Mỏ Neo Giữa Vực Sâu
Ánh sáng ban mai của ngày cuối tháng Năm không mang lại cảm giác ấm áp, nó chỉ giống như một luồng ánh sáng lạnh lẽo, vạch trần đống đổ nát trong phòng khách căn hộ Penthouse tầng 40 tòa nhà Eco-Smart. Dung tỉnh dậy trên chiếc giường king-size, toàn thân ê ẩm như vừa trải qua một trận tra tấn thể xác. Đầu cô đau như búa bổ, di chứng của dải sóng hạ âm 19Hz đêm qua vẫn còn âm ỉ trong hạch hạnh nhân, tạo ra một cơn buồn nôn kéo dài từ cuống họng xuống dạ dày.
Cô khẽ dịch chuyển cánh tay trái. Một cơn đau nhói buốt lạnh lập tức truyền thẳng lên trung khu thần kinh. Cổ tay trái của cô, vốn bị chấn thương dây chằng sưng vù từ hai ngày trước, nay lại càng tê dại dưới lớp băng gạc trắng. Nhưng đau đớn hơn cả là lòng bàn tay trái—nơi vết thương mới rớm máu tươi do cô tự dùng mảnh gốm vỡ cứa vào đêm qua vẫn chưa hoàn toàn khép miệng. Dung khẽ khép hờ các ngón tay, cảm nhận lớp vảy máu khô dính chặt vào da thịt. Cơn đau này, dù tàn nhẫn, lại là thứ duy nhất bảo chứng cho sự tỉnh táo của cô lúc này.
"Em tỉnh rồi à?"
Giọng nói trầm ấm, dịu dàng đến hoàn hảo của Trần Thế Vinh vang lên từ phía cửa phòng ngủ. Hắn bước vào, trên tay bưng một khay đồ ăn sáng gồm cháo yến mạch nóng và một ly nước cam ép. Vinh vẫn vậy, luôn mặc chiếc sơ mi trắng phẳng phiu, gương mặt lịch lãm không một tì vết, nụ cười mang tỷ lệ chuẩn xác như được lập trình sẵn bởi một thuật toán ái kỷ tối ưu.
"Đêm qua em lại gặp ác mộng," Vinh đặt khay đồ ăn xuống chiếc bàn gỗ cạnh giường, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô. Hắn đưa bàn tay ấm áp vuốt ve mái tóc rối của Dung, ánh mắt tràn ngập sự che chở giả tạo. "Em đã đập vỡ chiếc bình gốm ở phòng khách và gào thét trước camera. Dung à, tình trạng hoang tưởng của em dạo này ngày càng nặng rồi. Anh rất lo lắng. Anh nghĩ chúng ta cần phải tăng liều lượng thuốc an thần theo đúng phác đồ của bác sĩ Phát."
Dung nhìn thẳng vào mắt Vinh. Dưới ống kính của chiếc kính gọng bạc cô đang đeo, cô đọc vị từng biểu cảm vi mô trên cơ mặt hắn: khóe mắt hắn khẽ giật nhẹ, một sự thỏa mãn ngầm ẩn hiện khi hắn nhìn thấy cổ tay băng bó của cô. Hắn đã thu hoạch được đoạn video cô hoảng loạn đêm qua. Hắn đang nắm giữ bằng chứng ngoại cảnh để chứng minh cô mất năng lực hành vi dân sự.
"Em xin lỗi," Dung thều thào, cố tình làm cho giọng mình khàn đặc và lờ đờ, đóng trọn vai một nạn nhân bị khuất phục bởi bạo lực lạnh công nghệ. "Chắc tại em áp lực công việc quá. Em muốn đi tập Yoga sáng nay để điều hòa lại nhịp thở. Phòng tập 'Tĩnh Tâm' có lớp lúc tám giờ."
Vinh nheo mắt phân tích. Thuật toán dự đoán hành vi 'Soulmate-AI' của hắn có lẽ đang tính toán xác suất cô bỏ trốn. Nhưng nhìn thấy thể trạng suy kiệt, cổ tay chấn thương không thể dùng lực, và sự phục tùng tuyệt đối của cô, hệ thống của hắn đưa ra kết luận an toàn.
"Được rồi, anh sẽ bảo tài xế Hùng đưa em đi. Nhưng em phải hứa với anh, tập xong phải về nhà ngay để nghỉ ngơi. Anh không muốn em lại ngất xỉu ngoài đường."
"Em hứa," Dung gật đầu nhẹ. Cô biết mình tuyệt đối không được ký vào bất kỳ giấy tờ y tế hay thỏa thuận nào mà Vinh đưa ra lúc này. Cô cần một mỏ neo pháp lý khác để tự vệ.
Bảy giờ bốn mươi phút sáng. Chiếc xe Mercedes đen bóng do tài xế Nguyễn Văn Hùng điều khiển dừng lại trước sảnh phòng tập Yoga 'Tĩnh Tâm' ở Quận 1. Hùng bước xuống mở cửa xe, ánh mắt lầm lì giám sát từng cử động của cô.
"Chị Dung, tôi sẽ đợi ở sảnh dưới. Khi nào chị tập xong, xin vui lòng gọi tôi," Hùng nói, giọng điệu máy móc như một cái camera di động.
"Tôi biết rồi. Lớp tập kéo dài một tiếng rưỡi. Anh cứ nghỉ ngơi đi," Dung ôm chiếc túi thể thao bằng tay phải, bước nhanh vào bên trong tòa nhà.
Phòng thay đồ của trung tâm Yoga 'Tĩnh Tâm' là một không gian khép kín, tường lót gỗ sồi dày và nghiêm cấm lắp đặt mọi thiết bị ghi hình vì lý do riêng tư của hội viên. Đây chính là góc chết vật lý duy nhất mà Dung đã tính toán kỹ lưỡng trên bản đồ di chuyển của mình.
Bước vào phòng thay đồ, Dung lập tức khóa chặt cửa buồng thay đồ cá nhân. Cô lôi chiếc điện thoại thông minh của mình ra—thiết bị mà cô biết chắc chắn đã bị Vinh cài mã độc keylogger và phần mềm định vị GPS ngầm. Cô không tắt nguồn điện thoại, vì việc ngắt tín hiệu đột ngột sẽ kích hoạt cảnh báo đỏ trên ứng dụng giám sát của Vinh. Thay vào đó, Dung bọc kín chiếc điện thoại bằng ba lớp giấy bạc Faraday chuyên dụng mà cô đã chuẩn bị sẵn trong túi, rồi nhét nó sâu vào dưới đáy tủ đồ cá nhân khóa kín. Trên màn hình giám sát của Vinh lúc này, vị trí GPS của cô sẽ hiển thị trạng thái tĩnh, đứng im tại phòng tập Yoga.
Cô nhanh chóng thay bộ đồ tập ôm sát bằng một chiếc áo khoác gió rộng màu xám tro, đội chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống mặt để che giấu gương mặt nhợt nhạt. Dung lách ra ngoài bằng lối cửa thoát hiểm hành lang kỹ thuật dành cho nhân viên vệ sinh, dẫn thẳng ra con hẻm nhỏ phía sau tòa nhà.
Tại góc hẻm, cô vẫy một chiếc xe ôm truyền thống—một người tài xế già chạy chiếc xe Wave cũ kỹ không có định vị công nghệ. Cô thanh toán hoàn toàn bằng tiền mặt từ quỹ đen vật lý. Không có giao dịch ngân hàng, không có dấu vết định vị số, cô hoàn toàn biến mất khỏi lưới quét của Trần Thế Vinh trong vòng chín mươi phút.
"Đến đường Nguyễn Đình Chiểu, quận 3," Dung nói khẽ, tay phải bám chặt vào yên xe, trong khi tay trái sưng vù được cô giấu gọn vào trong túi áo khoác.
Hai mươi phút sau, chiếc xe ôm dừng lại trước một căn biệt thự cổ kính khuất sau những tán cây dầu cổ thụ. Khác hoàn toàn với không gian ngột ngạt, âm u và ngập tràn ánh đèn neon xanh của căn hộ Penthouse thông minh, phòng khám của Bác sĩ Phạm Minh Triết ngập tràn ánh nắng tự nhiên hắt qua những ô cửa kính lớn. Không khí nơi đây thoang thoảng mùi sách giấy cũ và hương thảo mộc dịu nhẹ, mang lại một cảm giác bình yên đến lạ kỳ.
Bác sĩ Phạm Minh Triết, 42 tuổi, đeo chiếc kính gọng tròn cổ điển, mặc thường phục lịch sự thay vì áo blouse trắng để giảm bớt áp lực tâm lý cho bệnh nhân. Ông đang ngồi ghi chép bệnh án bằng bút mực trên những trang giấy vật lý.
"Chào cô Mỹ Dung," Bác sĩ Triết ngước lên, ánh mắt ông ấm áp nhưng đầy sự tinh tường của một chuyên gia tâm lý lâm sàng kỳ cựu. "Đã lâu rồi cô không đến tham vấn ngoài giờ. Có chuyện gì xảy ra với trạng thái tinh thần của cô sao?"
Dung ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện ông. Cô khẽ tháo chiếc mũ lưỡi trai, để lộ gương mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ triệt để. Cô đặt tay phải lên bàn, còn tay trái đau đớn vẫn giữ nguyên trong túi áo.
"Thưa bác sĩ, tôi cần ông thực hiện một cuộc giám định tâm thần độc lập cho tôi ngay bây giờ," Dung đi thẳng vào vấn đề, giọng cô kiên định dù hơi thở vẫn còn dồn dập. "Tôi cần một chứng thư sức khỏe tâm thần có đóng dấu đỏ pháp lý, xác nhận tôi hoàn toàn tỉnh táo và có đầy đủ năng lực hành vi dân sự."
Bác sĩ Triết khẽ nhíu mày, đặt chiếc bút máy xuống bàn. "Cô Dung, một cuộc giám định chính thức đòi hỏi quy trình rất nghiêm ngặt. Tại sao cô lại cần nó gấp như vậy? Có ai đó đang cố tình tranh chấp quyền lợi pháp lý của cô sao?"
"Chồng tôi," Dung trả lời, giọng cô phẳng lặng như băng. "Anh ta đang dùng các thiết bị công nghệ để tra tấn thần kinh tôi hằng đêm bằng sóng hạ âm, kết hợp với việc đầu độc bằng thuốc an thần Olanzapine liều cao thông qua người giúp việc. Anh ta đã ghi hình lại những phản ứng ảo giác của tôi để lập hồ sơ bệnh án giả mạo tại viện tâm thần Thanh Bình của bác sĩ Nguyễn Tấn Phát. Nếu tôi không có chứng thư độc lập của ông, anh ta sẽ tước đoạt toàn bộ quyền công dân của tôi tại tòa án quận vào tuần tới."
Lời cáo buộc của Dung nghe có vẻ hoang tưởng đối với một người bình thường, nhưng bác sĩ Triết không hề cười hay phán xét. Ông quan sát kỹ lưỡng biểu cảm vi mô trên gương mặt cô, sự nhất quán trong giọng nói và nhịp thở của cô.
"Được rồi," bác sĩ Triết gật đầu, kéo một xấp tài liệu giấy dày cộm từ trên kệ sách xuống. "Chúng ta sẽ thực hiện toàn bộ các bài test nhận thức khách quan của MMPI và các bài kiểm tra logic lâm sàng. Tất cả sẽ được thực hiện hoàn toàn trên giấy viết để đảm bảo tính bảo mật tuyệt đối."
"Cảm ơn ông. Đó chính là lý do tôi tìm đến ông," Dung khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cô biết Giáo sư Vũ Đình Toàn đã đúng khi khuyên cô tìm kiếm các giải pháp phi số hóa. Nếu cuộc kiểm tra này được thực hiện trên máy tính, Vinh hoàn toàn có thể dùng tin tặc xâm nhập hệ thống dữ liệu của phòng khám để sửa đổi kết quả thành bất lợi cho cô.
Cuộc đấu trí nhận thức bắt đầu.
Bác sĩ Triết đưa cho cô tờ đề trắc nghiệm đầu tiên chứa hơn năm trăm câu hỏi đánh giá nhân cách và trạng thái tâm thần. Dung cầm chiếc bút chì bằng tay phải. Cổ tay trái của cô đau nhói mỗi khi cô vô tình cử động để giữ trang giấy.
Nhưng thử thách lớn nhất không phải là cơn đau ở tay, mà là cơn buồn ngủ khủng khiếp đang ập đến. Di chứng của hoạt chất an thần Olanzapine tồn dư trong máu kết hợp với sự suy kiệt thể chất sau đêm mất ngủ khiến mí mắt cô nặng trĩu. Những dòng chữ trên giấy bắt đầu nhòe đi, các con số nhảy múa hỗn loạn trước mắt cô. Đầu óc cô mơ màng, một cảm giác muốn buông xuôi dâng lên mạnh mẽ.
"Không được ngủ... mình phải chứng minh mình tỉnh táo..." Dung cắn chặt môi trong tâm tưởng.
Cô lén luồn bàn tay phải vào trong túi áo khoác gió, tìm đến lòng bàn tay trái đang băng bó. Dung bấm mạnh móng tay trỏ của tay phải trực tiếp vào vết thương rớm máu tươi mới sát sofa đêm qua.
*Phập.*
Cơn đau rát buốt, sắc lẹm như một luồng điện chạy thẳng lên vỏ não. Dung khẽ rùng mình, cơ thể cô run lên nhẹ dưới lớp áo khoác, nhưng đôi mắt cô ngay lập tức sáng rõ trở lại. Adrenaline từ cơn đau tự tạo đã tạm thời dập tắt cơn buồn ngủ sinh học, giải phóng năng lượng logic phẳng lặng của một kỹ sư dữ liệu lớn.
Cô bắt đầu điền vào các ô trả lời với tốc độ nhanh và chính xác tuyệt đối.
Bác sĩ Triết im lặng quan sát cô. Ông tiếp tục đưa ra các bài test về khả năng ghi nhớ ngắn hạn, phân tích chuỗi số logic và giải các câu đố hình học không gian phức tạp. Mỗi khi cảm thấy đầu óc bắt đầu mờ sương, Dung lại tiếp tục áp dụng kỹ thuật Neo giữ nỗi đau vật lý. Vết thương ở lòng bàn tay trái của cô rỉ máu thấm qua lớp gạc trắng, nhưng gương mặt cô vẫn phẳng lặng, không hề lộ ra một tiếng rên rỉ nào.
Đến bài kiểm tra cuối cùng về khả năng phản xạ nhận thức dưới áp lực thời gian, Dung hoàn thành trước thời hạn quy định mười phút. Cô đặt chiếc bút chì xuống bàn, bàn tay phải khẽ run rẩy vì kiệt sức.
Bác sĩ Triết thu lại các tờ giấy thi, dùng kính lúp và bảng đối chiếu tiêu chuẩn để chấm điểm trực tiếp bằng tay. Căn phòng phòng khám chìm vào sự im lặng chỉ có tiếng tích tắc cơ học đều đặn từ chiếc đồng hồ cơ cổ Omega của bố đeo trên cổ tay trái của Dung. *Tích. Tắc. Tích. Tắc.* Nhịp điệu cơ học ấy như một người bảo vệ thầm lặng, đồng hành cùng cô qua vực sâu của sự hoài nghi.
Sau mười lăm phút cân não, bác sĩ Triết ngước lên, ánh mắt ông nhìn Dung đầy sự kinh ngạc và kính trọng.
"Kết quả thật phi thường, cô Dung," bác sĩ Triết nói, giọng ông trầm xuống đầy nghiêm túc. "Điểm số nhận thức và tư duy logic của cô nằm trong top 2% dân số. Cô hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu nào của bệnh trầm cảm lâm sàng, hoang tưởng hay loạn thần. Ngược lại, cô đang sở hữu một hệ thần kinh cực kỳ kiên cường dưới một áp lực môi trường cực hạn. Tôi xác nhận cô hoàn toàn tỉnh táo và có đầy đủ năng lực hành vi dân sự."
Ông kéo ngăn kéo, lấy ra một tờ phôi chứng thư sức khỏe tâm thần có đóng dấu nổi của Bộ Y tế, đặt lên bàn và ký tên đóng dấu đỏ chót của phòng khám lên trên.
"Đây là lá bài bảo mệnh của cô trước pháp luật," bác sĩ Triết đẩy tờ giấy về phía cô. "Hồ sơ tâm thần giả của bác sĩ Phát sẽ hoàn toàn bị vô hiệu hóa trước chứng thư giám định độc lập này của tôi."
Dung vươn tay phải nhận lấy tờ giấy, những ngón tay cô siết chặt lấy mỏ neo pháp lý quý giá. "Cảm ơn bác sĩ Triết. Ông đã cứu mạng tôi."
"Tôi chỉ bảo vệ sự thật khoa học," bác sĩ Triết mỉm cười nhẹ. "Nhưng tôi phải cảnh báo cô, cô cần phải giải quyết dứt điểm nguồn gốc gây ra sự suy kiệt thể chất này. Cơ thể cô không thể chịu đựng thêm các đợt tra tấn hạ âm hay thuốc an thần kéo dài nữa đâu."
"Tôi biết. Tôi đang lên kế hoạch đào thoát," Dung khẽ cất tờ chứng thư vào ngăn bí mật của túi xách.
Đột nhiên, tiếng chuông báo động đỏ nhấp nháy trên màn hình máy tính cá nhân của bác sĩ Triết đặt ở góc bàn làm việc. Triết vội vàng quay sang gõ bàn phím, gương mặt ông lập tức biến đổi sắc mặt, trở nên vô cùng căng thẳng.
"Dung..." Bác sĩ Triết ngước lên, giọng ông run lên nhẹ sau gọng kính tròn. "Hệ thống tường lửa bảo mật dữ liệu y tế của phòng khám tôi vừa báo động. Có một địa chỉ IP lạ đang thực hiện một cuộc tấn công dò tìm trái phép vào cơ sở dữ liệu lịch hẹn của tôi. Chúng đang truy quét danh sách bệnh nhân đến khám sáng nay... và mục tiêu tìm kiếm của chúng chính là tên của cô."
Dung đứng bật dậy, tim cô đập thắt lại trong lồng ngực. Vinh đã bắt đầu quét các giao dịch rút tiền mặt hoặc sử dụng mạng xã hội của cô, và tin tặc của hắn đã lần ra manh mối phòng khám này.
"Chúng đã vào sâu đến đâu rồi thưa bác sĩ?" Dung hỏi nhanh, tay phải cô đã chụp lấy chiếc mũ lưỡi trai.
"Hệ thống của tôi đã chặn đứng cuộc truy cập ở vòng ngoài, nhưng chúng đã kịp nhận diện có kết nối phát sinh từ khu vực Quận 1," bác sĩ Triết nói, trán ông lấm tấm mồ hôi. "Kẻ đứng sau cuộc tấn công này sở hữu công nghệ bẻ khóa cực kỳ cao cấp. Cô phải đi ngay lập tức trước khi chúng định vị được vị trí thực tế của cô ở đây."
Bóng tối vô hình của Trần Thế Vinh một lần nữa lại vươn vòi bạch tuộc công nghệ đến sát sườn cô. Chiếc lồng kính thông minh không chỉ giới hạn ở căn hộ Penthouse tầng 40, nó đang siết chặt lấy mọi ngóc ngách của thành phố này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!