Nhạc nềnLost_Place6

Gió Ngầm Công Sở

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn neon màu xanh sẫm của văn phòng V-Tech hắt lên gọng kính bạc của Đặng Mỹ Dung, tạo thành hai vệt sáng lạnh lẽo cắt ngang đôi mắt bình thản đến đáng sợ của cô. Trần Thế Vinh vẫn đứng đó, ngay sát cạnh bàn làm việc của vợ. Hắn hơi cúi người, khoảng cách gần đến mức Dung có thể ngửi thấy mùi hương nước hoa trầm hương nhân tạo quen thuộc quyện với mùi hồ bột từ chiếc cổ áo sơ mi trắng phẳng phiu của hắn. Nụ cười của Vinh tĩnh lặng và hoàn hảo như một sản phẩm được kết xuất từ đồ họa máy tính.


"Em yêu, dạo này em có vẻ mệt mỏi quá," Vinh đưa tay định vuốt nhẹ mái tóc búi gọn của cô, nhưng Dung khẽ nghiêng đầu, vờ như cúi xuống nhặt chiếc bút máy Pilot nằm cạnh bàn phím.


"Em ổn, chỉ là dự án Soulmate-AI đang bước vào giai đoạn kiểm thử dòng dữ liệu lớn nên hơi thiếu ngủ một chút," Dung trả lời, giọng nói đều đều không một chút gợn sóng. Tay trái cô, nơi chiếc đồng hồ cơ cổ của bố đang tích tắc chạy, khẽ tì nhẹ lên mặt bàn gỗ ép. Tiếng bánh răng cơ học chuyển động khô khốc truyền qua xương cổ tay, trở thành một mỏ neo vật lý duy nhất giữ cho nhịp tim cô không tăng vọt vượt ngưỡng báo động của hệ thống camera giám sát cảm xúc AI đang treo lửng lơ trên trần nhà.


"Vậy sao?" Vinh nheo mắt, ánh nhìn sắc sảo của một kẻ săn mồi công nghệ lướt qua màn hình máy tính của cô, nơi các biểu đồ luồng dữ liệu của dự án Soulmate-AI đang hiển thị dưới dạng các cột sóng màu xanh lục. "Anh nhớ tối qua đã nhắc chị Lành pha cho em một ly sữa ấm trước khi ngủ. Em uống hết chứ? Chị Lành bảo sáng ra thấy ly sữa đã cạn, nhưng sắc mặt em hôm nay vẫn nhợt nhạt quá. Hay sữa không hợp vị?"


Câu hỏi nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một lực ép vô hình. Dung biết rõ ly sữa ấm tối qua chứa cái gì. Nhờ bản phân tích phổ âm và những manh mối độc chất mà cô âm thầm điều tra, cô biết Vinh đang dùng người giúp việc để lén bỏ một lượng nhỏ hoạt chất Olanzapine—một loại thuốc an thần liều cao gây ảo giác và suy giảm trí nhớ—vào đồ uống của cô hàng tối. Tối qua, cô đã lén ngậm ngụm sữa trong miệng, vờ như nuốt rồi nhổ sạch vào bồn cầu phòng tắm khi Vinh không chú ý.


"Sữa rất ngon, anh yêu," Dung ngước lên, khóe môi vẽ nên một nụ cười ấm áp giả tạo, mô phỏng chính xác biểu cảm của một người vợ hạnh phúc mà thuật toán của Vinh luôn mong muốn nhìn thấy. "Chắc do em nhạy cảm với thời tiết thôi. Tiến độ thuật toán làm sạch dữ liệu đầu vào của anh thực sự rất tuyệt vời. Em đang cố gắng tối ưu hóa bộ lọc để không phụ lòng anh."


Hành vi tâng bốc trí tuệ ái kỷ của Vinh lập tức phát huy tác dụng. Khóe mắt hắn giãn ra, sự nghi ngờ ban đầu được thay thế bằng vẻ tự mãn quen thuộc. Hắn vỗ nhẹ lên vai cô: "Em hiểu được giá trị của Soulmate-AI là anh vui rồi. Chuẩn bị đi, mười phút nữa cuộc họp giao ban với ban giám đốc sẽ bắt đầu. Hôm nay có buổi báo cáo tiến độ của em và Hồng Nhung đấy."


Khi bóng dáng lịch lãm của Vinh khuất sau cánh cửa kính một chiều của văn phòng ban giám đốc, Dung mới từ từ thở ra một hơi dài. Cô nhìn xuống bàn tay trái của mình. Vết bấm móng tay sâu hoắm trong lòng bàn tay từ cuộc đối thoại trước vẫn còn đỏ ửng. Cô nhanh chóng ngắt kết nối mạng 4G cá nhân, xóa sạch lịch sử phân vùng ẩn trên trình duyệt máy tính, rồi đứng dậy bước về phía phòng họp lớn của tập đoàn.


***


Phòng họp của V-Tech nằm ở tầng trung tâm, một không gian khép kín được bao bọc bởi những bức tường kính thông minh có thể chuyển sang trạng thái mờ đục chỉ bằng một nút bấm. Chiếc bàn họp bằng kim loại nguyên khối sáng loáng phản chiếu ánh sáng từ hệ thống đèn LED âm trần. Xung quanh bàn, các thành viên ban giám đốc ngồi im lặng, gương mặt họ lạnh lùng và vô cảm dưới ánh sáng xanh đặc trưng của giới công nghệ.


Nguyễn Hồng Nhung ngồi đối diện Dung. Mụ mặc một bộ váy tailored-suit ôm sát màu đỏ mận, mái tóc uốn lượn sóng xõa vai, gương mặt trang điểm đậm sắc sảo. Nhung nhìn Dung bằng ánh mắt chứa đầy sự đố kỵ và tham vọng. Ghế Giám đốc dự án dữ liệu lớn của V-Tech chỉ có một, và cuộc đấu đá nội bộ giữa hai người đã kéo dài suốt nửa năm qua.


"Chào mọi người," Nhung đứng dậy, giọng nói lanh lảnh cắt đứt bầu không khí im lặng. Mụ không đi thẳng vào báo cáo kỹ thuật như lịch trình, mà khẽ mỉm cười đầy ẩn ý. "Trước khi bước vào phần đánh giá hiệu suất thuật toán của Kỹ sư trưởng Đặng Mỹ Dung, tôi có một tài liệu tuân thủ đạo đức và an ninh nhân sự khẩn cấp cần trình bày với hội đồng quản trị."


Dung khẽ nhíu mày. Một dự cảm bất an dâng lên trong lòng.


Nhung gõ nhẹ lên máy tính bảng của mình. Ngay lập tức, màn hình chiếu lớn phía sau lưng mụ sáng lên. Một loạt hình ảnh hiển thị trên màn hình. Đó là những bức ảnh chụp Dung thời còn là sinh viên đại học—những bức ảnh nhạy cảm, riêng tư trong một mối quan hệ cũ từ năm năm trước, kèm theo đó là những đoạn nhật ký chat cá nhân chứa đựng những phát ngôn nổi loạn, bất mãn với hệ thống quản lý giáo dục thời bấy giờ.


Tiếng xì xào lập tức bùng lên trong phòng họp. Những ánh mắt lạnh lùng, dò xét của các thành viên ban giám đốc đồng loạt đổ dồn về phía Dung. Sự nhục nhã và phẫn nộ như một luồng điện chạy dọc sống lưng cô, khiến hai tai cô nóng bừng. Những hình ảnh này nằm trong một tài khoản đám mây cá nhân cũ mà Dung đã xóa bỏ hoàn toàn từ năm 2021 trước khi kết hôn với Vinh. Cô đã cẩn thận dùng các công cụ ghi đè dữ liệu để hủy bỏ nó.


Làm thế nào mà Nhung có được chúng?


Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Dung liếc nhìn về phía Vinh đang ngồi ở đầu bàn họp. Gương mặt hắn lộ vẻ bàng hoàng, lo lắng tột độ, hắn lập tức đứng dậy định ngăn cản Nhung: "Nhung! Cô đang làm cái trò gì thế? Đây là cuộc họp chuyên môn, không phải nơi để cô bôi nhọ đời tư của người khác!"


Nhìn vẻ mặt giận dữ hoàn hảo của chồng, trái tim Dung lạnh ngắt. Cô nhận diện được biểu cảm vi mô trên mặt Vinh—đó là sự giả tạo. Hắn biết trước việc này. Chính hắn là kẻ đã mua lại lịch sử số trọn đời của cô từ gã môi giới dữ liệu đen Lão K dưới tệp dữ liệu 'Mỹ Dung 1.0'. Chính Vinh đã lén khôi phục tài khoản đám mây cũ của cô và tuồn những hình ảnh này cho Nhung để mượn tay mụ hạ bệ cô tại công sở. Hắn muốn cô bị cô lập hoàn toàn, mất đi sự nghiệp, để từ đó buộc phải quay về làm một người vợ yếu đuối, phụ thuộc hoàn toàn vào sự che chở của hắn.


"Tôi không bôi nhọ," Nhung thản nhiên đáp, giọng điệu đầy đắc thắng. "Tôi chỉ đang chứng minh rằng Kỹ sư trưởng Đặng Mỹ Dung có một lịch sử tâm lý bất ổn, xu hướng chống đối hệ thống và hành vi thiếu chuẩn mực đạo đức. Một người có hồ sơ cá nhân như thế này không đủ tư cách để nắm giữ mã nguồn tối cao của dự án an ninh dữ liệu quốc gia Soulmate-AI. V-Tech không thể chịu rủi ro rò rỉ thông tin từ một nhân sự thiếu ổn định."


Cả phòng họp chìm vào sự im lặng đáng sợ. Không một ai đứng ra bảo vệ Dung. Sự lạnh lùng của ban giám đốc tập đoàn tài phiệt hiển hiện rõ ràng: đối với họ, nhân sự chỉ là những dòng code hiệu suất, và khi một dòng code bị nghi ngờ nhiễm độc, họ sẽ lập tức cô lập nó.


Nhưng Dung không khóc, cũng không hoảng loạn. Bộ não toán học của cô lập tức gạt bỏ mọi cảm xúc nhục nhã sang một bên, chuyển sang trạng thái phân tích logic lạnh lùng. Cô đứng dậy, bước thẳng lên bục thuyết trình, đối diện với màn hình lớn.


"Hãy xem thông số EXIF và siêu dữ liệu (metadata) của các tệp tin này," Dung chỉ tay vào góc màn hình, giọng nói vang lên dõng dạc, rành mạch từng chữ. "Bức ảnh đầu tiên hiển thị ngày chụp là mười lăm tháng mười năm 2019. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ vào chuỗi hash bảo mật và dấu vết nén dữ liệu ở phần header của tệp, chúng ta sẽ thấy dấu vết của công nghệ phục hồi phân vùng đám mây đã bị xóa. Tệp tin này mới chỉ được khôi phục trái phép và tải xuống vào ngày hai mươi tháng năm năm 2026—tức là cách đây đúng bốn ngày."


Dung quay sang nhìn thẳng vào mắt Nhung, ánh mắt cô sắc như dao cạo: "Việc sử dụng các công cụ gián điệp mạng để khôi phục và chiếm đoạt dữ liệu cá nhân đã bị xóa của đồng nghiệp là hành vi vi phạm nghiêm trọng Luật An ninh mạng Việt Nam và quy chế bảo mật thông tin cấp năm của tập đoàn V-Tech. Tôi yêu cầu ban an ninh trích xuất nhật ký truy cập (access log) của máy chủ chứa các tệp tin này để xác định chính xác địa chỉ IP đã thực hiện lệnh khôi phục trái phép."


Nhung lập tức biến sắc, mụ lúng túng nhìn sang Vinh rồi quay lại nhìn ban giám đốc: "Tôi... tôi nhận được những tài liệu này từ một hòm thư nặc danh gửi đến! Tôi chỉ có trách nhiệm báo cáo rủi ro an ninh!"


"Đủ rồi," ông Trần Thế Hùng—bố của Vinh, cựu quan chức ngành y tế và là thành viên hội đồng quản trị—lên tiếng bằng giọng trầm đục, uy quyền. Ông gõ nhẹ ngón tay xuống bàn. "Dù nguồn gốc tài liệu từ đâu, tính xác thực của những hình ảnh này là không thể phủ nhận. Để đảm bảo tính khách quan và an toàn cho dự án Soulmate-AI, hội đồng quản trị quyết định đình chỉ chức vụ Kỹ sư trưởng của Đặng Mỹ Dung trong vòng hai tuần để ban an ninh tiến hành điều tra nội bộ. Trong thời gian này, toàn bộ phân quyền truy cập máy chủ của cô Dung sẽ tạm thời được chuyển giao cho cô Hồng Nhung quản lý."


Dung khẽ siết chặt nắm tay dưới gấu áo. Cái giá phải trả thật tàn nhẫn: cô bị đình chỉ công tác, bị tước bỏ quyền kiểm soát dự án do chính mình đồng sáng lập. Nhưng cô biết mình không thể tranh cãi thêm lúc này. Ban giám đốc đã bị thế lực của gia tộc họ Trần thao túng từ trước.


"Tôi chấp nhận quyết định của hội đồng quản trị," Dung nói, cúi đầu chào lịch sự rồi quay lưng bước ra khỏi phòng họp, không thèm nhìn lại gương mặt đang giả vờ lo lắng của Vinh.


***


Trở về phòng làm việc riêng của mình để thu dọn đồ đạc cá nhân, Dung khóa chặt cửa kính. Cô ngồi xuống ghế, lồng ngực phập phồng thở dốc. Sự cô lập đã chính thức bắt đầu. Tại văn phòng này, mọi thiết bị lưu trữ số, mọi máy tính kết nối mạng đều đã trở thành tai mắt của Vinh. Nếu cô ghi chép bất kỳ kế hoạch tự vệ hay phát hiện nào lên điện thoại hay máy tính, phần mềm keylogger cài ngầm của Vinh sẽ lập tức thu thập được.


Dung cúi xuống, tháo chiếc giày cao gót bên chân trái. Phía dưới miếng lót giày được thiết kế rỗng một khoảng nhỏ, cô lấy ra một tờ giấy mỏng gấp tư—đó là *Bảng mật mã One-time Pad bằng giấy* chứa các chuỗi số ngẫu nhiên được in trực tiếp từ máy in nhiệt cầm tay không kết nối mạng của Giáo sư Vũ Đình Toàn.


Cô mở ngăn kéo khóa cơ vật lý dưới bàn, lấy ra *Cuốn sổ tay da và bút máy Pilot*—kỷ vật duy nhất của người cha quá cố. Dung đặt tờ bảng số ngẫu nhiên bên cạnh trang sổ tay trống. Bằng tư duy toán học ứng dụng nhạy bén, cô bắt đầu thực hiện phương pháp mã hóa thủ công One-time Pad vật lý.


Cô viết các ký tự kế hoạch của mình, rồi dùng thuật toán cộng modulo 26 thủ công bằng bút chì để biến các câu chữ tiếng Việt thành những chuỗi ký tự vô nghĩa:


*K-E-H-O-A-C-H* cộng với chuỗi số ngẫu nhiên *09-14-03-22-05-11-08* trở thành *T-S-K-K-F-N-P*.


Phương pháp mã hóa cổ điển bằng giấy này cực kỳ chậm và tốn sức, nhưng nó có một ưu điểm tuyệt đối: không một siêu máy tính nào trên thế giới, kể cả hệ thống AI của Vinh, có thể bẻ khóa được nếu không có tờ giấy chứa bảng số gốc mà cô đang giấu dưới lót giày. Đây là mỏ neo bảo mật duy nhất giúp cô bảo vệ ký ức và kế hoạch đào thoát của mình khỏi sự xâm nhập số toàn diện của chồng.


Trong lúc đang tập trung tính toán nhẩm để ghi lại dòng mật mã tiếp theo, tai Dung khẽ giật một nhịp nhẹ. Nhờ thói quen chú ý đến các dị thường vật lý, cô nghe thấy một tiếng động cơ học cực nhỏ phát ra từ góc phòng—tiếng sột soạt của xấp tài liệu giấy bị dịch chuyển.


Dung không ngẩng đầu lên ngay. Cô khẽ nghiêng người, tận dụng mặt kính đen của chiếc màn hình máy tính đang tắt trước mặt như một tấm gương phản chiếu góc phòng phía sau lưng cô.


Qua hình ảnh phản chiếu mờ ảo, Dung bàng hoàng nhìn thấy Nguyễn Thị Thắm—thư ký riêng của cô—đang lén lút đứng cạnh tủ tài liệu cá nhân của Dung. Thắm mới hai mươi sáu tuổi, vẻ ngoài luôn tỏ ra ngoan ngoãn, chu đáo, nhưng lúc này gương mặt cô ta căng thẳng tột độ. Thắm đang cắm một chiếc USB vào cổng kết nối phía sau máy tính phụ dùng để lưu trữ lịch trình làm việc và các bản thảo thuật toán thô của Dung. Cô ta đang lén lút sao chép toàn bộ dữ liệu làm việc của Dung để truyền về một địa chỉ IP ngoại vi.


Dung khẽ đặt chiếc bút máy Pilot xuống mặt giấy. Tiếng đặt bút nhẹ đến mức không thể nghe thấy. Cô đứng dậy, bước đi nhẹ nhàng trên tấm thảm nỉ văn phòng, tiếp cận Thắm từ phía sau góc khuất của tủ tài liệu.


"Em đang sao chép cái gì đấy, Thắm?"


Giọng nói lạnh lùng của Dung đột ngột vang lên sát bên tai Thắm như một tiếng sét giữa phòng làm việc tĩnh lặng.


Thắm giật bắn người, chiếc USB trên tay cô ta suýt rơi xuống đất. Cô ta quay phắt lại, gương mặt cắt không còn giọt máu, đôi mắt trợn trừng kinh hoàng nhìn Kỹ sư trưởng của mình dưới ánh đèn neon xanh sẫm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!