Nhạc nềnLost_Place6

Cơn Hoảng Loạn Giả Lập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sài Gòn bước vào những giờ khắc rạng sáng ngày 30 tháng 5 năm 2026 bằng một sự tĩnh lặng đến rợn người. Bên ngoài lớp kính cường lực dày hai lớp của căn hộ Penthouse tầng 40 tòa nhà Eco-Smart, những dải mây đen kịt của cơn giông chiều qua vẫn chưa tan hết, lững lờ trôi như những bóng ma khổng lồ bao vây lấy đỉnh cao ốc. Gió rít qua các khe hở kỹ thuật, tạo ra những âm thanh u uất, vọng vào không gian nội thất xa hoa nhưng lạnh lẽo.


Đặng Mỹ Dung nằm im trên chiếc giường king-size đặt giữa phòng ngủ master. Cô không ngủ. Suốt ba tiếng đồng hồ kể từ khi đặt chân trở lại chiếc lồng kính này sau cuộc gặp gỡ sinh tử với Luật sư Trần Ngọc Lan, cô chỉ nhắm mắt để đánh lừa hệ thống cảm biến chuyển động và camera AI gắn trên trần nhà.


Cổ tay trái của cô nhói lên từng cơn buốt rát. Vết chấn thương dây chằng sưng vù từ vụ đập kính hụt hai ngày trước đã được băng bó lại bằng lớp gạc y tế trắng muốt, nhưng mỗi nhịp đập của mạch máu dưới da đều truyền đi một xung đau đớn trực tiếp lên vỏ não. Dung không uống viên thuốc giảm đau nào mà Vinh đưa tối qua. Cô biết rõ, trong thế giới của Trần Thế Vinh, mọi viên thuốc, mọi tách trà đều là những phương trình hóa học đã được giải sẵn với kết quả là sự suy kiệt nhận thức của cô.


Tiếng tích tắc cơ học khô khốc, đều đặn từ chiếc đồng hồ cơ cổ Omega của người cha quá cố đeo bên tay trái khẽ truyền qua xương cổ tay cô. *Tích. Tắc. Tích. Tắc.* Nhịp điệu cơ học thô sơ, lạnh lùng nhưng chính xác ấy là mỏ neo thực tại duy nhất giúp cô không bị nhấn chìm vào khoảng không tối tăm của sự hoài nghi. Nó nhắc nhở cô rằng thời gian thực tế lúc này là 2 giờ 14 phút sáng.


Đột nhiên, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ dường như bị mờ nhòe đi bởi một dải âm thanh lạ.


Đó không phải là một tiếng động rõ rệt mà tai người có thể nghe thấy ngay lập tức. Nó bắt đầu như một sự rung động cực nhẹ trong không khí, một dải áp suất vô hình đè nặng lên màng nhĩ. Dung khẽ nhíu mày dưới bóng tối. Lồng ngực cô đột ngột thắt lại, một cảm giác ngột ngạt, tức ngực dâng lên nghẹn ứ ở cổ họng. Tim cô bắt đầu đập dồn dập, nhịp đập tăng vọt từ 65 lên hơn 90 nhịp mỗi phút dù cô đang nằm hoàn toàn bất động.


Sóng hạ âm 19Hz.


Dung lập tức nhận diện được kẻ thù vô hình này nhờ Bản phân tích phổ âm tần số thấp mà cô và Nguyễn Minh Huy đã thực hiện trên máy chủ cục bộ. Vinh đã kích hoạt hệ thống loa thông minh âm trần trong phòng ngủ ngủ master. Ở tần số 19Hz, sóng âm nằm ngay dưới ngưỡng nghe của tai người nhưng lại trùng khớp hoàn toàn với tần số cộng hưởng tự nhiên của lồng ngực và nhãn cầu con người. Nó không để lại dấu vết âm thanh vật lý, nhưng tác động sinh học của nó lên hệ thần kinh trung ương là vô cùng tàn khốc: nó kích thích trực tiếp vào hạch hạnh nhân, tạo ra một nỗi sợ hãi nguyên thủy, vô cớ, đi kèm với cảm giác lo âu tột độ, chóng mặt và buồn nôn.


"Hắn bắt đầu rồi," Dung nghĩ thầm, hai hàm răng cô nghiến chặt đến mức buốt nhói.


Cô cố gắng điều hòa nhịp thở theo phương pháp chánh niệm mà Sư cô Huệ Đăng đã dạy tại chùa Lá Bối, nhưng dải hạ âm liên tục dội vào lồng ngực khiến phổi cô như bị bóp nghẹt. Mồ hôi lạnh bắt đầu tuôn ra hột hột trên trán cô, thấm đẫm dải tóc mai nhợt nhạt.


Cùng lúc đó, chiếc tivi thông minh 85 inch treo đối diện giường ngủ đột ngột tự động bật sáng.


Không có tiếng nhạc khởi động quen thuộc của hệ điều hành. Màn hình tivi phát ra một luồng ánh sáng xanh neon nhạt nhòa, lạnh lẽo, chiếu thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của Dung. Trên màn hình không hiển thị bất kỳ kênh truyền hình nào, chỉ có dải nhiễu sóng tần số cao nhấp nháy liên tục với nhịp điệu hỗn loạn. Những vệt xám, trắng, đen cắt chéo nhau, tạo ra một hiệu ứng thị giác thôi miên cực kỳ khó chịu.


Dưới tác động cộng hưởng của sóng hạ âm 19Hz làm rung nhẹ nhãn cầu, dải nhiễu sóng trên tivi bắt đầu biến dạng trong mắt Dung. Những vệt xám đen nhấp nháy biến thành những bóng người mờ ảo, méo mó đang di chuyển, bò trườn dọc theo viền màn hình rồi tràn ra các góc tối của phòng ngủ ngủ master.


Ảo giác thị giác.


"Không... tất cả chỉ là nhiễu tần số... nhãn cầu bị rung... không có bóng đen nào cả..." Dung tự nói với chính mình trong tâm tưởng, nhưng phần não bộ nguyên thủy bị kích thích bởi hạ âm đang gào thét đòi cô phải bỏ chạy. Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy lý trí của cô. Đầu cô đau như búa bổ, cảm giác buồn nôn dâng lên tận cổ họng khiến cô không thể nằm yên được nữa.


Dung bật dậy khỏi giường, hơi thở đứt quãng, dồn dập. Cô loạng choạng bước xuống sàn nhà gạch men lạnh buốt. Dưới ánh sáng nhấp nháy xanh neon của tivi, căn phòng ngủ như đang quay cuồng, các bức tường đổ nghiêng về phía cô. Cô cố chạy ra phía cửa phòng ngủ ngủ master để thoát ra phòng khách, nhưng khi cô vừa chạm tay vào tay nắm cửa bằng thép, cô bàng hoàng nhận ra tay nắm không hề nhúc nhích.


*Access Denied.*


Một vệt sáng đỏ sẫm lóe lên từ khe khóa từ thông minh của cửa phòng ngủ. Vinh đã dùng quyền quản trị tối cao (Root Access) từ xa để khóa chặt cửa phòng ngủ master của cô. Chiếc lồng kính thông minh chính thức đóng sập cửa khóa kín.


Dung đập mạnh tay phải vào cánh cửa gỗ dày, tiếng kêu cứu nghẹn lại trong cuống họng. "Vinh! Mở cửa ra! Vinh ơi!"


Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng u u trầm trầm của sóng hạ âm vẫn tiếp tục phát ra từ bốn chiếc loa âm trần, dội vào màng nhĩ cô như những nhịp búa tạ vô hình.


Cô quay người lại, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc tivi vẫn đang nhấp nháy dải nhiễu sóng điên cuồng. Luồng ánh sáng xanh neon hắt lên kệ trang trí bằng gỗ sồi ở góc phòng. Ở đó, con gấu bông cũ của bé Mỹ An đang ngồi im lìm. Mắt trái của con gấu—nơi chứa chiếc camera ẩn giấu kín hồng ngoại của Vinh—đang phát ra một vệt sáng đỏ cực nhỏ, vô hình trước mắt thường nhưng lại hiện rõ mồn một trong tâm trí đầy hoảng loạn của Dung.


Hắn đang ghi hình.


Trần Thế Vinh đang ngồi sau màn hình giám sát ở một nơi nào đó, lạnh lùng và thỏa mãn nhìn cô quằn quại trong cơn hoảng loạn giả lập này. Hắn cần đoạn video này. Hắn cần ghi lại cảnh cô gào thét, đập phá đồ đạc trong trạng thái mất kiểm soát hoàn toàn để gửi cho bác sĩ Nguyễn Tấn Phát làm bằng chứng y khoa đanh thép chứng minh cô bị loạn thần cấp tính, hoang tưởng nặng nề, từ đó hợp thức hóa lệnh cưỡng chế y tế của tòa án quận trước 48 giờ.


Nếu cô ngã quỵ lúc này, nếu cô khóc lóc và van xin như một người điên thật sự, cuộc chiến của cô sẽ kết thúc ngay đêm nay.


"Mình phải tỉnh táo... mình không được điên..." Dung lẩm bẩm, hai đầu gối cô run rẩy bần bật, khuỵu xuống sát mép tủ console.


Nhưng sóng hạ âm vẫn liên tục tấn công vào hạch hạnh nhân của cô. Hệ thần kinh của cô đang bị quá tải, nhịp tim đã vượt ngưỡng 120 nhịp/phút. Bộ não của cô bắt đầu mất đi khả năng tư duy logic toán học, nhường chỗ cho bản năng sinh tồn hỗn loạn của một con thú bị dồn vào góc chuồng. Cô muốn đập phá, muốn gào thét để giải tỏa áp lực đè nặng trong lồng ngực.


Cô nhìn thấy chiếc bình gốm tráng men màu lam cổ điển đặt trên bàn console. Đó là một vật phẩm vật lý, thật sự và lạnh lẽo.


Dung vươn tay phải ra, gạt mạnh chiếc bình gốm xuống sàn nhà.


*XOẢNG!*


Tiếng gốm sứ vỡ vụn vang lên chói tai, cắt nát dải âm u u của sóng hạ âm trong một tích tắc. Những mảnh gốm sắc nhọn văng tung tóe khắp sàn gạch men dưới ánh sáng xanh neon nhấp nháy của tivi.


Dung quỳ rạp xuống giữa những mảnh vỡ. Trong một khoảnh khắc sinh tử của lý trí, cô đưa tay phải nhặt lên một mảnh gốm vỡ sắc lẹm, cạnh nhọn hoắt của nó vẫn còn dính bụi men xanh.


Cô không hề đắn đo. Cô lật ngửa bàn tay trái của mình ra—nơi có vết thương cũ rớm máu nhẹ trong lòng bàn tay do cô tự tạo từ rạng sáng nay để giữ tỉnh táo.


Dung ấn mạnh cạnh sắc của mảnh gốm vào vết thương cũ ấy.


*Phập.*


Một cơn đau buốt nhói, sắc lẹm và chân thực tột cùng chạy dọc từ lòng bàn tay trái qua cánh tay, đâm thẳng vào vỏ não của cô. Máu tươi đỏ thẫm lập tức tuôn ra, nhuộm đỏ những mảnh gốm vỡ dưới sàn.


Cơn đau vật lý cực hạn ấy ngay lập tức giải phóng một luồng adrenaline khổng lồ vào hệ tuần hoàn của cô. Adrenaline làm co các mạch máu ngoại vi, tăng huyết áp tức thời và quan trọng nhất: nó đập tan trạng thái mơ màng, hoang tưởng do sóng hạ âm 19Hz gây ra cho vùng dưới đồi của não bộ.


Đầu óc Đặng Mỹ Dung trong một giây bỗng trở nên phẳng lặng và lạnh lùng như một mặt hồ đóng băng giữa mùa đông. Sương mù ảo giác trong mắt cô tan biến sạch sẽ. Những bóng đen bò trườn trên tivi biến mất, trả lại dải nhiễu sóng tĩnh lặng bình thường. Nhịp tim cô dần ổn định trở lại dưới sự kiểm soát của ý chí lý tính.


Cô nhìn xuống bàn tay trái đang chảy máu của mình, rồi ngước nhìn lên con gấu bông gián điệp trên kệ gỗ.


"Mày muốn xem tao điên sao, Vinh?" Dung thầm nghĩ, một nụ cười lạnh lùng, sắc sảo thoáng hiện trên khóe môi nhợt nhạt của cô dưới ánh sáng xanh của tivi.


Cô biết mình phải diễn trọn vai của kịch bản này để đánh lừa sự tự phụ của hắn, nhưng cô sẽ diễn theo cách của cô. Dung cố tình để cơ thể mình đổ gục xuống sàn nhà gạch men lạnh lẽo ngay cạnh chiếc sofa, giả vờ như đã kiệt sức hoàn toàn sau cơn hoảng loạn dữ dội. Cô nhắm mắt lại, hơi thở nông và đứt quãng, gương mặt nhợt nhạt lộ vẻ đau đớn cam chịu.


Nhưng dưới thân người đang nằm rạp của mình, bàn tay phải của cô đang luồn sâu vào dưới khe hở của tấm đệm sofa master.


Ngón tay cô chạm vào lớp da thô ráp quen thuộc của Cuốn sổ tay da và bút máy Pilot mà cô đã lén giấu ở đó từ chiều qua.


Dung khẽ siết chặt lấy cuốn sổ tay giấy vật lý—mỏ neo thực tại duy nhất chứa bảng mật mã One-time Pad không thể bị bẻ khóa bởi bất kỳ thuật toán nào của Vinh. Cô ghì chặt nó vào sát lồng ngực mình, giấu kín dưới lớp áo khoác lụa tối màu, quyết không để Vinh hay hệ thống AI của hắn cướp đi mảnh ký ức thực tế cuối cùng này.


Tiếng xích khóa cửa từ phòng làm việc bên ngoài đột ngột vang lên một tiếng *cạch* lạnh lùng, báo hiệu bước chân của kẻ săn mồi đang chậm rãi tiến về phía phòng ngủ master để thu hoạch thành quả.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!