Nhạc nềnLost_Place6

Mật Mã Trong Hẻm Cụt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng ban mai ngày ba mươi mốt tháng Năm lách qua khe hở của tấm bạt che bên hông chiếc xe van Toyota đời 1995, rọi một vệt xám xịt lên gương mặt nhợt nhạt của Đặng Mỹ Dung. Cơn mưa bão đêm qua đã ngớt, nhưng cái lạnh ẩm ướt vẫn lảng vảng dưới gầm cầu Nguyễn Văn Cừ, quyện với mùi dầu máy và tiếng nước sông gầm gừ đập vào chân đế bê tông.


Dung khẽ cựa mình. Cơn đau buốt từ cổ tay trái bị chấn thương dây chằng sưng vù, quấn chặt dưới lớp băng gạc trắng dính bết nước mưa, lập tức truyền thẳng lên vỏ não. Cô mím chặt môi, không để bật ra một tiếng rên rỉ. Ở lòng bàn tay trái, vết rách do cạnh sắc của chiếc khóa đồng cứa vào đêm trước đang mưng mủ nhẹ, rát buốt mỗi khi cô vô tình khép ngón tay. Nhưng chính cơn đau vật lý sắc lẹm ấy lại là mỏ neo duy nhất giúp cô quét sạch lớp sương mù của hội chứng cai thuốc an thần Olanzapine đột ngột. Đầu óc cô phẳng lặng và lạnh lùng như một mặt hồ đóng băng.


Cô đưa tay trái lên sát mắt. Chiếc đồng hồ cơ cổ Omega bằng vàng của người cha quá cố Đặng Minh Trí vẫn tích tắc gõ nhịp đều đặn. Đúng tám giờ ba mươi phút sáng. Con chip định vị dẻo mà Vinh lén khâu vào lớp lót dây da đã bị cô bóc ra và ngâm chết trong cốc nước muối bão hòa trên bàn gác mái Quận 8 đêm qua. Giờ đây, chiếc đồng hồ này chỉ đơn thuần là một cỗ máy thời gian cơ học thuần túy, không phát ra bất kỳ tần số sóng vô tuyến nào để hệ thống AI của Trần Thế Vinh có thể rà quét.


"Cô tỉnh rồi à?" Hoài Nam từ ghế lái quay đầu lại, đưa cho cô một chai nước lọc và một ổ bánh mì nguội. Gương mặt phong trần của gã thám tử hằn rõ những quầng thâm sau một đêm thức trắng canh phòng. "Tài khoản ngân hàng của cô đã bị phong tỏa hoàn toàn từ bốn giờ sáng. Vinh đang dùng quyền lực của V-Tech để bóp nghẹt cô về mặt tài chính. Nếu không có tiền mặt, chúng ta không thể di chuyển quá ba ngày."


"Tôi biết," Dung uống một ngụm nước nhỏ, vị vô tính của nước lọc giúp cô lấy lại chút sinh khí. "Quỹ đen tiền mặt của tôi được giấu tại tiệm sách cũ 'Ký Ức' của chị Thu ở Quận 3. Nhưng chúng ta không thể cứ thế đi vào đó. Lê Khánh Chi vừa gửi một tín hiệu khẩn cấp qua hộp thư thoại của gã xe ôm công nghệ mà cô ấy quen. Cô ấy đang bị 'Gã rình rập vô danh' dưới trướng Lão K bám đuôi ngay từ cửa nhà."


Dung chống tay phải xuống sàn xe, cố gắng ngồi thẳng dậy. Tư duy logic của một kỹ sư dữ liệu lớn bắt đầu vận hành. Cô lôi từ trong túi áo khoác chống nước ra cuốn sổ tay da và chiếc bút máy Pilot. Bằng những nét vẽ nhanh, dứt khoát, cô phác thảo sơ đồ mặt bằng của Siêu thị Co.opmart Nguyễn Đình Chiểu—địa điểm nằm cách tiệm sách cũ của chị Thu chỉ ba khối nhà.


"Chi đang mặc một chiếc áo khoác gió màu vàng mù tạt nổi bật. Đó là mục tiêu định vị thị giác của gã bám đuôi," Dung chỉ ngón tay trỏ vào góc sơ đồ. "Hệ thống camera an ninh của Co.opmart được liên kết trực tiếp với cơ sở dữ liệu nhận diện khuôn mặt của V-Tech. Nếu Chi đi thẳng vào tiệm sách cũ, gã rình rập sẽ phát hiện ra vị trí trú ẩn phi số hóa của chúng ta. Chúng ta phải cắt đuôi gã ngay tại siêu thị bằng phương pháp nhiễu loạn đám đông."


Hoài Nam nheo mắt nhìn bản vẽ: "Cô định làm thế nào? Tôi không thể lộ mặt ở đó, camera V-Tech sẽ quét ra biển số xe van của tôi ngay lập tức."


"Anh chỉ cần thả tôi ở con hẻm phía sau siêu thị. Tôi vẫn còn hai trăm nghìn đồng tiền mặt lẻ trong túi áo. Đủ để mua một biến số ngẫu nhiên," Dung nói, ánh mắt cô sau chiếc kính gọng bạc lóe lên một tia sáng lạnh lùng.


***


Chín giờ mười lăm phút sáng, Siêu thị Co.opmart Nguyễn Đình Chiểu đông nghẹt người. Tiếng loa phát thanh thông báo chương trình khuyến mãi xen lẫn tiếng xe đẩy lách cách trên sàn gạch men bóng loáng tạo nên một bầu không khí hỗn tạp, ồn ã.


Lê Khánh Chi bước nhanh qua cửa xoay kính, hơi thở cô dồn dập dưới lớp khẩu trang y tế màu xám. Cô cố tình không ngoái đầu lại, nhưng qua hình ảnh phản chiếu trên tấm kính của tủ đông trưng bày sữa, cô nhìn thấy gã rình rập vô danh vẫn giữ khoảng cách đều đặn bảy mét phía sau. Gã mặc một chiếc áo khoác gió màu đen, đội mũ lưỡi trai sụp xuống tận mũi, hai tay đút sâu vào túi quần—nơi có thể đang giấu một thiết bị quét sóng tầm gần hoặc một vũ khí thô sơ.


Chiếc điện thoại Nokia 1280 không định vị trong túi quần Chi khẽ rung lên một nhịp ngắn. Cô lén rút ra, màn hình đơn sắc hiển thị một dòng tin nhắn ngắn gọn được mã hóa bằng ký tự viết tắt mà Dung đã hướng dẫn: "RE_3_GA_DUNG_CAO" (Rẽ vào quầy số 3, gia dụng, kệ cao).


Chi khẽ nuốt nước bọt, rẽ đột ngột vào lối đi giữa quầy hàng gia dụng số 3. Đây là khu vực trưng bày các loại xoong nồi, chảo chống dính bằng inox và sắt dày, được xếp chồng lên nhau thành những bức tường cao quá đầu người. Kết cấu kim loại dày đặc của hàng hóa ở đây tạo ra một vùng che chắn vật lý hoàn hảo, không chỉ chặn đứng tầm nhìn trực tiếp của các camera giám sát treo trên trần nhà mà còn làm suy giảm đáng kể các thiết bị quét sóng RF tầm ngắn.


Gã rình rập vô danh khựng lại một nhịp ở đầu quầy, ánh mắt gã quét nhanh qua những khoảng trống giữa các kệ hàng inox sáng loáng. Màu áo vàng mù tạt của Chi biến mất sau một khúc quanh.


Ngay phía sau kệ chảo gang lớn, Đặng Mỹ Dung đã đứng chờ sẵn từ trước. Cô đeo một chiếc khẩu trang đen, đội mũ sụp che nửa mặt, tay trái sưng vù giấu kín trong túi áo khoác rộng. Khi Chi vừa bước tới, Dung không nói một lời, lập tức kéo Chi vào góc khuất của chiếc cột trụ bê tông lớn.


Cách đó hai mét, một cô sinh viên trẻ đang ngơ ngác đứng chọn mua một chiếc nồi lẩu inox. Dung bước nhanh tới, xòe tờ hai trăm nghìn đồng tiền mặt duy nhất còn lại trong túi ra trước mặt cô gái, giọng cô khẽ khàn nhưng dứt khoát: "Em đổi cho bạn chị chiếc áo khoác em đang mặc lấy chiếc áo khoác gió này và hai trăm nghìn được không? Bạn chị đang chơi trò trốn tìm khẩn cấp."


Cô sinh viên nhìn tờ tiền xanh, rồi nhìn chiếc áo khoác gió hiệu đang còn mới nguyên của Chi. Sự cám dỗ của món hời tài chính nhanh chóng chiến thắng sự nghi ngờ. Chỉ trong vòng mười lăm giây, cuộc tráo đổi trang phục vật lý diễn ra gọn gàng sau bức tường chảo gang dày đặc.


Chi lúc này khoác lên mình chiếc áo hoodie màu xám tro rộng thùng sình của cô sinh viên, đầu trùm kín mũ. Còn cô sinh viên hồ hởi mặc chiếc áo khoác gió màu vàng mù tạt nổi bật của Chi, cầm hai trăm nghìn đồng đi thẳng ra phía quầy thu ngân chính.


Gã rình rập vô danh từ góc quầy nhìn thấy bóng áo vàng mù tạt di chuyển về phía sảnh lớn, lập tức bước nhanh đuổi theo mà không hề nghi ngờ. Gã hoàn toàn bị đánh lừa bởi mồi nhử thị giác mà Dung đã lập trình sẵn dựa trên thói quen bám đuôi máy móc của gã.


"Đi lối này," Dung khẽ chạm vào vai Chi, dẫn cô đi ngược về phía hành lang kỹ thuật dành cho nhân viên bảo trì. Cánh cửa thoát hiểm một chiều bằng thép nặng nề mở ra, đưa họ thoát thẳng ra con hẻm nhỏ vắng vẻ phía sau siêu thị, nơi những bức tường gạch cũ kỹ của Quận 3 che khuất mọi tầm mắt.


***


Nằm sâu trong con hẻm cụt vắng lặng, tiệm sách cũ 'Ký Ức' hiện ra như một ốc đảo phi số hóa giữa lòng đô thị hiện đại. Những bức tường gạch thẻ dày gần bốn mươi centimet, được xây dựng từ thời thuộc địa, vô tình trở thành một lá chắn tự nhiên ngăn chặn phần lớn sóng điện từ và tín hiệu định vị GPS từ bên ngoài. Tiệm sách hoàn toàn không lắp đặt wifi, không có các thiết bị thông minh kết nối mạng. Không gian bên trong ngập tràn mùi giấy ố vàng, mùi gỗ mục và hương thảo mộc dịu nhẹ phát ra từ chiếc lư hương nhỏ trên bàn gỗ.


Chị Thu, chủ tiệm sách, đang ngồi khâu lại gáy một cuốn sách cổ dưới ánh đèn sợi đốt màu vàng ấm. Nhìn thấy Dung bước vào với cổ tay băng bó và gương mặt hốc hác dính nước mưa, ánh mắt chị thoáng hiện một vẻ lo âu sâu sắc nhưng chị không hề gặng hỏi. Chị khẽ gật đầu, chỉ tay về phía chiếc cầu thang gỗ kẽo kẹt dẫn lên căn gác lửng tối tăm.


"Hai đứa lên đi. Hôm nay tiệm đóng cửa sớm để bảo dưỡng sách giấy. Sẽ không có khách vãng lai nào vào đâu," giọng chị Thu dịu dàng, trầm lặng như một mỏ neo bình an giữa giông bão.


Dung và Chi bước lên gác lửng. Không gian ở đây chật hẹp, chất đầy những chồng sách cũ cao ngất ngưởng chạm trần. Dung đi thẳng đến kệ sách văn học cổ điển phía góc tối, lách tay phải vào khoảng trống phía sau những cuốn tiểu thuyết dày cộp của Victor Hugo. Cô lôi ra một chiếc hộp thiếc đựng trà cũ kỹ.


*Cạch.*


Nắp hộp mở ra, bên trong chứa năm xấp tiền mặt mệnh giá năm trăm nghìn đồng được quấn chặt bằng dây thun—khoản Quỹ đen tiền mặt trị giá năm mươi triệu đồng mà cô đã âm thầm tích lũy từ những khoản thù lao nghiên cứu độc lập trước khi kết hôn. Đây là nguồn lực sinh tồn vật lý duy nhất của cô lúc này, hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của hệ thống đóng băng tài chính của Vinh.


"Chi," Dung đặt chiếc hộp thiếc xuống chiếc bàn gỗ nhỏ, giọng cô lạnh lùng nhưng kiên định. "Đây là tiền mặt để duy trì hoạt động ngoại tuyến của chúng ta và trả chi phí cho Hoài Nam. Còn đây... là thứ quan trọng nhất cô cần giữ lúc này."


Dung lôi từ trong túi áo khoác ra một tờ giấy khổ A5 được gấp làm tư gọn gàng. Khi mở ra, tờ giấy hiển thị những hàng cột chứa hàng ngàn chữ số ngẫu nhiên được in bằng mực nhiệt màu đen sẫm từ chiếc máy in cầm tay không kết nối mạng của Giáo sư Toàn.


"Bảng mật mã One-time Pad bằng giấy," Dung đưa tờ giấy cho Chi. "Đây là phương pháp mã hóa thủ công cổ điển nhưng có độ bảo mật tuyệt đối cao nhất thế giới. Không một siêu máy tính hay thuật toán AI nào của V-Tech có thể bẻ khóa được nó, bởi vì khóa ngẫu nhiên này chỉ được sử dụng đúng một lần và hoàn toàn không để lại dấu vết số trên mạng."


Chi đỡ lấy tờ giấy bằng bàn tay run rẩy, ánh mắt cô hiện rõ sự kinh ngạc: "Dùng cái này thế nào hả chị?"


"Mỗi khi cần truyền tin nhắn cho tôi qua điện thoại Nokia cổ, cô sẽ dùng thuật toán cộng modulo mười thủ công để mã hóa từng chữ cái thành các con số tương ứng trên tờ giấy này. Tôi và cô mỗi người chỉ giữ một bản duy nhất. Nếu gã rình rập hay Vinh có lén chụp ảnh được tin nhắn số của cô, chúng cũng chỉ nhìn thấy một chuỗi số vô nghĩa. Đây là chìa khóa duy nhất để chúng ta giải mã chiếc điện thoại cũ của chị gái cô khi lấy được nó."


Chi áp tờ giấy mật mã vào lồng ngực, nước mắt cô khẽ rơi xuống lớp giấy ráp: "Chị Dung... tôi tìm thấy chiếc rương rồi."


Dung khựng lại, kim giây chiếc đồng hồ cơ cổ đeo bên tay trái như ngừng gõ nhịp trong một tích tắc. Cô nhìn thẳng vào mắt Chi: "Ở đâu?"


"Nó bị chôn giấu dưới gốc cây hồng cổ thụ ở góc phía Nam của khu vườn biệt thự ngoại ô của Vinh," giọng Chi run lên vì căng thẳng. "Đúng như lời trăn trối trong nhật ký của chị Kim Ngân. Chiếc điện thoại nắp gập cũ chứa toàn bộ chứng từ gốc chứng minh Vinh làm giả chữ ký điện tử để chiếm đoạt tài sản nằm trong chiếc rương sắt đó. Nhưng..."


Chi ngập ngừng, hơi thở cô nghẹn lại.


"Nhưng sao?" Dung hỏi, giọng cô trầm xuống, siết chặt bàn tay phải lên cạnh bàn gỗ.


"Khu vực góc vườn đó nằm ngay dưới tầm quét trực diện của hệ thống camera giám sát tầm xa của biệt thự," Chi lo lắng tột độ. "Đó là loại camera AI thế hệ mới nhất của V-Tech, có khả năng nhận diện chuyển động hồng ngoại vào ban đêm và tự động phóng to tiêu cự nếu phát hiện dị thường vật lý. Chỉ cần chúng ta bước vào bán kính năm mét xung quanh gốc cây hồng, hệ thống báo động sẽ kích hoạt trực tiếp đến điện thoại của Vinh ngay lập tức."


Không gian căn gác lửng bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến đáng sợ. Tiếng mưa phùn bắt đầu gõ nhịp lộp bộp trên mái tôn tiệm sách cũ, như một lời nhắc nhở về chiếc lồng kính công nghệ của Trần Thế Vinh vẫn đang lơ lửng trên đầu họ, sẵn sàng đóng sập lại bất cứ lúc nào cô sơ hở bước ra ngoài đời thực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!