Nhạc nềnLost_Place6

Khe Hở Trực Tuyến

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng ban mai của Sài Gòn dội vào lớp kính cường lực của tòa nhà V-Tech tại trung tâm Quận 1, khúc xạ thành những luồng sáng sắc lạnh bám trên sàn đá cẩm thạch. Đặng Mỹ Dung bước ra khỏi chiếc xe Mercedes chuyên đưa đón của gia đình. Tiếng cửa xe đóng sập lại sau lưng cô khô khốc. Tài xế Nguyễn Văn Hùng khẽ cúi đầu chào, đôi kính râm đen sì che khuất hoàn toàn ánh mắt của gã. Dung không đáp, cô chỉ siết chặt quai chiếc túi xách cá nhân, cảm nhận rõ rệt sức nặng của chiếc đồng hồ cơ cổ của bố trên cổ tay trái. Tiếng tích tắc đều đặn của chiếc Omega bằng vàng như một nhịp đập cơ học độc lập, giúp cô giữ vững ranh giới nhận thức trước khi bước vào chiếc lồng kính tiếp theo.


"Chào buổi sáng, Kỹ sư trưởng Đặng Mỹ Dung. Chỉ số mệt mỏi ước tính: mười hai phần trăm. Chúc cô một ngày làm việc hiệu quả."


Giọng nói tổng hợp từ hệ thống AI nhận diện khuôn mặt tại cổng an ninh vang lên đều đều. Dung khẽ gật đầu, bước qua thanh chắn từ. Thẻ nhân viên thông minh tích hợp chip RFID gắn trên ngực cô khẽ rung lên một nhịp ngắn. Tại trụ sở của Tập đoàn Công nghệ V-Tech, mọi hành vi, tần suất di chuyển, và thậm chí cả sự dao động cơ mặt của nhân viên đều được ghi nhận bởi hệ thống camera giám sát cảm xúc lắp đặt dọc hành lang. Dung biết rõ điều đó. Cô là người đã từng tối ưu hóa các thuật toán xử lý dữ liệu lớn cho chính hệ thống này.


Cô đi thẳng vào phòng làm việc của phân ban phân tích dữ liệu lớn. Không gian văn phòng mở rộng lớn ngập tràn tiếng lách cách của bàn phím cơ và tiếng rì rầm của các cuộc thảo luận kỹ thuật. Dung ngồi xuống chiếc ghế xoay trước bàn làm việc của mình. Màn hình máy tính cá nhân tự động kích hoạt sau khi quét mống mắt của cô. Trên mặt bàn, chiếc điện thoại thông minh—thiết bị đã tự động đồng bộ hóa dữ liệu đầy nghi vấn vào đêm qua—nằm im lìm, màn hình đen sẫm phản chiếu gương mặt nhợt nhạt của cô.


Dung không vội chạm vào điện thoại. Cô áp dụng triệt để Giao thức 3 Không (Zero-Trust) mà mình tự thiết lập trong sổ tay da. Cô mở một trình duyệt cô lập, bắt đầu chạy các tác vụ kiểm tra hiệu suất của dự án Soulmate-AI như thường lệ để tạo ra một vỏ bọc hành vi hoàn hảo trên hệ thống giám sát của công ty.


"Chị Dung... Chị xem giúp em cái này một chút được không?"


Một giọng nói rụt rè vang lên bên cạnh. Nguyễn Minh Huy, lập trình viên trẻ tuổi dưới quyền cô, đang đứng đó với một xấp tài liệu in giấy trên tay. Huy mới hai mươi tư tuổi, mái tóc xoăn tự nhiên hơi rối và cặp kính cận dày cộm đặc trưng của dân kỹ thuật thuần túy. Cậu nhìn Dung bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhưng cũng đầy lo âu.


Dung kéo ghế lui lại, hạ giọng xuống mức vừa đủ nghe: "Có chuyện gì thế Huy? Dự án làm sạch dữ liệu đầu vào gặp lỗi à?"


"Không phải ạ," Huy đẩy gọng kính, lén liếc nhìn xung quanh phòng làm việc trước khi đặt xấp giấy xuống trước mặt Dung. Cậu chỉ vào một dòng lệnh được in đậm bằng mực đen. "Tối qua, khi em chạy đợt quét bảo trì định kỳ trên máy chủ thử nghiệm số bốn—phân khu do anh Vinh trực tiếp quản lý—em phát hiện ra một loạt lỗi cổng kết nối bất thường trên cổng 8080. Hệ thống liên tục nhận các gói dữ liệu mã hóa từ một địa chỉ IP ngoại vi ngoài mạng nội bộ của tòa nhà."


Dung khẽ nín thở. Đầu ngón tay cô chạm vào mặt bàn gỗ mát lạnh để giữ cho nhịp tim không tăng đột ngột trước camera giám sát cảm xúc phía trên trần nhà. "Địa chỉ IP đó gửi dữ liệu vào khung giờ nào?"


"Khoảng từ hai giờ đến bốn giờ sáng," Huy thì thầm, ngón tay cậu run nhẹ khi lật sang trang giấy tiếp theo chứa nhật ký kết nối. "Dữ liệu được truyền dưới dạng các gói UDP mã hóa hai lớp. Em đã cố phân tích ngược cấu trúc gói tin nhưng không thể bẻ khóa được khóa bảo mật. Điều kỳ lạ là... địa chỉ MAC của thiết bị gửi dữ liệu trùng khớp hoàn toàn với thiết bị định tuyến trung tâm của căn hộ Penthouse nhà chị."


Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Dung. Penthouse của cô. Hệ thống nhà thông minh do Đỗ Hoàng Nam thiết kế ban đầu và đã bàn giao quyền quản trị tối cao cho Vinh. Vào đúng khung giờ cô bị mê man vì ly sữa ấm (hoặc có thể là một loại thuốc an thần liều thấp nào đó), căn nhà của cô đang âm thầm truyền tải dữ liệu đi.


"Chị Dung, em nghĩ có ai đó đang lén hút dữ liệu từ nhà chị về máy chủ thử nghiệm của công ty," Huy lo lắng nói, ánh mắt chính trực của cậu chứa đựng sự quan tâm thực sự dành cho người dẫn dắt mình. "Em sợ hệ thống IoT của căn hộ đã bị cài cắm mã độc từ trước khi bàn giao."


"Chị biết rồi. Cảm ơn em, Huy," Dung nói, cố giữ cho giọng mình bình thản nhất có thể. "Đừng báo cáo lỗi này lên ban an ninh hệ thống. Để chị tự kiểm tra cấu hình thiết bị định tuyến từ xa. Có thể chỉ là lỗi đồng bộ hóa firmware của nhà thông minh thôi."


Huy gật đầu, nhận lại xấp giấy rồi quay trở về bàn làm việc của mình. Dung quay lại đối mặt với màn hình máy tính. Trí óc logic của cô bắt đầu hoạt động hết công suất. Cô biết mình đang đối mặt với một chiếc lưới giám sát khổng lồ. Nếu cô dùng mạng nội bộ của V-Tech để quét địa chỉ IP nhận dữ liệu kia, Trịnh Kim Long—Giám đốc An ninh thông tin—sẽ lập tức nhận được cảnh báo đỏ và báo cáo trực tiếp cho Vinh.


Dung quyết định thực hiện một phương pháp phản gián thủ công. Cô lén rút chiếc điện thoại thông minh của mình ra, không bật Wi-Fi công ty mà kích hoạt điểm phát sóng 4G cá nhân thông qua một cổng VPN ẩn danh mã hóa đầu cuối đặt tại Thụy Sĩ. Cô kết nối máy tính cá nhân của mình vào luồng mạng độc lập này, hoàn toàn bypass qua hệ thống tường lửa giám sát của V-Tech.


Ngón tay Dung gõ nhanh trên bàn phím. Cô khởi động phần mềm giám sát mạng Wireshark lén cài đặt trong một phân vùng ẩn của ổ đĩa cứng cá nhân. Cô nhập địa chỉ MAC của thiết bị định tuyến Penthouse và bắt đầu tiến trình phân tích log mạng IoT.


Trên màn hình, những dòng lệnh màu xanh lá cây bắt đầu chạy dài như những dòng thác số. Các gói dữ liệu UDP được gửi đi từ Penthouse xuất hiện liên tục. Dung sử dụng kỹ thuật phân tích phổ dữ liệu để bóc tách siêu dữ liệu (metadata) của các gói tin. Đúng như Huy nói, dung lượng gói tin rất lớn, khoảng vài trăm megabyte mỗi đêm. Đây không thể là dữ liệu vận hành đơn thuần của máy điều hòa hay rèm cửa thông minh. Đây là dung lượng của dữ liệu hình ảnh hoặc âm thanh thời gian thực.


Dung tiếp tục truy vết địa chỉ IP đích nhận dòng dữ liệu này. Trên màn hình Wireshark, địa chỉ IP tĩnh hiện lên rõ ràng: `10.240.12.89`.


Dung khựng lại. Hai mắt cô nheo lại sau gọng kính bạc. Địa chỉ IP này nằm trong dải IP nội bộ của ban giám đốc V-Tech. Cô mở thư mục danh bạ IP của tập đoàn được lưu trữ ngoại tuyến trong bộ nhớ máy.


`10.240.12.89` — Trạm làm việc cá nhân của Phó Chủ tịch R&D, Trần Thế Vinh.


Một cảm giác rợn tóc gáy tột cùng ập đến. Vinh không chỉ giám sát cô ở nhà. Anh ta đang biến chiếc máy tính làm việc ngay tại văn phòng này thành trung tâm tiếp nhận toàn bộ dữ liệu đời tư của cô được hút trực tiếp từ căn hộ thông minh. Mọi hơi thở, mọi tiếng động, mọi biểu cảm của cô trong căn phòng ngủ Penthouse đều được truyền thẳng về bàn làm việc của chồng cô hàng ngày.


Tiếng click nhẹ của cánh cửa kính phòng làm việc vang lên.


Dung giật mình, nhưng bằng phản xạ tự nhiên của một kỹ sư dữ liệu dày dạn kinh nghiệm, cô dùng phím tắt ngắt kết nối mạng 4G và chuyển toàn bộ màn hình Wireshark sang bảng phân tích biểu đồ Soulmate-AI chỉ trong chưa đầy một giây.


"Em yêu, hôm nay sắc mặt em có vẻ tốt hơn rồi đấy. Ly sữa ấm tối qua có giúp em ngủ ngon không?"


Trần Thế Vinh bước vào phòng làm việc của cô. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, hai tay áo xắn lên gọn gàng, nụ cười trên môi vẫn mang một tỷ lệ chuẩn xác và ngọt ngào đến nghẹt thở. Nhưng trong mắt Dung lúc này, nụ cười ấy giống như một chiếc mặt nạ silicon lạnh lẽo che giấu một kẻ săn mồi công nghệ tàn nhẫn đang đứng ngay trước mặt cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!