Nhạc nềnLost_Place6

Bản Án Vô Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân của Trần Thế Vinh nện đều đặn trên sàn gỗ sồi ngoài hành lang phòng ngủ master. Mỗi tiếng nện gót giày da mềm mại của hắn như một nhịp gõ của chiếc búa rìu đang hạ dần xuống cổ Đặng Mỹ Dung.


*Một nhịp. Hai nhịp.*


Trong lòng bàn tay phải của Dung, chiếc khóa đồng cổ khắc hai chữ cái viết tắt “K.N” của người vợ thứ hai Hứa Kim Ngân lạnh ngắt, thô ráp và bám đầy bụi mịn của thời gian. Cô chỉ có đúng ba giây trước khi Vinh đẩy tung cánh cửa gỗ sồi chạm khắc tinh xảo kia bước vào. Không thể đút chiếc khóa vào túi áo khoác lụa mỏng—nếp vải rủ xuống sẽ ngay lập tức để lộ một khối kim loại lồi lên dưới ánh mắt dò xét sắc lẹm của kẻ săn mồi công nghệ. Cô cũng không thể ném nó xuống gầm giường hay nhét vào hộc tủ trang điểm đang mở toang, bởi Vinh là kẻ ám ảnh cưỡng chế, hắn ghi nhớ vị trí của từng hạt bụi trong căn hộ Penthouse này.


*Ba nhịp. Tay nắm cửa bằng thép không gỉ khẽ động đậy.*


Bằng một phản xạ nhanh nhạy của một kỹ sư dữ liệu luôn hoạt động dưới áp lực thời gian tính bằng mili giây, Dung lách tay phải sang cổ tay trái. Cô dứt khoát nhét chiếc khóa đồng cổ vào bên dưới lớp băng gạc trắng đang quấn chặt cổ tay trái sưng vù của mình.


"Ư..."


Một cơn đau nhói buốt tận tâm can truyền thẳng lên vỏ não khi cạnh sắc của chiếc khóa đồng miết mạnh vào vùng dây chằng bị chấn thương sưng tấy—hậu quả của cú đập bình gốm hụt đêm trước. Nhưng chính cơn đau vật lý sắc lẹm ấy đã kích hoạt một luồng adrenaline cực mạnh chạy dọc huyết quản, ngay lập tức kéo nhịp tim đang đập dồn dập của cô trở lại trạng thái ổn định sinh học. Chiếc kính gọng bạc khẽ lệch đi một chút trên sống mũi nhợt nhạt khi cô kịp thời buông thõng hai tay, đứng thẳng người quay lưng lại bàn trang điểm.


Cánh cửa phòng ngủ master mở ra.


Trần Thế Vinh đứng đó. Hắn vẫn mặc chiếc quần tây phẳng phiu, chiếc áo sơ mi xanh thẫm mở hai cúc cổ lộ ra khuôn ngực săn chắc, tay khoác chiếc áo vest xám tro. Gương mặt hắn hoàn hảo không một góc chết dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng ngủ, nụ cười nhẹ nhàng mang đúng tỷ lệ vàng mà các thuật toán phân tích biểu cảm của V-Tech luôn chấm điểm tối đa cho sự tin cậy.


"Dung? Em đứng đây làm gì thế?" Vinh bước vào phòng, ánh mắt hắn lướt nhanh một lượt từ sống mũi nhợt nhạt của cô xuống chiếc tủ trang điểm gỗ sồi đứng phía sau.


Dung khẽ chớp mắt, cố ý để lộ vẻ đờ đẫn, mệt mỏi của một người đang chịu tác dụng phụ của thuốc an thần Olanzapine. Cô đưa bàn tay trái đang quấn băng gạc lên, khẽ tựa vào mép bàn gỗ.


"Em... em vừa đi tập Yoga về, thấy hơi nhức đầu," Dung cất giọng khàn đặc, đều đều không cảm xúc. "Em định tìm lọ dầu gió trong ngăn kéo của anh... nhưng hình như em quên mất anh để nó ở đâu rồi."


Vinh bước lại gần cô hơn. Mùi nước hoa gỗ tuyết tùng quen thuộc trộn lẫn với mùi da thuộc lạnh lẽo từ chiếc áo vest của hắn ập vào khứu giác cô. Hắn cúi xuống nhìn hộc tủ trang điểm đang mở hé, rồi nhìn sang cổ tay trái đang băng bó của cô.


"Ngăn kéo này anh chỉ để mấy thứ tài liệu cũ của công ty thôi," Vinh nói, giọng hắn dịu dàng nhưng bàn tay hắn đã thò ra, chậm rãi đóng hộc tủ trang điểm lại. Tiếng gỗ va chạm vào nhau phát ra một tiếng *cạch* khô khốc. "Dầu gió anh để ở tủ y tế phòng khách mà. Em dạo này trí nhớ kém quá, Dung ạ. Cơn hoảng loạn đêm qua chắc chắn đã làm tổn thương hệ thần kinh của em nhiều hơn chúng ta tưởng."


Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má nhợt nhạt của cô. Những ngón tay ấm áp của Vinh di chuyển dần xuống cổ, rồi dừng lại ngay trên lớp băng gạc ở cổ tay trái của cô. Dung nín thở, cơ thể cô cứng đờ dưới áp lực của chiếc khóa đồng cổ đang găm chặt vào da thịt bên dưới lớp vải gạc. Chỉ cần Vinh dùng lực siết nhẹ, hắn sẽ cảm nhận được khối kim loại cứng ngắc bên trong.


"Để anh kiểm tra vết thương cho em," Vinh khẽ thì thầm, ngón tay cái của hắn miết nhẹ lên mép băng gạc.


*Tích. Tắc. Tích. Tắc.*


Chiếc đồng hồ cơ cổ Omega bằng vàng của người cha quá cố đeo bên tay trái của Dung khẽ gõ nhịp vào mạch máu cô. Nhịp điệu cơ học thô sơ, đều đặn ấy như một dòng điện chạy qua người cô, nhắc nhở cô về ranh giới sinh tử. Dung khẽ rụt tay lại một cách tự nhiên, mặt cô nhăn nhó lộ vẻ đau đớn.


"Đau... anh đừng chạm vào. Bác sĩ bảo dây chằng đang bị tổn thương nặng, cần phải để yên."


Ánh mắt Vinh thoáng qua một tia nghi ngờ lạnh lùng, nhưng ngay lập tức được thay thế bằng vẻ lo lắng ân cần của một người chồng hoàn hảo. Hắn buông tay ra, lùi lại một bước.


"Được rồi, anh xin lỗi. Em đi nghỉ đi. Anh ra phòng khách xử lý nốt mấy email công việc của V-Tech."


Khi Vinh vừa quay lưng bước ra khỏi phòng ngủ và khép hờ cánh cửa, Dung lập tức khuỵu gối xuống thảm lông cừu. Cô run rẩy gỡ nhẹ lớp băng gạc ở tay trái, lấy chiếc khóa đồng cổ K.N ra. Vùng da dưới cổ tay cô đã bị cạnh khóa ấn vào đỏ lựng, rớm một vệt máu tươi hòa cùng vết thương cũ do mảnh gốm cứa. Cô nhanh chóng giấu chiếc khóa đồng vào khe hẹp dưới nệm giường master—nơi duy nhất Vinh ít khi tự tay dọn dẹp—rồi quấn lại gạc trắng.


Đúng lúc đó, chiếc điện thoại thông minh đặt trên bàn trang điểm của cô khẽ rung lên một nhịp ngắn kèm theo tiếng chuông báo email mới.


Dung bước đến, cầm chiếc điện thoại lên. Một email chính thức gửi từ địa chỉ của Luật sư Hoàng Văn Bách—cố vấn pháp lý tối cao của Vinh và Tập đoàn V-Tech.


Tiêu đề email lạnh lùng hiện lên trên màn hình OLED: **[DỰ THẢO] THÔNG BÁO TIẾN TRÌNH TUYÊN BỐ MẤT NĂNG LỰC HÀNH VI DÂN SỰ - ĐẶNG MỸ DUNG.**


Dung khẽ cắn môi, ngón tay trỏ run rẩy vuốt màn hình để mở tệp đính kèm PDF. Bản dự thảo dài mười hai trang giấy được soạn thảo bằng những thuật ngữ pháp lý sắc bén, lạnh lùng như những nhát dao mổ. Hồ sơ ghi nhận chi tiết các triệu chứng "loạn thần cấp tính, trầm cảm nặng có xu hướng tự hủy hoại bản thân và mất khả năng kiểm soát nhận thức lâm sàng" của cô.


Đáng sợ hơn, phần phụ lục đính kèm có đầy đủ các chứng cứ y khoa giả mạo: Bản chẩn đoán có chữ ký và con dấu đỏ của Bác sĩ Nguyễn Tấn Phát—Viện trưởng viện tâm thần tư nhân Thanh Bình; bản tường trình của người giúp việc Lành về việc Dung thường xuyên nói mớ và di chuyển đồ đạc vô thức; và đặc biệt là đoạn video cắt ghép từ camera gấu bông ghi lại cảnh cô đập phá bình gốm và hoào thét hoảng loạn trong phòng khách đêm trước.


Trần Thế Vinh và luật sư Bách đã chuẩn bị một chiếc lưới pháp lý hoàn hảo để tước đoạt toàn bộ quyền công dân của cô. Nếu tòa án quận ký duyệt bản thông báo này, toàn bộ tài sản trí tuệ của cô—bao gồm cả thuật toán cốt lõi của dự án 'Soulmate-AI'—sẽ tự động chuyển giao quyền quản lý cho người bảo hộ hợp pháp duy nhất: Trần Thế Vinh. Cô sẽ bị đưa vào viện tâm thần Thanh Bình cưỡng chế điều trị vĩnh viễn dưới một cái tên giả, giống như số phận của người vợ thứ hai Hứa Kim Ngân.


"Ba ngày... mình chỉ còn đúng ba ngày trước khi phiên tòa kín diễn ra," Dung lẩm bẩm, mắt cô dán chặt vào mốc thời gian ghi trên dự thảo pháp lý.


Cô biết mình không thể liên lạc với Luật sư Trần Ngọc Lan bằng chiếc điện thoại thông minh này. Mọi ứng dụng nhắn tin, cuộc gọi và lưu lượng mạng của chiếc điện thoại đều đang được đồng bộ hóa thời gian thực về máy chủ thử nghiệm của Vinh tại V-Tech thông qua phần mềm gián điệp keylogger.


Dung hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp thở. Cô bước vào phòng tắm master, bật vòi nước nóng của bồn tắm để tạo ra tiếng ồn trắng tự nhiên át đi các thiết bị nghe lén tầm xa, rồi lách mình bước ra lối cửa phụ dẫn ra hành lang công cộng của tầng 40.


Hành lang chung cư Eco-Smart lúc giữa trưa tĩnh lặng, ngột ngạt dưới ánh đèn led trắng buốt. Dung bước nhanh đến góc khuất phía sau chiếc tủ cứu hỏa màu đỏ cạnh lối thoát hiểm. Đây là góc chết an ninh duy nhất không nằm trong tầm quét của hệ thống camera AI hành lang.


Cô lách tay ra phía sau bình chữa cháy bằng kim loại nặng, cạy nhẹ nắp hộp sắt kỹ thuật tổng. Bên trong khe hẹp giữa những bó cáp quang dày đặc, chiếc điện thoại Nokia 1280 cũ kỹ không định vị vẫn nằm im lìm trong lớp túi nilon chống ẩm.


Dung lắp pin vật lý vào máy, bật nguồn. Màn hình đơn sắc nhỏ xíu sáng lên luồng ánh sáng xanh nhạt. Cô nhanh chóng bấm số gọi cho Luật sư Trần Ngọc Lan qua chiếc sim rác mua bằng tiền mặt.


*Tút... Tút... Tút...*


"Alo? Dung đấy à?" Giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy lo âu của luật sư Lan vang lên ở đầu dây bên kia.


"Cô Lan, cháu vừa nhận được bản dự thảo tuyên bố mất năng lực hành vi từ luật sư Bách," Dung nói nhanh, mắt không ngừng quan sát hai đầu hành lang vắng vẻ. "Vinh đã hoàn thiện hồ sơ giả mạo của bác sĩ Phát. Phiên tòa kín sẽ diễn ra trong vòng ba ngày tới."


Ở đầu dây bên kia, tiếng sột soạt của giấy tờ vang lên. Luật sư Lan dường như đang lật tìm hồ sơ trong văn phòng ngoại tuyến của mình.


"Tôi biết rồi, Dung. Bách vừa gửi thông báo chính thức đến văn phòng tôi mười phút trước," giọng Lan sắc lạnh, đầy nghiêm túc. "Vinh đã dùng tầm ảnh hưởng cũ của bố hắn trong ngành y tế để mua chuộc toàn bộ hội đồng giám định y khoa quận. Họ sẽ không chấp nhận bất kỳ đơn kháng nghị trực tuyến nào của chúng ta lúc này. Dung, chiếc lồng kính đang siết chặt rồi. Cô không còn đường lùi nữa. Nếu cô không tìm cách đào thoát khỏi căn hộ đó và mang đầy đủ chứng cứ độc chất, file phổ âm hạ âm vật lý đến gặp tôi trước khi lệnh cưỡng chế được ký, chúng ta sẽ thua hoàn toàn."


"Cháu đã lấy được chiếc khóa đồng cổ K.N từ tủ trang điểm của Vinh," Dung nói, giọng cô kiên định dù bàn tay đang run rẩy nhẹ. "Nó là chìa khóa mở chiếc rương chứa điện thoại cũ của Kim Ngân ở biệt thự ngoại ô. Cháu sẽ lên kế hoạch đào thoát ngay đêm nay."


"Tốt. Nhưng cô phải cực kỳ cẩn thận," Lan cảnh báo. "Vinh đã bắt đầu nghi ngờ vết xước trên cổng USB máy chủ cục bộ mà cô tạo ra khi sao chép dữ liệu đen. Hắn đang thắt chặt giám sát vật lý xung quanh cô. Đừng bật bất kỳ thiết bị kết nối mạng nào khi bỏ trốn."


"Cháu hiểu. Cháu cúp máy đây."


Dung nhanh chóng tắt nguồn điện thoại Nokia, tháo pin vật lý ra ngoài để tránh mọi thuật toán rà quét sóng di động tầm gần của V-Tech, rồi nhét tất cả trở lại góc khuất phía sau bình chữa cháy. Cô vuốt lại nếp áo khoác lụa, hít một hơi sâu rồi bước ngược trở lại Penthouse.


Nhưng ngay khi gót chân cô vừa chạm vào ngưỡng cửa căn hộ tầng 40, một âm thanh cơ học nặng nề, khô khốc đột ngột vang lên từ phía trên trần nhà.


*Clack. Clack. Clack.*


Tiếng chốt khóa sắt của hệ thống cửa an ninh thông minh Eco-Smart tự động sập xuống mạnh mẽ. Cánh cửa thép chống cháy nặng nề phía sau lưng cô tự động đóng sầm lại, khóa chặt chốt khóa cơ học bổ trợ.


Cùng lúc đó, tiếng động cơ rèm cửa thông minh hoạt động đồng loạt. Toàn bộ các tấm rèm vải dày cách âm tại phòng khách, phòng ăn và ban công hướng Nam tự động kéo kín lại, chặn đứng toàn bộ ánh sáng mặt trời rực rỡ ngoài kia. Căn Penthouse siêu sang rộng lớn lập tức bị nhấn chìm vào một không gian âm u, tối tăm, chỉ còn được chiếu sáng bởi những dải đèn LED status màu đỏ sẫm nhấp nháy của các thiết bị IoT trên tường.


Dung kinh hoàng chạy đến chiếc màn hình cảm ứng điều khiển trung tâm gắn trên bức tường đá cẩm thạch cạnh lối ra vào.


Giao diện màn hình không còn hiển thị các thông số điều hòa hay ánh sáng thông thường. Thay vào đó là một biểu tượng ổ khóa màu đỏ chói cùng dòng chữ thông báo lạnh lùng:


**CHẾ ĐỘ: AN NINH TỐI CAO (SUPREME SECURITY) - ĐÃ KÍCH HOẠT.**

*Mọi lối ra vào, cửa sổ và hệ thống thang máy chuyên dụng đã bị khóa cứng từ xa bởi Quản trị viên Trần Thế Vinh. Quyền truy cập của người dùng Đặng Mỹ Dung đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn.*


Cô run rẩy đặt ngón tay trỏ lên đầu đọc sinh trắc học của màn hình.


*Tít... Tít... Quyền truy cập bị từ chối.*


Cô lôi chiếc thẻ từ dự phòng trong túi xách ra quét qua khe từ.


*Tít... Tít... Thẻ không hợp lệ.*


Dung lùi lại hai bước, lưng chạm vào bức tường đá lạnh ngắt. Chiếc lồng kính thông minh chính thức đóng sập hoàn toàn xung quanh cô. Vinh đã kích hoạt chế độ giam lỏng cưỡng chế từ xa bằng chiếc điện thoại cá nhân của hắn.


Trong không gian im lặng đến rợn người của căn hộ bị khóa chặt, tiếng tích tắc cơ học của chiếc đồng hồ Omega trên tay trái cô đột ngột vang lên rõ mồn một. *Tích. Tắc. Tích. Tắc.*


Dung ngước mắt nhìn lên chiếc camera AI ẩn trong mắt con gấu bông đồ chơi đặt trên kệ gỗ trang trí phòng khách. Vệt sáng hồng ngoại màu đỏ sẫm của nó vẫn đang nhấp nháy liên tục trong bóng tối, âm thầm ghi lại từng hơi thở dồn dập, từng biểu cảm hoảng hốt của cô để truyền trực tiếp về điện thoại của kẻ săn mồi.


Từ chiếc loa thông minh đặt trên trần nhà, một tiếng chuông báo động sự cố mất kết nối mạng nội bộ bắt đầu vang lên dồn dập, báo hiệu một áp lực chiến thuật mới sắp sửa ập xuống đầu cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!