Nhạc nềnLost_Place6

Hợp Đồng Triệu Đô

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm muộn ngày 28 tháng 5 năm 2026.


Cơn mưa giông của Sài Gòn trút xuống mặt kính một chiều của căn hộ Penthouse tầng 40 tòa nhà Eco-Smart những vệt nước dài loang lổ. Thành phố bên dưới mờ căm trong màn sương nước, chỉ còn những đốm sáng nhạt nhòa của đèn đường và cao ốc. Trong phòng làm việc riêng của Trần Thế Vinh, không gian im ắng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng tích tắc cơ học khô khốc, đều đặn từ chiếc đồng hồ cơ cổ của bố đeo trên tay trái của Đặng Mỹ Dung.


Cổ tay trái của cô nhói lên từng cơn buốt nhức. Vết chấn thương dây chằng sưng vù dưới lớp băng gạc trắng tuy đã được cố định nhưng mỗi khi cô cử động ngón tay, một luồng đau đớn lại chạy dọc lên bắp tay—nơi vẫn còn hằn sâu vết bầm tím do lực siết thô bạo của Vinh đêm trước. Dung cắn chặt môi, tay phải cầm miếng đất sét polymer đã khô cứng, trên bề mặt vẫn còn nguyên vệt lõm hình răng cưa của chiếc chìa khóa két sắt cơ học của Vinh mà cô đã lén đúc khuôn trong một lần hắn vắng nhà.


Nhờ sự vắng mặt đột xuất của Vinh tại trụ sở V-Tech để xử lý cuộc kiểm toán an ninh mạng khẩn cấp—một sự cố rò rỉ dữ liệu hệ thống mà chính Nguyễn Minh Huy đã âm thầm tạo ra để đánh lạc hướng—Dung có đúng bốn mươi lăm phút trước khi hệ thống định vị của tòa nhà ghi nhận lốp xe Mercedes của hắn lăn qua cổng kiểm soát hầm bầm.


Cô quỳ xuống trước chiếc két sắt cơ học thương hiệu Chubb cổ điển đặt khuất sau bức vách gỗ sồi của phòng làm việc. Đây là loại két sắt chống cháy sử dụng hệ thống khóa cơ xoay đĩa kết hợp với một ổ khóa chìa vật lý dài mười centimet. Vinh cực kỳ ái kỷ và hoài cổ; hắn không tin tưởng các loại két sắt thông minh kết nối mạng vì sợ bị hacker tấn công, nhưng hắn không ngờ rằng chính sự phòng thủ vật lý này lại tạo ra kẽ hở cho tư duy hình học của vợ mình.


Dung lôi từ trong túi áo khoác lụa ra chiếc chìa khóa phôi bằng đồng thau mà cô đã thuê một thợ khóa già ở chợ Dân Sinh mài giũa thủ công dựa trên thông số đo đạc tỉ mỉ từ khuôn đất sét. Ngón tay cô run nhẹ. Cô đút chiếc chìa khóa đồng vào ổ.


*Cạch.*


Tiếng lẫy cơ học khớp vào nhau một cách hoàn hảo. Dung thở phào nhẹ nhõm, nhưng thử thách thực sự nằm ở dãy mã số xoay bốn vòng. Bằng phương pháp phân tích Bayes ngược dựa trên thói quen đặt mật mã của Vinh—hắn luôn sử dụng các hằng số toán học kết hợp với ngày sinh của cô trong tệp dữ liệu 'Mỹ Dung 1.0' để tạo ra sự trùng hợp định mệnh giả tạo—Dung bắt đầu xoay đĩa số theo chu kỳ: 23 (ngày sinh của cô) - 05 (tháng sinh) - 89 (năm sinh của cô) - 14 (ngày hai người gặp nhau lần đầu theo kịch bản của hắn).


*Tạch. Tạch. Tạch.*


Mỗi tiếng click nhỏ của đĩa số cơ học vang lên trong không gian tĩnh lặng khiến tim Dung đập dồn dập. Ở vòng xoay cuối cùng, cô nhấn mạnh tay gạt bằng thép.


*Rắc.*


Cánh cửa két sắt nặng nề hé mở. Mùi giấy tờ cũ và mùi dầu máy chống rỉ bốc lên nồng hắc. Dung nhanh chóng lục lọi các ngăn kéo bên trong. Giữa những xấp sổ đỏ của các căn biệt thự ngoại ô và cổ phiếu của tập đoàn V-Tech, mắt cô dừng lại ở một tệp tài liệu được bọc trong phong bì nilon màu xanh lục bảo mật của một công ty bảo hiểm nhân thọ quốc tế hàng đầu.


Dung rút tập tài liệu ra. Trên trang bìa, dòng chữ in nổi màu vàng kim đập thẳng vào mắt cô: *"Hợp đồng bảo hiểm nhân thọ trọn đời - Người được bảo hiểm: Đặng Mỹ Dung. Người thụ hưởng duy nhất: Trần Thế Vinh."*


Cô lật nhanh đến trang điều khoản bồi thường tài chính. Con số trị giá gói bảo hiểm khiến Dung lạnh toát sống lưng: **Năm triệu đô la Mỹ (tương đương hơn một trăm hai mươi tỷ đồng)**.


Nhưng điều kinh hoàng nhất nằm ở trang phụ lục điều khoản đặc biệt được viết bằng cỡ chữ siêu nhỏ dưới chân trang giấy: *"Trong trường hợp người được bảo hiểm tử vong do tai nạn ngoài ý muốn hoặc tự sát do mất khả năng nhận thức hành vi (được xác nhận bởi bệnh lý tâm thần lâm sàng có hồ sơ y khoa trước đó), toàn bộ giá trị bồi thường vẫn được chi trả vô điều kiện cho người thụ hưởng duy nhất."*


Một luồng khí lạnh chạy dọc xương sống Dung, đóng băng mọi suy nghĩ trong một giây.


Bức tranh tàn khốc hằng bấy lâu nay cô cố công bóc tách cuối cùng đã lộ ra mảnh ghép cốt lõi nhất. Vinh không chỉ muốn giam lỏng cô để vắt kiệt chất xám của Thuật toán phân tích hành vi 'Soulmate-AI'. Hắn đã chuẩn bị sẵn một kịch bản hoàn hảo cho cái chết của cô. Việc hắn lén dùng loa thông minh phát hạ âm 19Hz gây hoảng loạn hằng đêm, việc hắn mua chuộc người giúp việc Lành pha chất an thần Olanzapine có mùi đắng kim loại vào trà hoa cúc của cô hằng tối, và việc hắn ép mẹ ruột cô mang tập hồ sơ y tế cưỡng chế đến nhà... tất cả đều nhằm mục đích hợp thức hóa hồ sơ bệnh án tâm thần của cô trước pháp luật.


Hắn đang nuôi dưỡng một "bệnh nhân tâm thần" hoàn hảo trên giấy tờ, để khi cô "tự sát" hoặc "gặp tai nạn" rơi từ ban công tầng 40 xuống đất, hắn sẽ vừa nghiễm nhiên sở hữu độc quyền thuật toán triệu đô, vừa đút túi khoản tiền bảo hiểm khổng lồ năm triệu USD mà không ai có thể nghi ngờ.


"Hóa ra... đây là cái giá cho mạng sống của mình," Dung thầm nghĩ, hàm răng cô nghiến chặt đến mức bật máu ở kẽ lợi. Sự dằn vặt và đau đớn khi nhận ra người chồng từng thề non hẹn biển thực chất là một kẻ săn mồi máu lạnh muốn ăn tươi nuốt sống mình giờ đây đã biến thành một sự căm phẫn tột cùng, phẳng lặng và sắc bén như một lưỡi dao mổ.


Không một động tác thừa, Dung rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc máy ảnh kỹ thuật số cơ học đời cũ Sony Cyber-shot—thiết bị thô sơ không có card mạng không dây, không kết nối Wi-Fi hay Bluetooth mà cô đã lén mua bằng tiền mặt quỹ đen. Cô bật máy, điều chỉnh tiêu cự quang học bằng tay và chụp lại từng trang của bản hợp đồng bảo hiểm triệu đô dưới ánh sáng nhạt của chiếc đèn bàn phòng làm việc. Tiếng màn trập cơ học *xoạch, xoạch* vang lên đều đặn.


Sau khi chụp xong trang cuối cùng, Dung xếp gọn tập tài liệu vào đúng vị trí cũ trong két sắt, đóng chặt cửa và xoay đĩa số để khóa lại nguyên trạng. Cô lách tay ra sảnh hành lang tầng 40, mở nắp hộp điện tổng bên cạnh bình chữa cháy—góc chết duy nhất không có camera an ninh—và giấu chiếc máy ảnh cơ cùng chiếc thẻ nhớ chứa ảnh chụp hợp đồng vào sâu bên trong, ngay cạnh chiếc USB Kingston chứa dữ liệu 'Mỹ Dung 1.0'.


Cô quay lại phòng khách, ngồi xuống trước màn hình máy tính cá nhân để thực hiện bước tiếp theo: rút tiền mặt từ tài khoản chung của hai vợ chồng để làm chi phí pháp lý ngoại tuyến. Nhưng khi cô vừa nhập mã xác thực, màn hình lập tức hiện lên dòng chữ đỏ sẫm:


`Giao dịch thất bại. Tài khoản đã bị đóng khóa theo yêu cầu của đồng chủ sở hữu.`


Dung bàng hoàng nhận diện dòng thông báo phụ từ ngân hàng: *"Tài khoản tạm thời bị đóng băng để bảo vệ tài sản gia đình trong thời gian thành viên Đặng Mỹ Dung điều trị y tế theo yêu cầu của người bảo hộ hợp pháp Trần Thế Vinh."*


Hắn đã ra tay trước. Vinh đã đóng băng toàn bộ nguồn tài chính số của cô ngay sau khi cô từ chối ký giấy ủy quyền y tế của mẹ Sâm chiều nay. Hắn muốn triệt tiêu hoàn toàn khả năng thuê luật sư hay di chuyển của cô ngoài đời thực.


Cô khẽ đưa tay trái lên, bấm mạnh móng tay vào vết thương rớm máu cũ trong lòng bàn tay trái. Cơn đau nhói vật lý tức thời giải phóng adrenaline, giúp cô giật mình thoát khỏi trạng thái hoảng loạn sinh học. Cô vẫn còn một lối thoát: Quỹ đen tiền mặt trị giá hai trăm triệu đồng mà cô đã lén rút ra và cất giấu tại tiệm sách cũ 'Ký Ức' của chị Thu ở Quận 3. Cô phải di chuyển ngay lập tức.


***


Sáng ngày 29 tháng 5 năm 2026.


Văn phòng Luật sư Trần Ngọc Lan nằm tại tầng ba của một tòa nhà công sở cũ kỹ trên đường Nguyễn Du, Quận 1. Khác với những văn phòng luật hiện đại ngập tràn màn hình số, nơi đây mang một bầu không khí trầm mặc của những tủ sắt khóa cơ dày cộp, những xấp hồ sơ giấy xếp cao đến trần nhà và mùi giấy in mộc mạc.


Luật sư Trần Ngọc Lan ngồi đối diện Dung sau chiếc bàn gỗ gụ lớn. Bà khoảng bốn mươi tuổi, mái tóc búi cao gọn gàng, đeo kính gọng đen thanh lịch, trang phục công sở tailored-suit cắt may sắc sảo. Phong thái của bà toát lên một sự điềm tĩnh và kiên định cực hạn của một người đã từng đối đầu với hàng trăm vụ tranh chấp tài sản phức tạp của giới thượng lưu.


Dung đặt bọc tiền mặt hai trăm triệu đồng—toàn bộ quỹ đen sinh tồn của cô—lên mặt bàn gỗ. "Đây là chi phí pháp lý ngoại tuyến của tôi, thưa luật sư Lan. Tôi cần bà thiết lập một lá chắn bảo mạng ngay lập tức."


Luật sư Lan không nhìn vào bọc tiền. Bà đẩy gọng kính, ánh mắt sắc sảo nhìn chăm chú vào cổ tay trái đang quấn băng gạc trắng của Dung, rồi nhìn xuống lòng bàn tay trái có những vết bấm móng tay rớm máu khô.


"Cô Mỹ Dung, cô đang ở trong một tình trạng cực kỳ nguy hiểm về mặt sinh lý học," Luật sư Lan cất giọng trầm thấp nhưng rõ ràng từng chữ. "Tôi đã xem qua các bức ảnh chụp bản hợp đồng bảo hiểm nhân thọ mà cô gửi qua thẻ nhớ vật lý. Trần Thế Vinh đã thiết lập một cấu trúc pháp lý hoàn hảo để biến cái chết của cô thành một khoản lợi nhuận khổng lồ. Và điều kiện cần duy nhất để kích hoạt nó mà không bị cơ quan điều tra nghi ngờ... chính là hồ sơ bệnh án tâm thần của cô."


"Tôi biết," Dung lạnh lùng trả lời, ánh mắt cô phẳng lặng như băng, không hề có một sự dao động cảm xúc nào. "Hắn muốn dán nhãn điên loạn cho tôi để tước đoạt Thuật toán phân tích hành vi 'Soulmate-AI' của tôi, đồng thời dùng cái chết của tôi để trục lợi năm triệu USD bảo hiểm. Tôi không kiện hắn ngay lúc này vì tôi biết mọi chứng cứ số trong máy chủ V-Tech dễ dàng bị hắn dùng hacker mũ đen Tạ Văn Hắc xóa sạch dấu vết pháp lý. Tôi cần một phương pháp thủ công, một lá chắn giấy không thể bị hack từ xa để triệt tiêu hoàn toàn động cơ kinh tế của hắn."


Luật sư Lan khẽ gật đầu, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng trước sự lý trí lạnh lùng của nữ kỹ sư dữ liệu lớn. Bà mở ngăn kéo tủ sắt bằng chìa khóa cơ vật lý, rút ra một tập tài liệu giấy khổ A4 dày cộp đã được soạn thảo sẵn.


"Cô tư duy rất chính xác. Kẻ ái kỷ ác tính như Trần Thế Vinh vận hành hoàn toàn dựa trên logic chi phí và lợi nhuận. Nếu chúng ta triệt tiêu được lợi nhuận của hắn từ việc cô biến mất, hắn sẽ buộc phải giữ cô sống để khai thác từ từ, tạo ra thời gian cho chúng ta thu thập chứng cứ hóa học hằng đêm hằng tối hằng ngày."


Bà Lan lật trang tài liệu, chỉ ngón tay vào phần tiêu đề: **"Di chúc bảo mật tài sản trí tuệ và ủy thác độc quyền"**.


"Đây là giải pháp của tôi," Luật sư Lan phân tích với sự chặt chẽ logic của một chuyên gia pháp lý đầu ngành. "Bản di chúc giấy này quy định: Trong trường hợp cô Mỹ Dung tử vong do tai nạn, tự sát, hoặc bị tuyên bố mất năng lực hành vi dân sự do bệnh lý tâm thần, toàn bộ quyền sở hữu trí tuệ, mã nguồn và bản quyền thương mại của Thuật toán 'Soulmate-AI' sẽ lập tức được chuyển nhượng vô điều kiện cho một Quỹ ủy thác độc lập do Văn phòng Luật Trần Ngọc Lan quản lý duy nhất. Trần Thế Vinh hay bất kỳ thành viên nào của gia tộc họ Trần sẽ không được phép tiếp cận, thừa kế hay sử dụng dù chỉ một dòng mã nguồn của thuật toán này."


Dung nheo mắt, bộ não toán học của cô lập tức chạy các kịch bản mô phỏng. "Còn điều khoản bảo hiểm nhân thọ triệu đô thì sao?"


"Tôi đã cài cắm một điều khoản bổ trợ," Luật sư Lan mỉm cười sắc sảo. "Bản di chúc quy định rõ: Nếu cô chết trong tình trạng có hồ sơ bệnh lý tâm thần do bác sĩ Nguyễn Tấn Phát ký nhận, văn phòng luật của tôi có nghĩa vụ pháp lý tối cao là đệ đơn yêu cầu cơ quan cảnh sát điều tra phong tỏa vô thời hạn khoản tiền bồi thường năm triệu USD để phục vụ công tác pháp y độc lập. Nói cách khác, chỉ cần cô ký vào bản di chúc này, Vinh sẽ hiểu rằng: Nếu cô điên hoặc cô chết, hắn sẽ mất trắng thuật toán 'Soulmate-AI' vào tay tôi, và khoản tiền năm triệu USD bảo hiểm cũng sẽ bị phong tỏa vĩnh viễn trong các vụ kiện tụng kéo dài hàng thập kỷ."


Một lá chắn pháp lý hoàn hảo bằng giấy.


Nó hoạt động dựa trên việc triệt tiêu hoàn toàn động cơ kinh tế của kẻ săn mồi. Vinh sẽ không thể giết cô, cũng không thể đẩy cô vào viện tâm thần ngay lập tức, vì làm thế nghĩa là hắn tự tay cắt đứt nguồn lợi nhuận khổng lồ mà hắn đã dày công lập trình suốt năm năm qua.


"Bà Lan, hãy cho tôi ký ngay," Dung nói, giọng cô kiên định.


Luật sư Lan đẩy bản di chúc giấy về phía cô. Dung cầm chiếc bút máy Pilot bơm mực đen truyền thống. Cô đặt bút ký tên bằng tay phải, gồng mình chịu đựng cơn đau nhói từ cổ tay trái đang sưng vù. Sau đó, bà Lan ấn ngón tay trỏ phải của Dung vào hộp mực đỏ, lăn một vệt vân tay tròn trịa, sắc nét đè lên chữ ký của cô trên cả ba bản in giấy.


*Bạch. Bạch. Bạch.*


Tiếng lăn tay bằng mực đỏ vang lên khô khốc trong phòng làm việc. Luật sư Lan dùng con dấu đồng của văn phòng đóng mạnh lên giáp lai các trang giấy, rồi bỏ hai bản gốc vào chiếc tủ sắt chống cháy khóa cơ dày cộp phía sau lưng.


"Bản di chúc này hoàn toàn ngoại tuyến, không hề có bản sao lưu trên đám mây hay bất kỳ máy chủ nào kết nối internet," Luật sư Lan nói, phong thái kiên cường của bà mang lại cho Dung một cảm giác an toàn thực sự sau chuỗi ngày bị giam cầm số. "Trần Thế Vinh hay tin tặc của hắn có thể bẻ gãy mọi bức tường lửa của V-Tech, nhưng chúng không thể bước vào đây để xóa bỏ vệt mực đỏ trên tờ giấy này."


Dung thở ra một hơi dài, cô cảm thấy như một phần đá tảng đè nặng trên ngực mình vừa được nhấc bỏ. Cô đã bảo vệ được chất xám và mạng sống của mình bằng một rào cản pháp lý vật lý thô sơ nhưng không thể phá vỡ.


Nhưng ngay khi Dung vừa đứng dậy định rời đi, Luật sư Lan bất ngờ quay lại bàn làm việc, tay gõ nhanh trên chiếc máy tính xách tay bảo mật của bà. Gương mặt điềm tĩnh của bà Lan đột ngột biến đổi, đôi lông mày nhíu chặt lại khi nhìn vào màn hình hiển thị cổng thông tin tư pháp quận.


"Mỹ Dung, đợi đã," giọng Luật sư Lan đột ngột hạ thấp, mang theo một sự căng thẳng tột độ. "Chúng ta có một rắc rối cực kỳ lớn."


Dung khựng lại, tay cô vịn chặt vào mép bàn gỗ gụ. "Có chuyện gì vậy thưa bà?"


Bà Lan quay màn hình máy tính về phía Dung. Trên trang dịch vụ công của tòa án quận, một hồ sơ pháp lý khẩn cấp vừa được cập nhật ở trạng thái: *"Đang thụ lý thụ lý khẩn cấp"*.


"Trần Thế Vinh cùng luật sư Hoàng Văn Bách của hắn đã ra tay trước một bước," Luật sư Lan nói, giọng bà run lên vì kinh ngạc. "Hắn đã nộp đầy đủ bộ hồ sơ bệnh án tâm thần giả có chữ ký xác nhận của Viện trưởng Nguyễn Tấn Phát, kết hợp với một bằng chứng video ghi hình hành vi tự gây thương tích và hoảng loạn của cô tại Penthouse lên tòa án quận. Họ đang yêu cầu thẩm phán ký duyệt khẩn cấp một **Quyết định tuyên bố mất năng lực hành vi dân sự và cưỡng chế y tế** đối với cô trong vòng bốn mươi tám giờ tới."


Da mặt Dung nhợt nhạt đi dưới ánh đèn tuýp của văn phòng luật. Vết bầm tím trên bắp tay cô dường như đau nhói trở lại. Lưới bảo vệ bằng giấy của cô vừa được thiết lập, nhưng chiếc lồng kính cưỡng chế y khoa của Vinh đã chuẩn bị đóng sập hoàn toàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!