Nhạc nềnLost_Place6

Kẻ Săn Mồi Công Nghệ Vào Cuộc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân nện lên bậc cầu thang gỗ đầu tiên của căn gác mái rít lên một âm thanh khô khốc, báo hiệu tử thần đang cận kề. Trong bóng tối đặc quánh của Quận 8, Đặng Mỹ Dung nép mình sau giá sách gỗ sồi cũ kỹ, hai tay ôm chặt chú mèo Mun vào lồng ngực. Cổ tay trái bị chấn thương dây chằng sưng vù dưới lớp băng gạc nhói lên từng cơn đau buốt, trong khi vết rách rớm máu tươi ở lòng bàn tay trái do cạnh chiếc khóa đồng cứa vào đêm trước bắt đầu rỉ máu ấm, thấm qua lớp vải gạc trắng dính bết nước mưa bão.


Hoài Nam ra hiệu cho cô im lặng tuyệt đối bằng một cái khoát tay dứt khoát. Hắn lách người như một bóng ma ra sát mép hành lang tối, tay phải siết chặt chiếc mỏ lết sắt nặng trịch. Từ khe cửa sổ gỗ nhìn xuống, bóng đen của gã rình rập vô danh dưới trướng Lão K đang chậm rãi tiến lên, luồng sáng xanh từ chiếc máy quét nhiệt cầm tay của gã quét loang lổ trên vách tường gạch ẩm ướt.


"Hắn có máy quét nhiệt," Nam thì thầm sát tai cô, hơi thở nóng hổi đầy căng thẳng. "Nếu để gã lên tới đây, luồng bức xạ nhiệt từ cơ thể cô và con mèo sẽ hiện rõ trên màn hình của gã. Chúng ta phải di chuyển ngay lập tức."


Không đợi gã rình rập bước lên bậc thang thứ năm, Hoài Nam dứt khoát ném mạnh chiếc bánh răng xích xe máy cũ bằng sắt xuống góc hẻm đối diện qua cửa sổ thông gió. Tiếng kim loại va chạm vào thùng rác sắt vang lên một tiếng *xoảng* chói tai giữa màn mưa bão. Đúng như dự đoán, gã rình rập bên ngoài khựng lại, luồng sáng xanh lập tức quay ngoắt về hướng phát ra tiếng động.


Tận dụng ba mươi giây đánh lạc hướng quý giá, Nam kéo Dung lách qua ô cửa sổ ngách dẫn ra mái tôn dốc của nhà kho bên cạnh. Nước mưa xối xả quất thẳng vào mặt Dung, làm nhòe đi chiếc kính gọng bạc cô đang đeo. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn át đi tiếng bước chân trượt nhẹ của họ. Dung dùng bàn tay phải bám chặt vào gờ tường đá, cố không để lực tác động lên cổ tay trái đang chấn thương. Họ trượt xuống một con hẻm phụ tối tăm, nơi chiếc xe van Toyota đời 1995 cũ kỹ—một phương tiện hoàn toàn cơ học, không có định vị GPS hay bất kỳ cảm biến thông minh nào—đang nổ máy chờ sẵn trong bóng tối.


Nam nhấn ga, đưa chiếc xe lao vút vào màn mưa đen kịt của Sài Gòn, hướng về gầm cầu Nguyễn Văn Cừ để tạm lánh. Dung ngồi ở băng ghế sau, cơ thể run lên bần bật vì lạnh và do hội chứng cai thuốc an thần Olanzapine đột ngột. Đầu cô đau như búa bổ, lồng ngực thắt lại. Cô đưa tay trái lên, khẽ vuốt ve mặt kính chiếc đồng hồ cơ cổ Omega của người cha quá cố Đặng Minh Trí. Tiếng tích tắc *tích, tắc* đều đặn của những bánh răng cơ học truyền qua xương cổ tay trở thành mỏ neo thực tại duy nhất giữ cho cô không quỵ ngã trước cơn hoảng loạn sinh học đang dâng trào.


***


Cùng lúc đó, tại căn nhà ống cũ kỹ nằm sâu trong hẻm Bình Thạnh, bầu không khí ấm áp thường ngày đã bị xé toạc bởi sự xuất hiện của Trần Thế Vinh.


Hắn bước vào nhà với một chiếc ô đen phẳng phiu không dính một giọt nước mưa, phục trang vest tailored-suit cắt may sắc sảo màu xám chuột vẫn chỉnh tề đến mức hoàn hảo. Gương mặt lịch lãm, nụ cười dịu dàng thường trực của hắn giờ đây được thay thế bằng một vẻ u uất, lo lắng tột độ được dàn dựng tỉ mỉ.


"Mẹ... con xin lỗi vì phải đến vào giờ này," Vinh quỳ xuống cạnh chiếc phản gỗ nơi bà Lê Thị Sâm đang ngồi, giọng hắn run rẩy đầy đau xót. "Nhưng tình hình của Dung... con không thể giấu mẹ được nữa."


Bà Lê Thị Sâm, 58 tuổi, mặc chiếc áo bà ba gấm tối màu, tay đeo chuỗi cẩm thạch lập tức hoảng hốt. Bà nắm lấy tay con rể: "Vinh ơi, có chuyện gì với con Dung? Nó bỏ đi đâu từ đêm qua tới giờ không liên lạc được? Mẹ gọi điện cho nó miết mà thuê bao!"


Vinh thở dài, chậm rãi mở chiếc máy tính bảng bảo mật của mình ra, hiển thị một tài liệu có tiêu đề "Bệnh án điện tử của mẹ Sâm" nhưng thực chất đã bị hắn can thiệp sâu vào cấu trúc dữ liệu y khoa từ trước. Hắn chỉ vào dòng chẩn đoán đỏ chói: *K biểu mô tuyến giai đoạn đầu*.


"Mẹ nhìn xem, đây là hồ sơ tầm soát sức khỏe của mẹ từ bệnh viện liên kết của gia tộc họ Trần chúng con. Con đã lén làm cho mẹ từ tháng trước. Mẹ bị ung thư giai đoạn đầu, con đã chuẩn bị sẵn gói tài trợ điều trị trị giá hai tỷ đồng từ quỹ y tế của con để đưa mẹ sang Singapore điều trị vào tuần tới. Nhưng..." Vinh nghẹn giọng, mắt hắn đỏ lên một cách chuẩn xác. "Dung đang bị một cơn hoảng loạn hoang tưởng cực hạn. Cô ấy nghĩ con đang đầu độc cô ấy. Cô ấy đã lấy cắp toàn bộ mã nguồn dự án an ninh của V-Tech và bỏ trốn cùng một gã đàn ông lạ mặt. Con sợ cô ấy bị kẻ xấu lợi dụng. Nếu Dung không quay về ký giấy ủy quyền y tế và trả lại tài liệu, tập đoàn sẽ đóng băng toàn bộ quỹ tài trợ của con, và... con không thể cứu mẹ được nữa."


Đòn bẩy đạo đức và nỗi sợ hãi cái chết ập xuống đầu người phụ nữ nông cạn, truyền thống như một gáo nước lạnh. Bà Sâm nhìn dòng chữ ung thư trên màn hình, rồi nhìn gương mặt hiếu thảo, đau đớn của con rể hoàn hảo. Lòng căm ghét và sự tức giận đối với sự "ích kỷ, điên rồ" của con gái lập tức bùng lên trong lòng bà.


"Nó... nó điên thật rồi! Sao nó dám đối xử với con, với gia đình như thế!" Bà Sâm khóc rống lên, tay chân run rẩy. "Mẹ phải gọi cho nó! Mẹ phải bắt nó về!"


"Mẹ bình tĩnh," Vinh nhẹ nhàng vuốt lưng bà, nhưng ánh mắt hắn dưới hàng lông mày rậm lại lạnh ngắt như băng. Hắn lôi từ trong túi áo ra một chiếc điện thoại phụ không dán nhãn, trên màn hình hiển thị một số điện thoại lạ. "Con vừa rà quét được số liên lạc rác này hoạt động gần khu vực Quận 8 của cô ấy. Mẹ hãy gọi vào số này. Hãy khóc, cầu xin cô ấy quay về vì mẹ đang nguy kịch. Nhưng nhớ... không được nhắc đến việc con đang ở đây. Nếu cô ấy biết con đứng cạnh, cô ấy sẽ lập tức cúp máy và biến mất vĩnh viễn."


Bà Sâm gật đầu lia lịa, giật lấy chiếc điện thoại bằng bàn tay run rẩy đeo chuỗi cẩm thạch.


***


Trong chiếc xe van Toyota cũ dưới gầm cầu Nguyễn Văn Cừ, chiếc Điện thoại Nokia 1280 không định vị đặt trên đùi Dung đột ngột rung lên bần bật. Tiếng chuông cơ học đơn sắc vang lên chói tai giữa tiếng mưa bão ngoài kia.


Dung khựng lại. Số hiển thị trên màn hình đơn sắc màu vàng nhạt chính là số điện thoại bàn của nhà mẹ Sâm ở Bình Thạnh.


"Đừng nghe," Hoài Nam cảnh báo, mắt vẫn dán vào kính chiếu hậu để rà soát xung quanh. "Vinh có thể đang dùng hệ thống định vị của Trịnh Kim Long để quét trạm BTS di động xung quanh cô."


"Đây là mẹ tôi," Dung cất giọng khàn đặc. Cô hít một hơi sâu, áp dụng nghiêm ngặt Giao thức 3 Không (Zero-Trust) của mình. Không tin tưởng bất kỳ luồng dữ liệu nào từ bên ngoài khi chưa được xác thực vật lý. Cô nhìn vào chiếc đồng hồ cơ cổ Omega của bố trên tay trái. Kim giây đang chạy. *Một giây. Hai giây.*


Cô nhấn nút nghe, áp chiếc điện thoại Nokia cổ lên tai phải. Cô không nói gì, giữ im lặng để lắng nghe môi trường đầu dây bên kia.


"Dung ơi! Con ở đâu vậy con?" Tiếng khóc nghẹn ngào, hoảng loạn của bà Sâm truyền qua loa thoại. "Mẹ xin con, con quay về đi! Thằng Vinh nó lo cho con đến mức rộc cả người ra rồi kìa! Mẹ bị ung thư rồi con ơi... Mẹ sắp chết rồi... Con về ký giấy tờ để con rể lo cho mẹ đi con... Sao con lại đi theo trai, phá hoại gia đình thế hả con?"


Những lời chỉ trích tàn nhẫn và đau đớn từ người mẹ ruột đâm thẳng vào tim Dung như những nhát dao. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, nhưng đôi mắt sau chiếc kính gọng bạc của cô vẫn phẳng lặng, lạnh lùng đến đáng sợ. Cô không để cảm xúc chi phối. Cô tập trung toàn bộ thính giác để phân tích phổ âm thanh gián tiếp.


Qua loa thoại của chiếc Nokia 1280, Dung áp dụng kỹ năng Đọc vị biểu cảm vi mô (Micro-expression) đối với giọng nói của mẹ. Giọng bà Sâm có những nhịp ngắt quãng không tự nhiên, âm vực cao bất thường ở những từ "thằng Vinh" và "ký giấy tờ"—đây là biểu hiện của một người đang đọc hoặc nói theo sự chỉ dẫn trực tiếp dưới áp lực tâm lý cực lớn.


Đặc biệt, ở giây thứ mười hai của cuộc gọi, Dung nghe thấy một tiếng thở nhẹ, đều đặn và cực kỳ trầm tĩnh ở khoảng cách khoảng ba mươi centimet phía sau giọng khóc của mẹ cô.


Mùi gỗ tuyết tùng và sự lạnh lùng của Trần Thế Vinh dường như đang hiện hình qua tiếng thở vô hình đó. Hắn đang đứng ngay cạnh bà Sâm. Hắn đang điều khiển cuộc gọi này.


Để xác thực giả thuyết 100%, Dung cất giọng yếu ớt, giả vờ như đang hoang mang: "Mẹ... mẹ ơi, con đau đầu quá. Con nhớ ba quá... Mẹ có nhớ hồi nhỏ ba dắt con đi ăn kem ở tiệm kem Tràng Tiền ngoài Hà Nội không mẹ? Lúc đó ba bảo con phải luôn nghe lời mẹ..."


Ở đầu dây bên kia, bà Sâm khựng lại một nhịp dài. Dung nghe thấy tiếng sột soạt nhẹ của lớp vải gấm, và tiếng thì thầm cực nhỏ của Vinh lọt vào mic thoại: *"Gật đầu đi, bảo là nhớ."*


Bà Sâm lập tức nói tiếp, giọng run rẩy: "Ừ... ừ mẹ nhớ chứ! Ba con dắt con đi ăn kem Tràng Tiền ngoài đó... Ba thương con nhất mà, con về nghe lời mẹ đi con..."


Dung khẽ nhắm mắt lại. Một nụ cười chua chát, lạnh lẽo thoáng hiện trên môi cô.


*Xác thực thành công.*


Cô sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, cả đời người cha quá cố Đặng Minh Trí chưa từng đặt chân ra Hà Nội, và cô cũng chưa từng được ăn kem Tràng Tiền thời thơ ấu. Đây là một cái bẫy logic phi số hóa mà cô tự thiết kế. Vinh nắm giữ tệp dữ liệu 'Mỹ Dung 1.0' chứa mọi lịch sử duyệt web và định vị của cô suốt mười năm qua, nhưng hắn không thể biết những kỷ niệm giả lập mà cô tự bịa ra trong tích tắc để thử nghiệm lòng tin. Sự tự phụ vào thuật toán và kịch bản lập trình đã khiến Vinh và mẹ cô tự sập bẫy.


Dung nhìn xuống màn hình điện thoại. Thời gian cuộc gọi: *24 giây*.


Cô biết Trịnh Kim Long và hệ thống an ninh mạng V-Tech cần tối thiểu 45 giây liên lạc liên tục để có thể thu hẹp bán kính quét trạm BTS di động nhằm định vị vị trí chiếc Nokia 1280 này.


"Mẹ giữ sức khỏe," Dung cất giọng lạnh lùng, không còn một chút yếu ớt giả vờ nào nữa. "Con hoàn toàn tỉnh táo. Con sẽ tự mình tìm ra sự thật về căn bệnh của mẹ và bộ mặt thật của con rể hoàn hảo của mẹ."


*Cạch.*


Dung dứt khoát nhấn nút ngắt cuộc gọi ở giây thứ 28.


Ngay lập tức, bằng một động tác thuần thục, cô dùng ngón tay phải cạy mạnh nắp lưng chiếc Nokia 1280, giật phăng viên pin vật lý ra ngoài bo mạch, chặt đứt hoàn toàn mọi khả năng định vị ngược của Trịnh Kim Long.


***


Tại căn nhà ở Bình Thạnh, tiếng tít tít vô hồn của cuộc gọi bị ngắt vang lên xé lòng.


Trần Thế Vinh đứng thẳng người dậy, nụ cười dịu dàng biến mất hoàn toàn trên gương mặt hắn. Ánh mắt hắn tối sầm lại, cơ mặt co thắt nhẹ dưới áp lực của sự giận dữ ái kỷ tột độ khi kịch bản hoàn hảo của mình bị bẻ gãy chỉ trong vòng 28 giây.


"Vinh... con ơi, nó cúp máy rồi. Nó bảo nó tỉnh táo..." Bà Sâm khóc lóc, nhìn con rể với vẻ sợ hãi.


Vinh không thèm nhìn bà Sâm. Hắn lôi chiếc điện thoại cá nhân ra, bấm nút gọi trực tiếp cho Trịnh Kim Long đang túc trực tại phòng an ninh V-Tech.


"Long, định vị được chưa?" Giọng Vinh trầm xuống, đầy sát khí.


"Sếp... cuộc gọi quá ngắn, chỉ có 28 giây," tiếng Long run rẩy qua đầu dây. "Hệ thống chỉ kịp khoanh vùng tín hiệu trong bán kính ba cây số xung quanh khu vực Quận 8 và Quận 5, nhưng cô ấy đã ngắt nguồn vật lý ngay lập tức. Thiết bị hoàn toàn offline. Tôi không thể quét thêm được nữa."


Vinh siết chặt nắm tay phải, gân xanh nổi lên dọc mu bàn tay. Hắn hít một hơi thật sâu để khôi phục lại sự lạnh lùng lý trí của mình. Dung đã không còn là một con cừu non ngoan ngoãn trong lồng kính nữa. Cô đang dùng chính logic toán học và các phương pháp phản gián thô sơ để đối đầu trực diện với hắn.


"Kích hoạt phương án dự phòng," Vinh ra lệnh, giọng hắn sắc như dao cạo. "Long, hãy dùng quyền lực của tập đoàn để gửi yêu cầu phong tỏa khẩn cấp toàn bộ các tài khoản ngân hàng, thẻ tín dụng và tài khoản tiết kiệm liên kết mang tên Đặng Mỹ Dung tại tất cả các ngân hàng đối tác của V-Tech. Lý do: Nghi ngờ tài khoản bị xâm nhập trái phép và chủ tài khoản đang mất khả năng hành vi dân sự."


Hắn cúp máy, ánh mắt lạnh lẽo nhìn ra màn mưa bão ngoài cửa sổ.


*Dung à, để xem không có một đồng tiền số nào trong tay, cô sẽ sinh tồn ngoài đời thực bằng cách nào.*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!