dữ liệu. Đây là tài sản trí tuệ độc lập được chị đăng ký bản quyền cá nhân từ thời đại học, hoàn toàn không thuộc sở hữu của V-Tech. Hành vi lén lút sao chép tài liệu này của em, dưới góc độ pháp lý, cấu thành tội gián điệp công nghiệp và chiếm đoạt tài sản trí tuệ trái phép theo Điều 226 Bộ luật Hình sự.”
Thắm cắn môi, cố giữ vẻ cứng rắn: “Tôi chỉ làm theo lệnh kiểm tra an ninh nhân sự của cấp trên...”
“Cấp trên nào?” Dung ngắt lời, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. “Quy chế bảo mật cấp năm của V-Tech quy định rõ: mọi cuộc lục soát dữ liệu vật lý hoặc kỹ thuật số đối với nhân sự cấp cao phải có văn bản phê duyệt của tối thiểu hai thành viên Hội đồng quản trị và sự chứng kiến của đại diện pháp lý. Em có văn bản đó không? Hay chỉ là một tin nhắn tự xóa từ tài khoản cá nhân của Vinh? Thắm, nếu chị gửi bản ghi log hệ thống ghi nhận địa chỉ MAC của chiếc USB này trực tiếp cho Luật sư Trần Ngọc Lan ngay bây giờ, V-Tech sẽ lập tức sa thải em để bảo vệ danh tiếng tập đoàn trước khi Vinh kịp can thiệp. Em sẽ là con tốt thí đầu tiên bị vứt bỏ.”
Sự tự tin giả tạo trên gương mặt Thắm lập tức nứt vỡ. Đôi mắt cô ta đảo liên tục, mồ hôi rịn ra trên trán làm nhòe đi lớp phấn trang điểm sắc sảo. Thắm hiểu Dung không nói suông. Nữ kỹ sư trưởng trước mặt cô ta luôn giải quyết mọi việc bằng những con số và điều luật chặt chẽ, không bao giờ hành động dựa trên cảm xúc.
“Chị... chị muốn gì?” Thắm lắp bắp, bàn tay giữ chiếc USB lỏng dần.
“Rút chiếc USB ra. Giao nó cho chị,” Dung lạnh lùng ra lệnh. “Và thu dọn đồ đạc của em ra khỏi phòng làm việc này ngay lập tức. Đừng để chị phải dùng đến biện pháp trích xuất camera hành lang của bảo vệ Nam.”
Thắm run rẩy rút mạnh chiếc USB bọc nhựa đen ra khỏi cổng máy tính, đặt nó lên lòng bàn tay Dung như thể đó là một miếng than hồng đang bỏng rát. Cô ta không dám nói thêm một lời nào, vội vàng ôm lấy chiếc túi xách cá nhân rồi lách qua người Dung, chạy trốn ra khỏi phòng làm việc như một kẻ đào tẩu.
Dung siết chặt chiếc USB trong lòng bàn tay. Cô không cảm thấy chiến thắng. Đây chỉ là một mắt xích nhỏ bị bẻ gãy trong chiếc lưới khổng lồ mà Vinh đang giăng ra xung quanh cô. Cô nhanh chóng cất chiếc USB vào ngăn bí mật dưới lót giày bên phải—ngay cạnh tờ giấy chứa bảng mật mã One-time Pad. Dung thu dọn những vật dụng cá nhân tối giản của mình: cuốn sổ tay da, chiếc bút máy Pilot và tài liệu giấy. Cô biết, kể từ giây phút này, chiếc lồng kính thông minh tại căn hộ Penthouse sẽ là chiến trường tiếp theo, nơi cô bị giam lỏng hoàn toàn dưới danh nghĩa dưỡng bệnh trầm cảm.
***
Chiều muộn ngày hai mươi tư tháng năm năm hai mươi hai mươi sáu.
Căn hộ Penthouse tầng 40 của tòa nhà Eco-Smart Sài Gòn đón Dung bằng một sự im lặng ngột ngạt đến đáng sợ. Khi Dung bước qua cánh cửa thép chống cháy, hệ thống nhà thông minh lập tức nhận diện chip RFID trên điện thoại của cô. Tiếng click nhẹ của khóa cửa điện tử sập chốt tự động vang lên, rèm cửa phòng khách bằng lụa xám tự động kéo kín, che khuất tầm nhìn xuống thành phố hoa lệ bên dưới. Ánh sáng trong nhà tự động chuyển sang tông màu vàng ấm dịu nhẹ—một thiết lập mà Vinh luôn khẳng định là “tối ưu hóa cho trạng thái thư giãn của hệ thần kinh”.
“Chào mừng em về nhà, Dung yêu quý,” giọng nói trầm ấm, dịu dàng của Trần Thế Vinh vang lên từ phía phòng bếp. Hắn bước ra, vẫn phong thái lịch lãm thường ngày với chiếc quần tây phẳng phiu và áo sơ mi xanh nhạt xắn tay áo lửng. Trên tay hắn là một ly trà hoa cúc nghi ngút khói. “Anh nghe bố nói về sự cố ở công ty hôm nay rồi. Đừng lo lắng, em yêu. Việc đình chỉ công tác chỉ là thủ tục tạm thời để xoa dịu ban giám đốc. Anh đã chuẩn bị sẵn cho em một liệu trình nghỉ ngơi hoàn hảo tại nhà.”
Dung nhìn ly trà trên tay Vinh. Khứu giác nhạy bén của cô lập tức nhận diện được một mùi kim loại cực nhẹ, lẫn khuất dưới hương thơm nồng nàn của hoa cúc khô. Đó là Olanzapine—chất độc hóa học quen thuộc mà hắn vẫn dùng để đầu độc nhận thức của cô hàng tối.
“Cảm ơn anh,” Dung mỉm cười, nụ cười giả lập hoàn hảo mô phỏng trạng thái phục tùng mà thuật toán của Vinh mong muốn. Cô đón lấy ly trà, khẽ nâng lên ngang mũi như để thưởng thức hương thơm, rồi đặt nó xuống bàn trà gỗ cẩm thạch. “Em hơi mệt, muốn vào phòng tắm rửa sạch bụi bẩn trước khi uống trà.”
“Được chứ, em cứ tự nhiên,” Vinh dịu dàng đáp, ánh mắt hắn dõi theo cô không rời một giây.
Dung bước vào phòng tắm master của phòng ngủ chính, chốt chặt cửa cơ học bên trong. Đây là không gian riêng tư duy nhất trong căn hộ không lắp đặt camera giám sát công khai vì lý do an toàn pháp lý. Nhưng Dung biết, đối với một kẻ ái kỷ kiểm soát như Vinh, sự “riêng tư” này chỉ là một ảo ảnh số.
Cô đặt chiếc túi xách lên bục đá lavabo. Nhịp tim cô đập dồn dập trong lồng ngực. Dung lén mở ngăn kéo nhỏ của túi xách, lấy ra một thiết bị nhỏ bằng bao diêm bọc nhựa đen—*Máy dò sóng vô tuyến cầm tay RF-300* mà cô đã mạo hiểm mua bằng tiền mặt từ anh Sơn, kỹ thuật viên tự do, vài ngày trước. Thiết bị này hoạt động hoàn toàn độc lập, không kết nối internet, chuyên dùng để phát hiện các dải tần số sóng ngắn phát ra từ camera ẩn hoặc micro không dây.
Trước khi bật thiết bị, Dung bước đến bồn tắm nằm bằng sứ trắng. Cô vặn van xả nước nóng ở mức tối đa. Luồng nước sôi xối mạnh xuống lòng bồn tắm, tạo ra tiếng gầm rú cơ học vang dội khắp không gian kín. Hơi nước nóng nhanh chóng bốc lên nghi ngút, phủ một lớp sương mù dày đặc lên tấm gương lớn một chiều đối diện lavabo.
Dung làm việc này không phải để tắm. Cô cần tiếng nước chảy dữ dội để tạo ra một dải *tiếng ồn trắng* (white noise) đủ mạnh nhằm át đi mọi tiếng động vật lý và làm nhiễu đầu thu của bất kỳ chiếc micro nghe lén nào có thể đang ẩn giấu trong phòng. Hơi nước nóng cũng sẽ tạm thời làm mờ các cảm biến hình ảnh hồng ngoại ban đêm nếu chúng tồn tại.
Dung bật công tắc nguồn vật lý của chiếc máy RF-300. Màn hình tinh thể lỏng nhỏ của thiết bị sáng lên ánh sáng xanh lục nhạt, hiển thị dải tần số phẳng lặng. Cô bắt đầu di chuyển thiết bị chậm rãi, quét dọc theo các đường viền của tủ gương, khe thông gió trên trần nhà, và các ổ cắm điện âm tường.
Ban đầu, máy dò chỉ hiển thị những dao động nhiễu nền cực nhỏ của hệ thống điện gia dụng bình thường. Dung khẽ thở phào, nhưng cô không lơ là. Cô di chuyển máy dò về phía bức tường đá đối diện vòi sen, nơi đặt chiếc *Cảm biến nhiệt độ Nest giấu mic*—một thiết bị thông minh hình tròn màu đen bóng dùng để điều chỉnh nhiệt độ phòng tắm tự động.
Khi chiếc RF-300 còn cách cảm biến Nest khoảng mười xăng-ti-mét, một sự thay đổi đột ngột diễn ra.
*Bíp... bíp... bíp...*
Tiếng bíp nhỏ phát ra từ máy dò, âm tần tăng dần tốc độ và độ lớn. Trên màn hình nhỏ, cột sóng vô tuyến vọt lên vạch đỏ chót, hiển thị một dải tần số cực ngắn 2.4 GHz hoạt động liên tục với chu kỳ gửi gói dữ liệu (packet) cứ mỗi ba mươi giây một lần.
Dung nín thở. Tim cô như thắt lại. Cảm biến nhiệt độ Nest thông thường chỉ truyền dữ liệu nhiệt độ qua giao thức Zigbee công suất thấp với chu kỳ mười phút một lần khi có sự thay đổi nhiệt độ lớn. Việc thiết bị này phát sóng liên tục ở dải tần 2.4 GHz chứng minh có một luồng dữ liệu lớn hơn nhiều đang được truyền tải thời gian thực.
Cô áp sát tai vào chiếc cảm biến. Giữa tiếng nước chảy gầm rú, cô dường như nghe thấy một tiếng rít điện từ cực nhỏ, đều đặn.
“Nó ở trong này,” Dung thầm nghĩ, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi lạnh.
Cô lập tức tắt nguồn máy dò RF-300 để tránh tiếng bíp bị micro thu lại, giấu nó vào túi áo khoác. Dung mở hộp trang điểm cá nhân đặt trên kệ đá, lấy ra một chiếc tuốc nơ vít vật lý siêu nhỏ dùng để sửa gọng kính cận mà cô đã lén chuẩn bị từ trước. Cô biết mình đang mạo hiểm tính mạng. Nếu Vinh phát hiện ra thiết bị bị can thiệp vật lý, hắn sẽ lập tức nhận ra cô đã biết sự thật và đẩy nhanh kế hoạch cưỡng chế y tế.
Nhưng cô không thể để hắn tiếp tục nghe lén mọi hơi thở, mọi tiếng khóc hay những cuộc đối thoại tự thân của cô trong không gian riêng tư này.
Dung đứng lên bục đá, vươn người tiếp cận chiếc cảm biến Nest gắn trên tường. Hơi nước nóng bốc lên khiến da mặt cô bỏng rát, mồ hôi hòa cùng nước ngưng tụ chảy ròng ròng trên má, làm nhòe đi tầm nhìn sau gọng kính bạc. Cô dùng đầu ngón tay dò tìm khe hở vật lý dưới đáy thiết bị, nhẹ nhàng lách đầu tuốc nơ vít vào để bẩy nắp nhựa ngoài ra.
*Cạch.*
Chiếc nắp nhựa màu đen bóng bật mở. Dung khéo léo dùng tay giữ chặt để nó không rơi xuống sàn gạch gây ra tiếng động lớn. Phía sau bảng mạch điều khiển nhiệt độ tiêu chuẩn của Nest, dưới một lớp keo silicon màu xám chuyên dụng, hiển thị một mạch điện lạ siêu mỏng màu xanh lục đậm. Mạch điện này không có trong sơ đồ thiết kế gốc của nhà sản xuất. Nó được nối trực tiếp với nguồn điện của cảm biến và dẫn đến một chiếc micro tụ điện siêu nhỏ (MEMS microphone) có kích thước chỉ bằng hạt vừng, giấu khéo léo ngay sau màng loa thông gió của thiết bị.
Đó là một chiếc micro tàng hình, được thiết kế để thu âm 24/7 và truyền luồng âm thanh trực tiếp về máy chủ cục bộ của Vinh qua giao thức Wi-Fi ẩn.
Dung run rẩy. Sự ghê tởm và phẫn nộ dâng lên tột độ trong lòng cô. Người chồng hoàn hảo, kẻ hằng đêm ôm cô ngủ, hứa hẹn bảo vệ cô suốt đời, lại là kẻ đã lắp đặt thiết bị gián điệp ngay trong phòng tắm để giám sát cô trong trạng thái nhạy cảm nhất.
Cô đưa tuốc nơ vít vào, định cắt đứt sợi dây nguồn màu đỏ siêu mảnh nối mạch điện lạ với micro. Cô phải thật cẩn thận; nếu làm chập mạch toàn bộ cảm biến Nest, hệ thống điều khiển trung tâm của Penthouse sẽ lập tức gửi cảnh báo “Thiết bị ngoại vi mất kết nối” đến điện thoại của Vinh.
Dung khẽ tì đầu tuốc nơ vít vào mối hàn chì. Tay cô run lên vì căng thẳng và mệt mỏi thể chất do thiếu ngủ nhiều đêm.
*Cạch... xoảng!*
Do mồ hôi làm trơn trượt ngón tay, chiếc tuốc nơ vít nhỏ tuột khỏi tay Dung. Nó đập vào cạnh bồn rửa mặt bằng đá rồi rơi thẳng về phía lỗ thoát nước của bồn lavabo!
Trái tim Dung như ngừng đập. Chiếc ốc vít giữ bo mạch cảm biến cũng bị rơi ra và đang lăn tròn trên mặt đá, hướng thẳng về phía miệng cống thoát nước không có lưới chắn.
Nếu chiếc ốc vít rơi xuống cống, cô sẽ không thể lắp lại thiết bị nguyên trạng. Vinh sẽ phát hiện ra ngay lập tức.
Trong một phản xạ sinh tồn cực hạn kéo dài chưa đầy một giây, Dung giật mạnh chiếc kẹp tóc bằng kim loại có gắn nam châm nhỏ từ trên mái tóc búi của mình xuống. Cô nhoài người tới, đưa đầu nam châm của kẹp tóc áp sát vào miệng cống thoát nước.
*Tạch.*
Chiếc ốc vít bằng thép nhỏ xíu bị lực hút nam châm giữ chặt ngay sát mép miệng cống, cách vực sâu đen ngòm đúng một milimét. Dung thở hắt ra một hơi dài, toàn thân cô run bần bật, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cô nhặt chiếc ốc vít lên, giấu vào lòng bàn tay, rồi nhanh chóng nhặt chiếc tuốc nơ vít dưới sàn phòng tắm.
Cô áp sát tai vào bức tường, cố gắng ổn định nhịp thở. Tiếng nước nóng vẫn xả xối xả vào bồn tắm, tạo ra một bức tường âm thanh trắng bảo vệ cô. Dung quay lại bo mạch, dùng đầu kẹp tóc kim loại khéo léo gạt nhẹ mối hàn của micro nghe lén, tách rời sợi dây truyền dữ liệu âm thanh nhưng vẫn giữ nguyên nguồn điện nuôi cảm biến nhiệt độ hoạt động bình thường. Bằng cách này, cảm biến vẫn báo cáo thông số nhiệt độ về hệ thống của Vinh, nhưng luồng dữ liệu âm thanh truyền đi chỉ còn là những dải tần số câm lặng.
Dung nhanh chóng lắp bo mạch lạ trở lại vị trí cũ, căn chỉnh chiếc ốc vít nhỏ vào đúng khớp ren và siết chặt vừa đủ bằng tuốc nơ vít. Cô lau sạch các vết vân tay trên bề mặt nhựa đen bóng của cảm biến Nest, lắp chiếc nắp ngoài trở lại nguyên trạng hoàn hảo.
Cô bước xuống khỏi bục đá, toàn thân suy kiệt thần kinh đến mức suýt quỵ ngã. Cơn đau đầu dữ dội từ hội chứng cai thuốc an thần bắt đầu co thắt mạnh sau gáy. Dung vội vàng đưa tay khóa van nước bồn tắm lại. Tiếng nước gầm rú đột ngột tắt lịm, trả lại cho phòng tắm sự im lặng tĩnh mịch.
Đúng lúc đó, từ phía bên kia cánh cửa gỗ phòng tắm, một tiếng động vang lên.
*Cộp... cộp... cộp...*
Tiếng bước chân chậm rãi, đều đặn của Trần Thế Vinh di chuyển dọc hành lang phòng ngủ, dừng lại ngay trước cửa phòng tắm.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Tiếng gõ cửa vang lên khô khốc, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.
“Dung ơi? Em có trong đó không?” Giọng nói của Vinh trầm ấm nhưng chứa đựng một sự dò hỏi sắc lạnh. “Hệ thống thông minh vừa gửi cảnh báo đến điện thoại của anh. Độ ẩm trong phòng tắm của em đang tăng cao bất thường vượt ngưỡng chín mươi phần trăm, và lượng nước tiêu thụ tăng đột biến trong mười lăm phút qua. Em có sao không? Mở cửa cho anh vào kiểm tra nhé.”
Dung đứng chôn chân giữa phòng tắm ngập tràn hơi nước. Chiếc tuốc nơ vít vật lý vẫn còn cầm trên tay phải, chiếc máy dò sóng RF-300 đang cộm lên trong túi áo khoác, và gương mặt cô thì nhợt nhạt, đầm đìa mồ hôi dưới ánh đèn gương.
Cô chỉ có đúng ba giây để đưa ra quyết định sinh tử trước khi Vinh dùng khóa từ quản trị tối cao để mở tung cánh cửa này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!