Nhạc nềnLost_Place6

Đêm Cắt Cáp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít gào từ cơn bão số 2 càn quét qua Sài Gòn đập mạnh vào những tấm kính cường lực hai lớp dày của căn hộ Penthouse tầng 40, tạo ra những âm thanh u uất, trầm đục giống như tiếng khóc nghẹn của một thực thể khổng lồ bị giam cầm. Bên trong căn hộ Eco-Smart, không gian tối tăm đến mức ngột ngạt. Kể từ khi Trần Thế Vinh kích hoạt chế độ "An ninh tối cao" từ xa, toàn bộ rèm cửa thông minh đã tự động kéo kín, chặn đứng mọi tia sáng yếu ớt của ánh đèn đường đô thị hắt lên từ bên dưới. Căn hộ siêu sang giờ đây chỉ được định hình bởi những dải đèn trạng thái màu đỏ sẫm nhấp nháy của các thiết bị IoT trên tường, trông như những con mắt quỷ không bao giờ nhắm.


Trên chiếc giường master rộng lớn, Trần Thế Vinh nằm nghiêng, hơi thở của hắn đều đặn và sâu. Gương mặt hắn dưới ánh sáng đỏ mờ ảo vẫn giữ nguyên vẻ lịch lãm, hoàn hảo như một bức tượng tạc. Dung đứng im lặng bên mép giường, bóng cô đổ dài trên sàn nhà. Cô nhìn đăm đăm vào gương mặt người chồng của mình. Tối nay, cô đã lén tráo hai viên thuốc ngủ Stilnox liều cao vào ly rượu vang đỏ Cabernet Sauvignon mà hắn quen uống trước khi đi ngủ. Hắn tự phụ vào thuật toán dự đoán hành vi của mình, tin rằng cô đã hoàn toàn bị khuất phục bởi những đòn gaslight công nghệ và lượng thuốc an thần Olanzapine hằng đêm, nên đã không ngần ngại uống cạn ly rượu mà không hề cảnh giác.


Dung đưa tay trái lên, khẽ vuốt nhẹ lớp băng gạc trắng đang quấn chặt cổ tay sưng vù của mình. Cơn đau nhói buốt từ vùng dây chằng bị chấn thương—hậu quả của cú đập bình gốm hụt đêm trước—truyền thẳng lên vỏ não. Ngay bên dưới lớp gạc ấy, cạnh sắc của chiếc khóa đồng cổ K.N vẫn đang găm chặt vào da thịt cô, miết lên vết thương mới rớm máu ở lòng bàn tay trái. Cô khẽ rùng mình, nhưng không hề nhăn mặt. Đối với cô lúc này, cơn đau vật lý sắc lẹm ấy chính là một mỏ neo thực tại thiêng liêng nhất. Nó kích hoạt adrenaline chạy dọc huyết quản, giúp đầu óc cô tỉnh táo hoàn toàn, phẳng lặng và lạnh lùng như băng, đập tan mọi sương mù ảo giác do dư lượng hóa chất gây ra.


*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*


Tiếng bánh răng cơ học từ chiếc đồng hồ cơ cổ Omega của người cha quá cố đeo bên tay trái khẽ gõ nhịp đều đặn vào mạch máu cô. Đồng hồ chỉ đúng 1 giờ 15 phút sáng. Đây là thời điểm sinh tử đã được cô tính toán tỉ mỉ.


Dung chậm rãi cúi xuống, luồn tay xuống dưới nệm giường master, nơi cô đã giấu chiếc khóa đồng cổ K.N cùng cuốn sổ tay da bìa đen và chiếc bút máy Pilot từ chiều hôm trước. Cô lách nhẹ ngón tay, xác nhận chiếc khóa đồng vẫn nằm an toàn ở góc khuất của khung giường gỗ sồi. Cô không mang chiếc khóa theo trong đêm nay; cô cần để nó lại đây để Vinh không phát hiện ra sự biến mất của kỷ vật này nếu hắn đột ngột tỉnh giấc trước khi cô thoát khỏi tòa nhà. Thứ cô mang theo chỉ là cuốn sổ tay da chứa toàn bộ các ghi chép mật mã One-time Pad và những công cụ vật lý thô sơ mà cô đã lén tích lũy được.


Cô bước lùi lại, di chuyển không tiếng động ra phía logia máy giặt ở góc bếp. Đây là khu vực duy nhất trong Penthouse có một cánh cửa thoát hiểm bằng chốt cơ học một chiều dẫn trực tiếp ra hành lang kỹ thuật của tòa nhà. Theo quy chuẩn phòng cháy chữa cháy nghiêm ngặt của Bộ Xây dựng, cánh cửa này bắt buộc phải sử dụng hệ thống khóa cơ học thuần túy để đảm bảo có thể mở từ bên trong ngay cả khi toàn bộ tòa nhà bị mất điện hoặc hệ thống điều khiển trung tâm bị sập. Đây chính là gót chân Achilles của chiếc lồng kính thông minh mà Trần Thế Vinh đã dày công thiết kế.


Dung quỳ xuống bên sau chiếc máy giặt, thò tay vào khe hẹp tối tăm giữa vách tường và vỏ máy. Ngón tay cô chạm vào lớp kim loại lạnh ngắt của một chiếc kìm cộng lực mini dài ba mươi centimet và một chiếc tuốc nơ vít dẹt cán nhựa màu vàng—những công cụ vật lý thô sơ mà cô đã lén mua bằng tiền mặt từ anh Sơn bảo trì và giấu tại đây. Cổ tay trái sưng vù đau nhói khi cô cố dùng lực để kéo chiếc kìm nặng nề ra ngoài. Cô khẽ cắn chặt môi, dùng tay phải hỗ trợ kéo chiếc kìm vào lòng, bọc nó cẩn thận trong một tấm khăn bông dày để tránh phát ra tiếng va chạm kim loại.


Cô đứng dậy, áp sát tai vào cánh cửa thoát hiểm. Bên ngoài hành lang kỹ thuật hoàn toàn im lặng, chỉ có tiếng gió rít qua hệ thống thông gió trục đứng của tòa nhà. Dung lách ngón tay phải, gạt nhẹ chốt cơ học một chiều của cánh cửa. Một tiếng *tách* nhỏ, khô khốc vang lên, bị át đi hoàn toàn bởi tiếng sấm sét nổ vang trời bên ngoài cửa kính. Cánh cửa hé mở. Dung lướt nhanh ra ngoài hành lang kỹ thuật tối tăm, khép hờ cửa lại phía sau.


Hành lang kỹ thuật tầng 40 của tòa nhà Eco-Smart là một không gian hẹp, ẩm ướt và ngột ngạt, chạy dọc theo trục xương sống cơ điện của tòa tháp. Nơi đây không được trang hoàng bằng đá cẩm thạch hay đèn pha lê như sảnh chính, mà chỉ có những mảng tường bê tông trần xám xịt và những đường ống dẫn nước, cáp điện chằng chịt treo trên trần. Dung đi sát vào mép tường, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc kính gọng bạc lắp mắt kính phân cực đặc biệt. Qua lăng kính phân cực, cô có thể nhìn thấy những tia hồng ngoại màu đỏ sẫm phát ra từ mắt camera giám sát an ninh hành lang đang quét qua quét lại theo một chu kỳ cố định.


*Mười hai giây quay sang trái, ba giây đứng im, mười hai giây quay sang phải.*


Cô bắt đầu tính nhẩm nhịp xoay của camera trong đầu. Khi tia hồng ngoại vừa quét qua hướng ngược lại, Dung lướt nhanh như một chiếc bóng qua góc chết của camera, tiếp cận cánh cửa sắt dẫn vào Căn hầm kỹ thuật tòa nhà Eco-Smart của tầng 40.


Cánh cửa sắt của phòng kỹ thuật được khóa bằng một ổ khóa cơ học thông thường dành cho nhân viên bảo trì. Dung không có chìa khóa cơ của ban quản lý, nhưng cô đã chuẩn bị sẵn phương án. Cô quỳ xuống trước ổ khóa, lôi chiếc tuốc nơ vít dẹt cán vàng ra. Cổ tay trái đau nhức khiến cô không thể cầm tuốc nơ vít bằng hai tay để vặn lực. Cô đặt cán tuốc nơ vít vào lòng bàn tay phải, tì mạnh vai vào chuôi tuốc nơ vít để lấy điểm tựa, rồi lách mũi dẹt vào khe hở của chốt khóa sắt.


Với một lực đòn bẩy chuẩn xác dựa trên nguyên lý cơ học cánh tay đòn mà người cha kỹ sư quá cố đã từng dạy cô từ thuở nhỏ, Dung nhấn mạnh toàn bộ trọng lượng cơ thể về phía trước.


*Rắc.*


Một tiếng kim loại gãy giòn vang lên trong lòng ổ khóa. Chốt khóa sắt bị uốn cong dưới lực đòn bẩy thô bạo, bật ra khỏi khung cửa. Dung nhanh chóng lách người vào bên trong phòng kỹ thuật, đóng sập cửa lại.


Bên trong căn hầm kỹ thuật tối đen như hũ nút, chỉ có những dải đèn LED nhỏ màu xanh lục và màu vàng của các thiết bị chuyển mạch quang học nhấp nháy liên tục. Mùi ozone khét nhẹ từ các biến thế điện và mùi bụi xi măng ẩm ướt xộc thẳng vào mũi cô. Dung bật chiếc đèn pin mini ánh sáng đỏ—loại ánh sáng có bước sóng dài khó bị phát hiện từ bên ngoài—chiếu thẳng vào tủ cáp quang tổng của tầng 40.


Trước mắt cô là một bảng phân phối sợi quang (ODF) khổng lồ với hàng trăm sợi cáp quang màu vàng mỏng manh như những sợi tóc, được cắm vào các cổng kết nối xếp thành từng hàng dọc gọn gàng. Mỗi sợi cáp quang đều mang một nhãn nhựa nhỏ ghi số căn hộ.


Dung lướt nhanh ánh sáng đỏ dọc theo hàng cáp thứ ba.


`4003... 4002... 4001.`


Đây rồi. Sợi cáp quang mang nhãn nhựa màu trắng ghi dòng chữ in mực đen rõ ràng: **PENTHOUSE 4001 - TRAN THE VINH**.


Đây chính là huyết mạch kỹ thuật số kết nối chiếc lồng kính thông minh của Vinh với thế giới bên ngoài. Toàn bộ luồng dữ liệu hình ảnh từ camera gấu bông, âm thanh nghe lén từ cảm biến Nest, nhật ký gõ bàn phím từ keylogger máy tính, và cả lệnh khóa cửa từ xa của Vinh đều phải đi qua sợi cáp mỏng manh này để đồng bộ lên máy chủ đám mây của V-Tech.


Dung lôi chiếc kìm cộng lực mini ra khỏi tấm khăn bông. Đôi bàn tay cô run rẩy nhẹ. Cô biết rõ hậu quả của hành động này. Nếu cô ngắt cầu dao điện của căn hộ, hệ thống máy phát điện dự phòng và bộ lưu điện (UPS) tích hợp trong bộ điều khiển trung tâm của Penthouse sẽ ngay lập tức được kích hoạt trong vòng 3 giây, đồng thời gửi một cảnh báo mất nguồn khẩn cấp trực tiếp đến điện thoại của Vinh. Nhưng nếu cô cắt đứt sợi cáp quang vật lý này, luồng truyền dẫn dữ liệu sẽ bị chặt đứt hoàn toàn. Bộ điều khiển thông minh của Penthouse vẫn có điện hoạt động từ nguồn lưới, nhưng nó sẽ bị "mù" hoàn toàn, không thể gửi bất kỳ cảnh báo nào lên đám mây hay nhận lệnh từ điện thoại của Vinh. Hệ thống khóa từ thông minh khi mất kết nối máy chủ quá 5 phút sẽ tự động rơi vào trạng thái "Fail-Safe"—tự động mở chốt khóa để đảm bảo an toàn tính mạng cho cư dân bên trong theo tiêu chuẩn an toàn quốc tế.


Nhưng việc cắt cáp quang tổng của một căn hộ siêu sang sẽ ngay lập tức kích hoạt một cảnh báo đứt cáp vật lý (Fiber Cut Link Alarm) trên bảng giám sát của phòng trực an ninh tòa nhà Eco-Smart dưới tầng hầm.


Cô chỉ có tối đa 15 phút trước khi Đội tuần tra an ninh Eco-Smart di chuyển lên tầng 40 để kiểm tra sự cố.


Dung đặt lưỡi kìm cộng lực vào sợi cáp quang màu vàng mang nhãǹ4001`. Cổ tay trái sưng vù của cô co thắt lại, đau nhói lên tận bả vai khi cô cố gắng khép hai gọng kìm. Lực bóp từ bàn tay phải không đủ để lưỡi kìm cắt đứt lớp vỏ bảo vệ bằng sợi Kevlar gia cường của cáp quang.


*Không được yếu đuối lúc này. Chỉ một nhát cắt này thôi, mình sẽ đập vỡ chiếc lồng kính của hắn.*


Dung nghiến chặt răng đến mức bật máu ở nướu. Cô đặt một gọng kìm xuống nền bê tông lạnh ngắt của phòng kỹ thuật, dùng đùi phải đè chặt lấy nó để làm điểm tựa cố định. Sau đó, cô dùng cả lòng bàn tay phải đang rớm máu và toàn bộ trọng lượng cơ thể ép mạnh gọng kìm còn lại xuống.


Vết thương ở lòng bàn tay trái rách miệng, máu tươi thấm đỏ qua lớp băng gạc trắng, nhỏ ròng ròng xuống nền xi măng. Cơn đau thấu xương gầm rú trong hệ thần kinh của cô, nhưng nó càng làm tăng thêm sự quyết liệt trong ánh mắt cô.


*Phựt.*


Một tiếng động cơ học nhỏ, sắc gọn vang lên trong không gian tĩnh lặng của phòng kỹ thuật.


Lõi thủy tinh mỏng manh bên trong sợi cáp quang truyền dẫn ánh sáng laser bị nghiền nát hoàn toàn dưới lưỡi kìm thép. Dải đèn LED trạng thái màu xanh lục trên cổng kết nốì4001` chớp nháy liên tục ba nhịp màu đỏ rồi tắt lịm hoàn toàn.


Cùng lúc đó, bên trong căn hộ Penthouse 4001, toàn bộ hệ thống IoT bỗng chốc rơi vào trạng thái hỗn loạn. Luồng livestream trực tiếp từ mắt trái con gấu bông đồ chơi phòng khách bị đứng hình, hiển thị một vòng xoay tải dữ liệu vô tận trên máy chủ V-Tech. Chiếc loa thông minh trên trần nhà đang phát tiếng chuông báo động dồn dập bỗng khựng lại, phát ra một tiếng rẹt rẹt khô khốc rồi im bặt. Hệ thống khóa từ thông minh Eco-Smart trên cửa chính phát ra một tiếng *clack* trầm đục khi cuộn nam châm điện mất nguồn điều khiển từ xa, tự động nhả chốt khóa cơ học dự phòng để rơi vào trạng thái an toàn.


Chiếc lồng kính thông minh chính thức bị mù hoàn toàn.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc sợi cáp quang vừa đứt, một tiếng còi hú chói tai đột ngột vang lên dồn dập từ chiếc loa báo động sự cố gắn trên trần của phòng kỹ thuật tầng 40.


*Bíp... Bíp... Bíp... Cảnh báo sự cố mất kết nối cáp quang phân phối tầng 40. Yêu cầu đội an ninh kiểm tra khẩn cấp.*


Âm thanh còi báo động rú vang liên hồi, dội vào những bức tường bê tông xám xịt tạo ra những tiếng vang chói óc. Dung giật mình, tim cô đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cô nhanh chóng nhét chiếc kìm cộng lực và tuốc nơ vít vào tấm khăn bông, ôm chặt lấy cuốn sổ tay da bìa đen sát trước ngực.


Bên ngoài hành lang kỹ thuật, tiếng bộ đàm của Đội tuần tra an ninh Eco-Smart đã bắt đầu vang lên rè rè từ phía hầm thang máy, báo hiệu những bóng người bảo vệ đầu tiên đang di chuyển lên tầng 40 để truy tìm nguyên nhân sự cố.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!