Nhạc nềnLost_Place6

Cơn Mưa Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi báo động rú vang như xé toạc màn đêm mưa bão. Dung siết chặt cuốn sổ tay da vào ngực, lách mình bước ra khỏi căn phòng kỹ thuật ngột ngạt.


Mùi ozone khét lẹt trộn lẫn với hơi ẩm của nền bê tông chưa kịp khô dưới tầng hầm kỹ thuật bám lấy khứu giác cô, đặc quánh và lạnh lẽo. Dưới chân cô, vũng máu tươi rỉ ra từ lòng bàn tay trái rách miệng đã loang lổ trên mặt sàn xi măng xám xịt, loãng dần dưới những giọt nước mưa dột từ trần nhà xuống. Cơn đau từ vùng dây chằng cổ tay trái sưng vù—hậu quả của cú đập bình gốm hụt đêm trước—co thắt lại thành từng nhịp buốt nhói chạy dọc lên bả vai. Nhưng Dung không cho phép mình chậm lại một giây.


Cô đưa tay trái lên, nhìn vào mặt kính của chiếc đồng hồ cơ cổ Omega của người cha quá cố Đặng Minh Trí đeo bên tay trái. Tiếng tích tắc cơ học khô khốc của nó vẫn đều đặn gõ nhịp: 1 giờ 26 phút sáng. Đúng một phút kể từ khi cô dùng kìm cộng lực cắt đứt sợi cáp quang tổng mang nhãn Penthouse 4001. Hệ thống điều khiển trung tâm của Trần Thế Vinh đã hoàn toàn mất kết nối với đám mây. Theo thiết kế mặc định của tòa nhà Eco-Smart, khi mất tín hiệu máy chủ quá năm phút, khóa từ của căn hộ sẽ tự động chuyển sang trạng thái Fail-Safe—tức là nhả toàn bộ chốt cơ để đảm bảo an toàn tính mạng cho cư dân bên trong. Cô có đúng bốn phút để quay lại Penthouse, đưa mèo Mun ra ngoài và biến mất trước khi đội tuần tra an ninh Eco-Smart phong tỏa toàn bộ khu vực.


Dung lách người qua cánh cửa phòng kỹ thuật đã bị bẻ gãy chốt cơ, di chuyển áp sát vào mảng tường bê tông tối tăm của hành lang kỹ thuật. Chiếc kính gọng bạc lắp mắt kính phân cực giúp cô nhìn rõ những vệt sáng hồng ngoại từ các camera giám sát treo trên trần. Nhưng bây giờ, những vệt sáng ấy đã tắt lịm. Sợi cáp quang đứt đã chặt đứt luồng dữ liệu của Vinh. Dù vậy, thói quen phản gián nghiêm ngặt vẫn buộc cô phải di chuyển theo các góc chết vật lý đã được cô ghi nhớ tỉ mỉ trong cuốn sổ tay da.


Cô tiếp cận cánh cửa thoát hiểm logia dẫn vào bếp của Penthouse. Đẩy nhẹ cánh cửa gỗ, một luồng không khí tĩnh lặng, ngột ngạt bao trùm lấy cô. Không còn tiếng rầm rì của hệ thống điều hòa trung tâm, không còn dải đèn LED trạng thái màu xanh dương hiển thị trên tủ lạnh thông minh. Căn hộ siêu sang giờ đây chỉ là một chiếc lồng kính tối tăm và câm lặng dưới cơn mưa bão đang gào thét bên ngoài.


"Mun... Mun ơi..." Dung khẽ gọi, giọng cô khàn đặc, nén chặt âm lượng dưới mức mười decibel.


Một tiếng "meo" yếu ớt, run rẩy vang lên từ gầm chiếc sofa đá cẩm thạch ở phòng khách. Chú mèo Mun đen tuyền lao ra, lông dựng đứng, bốn chân run bần bật vì hoảng sợ trước tiếng sấm sét nổ vang trời ngoài ban công và sự sụp đổ đột ngột của hệ thống ánh sáng. Dung quỳ xuống sàn gạch lạnh buốt, dùng cánh tay phải không bị thương ôm lấy Mun, kéo nó vào trong chiếc túi vải canvas dày đeo chéo bên hông. Mun khẽ rúc đầu vào sâu trong túi, tìm kiếm hơi ấm quen thuộc của chủ nhân.


Dung đứng dậy, ánh mắt cô hướng về phía phòng ngủ master tối tăm. Trên chiếc giường rộng lớn, Trần Thế Vinh chắc chắn vẫn đang ngủ say dưới tác dụng của hai viên thuốc ngủ Stilnox liều cao mà cô đã lén tráo vào ly rượu vang đỏ trước khi đi ngủ. Cô biết rõ, khi Vinh tỉnh dậy vào sáng mai và phát hiện ra cô đã biến mất, việc đầu tiên hắn làm sẽ là lục soát chiếc giường ngủ này. Dưới lớp nệm giường gỗ sồi kia, cô đã cố ý để lại chiếc khóa đồng cổ K.N—kỷ vật duy nhất liên kết cô với quá khứ của người vợ thứ hai Hứa Kim Ngân. Đây là một mồi nhử tâm lý tàn nhẫn nhưng cần thiết. Cô muốn Vinh tin rằng cô bỏ trốn trong một cơn hoảng loạn điên cuồng do tác dụng phụ của thuốc an thần Olanzapine, vứt bỏ cả những thứ quý giá nhất, chứ không phải là một cuộc đào thoát được lên kế hoạch toán học tỉ mỉ để điều tra tội ác của hắn. Sự tự phụ ái kỷ của Vinh sẽ nuốt chửng mồi nhử này, khiến hắn chủ quan và bỏ qua các dấu vết vật lý thực tế.


Dung kiểm tra lại cuốn sổ tay da bìa đen và chiếc bút máy Pilot được nhét chặt trong ngăn khóa kéo chống nước của áo khoác. Cô vuốt nhẹ lớp băng gạc trắng đang quấn quanh cổ tay trái sưng vù, vết máu tươi đã bắt đầu thấm đỏ một mảng lớn. Cô phải đi cầu thang bộ thoát hiểm. Thang máy chuyên dụng của Penthouse đã bị ngắt điện điều khiển và việc sử dụng thang máy chung lúc này là tự sát kỹ thuật số, vì hệ thống lưu điện dự phòng của tòa nhà sẽ lập tức ghi lại lịch trình thẻ từ của cô.


Cô đẩy cánh cửa sắt nặng nề dẫn vào Chân cầu thang thoát hiểm tòa nhà Eco-Smart. Không gian bên trong lòng cầu thang tối tăm, lạnh ngắt và nồng nặc mùi vôi ẩm. Tiếng sấm sét từ bên ngoài dội vào những bức tường bê tông chịu lực tạo ra những tiếng vang rền rĩ, rợn người.


*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*


Chiếc đồng hồ Omega chỉ đúng 1 giờ 30 phút sáng. Thời gian vàng năm phút đã hết. Hệ thống an ninh tòa nhà chắc chắn đã nhận được cảnh báo đứt cáp vật lý.


Dung bắt đầu bước xuống những bậc thang bê tông đầu tiên. Cơn đau từ lòng bàn tay trái rách da nhói lên theo từng chuyển động của cánh tay, buộc cô phải ghì chặt tay trái vào ngực để giữ cố định vết thương. Thể trạng suy kiệt do nhiều đêm mất ngủ và phơi nhiễm hạ âm 19Hz khiến đầu gối cô run rẩy, mỗi bước xuống dốc như một gánh nặng ngàn cân đè lên khớp xương.


Khi cô xuống đến chiếu nghỉ tầng 35, một tiếng kim loại va đập nặng nề vang lên từ phía dưới, kèm theo tiếng rè rè đặc trưng của máy bộ đàm cầm tay.


"Tầng 40 mất tín hiệu hoàn toàn. Đội 2 kiểm tra phòng kỹ thuật cáp quang. Đội 1 chốt chặn các lối ra sảnh chính và tầng hầm." Giọng nói thô bạo của gã tổ trưởng tuần tra vang lên qua loa bộ đàm, dội ngược lên cầu thang bộ.


Dung khựng lại, hơi thở cô nghẹn lại trong cổ họng. Ánh đèn pin quét loang loáng từ phía dưới đang di chuyển lên rất nhanh, xé toạc bóng tối của lòng cầu thang.


*Chúng đang đi lên. Nếu mình tiếp tục đi xuống, mình sẽ đụng mặt chúng trong vòng ba mươi giây nữa. Nếu quay lại Penthouse, mình sẽ tự chui đầu vào rọ.*


Tư duy logic của một kỹ sư dữ liệu lớn lập tức chạy các phương trình giả lập trong đầu cô. Cầu thang thoát hiểm của Eco-Smart có kết cấu trục đứng đối xứng, cứ mỗi năm tầng sẽ có một cánh cửa thoát hiểm một chiều dẫn ra hành lang căn hộ thông thường. Cửa một chiều chỉ có thể mở từ phía trong cầu thang ra hành lang, không thể mở ngược lại nếu không có thẻ từ bảo trì. Đây chính là lợi thế vật lý của cô.


Dung lùi sâu vào góc tối nhất của chiếu nghỉ tầng 35, nép sát thân hình gầy gò vào sau cột trụ bê tông chịu lực lớn. Cô đưa bàn tay phải lên, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết bịt chặt mõm mèo Mun bên trong túi vải để ngăn nó phát ra tiếng động. Cổ tay trái sưng vù của cô tì mạnh vào cạnh tường đá, cơn đau nhói buốt lập tức kích hoạt một luồng adrenaline cực mạnh chạy dọc huyết quản, giúp cô khống chế nhịp tim đang đập dồn dập không vượt quá ngưỡng kiểm soát sinh học.


Luồng ánh sáng trắng từ hai chiếc đèn pin siêu sáng của nhân viên an ninh quét qua chiếu nghỉ tầng 35, chỉ cách mũi giày của Dung chưa đầy ba mươi centimet. Tiếng bước chân nện xồm xoạp của hai gã bảo vệ nặng nề bước qua.


"Nhanh lên, sếp Vinh bảo nếu để người phụ nữ đó thoát ra ngoài, toàn bộ đội ca đêm sẽ bị sa thải." Tiếng gã bảo vệ nói vọng lại khi chúng tiếp tục lao lên phía tầng 40.


Chờ cho tiếng bước chân và tiếng rè rè của bộ đàm chìm hẳn vào tầng trên, Dung mới buông tay khỏi mõm Mun. Cô hít một hơi thật sâu, phổi cô bỏng rát vì không khí lạnh ẩm. Cô không đi xuống tiếp bằng cầu thang bộ này nữa; đội tuần tra bên dưới chắc chắn đang rà soát ngược lên. Cô đẩy nhẹ cánh cửa thoát hiểm một chiều của tầng 35, lách mình ra hành lang căn hộ thông thường.


Hành lang tầng 35 vắng lặng, chỉ có ánh đèn vàng nhạt hắt ra từ những căn hộ đóng kín cửa. Dung di chuyển nhanh chóng sang trục cầu thang bộ thoát hiểm đối diện ở phía bên kia tòa nhà—trục cầu thang vốn dành cho nhân viên dịch vụ và ít khi được sử dụng. Cô bắt đầu chạy xuống.


30... 25... 20... 15...


Đôi chân cô rã rời, bắp thịt căng cứng như muốn nổ tung. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo khoác tối màu. Dung phải dùng răng cắn chặt vào môi dưới đến bật máu để lấy cơn đau vật lý duy trì nhận thức tỉnh táo, ngăn không cho đầu óc bị mờ sương do hội chứng cai thuốc an thần Olanzapine đột ngột.


Khi xuống đến tầng trệt, Dung áp sát tai vào khe cửa kính của lối thoát hiểm dẫn ra sảnh chính tòa nhà.


Qua khe kính nhỏ, cô bàng hoàng phát hiện sảnh chính của Eco-Smart đang sáng rực dưới ánh đèn điện dự phòng. Hai nhân viên an ninh mặc đồng phục sẫm màu đang đứng túc trực ngay trước cửa kính xoay chính. Trên tay chúng là những chiếc máy tính bảng đang hiển thị danh sách cư dân ra vào thời gian thực. Cửa kính sảnh chính đã bị khóa cơ học dự phòng, mọi lối ra đều bị kiểm soát vật lý nghiêm ngặt.


*Thất bại. Lối sảnh chính hoàn toàn bị phong tỏa. Mình phải chuyển sang phương án dự phòng: sảnh phụ dẫn ra hẻm dịch vụ phía sau.*


Dung quay người, di chuyển men theo lối hành lang kỹ thuật tối tăm dẫn ra phía sau tòa nhà. Sảnh phụ là nơi xe thu gom rác và nhân viên bảo trì thường xuyên ra vào. Khi cô tiếp cận cánh cửa sắt của sảnh phụ, cô đẩy mạnh tay nắm cửa.


*Cạch.*


Cửa không hề nhúc nhích. Dung bàng hoàng nhìn xuống ổ khóa. Một chiếc khóa cầu ngang bằng đồng thau nặng nề đã bị khóa thủ công từ bên ngoài. Vinh hoặc ban quản lý tòa nhà đã lường trước việc Fail-Safe sẽ mở toàn bộ khóa từ, nên đã ra lệnh cho bảo vệ dùng xích và khóa cơ để khóa chặt toàn bộ các cửa phụ từ mười phút trước.


Chiếc lồng kính thông minh đã sập nguồn mạng, nhưng chiếc lồng giam vật lý của Vinh vẫn đang siết chặt lấy cô.


Dung quỳ xuống trước ổ khóa sắt, hơi thở cô dồn dập. Cô lôi chiếc tuốc nơ vít dẹt cán vàng từ trong túi ra. Nhưng cổ tay trái sưng vù chấn thương dây chằng khiến cô không thể cầm tuốc nơ vít bằng hai tay để vặn lực đòn bẩy như lúc mở cửa phòng kỹ thuật.


*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*


Đồng hồ chỉ đúng 1 giờ 38 phút sáng. Cô chỉ còn tối đa hai phút trước khi đội tuần tra tầng 40 phát hiện ra phòng kỹ thuật trống rỗng và rà soát xuống đây.


Đúng lúc cô đang tuyệt vọng nhìn quanh để tìm một điểm tựa lực, từ phía bên kia cánh cửa sắt—ngoài con hẻm dịch vụ tối tăm—một tiếng nẹt pô xe máy cực lớn đột ngột vang lên, xé toạc tiếng mưa rơi xối xả.


*Vroom! Vroom! Rẹt... rẹt...*


Đó là tiếng động cơ của chiếc xe Honda Win đời cũ đã được độ lại ống xả của thám tử Hoài Nam. Tiếng động cơ gầm rú dữ dội kèm theo tiếng la hét của Nam giả vờ như đang xảy ra một vụ va chạm giao thông lớn ngay đầu hẻm: "Mắt mũi để đi đâu đấy? Đi đứng kiểu gì thế hả? Bước xuống xe!"


Tiếng ồn ào và ánh đèn pha xe máy quét loang loáng ngoài hẻm ngay lập tức thu hút sự chú ý của gã bảo vệ đang túc trực tuần tra ngoài lối sảnh phụ. Dung nghe thấy tiếng bước chân nện vội vã của gã chạy về phía đầu hẻm để can thiệp vụ việc.


Cơ hội sống sót duy nhất xuất hiện.


Dung không chần chừ. Cô lách chiếc kẹp tóc nam châm vật lý—kỷ vật cô luôn cài trên tóc—ra khỏi đầu. Bằng ngón tay phải run rẩy nhưng chính xác của một kỹ sư, cô luồn chiếc kẹp tóc qua khe hở hẹp của cánh cửa sắt, dùng lực từ tính nhỏ của nam châm để hút chiếc chốt lẫy cơ học của ổ khóa cầu ngang từ phía bên kia. Đồng thời, cô tì toàn bộ bả vai phải vào cánh cửa, dùng trọng lượng cơ thể ép mạnh để tạo độ rơ cho chốt khóa.


*Cạch.*


Chiếc chốt lẫy cơ học bên trong ổ khóa cầu ngang bị lực từ tính và áp lực vật lý đẩy lệch đi một milimet, trượt ra khỏi khớp giữ. Dung dùng tuốc nơ vít dẹt cán vàng lách vào khe cửa, nhấn mạnh một nhịp cuối cùng.


Chiếc khóa đồng rơi sập xuống nền xi măng ngoài hẻm với một tiếng động khô khốc, bị tiếng mưa bão át đi hoàn toàn.


Dung đẩy mạnh cửa sắt bước ra ngoài. Cơn mưa bão số 2 ập thẳng vào mặt cô, lạnh buốt và rát da. Nước mưa xối xả lập tức làm ướt sũng mái tóc búi gọn và chiếc áo khoác của cô, gột rửa đi vệt máu tươi bám trên lòng bàn tay trái.


Phía đầu hẻm, dưới ánh đèn đường vàng nhạt nhòe nhoẹt nước mưa, Hoài Nam đang ngồi trên chiếc xe Win độ, đầu đội mũ bảo hiểm sụp kín mặt, ống xả xe khói mù mịt. Nhìn thấy bóng dáng gầy gò của Dung lao ra từ cửa sảnh phụ, Nam lập tức vít ga, lao xe đến sát bên cạnh cô.


"Lên xe mau, Dung!" Nam hét lên qua tiếng mưa gầm rú.


Dung không nói một lời, cô ôm chặt chiếc túi canvas chứa mèo Mun và cuốn sổ tay da trước ngực, lách người leo lên yên sau chiếc xe máy. Chiếc xe Win lập tức chồm lên, lao vút ra khỏi con hẻm dịch vụ tối tăm, hòa vào dòng nước mưa đang chảy xiết trên mặt đường quốc lộ.


Khi chiếc xe máy lướt qua giao lộ lớn cách tòa nhà Eco-Smart hai trăm mét, Dung vô thức ngước nhìn lên những cột đèn thông minh của Tập đoàn V-Tech dựng dọc hai bên đường.


Trong bóng đêm mưa bão, dải đèn trạng thái của những chiếc camera AI lắp trên cột đèn vốn luôn có màu xanh dương dịu nhẹ, bỗng chốc đồng loạt chuyển sang nhấp nháy sắc đỏ sẫm liên tục—đây là biểu tượng của giao thức "Soulmate-AI Tracker", hệ thống nhận diện khuôn mặt công cộng thời gian thực của V-Tech vừa được kích hoạt cưỡng chế trên diện rộng.


Trần Thế Vinh đã tỉnh giấc, và hắn đang dùng toàn bộ đế chế công nghệ của mình để giăng ra một chiếc lưới số mới săn lùng cô ngay trên những con đường của thành phố.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!