Nhạc nềnLost_Place6

Quân Bài Ghen Tuông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng lốp xe Mercedes đen bóng miết nhẹ trên thảm cao su của sảnh tòa nhà Eco-Smart, phát ra một âm thanh sột soạt trầm đục. Đặng Mỹ Dung bước xuống xe, tay phải giữ chặt quai chiếc túi thể thao màu xám tro, trong khi tay trái sưng vù được giấu sâu vào túi áo khoác gió. Tài xế Nguyễn Văn Hùng lầm lì bước theo sau cô hai bước, ánh mắt gã như hai ống kính camera giám sát di động, không rời khỏi gót chân cô dù chỉ một milimet.


"Chị Dung, lớp tập Yoga hôm nay kéo dài đúng chín mươi phút. Chị không ra ngoài trong suốt thời gian đó chứ?" Giọng Hùng vang lên sau lưng cô, đều đều và lạnh ngắt.


Dung không quay đầu lại. Cô khẽ mím môi, tay phải lén bấm mạnh móng tay vào vết thương rớm máu tươi trong lòng bàn tay trái. Cơn đau nhói buốt lạnh lập tức kích hoạt một luồng adrenaline mạnh mẽ chạy dọc sống lưng, giúp cô giữ vững sự tỉnh táo hoàn toàn, đánh tan màn sương mù mờ ảo của tàn dư thuốc an thần Olanzapine vẫn còn lảng vảng trong mạch máu.


"Tôi tập trong phòng kín, điện thoại để trong tủ đồ. Anh có thể kiểm tra nhật ký định vị nếu không tin," Dung trả lời, giọng cô khàn đặc và lờ đờ, đóng trọn vai một người vợ bị suy nhược thần kinh nặng nề.


Hùng không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng bấm nút thang máy chuyên dụng dẫn thẳng lên căn hộ Penthouse tầng 40. Dung đứng im trong cabin thang máy mạ vàng sáng loáng. Ánh sáng từ những dải đèn LED âm trần hắt xuống chiếc kính gọng bạc cô đang đeo, phản chiếu gương mặt nhợt nhạt, hốc hác của cô. Trên cổ tay trái, chiếc đồng hồ cơ cổ Omega bằng vàng của người cha quá cố để lại vẫn tích tắc gõ nhịp đều đặn. *Tích. Tắc. Tích. Tắc.* Nhịp điệu cơ học thô sơ ấy truyền qua xương cổ tay, trở thành mỏ neo duy nhất giúp cô định vị thực tại giữa một thế giới bị giám sát toàn diện bởi thuật toán.


Thang máy dừng lại ở tầng 40 với một tiếng bíp nhẹ. Trước khi chạm tay vào đầu đọc vân tay của cửa chính Penthouse, Dung dừng lại một nhịp trước hộp điện tổng hành lang, khuất sau tủ cứu hỏa màu đỏ. Bằng một động tác nhanh gọn và tự nhiên như thể đang vuốt lại mái tóc rối, cô lách tay ra phía sau bình chữa cháy bằng kim loại, kiểm tra nhanh. Tờ chứng thư sức khỏe tâm thần độc lập có đóng dấu đỏ của bác sĩ Phạm Minh Triết cùng chiếc USB chứa dữ liệu giải mã vẫn nằm an toàn trong khe hẹp giữa các đường dây cáp điện. Đó là góc chết duy nhất không nằm trong tầm quét của camera an ninh hành lang.


Cửa Penthouse mở ra. Mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc của Trần Thế Vinh ập vào khứu giác cô, nhưng căn hộ lúc này tĩnh lặng một cách đáng sợ. Vinh đã đến văn phòng V-Tech để xử lý cuộc kiểm toán an ninh mạng khẩn cấp. Trong phòng khách rộng lớn, chỉ có tiếng cười khúc khích nhỏ nhẹ của bé Mỹ An và giọng nói dịu dàng đến giả tạo của gia sư Lê Thị Hoa.


Hoa đang ngồi trên thảm lông cừu, hướng dẫn bé An vẽ tranh. Cô ta 25 tuổi, vẻ ngoài giản dị với chiếc áo sơ mi trắng quần tây lịch sự, mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng. Nhưng khi Dung bước vào, Hoa ngước lên, ánh mắt cô ta lập tức thay đổi. Đó là một ánh nhìn pha trộn giữa sự ghen tị sâu sắc và một vẻ smug—kiêu ngạo ngầm của một kẻ biết mình đang nắm giữ vị thế kẻ thống trị vô hình trong căn nhà này.


"Chị Dung mới đi tập về ạ? Sắc mặt chị hôm nay tệ quá, cứ như người mất hồn ấy," Hoa đứng dậy, phủi nhẹ nếp quần, giọng điệu đầy sự quan tâm giả tạo nhưng ánh mắt lại lướt nhanh qua cổ tay băng bó của Dung.


Dung khẽ cúi đầu, để lộ bờ vai run rẩy nhẹ. Cô biết rõ chân tướng tội ác: Hoa thực chất là người tình cũ của Vinh, được hắn cài cắm vào đây đóng vai gia sư để giám sát vật lý và thực hiện các hành vi di chuyển đồ đạc nhằm gaslight trí nhớ của cô.


"Tôi hơi nhức đầu. Hoa pha cho tôi ly nước ấm nhé," Dung thều thào, rồi bước chậm rãi về phía sofa.


Cô lén quan sát Hoa qua hình ảnh phản chiếu trên mặt kính một chiều của tủ rượu. Hoa bĩu môi nhẹ khi quay lưng đi vào bếp, cử chỉ đầy sự khinh miệt. Sự ghen tuông của Hoa chính là mắt xích yếu nhất trong hệ thống giám sát của Vinh. Kẻ ái kỷ ác tính như Vinh không bao giờ trung thành với bất kỳ ai, hắn chỉ dùng Hoa như một công cụ. Và hôm nay, Dung sẽ dùng chính quân bài ghen tuông này để bẻ gãy liên minh phản diện.


Dung lách người vào phòng làm việc riêng. Từ ngăn kéo khóa cơ, cô lôi ra một tập tài liệu giấy viết tay mà cô đã chuẩn bị tỉ mỉ từ trước. Đó là một bản thảo thỏa thuận ly hôn giả lập (bản nháp thỏa thuận ly hôn giả), được trình bày dưới dạng văn bản mật của ban pháp lý Tập đoàn V-Tech.


Nội dung văn bản được Dung soạn thảo bằng tư duy logic sắc bén của một kỹ sư dữ liệu lớn: Nó ghi nhận sau khi dự án thuật toán 'Soulmate-AI' hoàn thành, Trần Thế Vinh sẽ chuyển nhượng toàn bộ 15% cổ phần V-Tech và ba căn biệt thự tại Quận 2 cho Đặng Mỹ Dung để hoàn tất thủ tục ly hôn đồng thuận. Phần cuối văn bản có một dòng ghi chú viết tay giả mạo nét chữ của Vinh: *"Mọi mối quan hệ ngoài luồng và các nhân sự phụ thuộc không liên quan (bao gồm cả L.T.H) phải được thanh lý hợp đồng và cô lập hoàn toàn trước ngày 15/6 để tránh rò rỉ thông tin công nghệ ra ngoài."*


Đây là một đòn thao túng tâm lý ngược (Reverse Gaslighting) hoàn hảo. Dung biết Hoa là kẻ thực dụng và tham lam. Khi nhìn thấy dòng chữ này, lòng ghen tị và nỗi sợ hãi bị ruồng bỏ của cô ta sẽ bùng phát vượt tầm kiểm soát.


Dung bước ra phòng khách, lén đặt bản nháp thỏa thuận ly hôn giả lên chiếc bàn trang điểm nhỏ cạnh lối đi—nơi Hoa chắc chắn sẽ phải lau dọn khi bé An đi ngủ trưa.


Mười lăm phút sau, bé An được đưa vào phòng ngủ ca trưa. Hoa bước ra phòng khách với chiếc khăn lau bụi trên tay. Dung ngồi ở góc khuất hành lang dẫn vào phòng tắm master, hé mắt nhìn qua khe cửa gỗ.


Đúng như Dung dự đoán, khi lau đến bàn trang điểm, ánh mắt Hoa lập tức bị thu hút bởi tập tài liệu giấy có logo của V-Tech. Cô ta nhìn dáo dác xung quanh, thấy phòng khách trống không, liền nhanh tay lật mở trang giấy.


Qua khe cửa, Dung chứng minh được sức mạnh của thuật toán dự đoán hành vi: Gương mặt Hoa biến đổi sắc mặt từ tò mò sang kinh hoàng, rồi chuyển dần sang một màu đỏ gay gắt của sự phẫn nộ tột cùng. Đôi môi cô ta run rẩy, bàn tay nắm chặt lấy mép giấy đến mức làm nhăn nhúm cả góc văn bản. Dòng chữ "thanh lý hợp đồng và cô lập hoàn toàn L.T.H" như một nhát dao đâm thẳng vào lòng kiêu hãnh và sự mù quáng của kẻ làm tình nhân bóng tối.


Dung khẽ mỉm cười lạnh lùng trong bóng tối. Con mồi đã cắn câu.


Cô chủ động mở cửa bước ra phòng khách, giả vờ như đang đờ đẫn mệt mỏi. Hoa giật mình, nhanh chóng nhét tập tài liệu về vị trí cũ, cố gắng kéo căng cơ mặt để che giấu sự hoảng loạn, nhưng khóe mắt cô ta vẫn giật nhẹ liên tục—một biểu cảm vi mô không thể che giấu trước mắt một kỹ sư dữ liệu.


"Chị... chị Dung tập xong rồi ạ?" Giọng Hoa run lên một nhịp.


Dung không trả lời thẳng. Cô ngồi xuống sofa, ôm lấy đầu gối, bờ vai run lên bần bật như đang khóc nghẹn. Cô đóng vai một người vợ cam chịu, bất lực trước sự lạnh nhạt của chồng.


"Hoa ơi... chị mệt quá..." Dung nức nở, giọng cô nghẹn ngào chứa đầy sự tuyệt vọng giả tạo. "Anh Vinh dạo này lạnh nhạt với chị quá. Anh ấy chỉ cần chị hoàn thiện nốt thuật toán Soulmate-AI thôi. Chị lén đọc được thỏa thuận ly hôn kia rồi... Anh ấy bảo khi xong việc, anh ấy sẽ chuyển hết tài sản cho chị để giữ gìn danh tiếng dòng họ Trần. Anh ấy bảo... mấy cô gái bên ngoài chỉ là rác rưởi, là công cụ tạm thời để anh ấy thử nghiệm hành vi người dùng. Khi dự án thành công, anh ấy sẽ dọn sạch tất cả bọn họ..."


Lời nói của Dung như đổ thêm dầu vào ngọn lửa ghen tuông đang bùng cháy trong lòng Hoa. Sự sỉ nhục gián tiếp này đánh trúng vào nỗi sợ hãi sâu kín nhất của cô ta. Hoa đứng chôn chân tại chỗ, chiếc khăn lau bụi trong tay cô ta bị siết chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.


"Anh ta... anh ta thực sự nói thế sao?" Hoa cất giọng, sự kính trọng dành cho Vinh bay biến hoàn toàn, thay vào đó là một luồng oán hận lạnh lẽo.


"Chị không biết phải làm sao nữa," Dung khóc lớn hơn, che mặt lại để giấu đi ánh mắt lạnh lùng đang quan sát đối phương. "Anh Vinh kiểm soát mọi thứ. Anh ấy giấu tất cả tài liệu, cả những kỷ vật của những người vợ trước... Chị nghe nói người vợ thứ hai Kim Ngân cũng từng bị anh ấy đối xử như vậy trước khi biến mất..."


Dung định dò hỏi trực tiếp về nơi giam lỏng Kim Ngân, nhưng Hoa đột ngột cảnh giác. Cô ta mím chặt môi, ánh mắt quét qua camera ẩn trong mắt con gấu bông trên kệ gỗ. Hoa biết Vinh đang giám sát mọi thứ qua hệ thống mạng.


"Chị Dung, chị ngây thơ quá," Hoa bước lại gần sofa, cúi xuống nói khẽ, giọng cô ta rít qua kẽ răng, đầy sự căm hận và ghen tức. "Anh ta không dễ dàng chia tài sản cho chị đâu. Anh ta là kẻ đa nghi cực đoan. Anh ta giữ tất cả kỷ vật của những người vợ trước như những chiến lợi phẩm để tự mãn. Chị có biết anh ta giấu chúng ở đâu không?"


Dung ngước lên, đôi mắt đẫm lệ giả tạo lộ vẻ tò mò.


"Ngay trong phòng ngủ của anh ta, dưới đáy hộc tủ trang điểm gỗ sồi," Hoa nói thầm, ánh mắt cô ta lóe lên tia sáng độc địa của kẻ muốn trả thù. "Có một ngăn kéo bí mật khóa bằng khóa đồng cổ. Anh ta luôn mang chìa khóa bên mình, nhưng dạo này anh ta để quên chiếc khóa đồng cổ khắc chữ 'K.N' trong tủ làm việc khóa sinh trắc học ở căn hộ này. Nếu chị muốn tìm bằng chứng để tự vệ, hãy vào đó mà tìm."


Dung khẽ rùng mình. Manh mối vật lý quan trọng đã xuất hiện. Hoa đã hoàn toàn phản bội Vinh dưới sự kích động của lòng ghen tuông.


"Cảm ơn em, Hoa... chị... chị sợ lắm..." Dung thều thào.


"Chị tự đi mà lo cho mình đi," Hoa lạnh lùng quay lưng bỏ đi vào phòng phụ, để lại Dung một mình trong phòng khách.


Thời gian không còn nhiều. Vinh có thể trở về bất kỳ lúc nào. Dung nhìn lên chiếc đồng hồ cơ cổ trên tay trái. Kim giây đang chạy đều đặn. Cô chỉ có đúng mười phút trước khi ca trực kiểm toán mạng của Vinh kết thúc.


Dung lướt nhanh vào phòng ngủ master, hướng thẳng về phía bàn trang điểm gỗ sồi của Vinh. Cô quỳ xuống sàn gạch lạnh, dùng tay phải kéo hộc tủ dưới cùng ra. Bằng kỹ năng cơ khí học được từ người cha quá cố, cô dùng ngón tay gõ nhẹ vào các góc của hộc tủ để tìm khoảng trống âm thanh.


*Cộc. Cộc. Bịch.*


Một âm thanh đục hơn phát ra từ vách ngăn phía sau. Có một tấm gỗ mỏng ngụy trang. Dung dùng chiếc kẹp tóc nam châm vật lý—vật phẩm cô luôn mang theo bên mình—để hút nhẹ chiếc chốt sắt ẩn giấu trong khe gỗ.


*Cạch.*


Tấm gỗ mỏng bật ra, lộ ra một khoảng trống nhỏ tối tăm dưới đáy hộc tủ. Dung thò tay vào, các ngón tay cô chạm vào một vật kim loại lạnh ngắt, nặng trĩu.


Cô kéo vật đó ra ngoài ánh sáng. Đó là một chiếc khóa đồng cổ nhỏ, bề mặt đã rỉ sét xanh nhẹ, nhưng ở phần chuôi khóa có khắc rõ hai chữ cái viết tắt bằng nét chạm trổ thủ công tinh xảo: **K.N** (Hứa Kim Ngân).


Trái tim Dung đập dồn dập trong lồng ngực. Đây chính là chiếc chìa khóa dẫn đến chiếc rương kỷ vật chứa chiếc điện thoại cũ của người vợ thứ hai bị chôn giấu ở biệt thự ngoại ô—lá bài hộ mệnh giúp cô lột trần quá khứ của Vinh.


Đột nhiên, tiếng bíp sắc lẹm của hệ thống thang máy chuyên dụng vang lên ngoài sảnh hành lang. Tiếng cửa thang máy mở ra, kèm theo tiếng bước chân nện đều đặn, dứt khoát trên sàn đá cẩm thạch của Trần Thế Vinh.


Hắn đã về sớm hơn dự kiến năm phút.


Dung đứng chôn chân tại chỗ, chiếc khóa đồng cổ 'K.N' vẫn nằm gọn trong lòng bàn tay phải đang run rẩy của cô, trong khi tiếng bước chân của kẻ săn mồi đang đến sát sườn cửa phòng ngủ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!