Vùng Trú Ẩn Phi Số
Tiếng động cơ của chiếc Honda Win độ rền rĩ một nhịp dài rồi lịm hẳn, để lại không gian chỉ còn tiếng mưa đêm rào rào trút xuống mái tôn gỉ sét của con hẻm sâu thuộc Quận 8.
Hoài Nam gạt chân chống, nhanh nhẹn đỡ lấy Đặng Mỹ Dung khi cô loạng choạng bước xuống yên sau. Cơn bão số 2 vẫn chưa có dấu hiệu suy giảm, những hạt mưa quất thẳng vào mặt Dung buốt nhói. Nước mưa len qua khe kính gọng bạc, làm nhòe đi tầm nhìn của cô. Nhưng điều khiến cô kiệt quệ nhất lúc này không phải là thời tiết, mà là cơn co thắt cơ âm ỉ dọc thái dương và cảm giác buồn nôn cồn cào—hệ quả trực tiếp của hội chứng cai thuốc an thần Olanzapine đột ngột.
"Đi hướng này, bám sát tôi," Hoài Nam nói khẽ, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai sũng nước để che đi gương mặt phong trần.
Họ đi qua lối cửa sau của một tiệm sửa xe máy cũ đã đóng cửa. Mùi dầu nhớt khét lẹt, mùi cao su lốp xe ẩm ướt và tiếng nước dột từ mái tôn lộp bộp tạo nên một bầu không khí hỗn độn nhưng lại mang đến cho Dung một cảm giác an toàn kỳ lạ. Ở đây không có những dải đèn LED trạng thái màu xanh dương của các thiết bị IoT, không có camera AI phân tích biểu cảm, và cũng không có sự hiện diện của Trần Thế Vinh.
Dung ôm chặt chiếc túi canvas dày trước ngực. Bên trong túi, chú mèo Mun khẽ cựa quậy, phát ra tiếng kêu "meo" nhỏ run rẩy. Cô dùng bàn tay phải vuốt ve lớp vải để trấn an nó, trong khi cổ tay trái sưng vù chấn thương dây chằng nhói lên từng cơn đau điếng. Lòng bàn tay trái của cô, vết rách do cạnh sắc của chiếc khóa đồng cứa vào đêm trước, giờ đã bắt đầu rỉ máu tươi, thấm qua lớp băng gạc trắng dính bết nước mưa.
Họ bước lên những bậc cầu thang gỗ hẹp, kêu kẽo kẹt dưới sức nặng của hai người, dẫn lên căn hộ gác mái của thám tử Hoài Nam.
Khi cánh cửa gỗ dày với ba ổ khóa cơ học nặng nề khép lại, Dung mới dám thở phào một hơi dài. Căn phòng gác mái hiện ra dưới ánh sáng vàng vọt, ấm áp của một bóng đèn sợi đốt duy nhất treo lơ lửng giữa trần. Nơi này giống như một bảo tàng của thời kỳ tiền kỹ thuật số: những giá sách gỗ chứa đầy hồ sơ giấy, một chiếc máy ảnh phim Nikon cơ học đặt trên bàn, những bức ảnh trắng đen đang được treo phơi bằng kẹp gỗ trên một sợi dây thép, và tuyệt đối không có sự xuất hiện của bất kỳ bộ định tuyến Wi-Fi hay thiết bị thông minh nào. Bức tường gạch dày tự nhiên của ngôi nhà cổ dường như đã chặn đứng mọi luồng sóng điện từ từ thế giới giám sát ngoài kia.
"Cô ngồi xuống đây đi. Để tôi lấy gạc sạch băng lại vết thương cho cô," Hoài Nam vừa nói vừa cởi chiếc áo khoác kaki sũng nước, treo lên chiếc móc đồng bên cửa.
Dung quỳ xuống sàn gỗ, nhẹ nhàng thả chú mèo Mun ra khỏi túi canvas. Mun lách mình dưới gầm chiếc bàn gỗ cũ, lông dựng đứng nhưng đã bớt run rẩy. Cô đặt cuốn sổ tay da bìa đen—mỏ neo thực tại tối cao của mình—lên bàn, rồi khẽ tháo chiếc kính gọng bạc ra để lau nước mưa.
"Cảm ơn anh, Nam," Dung thều thào, giọng cô khàn đặc vì lạnh. Cô đưa tay trái lên, nhìn vào mặt kính của chiếc đồng hồ cơ cổ Omega bằng vàng của người cha quá cố Đặng Minh Trí. Tiếng tích tắc cơ học của nó vẫn chạy đều đặn, chỉ đúng 2 giờ 05 phút sáng. Nhịp chuyển động tuần hoàn của các bánh răng cơ học truyền qua da thịt cô, kéo tâm trí cô ra khỏi những ảo giác mờ sương do thiếu thuốc.
Nhưng sự bình yên ấy không kéo dài được lâu.
Bản năng của một kỹ sư dữ liệu lớn luôn hoạt động dưới áp lực cực hạn buộc Dung phải cảnh giác. Cô biết Trần Thế Vinh là một kẻ ái kỷ ác tính cực đoan, một kẻ săn mồi công nghệ không bao giờ chấp nhận mất kiểm soát đối tượng. Hắn có thể đã lường trước việc cô sẽ ngắt kết nối mạng của Penthouse để đào thoát.
"Nam, đưa cho tôi cái máy dò sóng," Dung nói, giọng cô đột ngột đanh lại, sự lý trí lạnh lùng quay trở lại trong ánh mắt.
Hoài Nam khựng lại một nhịp, rồi bước đến tủ sắt khóa cơ, lấy ra chiếc máy dò sóng vô tuyến cầm tay RF-300 nhỏ bằng bao diêm mà Dung đã mua từ anh Sơn trước đó. Hắn trao thiết bị cho cô: "Cô nghĩ hắn vẫn có thể định vị được cô sao? Điện thoại của cô đã tháo pin và giấu ngoài hộp điện hành lang tầng 40 rồi mà?"
"Vinh không bao giờ chỉ dựa vào một phương án," Dung trả lời, ngón tay phải cô gạt công tắc nguồn vật lý của chiếc RF-300.
Chiếc máy dò nhỏ bắt đầu hoạt động, dải đèn LED trên mặt máy sáng lên màu xanh lục yên lặng. Dung bắt đầu di chuyển máy dò chậm rãi dọc theo cơ thể mình, từ cổ áo, gấu áo khoác, cho đến đôi giày thể thao ẩm ướt. Chiếc máy vẫn im lặng. Cô tiếp tục quét qua chiếc túi canvas, đống quần áo dự phòng mà cô mang theo. Vẫn không có tín hiệu phát sóng vô tuyến nào.
Cho đến khi cô đưa chiếc RF-300 đến gần cổ tay trái của mình.
*Tít! Tít! Tít! Tít!*
Chiếc máy dò sóng đột ngột rung lên bần bật, tiếng bíp bíp dồn dập vang lên xé toạc không gian yên lặng của căn gác mái. Dải đèn LED trên mặt máy lập tức vọt lên vạch đỏ chói, hiển thị tần số phát sóng cực mạnh ở dải tần 1.575 GHz—tần số định vị GPS L1 tiêu chuẩn.
Dung đứng chôn chân tại chỗ, máu trong người cô như đông cứng lại. Ánh mắt cô dán chặt vào chiếc đồng hồ cơ cổ Omega của bố.
Chiếc máy dò RF-300 phát ra tiếng bíp điên cuồng nhất khi áp sát vào mặt sau bằng vàng của chiếc đồng hồ.
"Không thể nào..." Dung thì thầm, một cơn đau nhói buốt từ lòng bàn tay trái lan nhanh lên tận đỉnh đầu. Sự dằn vặt nội tâm và nỗi uất hận dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng cô.
Đây là kỷ vật duy nhất của người cha quá cố Đặng Minh Trí để lại cho cô. Ông là một kỹ sư cơ khí chính trực, người đã dạy cô tư duy logic và thói quen ghi chép sổ tay vật lý từ thuở nhỏ. Chiếc đồng hồ này là mỏ neo tinh thần thiêng liêng nhất của cô, thứ cô luôn đeo trên tay suốt mười năm qua và chưa bao giờ tháo ra. Vinh biết rõ điều đó. Hắn đã dùng chính tệp dữ liệu đen 'Mỹ Dung 1.0' để phân tích và biết rằng cô sẽ không bao giờ nghi ngờ kỷ vật của cha mình.
Hắn đã dám can thiệp vật lý, biến kỷ vật thiêng liêng nhất của cô thành một công cụ bám đuôi tàn nhẫn.
"Để tôi đập vỡ nó!" Hoài Nam bước tới, tay cầm chiếc búa sắt nhỏ từ hộp đồ nghề sửa xe. "Con chip chết tiệt đó đang phát tín hiệu định vị trực tiếp về máy chủ của Vinh!"
"Không! Đừng động vào nó!" Dung hét lên, cô vô thức lùi lại, ôm chặt chiếc đồng hồ vào ngực như để bảo vệ cha mình một lần nữa khỏi sự xâm hại của Vinh. "Bánh xe cân bằng và dây cót cơ học bên trong rất nhạy cảm với chấn động. Nếu anh dùng lực đập, chấn động cơ học sẽ làm gãy trục bánh răng của bố tôi. Chiếc đồng hồ này sẽ hỏng vĩnh viễn!"
"Nhưng nếu không phá hủy nó, Vinh sẽ tìm ra chúng ta trong vòng vài phút nữa!" Hoài Nam gắt lên, ánh mắt hắn đầy căng thẳng. "Hệ thống định vị của hắn đang thu hẹp phạm vi quét xung quanh khu vực này rồi!"
Dung nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu để ổn định lại nhịp tim đang đập loạn xạ. Cô ép mình phải suy nghĩ bằng tư duy của một nhà toán học, một kỹ sư phân tích dữ liệu lớn. Cơn đau từ vết thương rớm máu ở lòng bàn tay trái một lần nữa trở thành chất xúc tác kích hoạt adrenaline, dập tắt sự hoảng loạn.
*Phải có cách vô hiệu hóa con chip mà không cần dùng lực chấn động. Phải có cách...*
Cô mở mắt ra, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào chiếc đồng hồ. "Nam, lấy cho tôi bộ tuốc nơ vít sửa đồng hồ của anh, một nhíp gắp linh kiện, một cốc nước ấm và một lọ muối ăn."
Hoài Nam nhìn cô với vẻ kinh ngạc, nhưng phong thái chuyên nghiệp của một cựu trinh sát hình sự buộc hắn phải hành động ngay lập tức. Hắn mang đến những thứ cô yêu cầu chỉ trong vòng ba mươi giây.
Dung ngồi xuống dưới ánh đèn sợi đốt vàng vọt. Cô tháo chiếc đồng hồ cơ cổ Omega ra khỏi cổ tay trái sưng vù. Cổ tay cô lúc này đã tím bầm, hằn lên những vệt đỏ tấy do chấn thương dây chằng bị co kéo trong cuộc đào thoát.
Cô lật mặt sau của chiếc đồng hồ lên. Dưới kính lúp của Hoài Nam, cô quan sát kỹ phần dây da cá sấu màu nâu sẫm của chiếc đồng hồ. Ở phần sát lugs (tai đồng hồ), lớp da lót màu đen phía sau có một vết khâu bằng chỉ nylon siêu mảnh, có màu sắc trùng khớp hoàn hảo với màu da gốc. Nếu không nhìn dưới độ phóng đại cao, không ai có thể phát hiện ra sự can thiệp này.
"Vinh... anh tỉ mỉ đến mức đáng sợ," Dung lẩm bẩm, hàm răng cô nghiến chặt.
Cô dùng chiếc tuốc nơ vít precision siêu nhỏ của Nam để lách nhẹ vào đường khâu nylon. Bàn tay phải của cô run nhẹ vì mệt mỏi, nhưng cô cố định vị khuỷu tay lên mặt bàn để giữ vững lực tì.
*Sự cố gắng thứ nhất*: Cô cố gắng dùng mũi tuốc nơ vít để cạy nhẹ phần nắp đáy cơ học của đồng hồ để kiểm tra xem chip có nằm bên trong bộ máy hay không. Nhưng nắp đáy Omega cổ điển được vặn ren rất chặt, nếu cố vặn bằng công cụ không chuyên dụng sẽ để lại những vết xước sâu trên vỏ vàng nguyên bản của bố. Dung lập tức dừng lại. Cô không thể làm xước kỷ vật này.
*Sự cố gắng thứ hai*: Cô chuyển hướng tập trung sang phần lớp da lót của dây đeo. Dùng nhíp gắp lén lách vào khe khâu, cô từ từ cắt đứt sợi chỉ nylon mảnh.
Khi lớp da lót màu đen bị bóc nhẹ ra, một vật thể mỏng như tờ giấy, có màu xám xịt hiện ra. Đó là một con chip định vị GPS silicon dẻo (flexible electronics) thế hệ mới nhất của mảng R&D V-Tech, mỏng chưa đầy 0.5 milimet, sử dụng công nghệ sạc parasitic thu nhận năng lượng nhiệt từ chính cơ thể người đeo và phát sóng tần số ngắn định kỳ.
"Tìm thấy mày rồi," Dung thở hắt ra, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương cô.
Chiếc máy dò RF-300 đặt bên cạnh vẫn phát ra tiếng bíp liên tục, dải đèn đỏ nhấp nháy báo hiệu con chip đang truyền tải dữ liệu định vị về máy chủ của Vinh.
"Giờ thì sao? Cô định bóc nó ra rồi đập nát à?" Hoài Nam hỏi, tay hắn đã cầm sẵn chiếc kìm.
"Không. Con chip này có cảm biến gia tốc tích hợp (accelerometer). Nếu chúng ta bẻ gãy hoặc đập mạnh, sự thay đổi gia tốc đột ngột sẽ kích hoạt một lệnh khẩn cấp (panic signal) gửi gói dữ liệu vị trí cuối cùng kèm cảnh báo đỏ về điện thoại của Vinh. Hắn sẽ biết ngay chúng ta đã phát hiện ra thiết bị," Dung giải thích, giọng cô phẳng lặng như một thuật toán.
"Vậy cô định làm thế nào?"
Dung nhìn cốc nước ấm trên bàn. Cô đổ một lượng lớn muối ăn vào cốc, dùng tuốc nơ vít khuấy đều cho đến khi dung dịch muối đạt trạng thái bão hòa, những hạt muối không thể tan thêm được nữa lắng xuống đáy cốc.
"Đoản mạch bằng nước muối (Electrolyte short-circuit)," Dung nói, ánh mắt cô lóe lên tia sáng lý trí. "Dung dịch muối đậm đặc là một chất điện ly cực mạnh. Khi ngâm con chip vào nước muối, các ion Na+ và Cl- sẽ lập tức tạo ra hàng triệu cầu nối dẫn điện siêu nhỏ giữa các cực của vi mạch trên con chip dẻo. Nó sẽ gây ra hiện tượng đoản mạch toàn phần (short circuit) ngay lập tức trên các đường truyền tín hiệu của anten phát sóng. Con chip sẽ bị câm lặng hoàn toàn mà không hề tạo ra bất kỳ xung chấn động vật lý nào để kích hoạt cảm biến gia tốc."
Dung dùng nhíp gắp nhẹ nhàng lách dưới con chip dẻo, từ từ bóc nó ra khỏi lớp keo dính ở mặt sau của dây da đồng hồ. Tấm da lót nguyên bản bị rách nhẹ một đường nhỏ, để lộ phần cốt sợi bên trong. Dung khẽ nhói lòng, nhưng cô biết đây là cái giá tối thiểu phải trả để giành lại sự tự do.
Cô gắp con chip silicon mỏng dính lên. Chiếc RF-300 vẫn kêu tít tít.
Dung dứt khoát thả con chip vào cốc nước muối đậm đặc.
*Xèo... xèo...*
Một vài bong bóng khí cực nhỏ sủi lên từ bề mặt con chip dẻo trong cốc nước. Chiếc đèn LED trạng thái siêu nhỏ màu đỏ ẩn dưới lớp silicon của con chip khẽ chớp tắt một nhịp yếu ớt rồi tắt lịm hoàn toàn.
Tiếng bíp điên cuồng của chiếc máy dò RF-300 đột ngột dừng lại.
Căn phòng gác mái rơi vào một sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đặn ngoài cửa sổ và tiếng tích tắc cơ học thanh bình của chiếc đồng hồ cơ cổ Omega đang nằm yên lặng trên bàn.
Dung thở phào, cô ngã người ra sau, hai vai sụp xuống vì kiệt sức. Cô đã vô hiệu hóa thành công thiết bị định vị ngầm của Vinh mà không làm tổn hại đến bộ máy cơ học nhạy cảm của cha mình. Thế chủ động công nghệ tạm thời quay trở lại tay cô.
"Cô giỏi thật," Hoài Nam khẽ lắc đầu thán phục, hắn cất chiếc búa sắt đi và bắt đầu dùng gạc sạch để băng bó lại lòng bàn tay trái đang chảy máu của Dung. "Nhưng chúng ta đã mất quá nhiều thời gian cho con chip này. Vinh chắc chắn đã kịp khoanh vùng vị trí của cô quanh khu vực Quận 8 này trước khi tín hiệu bị ngắt hoàn toàn."
"Tôi biết," Dung nói, cô nghiến răng chịu đựng cơn đau khi Nam sát trùng vết thương bằng cồn. "Hắn là kẻ ái kỷ ác tính. Khi tín hiệu định vị đột ngột biến mất mà không có cảnh báo hoảng loạn, hắn sẽ lập tức hiểu rằng tôi đã phát hiện ra con chip và đang tỉnh táo hành động. Hắn sẽ đẩy nhanh tiến độ truy quét vật lý."
Đúng lúc đó, Hoài Nam khựng lại. Tai hắn khẽ giật nhẹ.
Từ phía dưới con hẻm tối tăm, qua những khe hở của cửa sổ gỗ gác mái, tiếng động cơ của một chiếc xe máy phân khối thấp chạy rà rà rồi dừng lại ngay dưới chân tòa nhà.
Hoài Nam lập tức tắt ngọn đèn sợi đốt duy nhất trong phòng. Căn gác mái chìm vào bóng tối âm u, chỉ được chiếu sáng bởi ánh sáng mờ ảo của ánh đèn đường vàng nhạt hắt qua màn mưa bong bóng ngoài cửa sổ.
Hắn di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma đến sát khe sổ gỗ, khẽ gạt một thanh gỗ nhỏ để nhìn xuống dưới đường. Dung cũng nín thở, cô ôm chặt chú mèo Mun vào lòng, lùi sâu vào góc tối cạnh giá sách.
Dưới cơn mưa phùn lạnh lẽo, một gã đàn ông mặc áo khoác gió màu đen trùm đầu, đeo khẩu trang tối màu đang dừng xe máy ngay cạnh tiệm sửa xe cũ. Chiếc xe máy của gã không hề có biển số.
Gã không bước xuống xe, cũng không gọi điện thoại. Gã chỉ đứng yên dưới mưa, ngước gương mặt khuất sau lớp khẩu trang lên quét nhìn một lượt khắp các tầng lầu của tòa nhà gác mái. Trên tay gã, một thiết bị cầm tay nhỏ đang phát ra những vệt sáng xanh lục nhạt quét dọc theo các mảng tường gạch—thiết bị dò tìm lưu lượng nhiệt hoặc sóng vô tuyến tầm ngắn.
Đó chính là Gã rình rập vô danh—tay sai thực địa của Lão K mà Vinh đã thuê để bám đuôi cô.
"Hắn đã đến đây," Hoài Nam thì thầm, giọng hắn lạnh lùng nhưng đầy sát khí. "Vinh không chỉ dùng thuật toán số. Hắn đã thả những con chó săn vật lý vào cuộc chơi này rồi."
Dung nhìn qua khe hở, ánh mắt cô dán chặt vào bóng đen cô độc dưới màn mưa ngoài phố. Sự tự phụ của Vinh đã khiến hắn hành động nhanh hơn cô tính toán. Con chip định vị trên chiếc đồng hồ cơ cổ của bố dù đã bị tiêu hủy, nhưng nó đã kịp để lại một vết dầu loang dữ liệu cuối cùng, dẫn dắt gã rình rập tìm đến sát sườn vùng trú ẩn phi số hóa của cô.
Chiếc lưới của kẻ săn mồi công nghệ đang khép chặt, và gã rình rập bắt đầu dắt xe máy sát vào lối cửa sau dẫn lên cầu thang gỗ của gác mái.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!